Dường như chỉ trong chớp mắt, Chuyển phát nhanh Tốc Phong đã hoàn tất chuyển mình từ chỗ lạ lẫm xa vời sang đến nức tiếng toàn dân, lấn át đè bẹp các công ty tương tự chung lĩnh vực, năng suất cao tới độ gửi hàng cùng thành phố có thể đến nơi ngay trong ngày.
Đồng thời với đó việc mua hàng trên mạng cũng phổ biến lan rộng, thậm chí mọi người bắt đầu mua chung cả cherry và sầu riêng nhập khẩu, giá cả màu sắc còn chất lượng hơn hẳn ngoài chợ.
Người ngoài ngành dĩ nhiên chỉ hóng hớt mới lạ cho vui, song đông đảo những ai am hiểu đã bắt đầu mua cổ phiếu đầu tư hoặc rục rịch thử nghiệm, muốn mở công ty tương tự để tận dụng kiếm chác theo trào lưu.
“Bây giờ chuyển phát nhanh toàn tận 3 4 hôm mới đến, nhưng riêng bên Tốc Phong 2 ngày là xong rồi, ảo vãi luôn ấy? Phân loại rồi nhặt đơn không cần thời gian à?”
“Mấy người đã phát hiện chưa, đợt này cạnh tranh giá chắc bên công ty mẹ Tốc Phong duyệt hẳn khoản to để cướp thị phần khu Dụ Hán thì phải?”
“Suỵt, tin nội bộ bên tôi kể họ trả lương cực cao trải thảm mời quân sư, hình như là ông nào họ Khương, thần thánh lắm…”
Chính chủ Khương Vong trả lời xin nhận hoàn toàn trách nhiệm với tin đồn.
Thực ra hắn không chuyên về quy trình logistics, nhưng thắng ở chỗ học hành nhanh nhạy và giỏi tổng hợp ứng biến, đợt trước hắn cầm tài liệu nội bộ của Tốc Phong đưa về nhà nghiên cứu mấy tuần, sau đó tìm ra vấn đề đầu tiên là cơ chế trích phần trăm theo công sức lao động chưa đủ hợp lý.
Điều chỉnh hợp đồng nhân viên, tích hợp hệ thống mã QR, suôn sẻ từ nhân sự cho đến quy trình làm việc, tất nhiên doanh số tự khắc tăng vọt cùng.
Nhiều khi kinh doanh cũng giống công cuộc nhồi một cục bột kích cỡ vô tận, thừa bột thì thêm nước thừa nước lại thêm bột, chỗ nào hơi đuối thì nghĩ cách bù vào đó. Tuy hợp đồng của Khương Vong không bắt buộc hiện diện tại văn phòng song tỉ lệ hắn vắng mặt trong các cuộc họp lớn nhỏ là cực thấp, hắn dần dà cải thiện mình từ dân ngoại đạo thành cố vấn chuyên môn, đưa ra hàng loạt ý tưởng hay khiến tất cả trầm trồ nhờ độ chênh thời đại.
Sang tháng 5, cuộc thi học sinh giỏi tiếng Anh toàn quốc tiến hành công bố kết quả đợt cuối, 3 học sinh Quý Lâm Thu kèm cặp đều lần lượt giành giải.
Tuy giải thưởng chỉ giúp 1 em được ưu tiên tuyển sinh sớm vào trường đại học danh tiếng, song trước có Olympic toán, sau có học sinh giỏi Anh, hai chiếc cúp vàng chói lóa đặt lên tủ trưng bày, các phụ huynh khác trông mà phải tấm tắc xuýt xoa ngưỡng mộ.
Hàng ngày Phù Nhĩ đi làm ngang qua đây, thường xuyên dừng chân ngắm nghía.
Ngắm chán chê xong chợt lóe sáng ý tưởng, chạy sang hỏi Khương Vong: “Sếp ơi! Cúp của các học sinh hồi trước tôi dạy có được bày chung vào không!”
Khương Vong ngẫm thử thấy có vẻ cũng không vấn đề, chẳng góp phần thể hiện năng lực ưu tú của giáo viên công ty mình đấy ư, vừa khéo giờ tủ trưng bày mới được hai chiếc, hơi lưa thưa: “Được, thế mai cô mang đến nhé.”
Hôm sau Phù Nhĩ kéo nguyên vali đựng cúp đến.
60% là giải thưởng chính cô đạt được hàng năm, 40% là của học sinh cấp 2 cấp 3 thậm chí cả học sinh tiểu học học trước môn lý do cô dạy dỗ.
