Hai người đi khá cập rập, sau đó phải gọi về nhà họ Quý báo cần ở lại thành phố Hồng xử lý công việc, chiều mai mới về được, nhờ bố Quý trông Tinh Vọng giúp một hôm.
Lâu nay Quý Quốc Thận rất quý Bành Tinh Vọng, bác vui vẻ đi đón bé con tan học rồi dẫn bé lên nhà Khương Vong lấy quần áo, không khác nào chăm cháu ruột.
Nghe tin hôm nay ngủ lại nhà ông Quý, Bành Tinh Vọng nghĩ ngợi rồi chạy ra ban công lấy quần áo ngủ đang phơi.
“Ông ơi, ông ngồi chờ xíu ạ, cháu xong ngay đây ạ!”
“Cứ từ từ thôi!”
Mọi khi Quý Quốc Thận đã ghé chơi rất nhiều lần, thường xuyên mang gà sốt hay thịt muối vợ làm sang cho con trai, song bác chỉ hay ngồi nói chuyện với Lâm Thu ở phòng khách, không chú ý mấy đến nội thất trang trí.
Một mình bác đứng giữa phòng khách rộng rãi thênh thang, đang định tìm đôi dép nhựa đeo vào thì chợt bắt gặp bức ảnh chụp chung 3 người đặt trên tủ giày.
Bành Tinh Vọng mặc quần áo thể thao, còn buộc dải băng đỏ ở trán, hai người đàn ông trẻ tuổi đứng cạnh đều cười tươi sáng bừng.
Lòng dạ Quý Quốc Thận chùng xuống, cảm giác kì lạ loáng thoáng phát hiện trước đó lại tô đậm lần nữa.
Nếu là bạn bè bình thường của Lâm Thu bác hoàn toàn có thể đặt câu hỏi thăm dò đôi điều, nhỡ hiểu nhầm thì cười đùa xí xóa và trao đổi rõ ràng là xong.
Nhưng Khương Vong rất khác.
Tục ngữ bảo tam thập nhi lập, đối với người trẻ, chính thức vào nghề, bắt đầu tạo được đà thăng tiến trong sự nghiệp ở cái mốc 30 tuổi là vô cùng gian nan.
Riêng mẫu hình trẻ măng đã lãnh đạo hàng loạt công ty phát triển bứt phá, trải rộng cùng lúc tận mấy ngành nghề mà vẫn quản lý chỉnh tề khuôn khổ giống Khương Vong thì khắp Dụ Hán chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Đứng trước mặt Khương Vong Quý Quốc Thận còn thấy áp lực vô hình nhè nhẹ, may sao xưa nay đối phương khiêm tốn hiền lành, đôi bên tiếp xúc cũng tương đối hòa hợp.
Bành Tinh Vọng đeo cặp sách chạy bình bịch xuống tầng, thấy Quý Quốc Thận đang cầm khung ảnh lên ngắm kĩ hơn mới cười nói: “Ông ơi! Đây là ảnh hôm bọn cháu tham gia hội khỏe đấy ạ!”
“Chụp đẹp thật,” Quý Quốc Thận khen chân thành: “hồi trước Lâm Thu ít chụp ảnh lắm, nó kêu mất tự nhiên.”
Bây giờ căn nhà này thì đâu đâu cũng đầy ảnh chụp chung, thậm chí bác còn hơi hâm mộ.
Sao hồi ở cùng bố mẹ tính tình thằng bé lầm lì khép kín, mà ở với Khương Vong lại cởi mở thoải mái vậy nhỉ?
“Đúng rồi,” Bác nhớ ra gì đó, tò mò hỏi: “bình thường ở đây cháu có gặp chị gái nào chưa?”
Bành Tinh Vọng đáp ngay không cần nghĩ: “Thường xuyên ạ! Với cả toàn các chị xinh lắm ông!”
Mấy chị thư kí trợ lý đều siêu xinh nè! Rồi cả cô Nguyên cô Khâu cô Cam!! Chị nào chị nấy tươi tắn rạng rỡ!
Quý Quốc Thận sốc vì không ngờ Khương Vong lại đào hoa thế, ngỡ ngàng bảo: “Toàn á? Có tận mấy người à?”
