Mọi việc quá đột ngột, Quý Lâm Thu bịa bừa cái cớ đổi ca dạy với bạn, một mình lái xe riêng hướng về phía thành phố Hồng.
Năm nay mới khai trương cao tốc, chỉ cần hơn tiếng đồng hồ sẽ tới khu vực lân cận thành phố cũ, rẽ sang quốc lộ đi thêm lúc nữa là đến nơi.
Anh len lỏi phóng đi giữa hoa nở lá rụng, ruộng hoa cải vàng sáng bừng cả vùng miên man hệt bức tranh lướt ngang ngoài cửa sổ.
Cảm giác đã cách cả kiếp người.
Anh hiện nay có sự nghiệp tự do và ưu tú gấp trăm lần, có nhà và xe của riêng mình, an cư lập nghiệp trọn vẹn.
Mọi uẩn ức nặng nề trước khi gặp Khương Vong tựa cơn ác mộng ngột ngạt mà ngắn ngủi, quên béng đi cũng chẳng sao.
Quên đi.
Quý Lâm Thu lẩm nhẩm gọi tên người yêu, nhấn ga tăng tốc nhanh hơn nữa.
Rất nhiều cảnh tượng hiện lên trong đầu anh.
Ngày đầu gặp mặt, Tinh Vọng vừa lấy được quần áo đồng phục mới, vui sướng xoay vòng khoe cho anh xem.
Người đàn ông ấy thì đứng ngay cuối hành lang, sau cùng vẫn chẳng bước tới phía anh.
Giống người quen cũ, mà lại chưa bao giờ gặp mặt.
Bành Tinh Vọng, Khương Vong.
Chỉ cần thay cái tên, rất nhiều việc sẽ lặng lẽ biến đổi theo.
Tuy tên mới nghe cũng hay, nhưng nó chẳng khác nào hắn hiện giờ, chung quy vẫn hơi xa cách quạnh hiu, hơi lành lạnh.
Anh rời đi từ sáng, đến nơi mới 11 giờ 20, cứ lang thang tìm kiếm vô định, đến cuối lại dừng trước cổng Tiểu học Hồng Sơn.
Quý Lâm Thu cầm chìa khóa chào hỏi bảo vệ, chậm rãi bước vào trong.
Khương Vong từng kể cho anh rất nhiều chuyện hồi bé.
Cảm giác tuổi thơ ai cũng có một cô chủ nhiệm dữ dằn, ai cũng từng đạp xe xong ngã lăn khỏi dốc cao một lần.
Cảm giác ai cũng gặp được một người bạn cực kì ấm áp ở trường tiểu học, cũng thòm thèm mua đồ ăn vặt bên quầy tạp hóa.
Những kí ức đơn lẻ, nhắc lại nghe chẳng có gì lạ.
Quý Lâm Thu tiến men theo từng sự việc hắn kể, bước chân trùng khớp vẹn nguyên với đường nét lời lẽ, không chệch một li.
Anh chưa tưởng tượng nổi sau thời thơ ấu, sau khi rời xa anh Khương Vong sẽ ra sao.
Tại sao không học tiếp cấp 3, tại sao lại quyết định nhập ngũ, đã lún sâu tuyết trắng bao lần nơi phương bắc gió rít tái tê.
Anh không trông thấy thanh xuân của hắn ở đầu kia dòng thời gian, không trông thấy những tháng ngày họ bỏ lỡ, chỉ thấy được mỗi năm ngoái và hôm nay.
Khương Vong đã vòng trở về vào một thời khắc nào đó, lần này hắn chọn tìm đến Tinh Vọng, tìm anh, viết lại toàn bộ cuộc giãy giụa đường cùng.
Đang là cuối tuần, sân thể dục rất đông học sinh cười đùa chạy chơi thả diều, đường chạy gồ ghề sỏi vụn vẫn chưa đổi thành mặt đường cao su.
Quý Lâm Thu chậm rãi ngồi xuống ghế đá, cổ họng khô ráp.
Anh hiểu rất rõ, Bành Tinh Vọng hiện giờ và Khương Vong 9 tuổi tuyệt nhiên không thể là cùng một đứa trẻ.
Về sau lớn lên, cũng sẽ là hai người khác nhau.
Lòng anh chỉ có nỗi xót xa chẳng nói thành lời.
Khoảnh khắc cảm nhận được tình yêu vương vấn khắc tận xương tủy, dường như ta bỗng chốc buông bỏ thật nhiều điều, rồi lại gánh vác nhiều hơn thế nữa.