Khương Vong ngồi xổm trước tủ xem cô đặt từng hàng một vào trong không khác nào chơi xếp gạch, phải duỗi tay can ngăn: “Quá… tải rồi.”
Phù Nhĩ rất nể nang: “Thế anh muốn bày mấy cái.”
“4 thôi, tối đa 4 chiếc,” Khương Vong nghiêm túc bảo: “nhiều quá phụ huynh người ta lại tưởng mình đa cấp.”
Công nhận sếp nhìn xa trông rộng. Phù Nhĩ thò tay lấy bớt mấy chiếc cúp pha lê xuống cất vào vali, dựng chiếc cúp vàng phong cách phô trương hoa mỹ cao bằng cánh tay lên.
Khương Vong rướn người đặt lên ngăn trên cao hộ cô, còn hơi thắc mắc: “Giải nhất cuộc thi Vật lý cúp Marvis… Marvis là tên một nhà khoa học à?”
Phù Nhĩ lắc đầu: “Marvis là tên con Chihuahua tôi nuôi 12 năm.”
Khương Vong ngoái đầu nhìn cô, đối phương thẳng thừng hồn nhiên: “Đợt ban tổ chức trưng cầu đặt tên tôi huy động học sinh đi bỏ phiếu.”
Được, đỉnh cao.
Giải quyết các việc ở công ty xong xuôi, Khương Vong đến Bắc Kinh một chuyến.
Phòng Toàn Hữu đã chờ sẵn ở khu căn hộ mới tại Trung Quan thôn, tay cầm thêm chùm chìa khóa to.
Bắc Kinh đổi mới từng ngày, nửa năm quay lại mà thấy khác biệt hẳn.
“Giờ các nhà xưởng ở vành đai 4 5 đều nhận được lệnh, phải di dời nguyên lô ra xa hơn, nếu anh muốn đầu tư… biết đâu nhà cửa phân khúc giá rẻ ở xa chút cũng có khả năng tăng đấy ạ?”
Khương Vong nhặt chiếc bút lông dầu, bảo cậu ta lấy bản đồ thành phố Bắc Kinh luôn mang bên mình ra.
Các trường tiểu học trung học xếp hạng đầu bảng đã được khoanh sẵn bằng bút đỏ, năm nay đang trong quá trình thu mua từng bước, hơn nữa giá nhà đã tăng trông thấy hẳn 2 3 ngàn một mét – đấy là mới có 1 năm, theo dõi mà phải tặc lưỡi cảm thán.
Khương Vong cúi đầu vẽ một vòng đoạn phố thương mại cốt lõi khu Triều Dương, khoanh tiếp từ Hải Điến sang Tây Thành, buột miệng bảo: “Sau này Tuyên Vũ sẽ gộp làm một với khu Tây Thành, đây, đây nữa, mấy chỗ này đều phải mua.”
Dứt lời mới chợt phát hiện hình như lỡ mồm hơi quá, hắn ngẩng đầu lên, quả nhiên trông thấy Phòng Toàn Hữu đang lớ ngớ.
“Bỏ khu Tuyên Vũ… ấy ạ?” Phòng Toàn Hữu sững sờ: “Chắc không đâu nhỉ, nguyên cái khu to thế này mà, sao lại gộp với Tây Thành được…”
Khương Vong tỏ vẻ nguy hiểm khó lường: “Tin nội bộ thôi, chưa chắc đã chuẩn, vụ này không được kể cho ai đâu, chú hiểu chứ.”
“Vâng em biết ạ, chắc chắn rồi!”
Dĩ nhiên mua nhà thì không bao giờ là đủ.
Chưa kể cứ chăm chăm mua suông sẽ biến tướng đẩy giá lên cao, cũng không tốt cho môi trường tổng thể của ngành.
Khương Vong đi cùng Phòng Toàn Hữu xem xét một lượt các bất động sản ở Bắc Kinh, dần dà hình thành kế hoạch trong đầu.
“Anh đang tính, sắp tới sẽ mở thêm công ty kiểu chủ thuê trung gian.”
(*ở đây chỉ đối tượng người đi thuê nhà rồi tiếp tục cho người khác thuê lại, ví dụ như thuê nhà nguyên căn, đầu tư sửa sang rồi tách phòng cho khách lẻ thuê riêng)
Cần có trang web và cả app, có thể tuyển thêm lập trình viên ngoài công ty nhà mình nữa.