“Có mấy chị thường xuyên sang, cũng có mấy chị thay phiên lần lượt ạ,” Bành Tinh Vọng nghiền ngẫm: “cháu thấy các chị đều thích anh Vong lắm ạ, không rõ anh Vong thích ai.”
Quý Quốc Thận nghĩ bụng chả nhẽ tại mình lo xa, nghe thế này thì băn khoăn của mình cũng chẳng đáng ngại nữa.
Sếp Khương bền bỉ ghê… Hóa ra bình thường lãng tử vậy cơ, chắc không sao đâu ha?
Bác dẫn Bành Tinh Vọng về nhà, ăn tối xong bèn sang kể cho Trần Đan Hồng.
Trần Đan Hồng đang học cách dùng băng cassette để nghe bản thu âm trong giáo trình tiếng Anh.
“Người ta quen mấy đời bạn gái mà chẳng được, miễn đừng lừa tình các cô ấy thôi, cứ sống vui là tốt rồi.”
“Cũng chưa đến nỗi,” Quý Quốc Thận suy tư: “tôi thấy Tiểu Khương không phải người như thế đâu, mọi ngày kể cả ăn nhậu có con gái chủ động tiếp cận mời rượu cậu ấy vẫn nói năng cư xử hạn chế lịch sự lắm, chắc chủ yếu là hơi nhiều cô theo đuổi quá.”
So ra Lâm Thu còn khép mình hơn, đến nay chưa chịu thân cận cùng phái nữ.
Trần Đan Hồng cắm cúi học bảng chữ cái, đẩy nhẹ cặp kính lão bảo: “Trái lại ông mới lạ này, hồi xưa có thấy ông bận tâm mấy chuyện bao đồng hàng xóm láng giềng thế đâu, đợt này ông không phải dạy nhiều à?”
Bác gái theo học đại học cho người cao tuổi đã được vài tháng, hiện giờ kể cả Quý Quốc Thận thông báo với bác là Khương Vong thích phái nam bác cũng chẳng thấy to tát nữa.
Thầy cô ở lớp giảng rồi, càng người già càng cần phân biệt rõ đâu là mình, đâu là người khác.
Chuyện của mình cứ thế nào thoải mái thì làm, miễn không vi phạm pháp luật kỉ cương gây rối trật tự xã hội là được.
Còn chuyện người khác á? Kể cả con trai con gái ruột thịt thì cũng quy là người khác hết, ai nấy có cách sống riêng của họ!
Vốn dĩ thời đi học tiểu học điểm chác của Trần Đan Hồng rất khá, nhưng ở nhà phải nhường suất đến trường cho em trai, cuối cùng bác cố tốt nghiệp cấp 1 là thôi.
Thấy các chị em già kể, ngày ấy mà có cơ hội, biết đâu bác còn được đi du học Liên Xô giống những người thành tích tốt ấy chứ!
Quanh quẩn loay hoay nội trợ cả đời, ruộng đồng nhà cửa quần quật vậy là quá đủ, vài tháng vừa qua đi học bác mới tỉnh ngộ sáng suốt ra bao nhiêu.
Câu nói làm Quý Quốc Thận nghẹn họng, phì cười bảo: “Bà nói vậy… cũng đúng thật. Đan Hồng, ngày trước toàn bà xem tivi cùng tôi, ra ngoài đi dạo cùng tôi, bây giờ tôi cứ ngồi bơ vơ một mình ở phòng khách, chẳng biết nên làm gì ấy.”
“Vậy không ổn đâu, cô Cát dạy lớp tôi dặn phải tận dụng thời gian cho xứng đáng.” Trần Đan Hồng giơ quyển sách tiếng Anh ra trước mặt bác: “Đoạn này tôi quên cách đọc luôn rồi, nào ông Quý, hướng dẫn tôi với.”
“Đây đây đây… lần này đến lượt tôi làm bạn học cùng bà vậy.”
Hôm sau Khương Vong và Quý Lâm Thu lần lượt lái xe về, thư kí nhận chìa khóa hỗ trợ tìm chỗ đỗ.
“Sếp ơi anh lên trước đi ạ, cô Đào hẹn gặp anh, em xếp lịch 15 phút nữa đó ạ.”
“Cô Đào?” Khương Vong ngớ người: “Cô Đào ở Thiên Tân á, hay cô Đào bán sách dạy phát âm cơ?”