Phòng Toàn Hữu gật đầu phụ họa, hỏi theo phản xạ: “Vậy chắc anh sẽ tính phần trăm rẻ hơn giá trung gian bình thường ạ?”
Khương Vong khẽ lắc đầu: “Không ăn phần trăm.”
Không ăn?!
Làm môi giới mà không ăn phần trăm vậy doanh thu đâu ra?
Khương Vong nghe hiểu ý kiến phản bác trong đầu đối phương, đáp tỉnh bơ: “Mình chỉ phụ trách xây dựng nền tảng, tìm khách uy tín cho thuê chỗ nhà của mình, đừng để bỏ trống, còn mọi người khác thuê nhà vãng lai thì mình vừa không thu hoa hồng, đồng thời vừa cung cấp nhân viên chuyên lo liệu trông nom nữa.”
“Anh làm thế… khác nào làm từ thiện ạ…”
Người đàn ông bật cười.
“Cái mình chú trọng là dữ liệu lớn cơ.”
Hắn suy tính nhạy bén, làm ăn dứt khoát quả quyết, quay về Dụ Hán là bắt tay ngay vào tuyển mộ lập nhóm.
Quý Lâm Thu ngầm hiểu sẽ cần quản lý Giáo dục Không Quên thay hắn một thời gian, ăn ý nhận bàn giao phần lớn các vụ đàm phán còn đang dang dở.
Khương Vong vừa chớm khởi động là hàng loạt quỹ đầu tư mạo hiểm đánh hơi tìm đến, hỏi dò có cần gọi vốn vòng thiên thần series A series B vân vân, đều bị từ chối toàn bộ.
Hắn đã xác định được mình cần làm gì tiếp theo.
Dù hiện giờ chưa tới thời đại toàn dân đầu cơ nhà đất, công ty môi giới bất động sản cũng nhiều như lá mùa thu, cơ bản nào có chỗ so kè hơn thua.
Đa số kiếm chác nhờ vào độ chênh thông tin và tiền hoa hồng giữa các vụ mua bán thuê mướn nhà cửa.
Nhưng giả sử hắn không cần hoa hồng, chỉ cần lợi thế thông tin thì sao.
Giờ vẫn đang là thời đại 3G, chờ sang thời 4G, 5G, giá trị của thông tin sẽ tăng vọt tận mức trên trời.
Mà bản thân thông tin này cũng là bí mật lớn hắn nhận được từ 20 năm sau.
Hắn hạ quyết tâm, bèn xin nghỉ luôn vị trí cố vấn tập đoàn Tốc Phong, thậm chí chẳng buồn ngó ngàng thêm tình hình bên Giáo dục Không Quên nữa, dồn hết toàn lực bắt đầu xây dựng một mỏ vàng mới từ số 0.
Nhận được đơn từ chức của hắn, giám đốc khu vực Dụ Hán của Tốc Phong phát điên.
“Khương Vong lần này anh xin nghỉ nữa thì nó không hợp lý ấy – lần trước anh là chủ bưu cục, muốn nghỉ cứ nghỉ thôi không có gì đáng nói cả.”
“Nhưng lần này, lần này mọi người đều tận mắt chứng kiến tâm huyết của anh – ngày nào anh cũng thức đêm nghiên cứu thậm chí thuộc lòng tài liệu, cần mẫn đến tận giờ, sao tự dưng lại từ chức?! Hay có bên nào ra giá chèo kéo anh à?!”
“Đâu có đâu,” Khương Vong đưa chị điếu thuốc, cười đáp: “tôi định khởi nghiệp cái khác.”
“…???”
Anh, sếp Khương đã nắm trong tay 3 công ty, sếp Khương mở gần chục trung tâm bồi dưỡng với 8 cái nhà sách, bảo tôi là anh định khởi nghiệp cái khác nữa á?
“Đừng… đừng bảo là anh cũng sang làm vận chuyển đấy nhé?”
“Ai lại thế, mình cũng là bạn bè thân quen rồi, tôi không thất đức vậy đâu.” Khương Vong cười híp mắt: “Tôi quay lại nghề cũ của tôi, đi bán nhà.”
Khâu Mạt nhận điếu thuốc rít một hơi thật dài: “Được, về sau nhỡ mà bỏ việc là tôi qua nhờ cậy anh.”
“Nhất trí luôn.”