“Cô Đào ở trường Thực nghiệm ấy anh,” Trợ lý bên cạnh tiếp lời: “chị ấy còn mang cả túi tài liệu, chắc có gì cần đưa anh ạ.”
Khương Vong chợt rùng mình, hắn nhờ Quý Lâm Thu hỗ trợ giám sát các việc khác ở công ty trước, rảo bước về văn phòng.
Giáo viên chủ nhiệm rất hiếm khi tìm đến tận nơi, chắc phải 8 90% là thằng nhóc Tinh Vọng gây ra biến cố gì ở trường đây.
Tuy hiện giờ đã ngồi hẳn lên chức “hiệu trưởng”, song giáp mặt nhân vật thuộc hàng chủ nhiệm lớp thì hắn vẫn vô cùng chùn bước, quá nửa là do ảnh hưởng đáng sợ từ bà bác Hứa hồi bé.
Hôm nay Đào Anh Khải ăn mặc rất nghiêm chỉnh, còn trang điểm đầy đủ theo phong cách chuyên nghiệp, mày sắc môi đỏ cực kì khí thế.
Chị yên lặng ngồi đợi trước bàn làm việc, Phù Nhĩ thì vịn khung cửa kính im ỉm ngắm nghía.
Đúng lúc Khương Vong bước tới: “Ngắm gì đấy?”
Phù Nhĩ cười hì hì chuồn mất hệt một làn khói.
Hắn bước tiếp vào văn phòng, Đào Anh Khải đứng dậy khẽ cúi người: “Sếp Khương.”
Thần kinh Khương Vong lập tức căng thẳng.
“Không cần khách sáo vậy đâu.” Hắn vội đáp: “Có phải Bành Tinh Vọng gây gổ với bạn nào không ạ? Hay thằng bé làm phiền thầy cô nào?”
Bề ngoài trông chững chạc, chứ thực tế nội tâm hắn đã xắn tay áo chuẩn bị tét mông nhãi con đến nơi.
Đào Anh Khải sững sờ, mau chóng phát hiện vấn đề: “Không phải không phải.”
“Không liên quan đến Tinh Vọng đâu, biểu hiện của em ở lớp gần đây rất tốt,” Cô Đào cười gượng, ngồi thật ngay ngắn: “chuyện là thế này… tôi đang dự định nhảy việc sang vào học kì sau.”
Chị vừa nói vừa lấy sơ yếu lý lịch trong túi tài liệu, kèm theo cả ghi chép đánh giá giáo viên các năm và bản photo các bằng khen giải thưởng liên quan.
Khương Vong hóa đá tại chỗ: …??
Đào Anh Khải: …?
Hai người trố mắt nhìn nhau vài giây, đến nỗi bản thân Đào Anh Khải cũng bắt đầu mù mờ, chị ngoái lại ngó nghiêng phía ngoài cửa: “Chẳng phải anh nhờ Phù Nhĩ sang nói với tôi…”
Khương Vong nâng tay đè sống mũi: “Phù Nhĩ ——!!”
“Tới liền tới liền tới liền,” Phù Nhĩ ôm sổ tay nhân viên rảo bước chạy vào, bày trang về chế độ tiến cử lên mặt bàn như khoe kim bài miễn tử: “chẳng phải công ty mình tuân theo chế độ quy định riêng, giới thiệu giáo viên mới sẽ có biện pháp khích lệ song phương mà anh, bên cạnh đó…”
Khương Vong hoàn toàn chưa kịp tiêu hóa.
Đúng là công ty khuyến khích tuyển dụng để phát triển đa chiều thật, nhưng có bảo cô chèo kéo giáo viên chủ nhiệm lớp Bành Tinh Vọng về đâu!!
Mà sao cô làm quen được với cô Đào đấy?! Rõ ràng hai người là dạng bắc 8891 cái cầu chưa sang tới bờ cơ mà??
Bỗng nhiên Đào Anh Khải hiểu ra gì đó, khẽ phì cười.