Nộp đơn từ chức xong, khoảnh khắc rời khỏi tòa nhà Tốc Phong, Khương Vong cảm thấy như một hòn đá vừa buông mình nhảy vào biển cả.
Hắn đang đứng trên con phố tấp nập xe cộ mà chân đã bước xuống theo dòng chảy thượng vàng hạ cám, từng xó xỉnh tầm mắt quét ngang đều ẩn chứa vô vàn cơ hội kinh doanh.
Tất thảy chỉ vừa mới bắt đầu thôi.
Hắn đã xoa dịu mọi giằng co quá khứ, xây vững sự nghiệp hiện tại, chuẩn bị bước lên cuộc hành trình chưa rõ hoàn toàn mới.
—— Bầu không khí hào hùng ý chí này không kéo dài được quá 5 phút.
Nguyên nhân chủ yếu là do cuộc gọi đến từ số của Đỗ Văn Quyên.
Ai đó đang thử nhập vai nam chính phim thời đại truyền cảm hứng lập nghiệp vội hoàn hồn: “Alo, mẹ – mẹ Tinh Tinh à?”
“Vong Vong, có đang dở việc không, xin lỗi vì quấy rầy em,” Đỗ Văn Quyên hơi áy náy: “chẳng là như này, sắp đến 1/6 là Tết Thiếu nhi, chị định xin nghỉ sang với Tinh Vọng một hôm.”
“Vậy thì tốt quá,” Khương Vong thở phào, còn tưởng chỗ cô gặp sự cố gì: “tôi đặt vé tàu cho chị nhé?”
“Không cần đâu, chị tự lo là được,” Đỗ Văn Quyên thoáng do dự: “cái chính là… chị vẫn thương Tinh Vọng quá, nên đang nghĩ hay rủ cả Bành Gia Huy, cùng đi chơi chung với thằng bé một hôm.”
“Tuy giữa chị với anh ta có nhiều vấn đề… nhắc đến là chán, nhưng đấy cũng là chuyện riêng của bọn chị, không thể vì thế mà để ảnh hưởng đến con.”
“Chị cảm giác hẳn Tinh Tinh cũng sẽ hi vọng cả nhà 3 người đi chung, đúng không?” Cô sợ mình ra quyết định sai lầm, lại chẳng biết nên bù đắp thế nào cho con, sự lúng túng lăn tăn hiển hiện rõ cả trong giọng nói: “Chị có gọi điện với Bành Gia Huy hai lần, anh ta cũng xin lỗi suốt, nói là chị dự kiến thế nào anh ta đều sẵn sàng xin nghỉ phép hợp tác cùng, mỗi tội… chị không dám đoán mò ý Tinh Tinh.”
Khương Vong im lặng giây lát, cười lên thật khẽ.
“Tinh Tinh biết hai người yêu thương nó vậy chắc chắn sẽ vui lắm, cứ mạnh dạn yên tâm mà làm thôi.”
Hắn nhớ hồi còn nhỏ, hắn từng có kí ức rất nhòe nhoẹt vào tầm năm 2 hay 3 tuổi, ba mẹ cùng nhau đưa hắn đi chơi Tết Thiếu nhi.
Linh vật gấu bông hay đoàn xiếc diễu hành quanh công viên thì hắn không nhớ rõ hình dáng cụ thể nữa rồi.
Song hắn nhớ hôm ấy cả ba cả mẹ đều dắt tay hắn, cả hai người đều ở bên cạnh hắn.
Vậy là đủ.
Nhận được sự khích lệ, Đỗ Văn Quyên vội gật đầu lia lịa.
“Vậy thì tốt quá, chị chỉ sợ thằng bé ngượng nghịu gượng gạo.”
Trước khi cúp máy, cô còn đùa trêu khá tinh nghịch: “Đợt này em bận thế, cũng tranh thủ đón Tết Thiếu nhi chung với thầy Quý luôn đúng chưa?”
“Dĩ nhiên.” Khương Vong phì cười: “Tôi cũng phải hẹn hò hẳn hoi một hôm.”
Song đến hôm ấy thật, cả hai không hẹn mà cùng xin nghỉ phép, nằm lì ở nhà ngủ nướng nguyên ngày.
Tỉnh dậy thì trời đã tối om.
Quý Lâm Thu ôm gối dụi mắt: “Mình… lên kế hoạch định làm cái gì ấy nhỉ?”
Khương Vong bọc chăn lăn một vòng: “Kệ xừ nó đi, gọi gì ăn tạm xong ngủ tiếp.”
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Update rồi!!!