“Phòng nhân sự đã đánh giá lý lịch chị Đào rồi ạ, bảo là rất tốt, cơ mà vẫn cần sếp phỏng vấn thêm một lượt,” Mặt Phù Nhĩ đầy ý chí ‘Sẵn sàng xông pha quên mình vì công ty’, cô dõng dạc hùng hồn: “lương bổng đãi ngộ hiện tại của chị Đào chưa xứng đáng, bản thân chị ấy cũng có ý định chuyển việc sẵn.”
Khương Vong đằng hắng: “Cô ra ngoài trước đi.”
“Vâng thưa sếp!” Trước khi đóng cửa Phù Nhĩ thò đầu vào hỏi nốt: “Thế phong bì động viên ——”
“Tự đi mà nhận!”
Chờ văn phòng yên tĩnh lại, Đào Anh Khải nín cười bảo: “Sếp Khương, mình có phỏng vấn nữa không?”
Khương Vong suy tư hai giây: “Mình lạ gì nhau nữa, để tôi đổi người khác.”
3 phút sau.
Quý Lâm Thu cầm bảng phỏng vấn đẩy cửa bước vào, đúng lúc Đào Anh Khải quay sang nhìn thẳng.
Quý Lâm Thu: …?!!
Khương Vong lên án vội: “Phù Nhĩ làm đấy.”
Quý Lâm Thu ngoái đầu gào thét: “—— Phù! Nhĩ!!”
Ai đó nhận phong bì xong đã chạy xa mất dạng.
Đào Anh Khải cười vẫy tay: “Bắt đầu thôi sếp phó?”
Quá trình phỏng vấn gượng gạo dù không kém phần thân thiện, tóm lại kết quả cuối cùng là đôi bên đều vừa lòng hợp ý.
Đào Anh Khải cầm theo hợp đồng đã kí thong thả ra về, trùng hợp gặp đúng Bành Tinh Vọng đeo cặp sách vào căng tin công ty ăn ké.
Bé nhỏ nhìn thấy cô chủ nhiệm, lập tức ưỡn lưng thẳng tắp: “Cô cô cô cô Đào ạ!”
Chủ nhiệm lớp cười híp mắt xoa đầu: “Thứ hai gặp, nhớ ôn lại bài phát biểu giờ chào cờ nhé.”
“Dạ vâng!!” Bành Tinh Vọng chỉ thiếu nước cúi gập người tại chỗ: “Em chào cô ạ!”
Dõi mắt trông theo cô chủ nhiệm lái xe rời đi hẳn, Bành Tinh Vọng mới ba chân bốn cẳng chạy một mạch lên tầng, bỏ qua cả thang máy.
“Anh Vong ơi!! Sao cô Đào lại đến đây thế ạ!!”
Khương Vong cắm mặt uống trà, Quý Lâm Thu ngồi cạnh cười sung sướng khi người ta gặp họa.
“Tinh Vọng, từ học kì sau là cô Đào xin từ chức sang công ty mình làm việc đấy em.”
Bé nhỏ chôn chân ở cửa như bị sét đánh bổ ngang, trong khô ngoài cháy.
Chủ nhiệm lớp của mình, về sau sẽ đi làm hàng ngày ở công ty anh mình ư??
Anh ơi anh có biết cô Đào mà cáu lên sẽ kh*ng b* nhường nào không??
Bành Tinh Vọng câm nín nhẫn nhịn suốt mười mấy giây rồi mới thét toáng thật to: “Anh! Cả! Anh chẳng bận tâm đến cảm nhận của em gì hết!!”
“Anh rủ thầy Quý sang công ty, lại còn kéo nốt cả cô Đào!! Ngày nào cũng nhìn thấy cô ấy giờ em còn chẳng dám gù lưng nữa luôn anh biết không!!”
Quý Lâm Thu đổ dầu vào lửa mượt mà điêu luyện: “Chờ tốt nghiệp cấp 1 rồi em vẫn được gặp cô chủ nhiệm lớp hàng ngày, vui nhỉ.”
Vui vô cùng luôn.
Đây phải gọi là ác mộng của toàn thể học sinh tiểu học.
“Tuyệt đối, tuyệt đối đừng rủ thêm thầy cô nào trường Thực nghiệm về đây,” Bành Tinh Vọng rưng rưng khóc òa: “em cũng không cóp bài tập về nhà của bạn nữa đâu, mình đừng như này nữa được không anh ——”
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Update trước luôn nè!