Đòn đánh từ số phận ghim thẳng vào ta, giây phút ấy hơi thở cũng bỏng cháy phế phủ.
Quý Lâm Thu lấy điện thoại, lại mở blog cá nhân của Khương Vong.
Mạng điện thoại chậm hơn máy tính nhiều, tốc độ khá rề rà, phải chờ mấy phút các hình xem trước cỡ nhỏ trong album mới xuất hiện.
Anh lần theo album ảnh ấy, tìm tòi ngắm nghía những nơi Khương Vong từng nấn ná lưu luyến.
Tường thành cổ, rừng hòe, khu bỏ hoang đã khai thác thành mô đất, rồi cả con ngõ nhỏ lụp xụp rách rưới song ăm ắp dư vị bình dị mà Bành Gia Huy từng ở liền mấy năm.
Bành Gia Huy đã chuyển đi từ lâu, nay khu nhà tạm này cũng sắp sửa tháo dỡ hết.
Quý Lâm Thu dừng lại trước hàng mì xào, người chủ trông quầy cạnh đó ngó nghiêng, không chắc có phải anh định mua của mình không.
Điện thoại đổ chuông.
“Lâm Thu?” Giọng người đàn ông vang lên, trong trẻo và dịu dàng: “Em có ổn không?”
“Hội Tiểu Phù bảo em đột nhiên xin nghỉ, giận gì anh à?”
Quý Lâm Thu lắng nghe giọng hắn, hồi lâu sau mới hỏi: “Anh thích ăn mì xào không?”
“Mì xào á?” Khương Vong bật cười: “Thích chứ, nếu em muốn ăn thì để lúc nào rảnh anh dẫn em đi ăn một quán cũ, mì chỗ họ sợi nhỏ cực, anh thấy còn ngon hơn bên Dụ Hán.”
Quý Lâm Thu trông biển hiệu dán trên tủ kính xe đẩy của chủ quán, hỏi tiếp: “Hay ăn loại gì?”
“Bình thường anh hay thêm trứng, ít giá ít ớt chuông, thỉnh thoảng cũng gọi thêm cái lạp sườn.”
Quý Lâm Thu gật đầu, nói với chủ quán: “Mì sợi nhỏ, thêm trứng, ít giá ít ớt chuông, thêm cái lạp sườn nữa.”
Chủ quán hối hả đáp lời, rửa sạch tay bắt đầu nấu nướng.
Nghe thấy cuộc đối thoại giữa họ, Khương Vong ngẩn ngơ giây lát.
“Em đang ở thành phố Hồng à?”
“Ừ.” Quý Lâm Thu nhẹ giọng đáp: “Nãy em vừa lang thang quanh Tiểu học Hồng Sơn, chờ chốc ăn mì xong muốn ra ga tàu ngồi một lúc.”
Đầu bên kia lặng thinh.
Phải 10 giây sau, Khương Vong mới hít thở thật sâu rồi nói: “Em ra cổng ga chờ anh.”
“Hôm nay gió hơi to, có cần anh mang cho em cái áo khoác luôn không?”
“Mang cái áo mẹ em tặng đó cũng được,” Quý Lâm Thu cười đầy thanh thản: “hai ta mặc cùng kiểu, sẽ hợp lắm nhỉ?”
Người đàn ông ừ thật khẽ.
“Em ở đấy chờ anh, đừng chạy linh tinh nhé.”
Công nhận món mì xào rất ngon.
Giá rẻ bèo, dầu ăn cũng không phải dầu mới.
Nhưng chính cái vị rẻ rề chợ đêm ấy lại khiến người ta nhớ mãi không quên.
Hiếm khi Quý Lâm Thu ăn các món dầu mỡ thế, hôm nay chẳng hiểu sao mà anh vét sạch cả miếng rau cọng giá.
Anh biết phải chờ khá lâu nữa Khương Vong mới đến, bèn dứt khoát để xe ở đây, đi bộ một mình ra ga.
Đứng trước cổng đợi một chốc là thấy chiếc Audi A4 màu sâm panh quen thuộc phóng vun vút tới, đỗ xịch ngay cổng.
Bảo vệ ở ga hò hét: “Ai đi đỗ xe giữa cổng người ta ra vào thế này! Anh gì ơi! Bãi đỗ xe bên kia cơ mà!!”
“Tí thôi, chốc tôi quay ra ngay!”
Khương Vong vẫn đang đóng nguyên bộ dự hội nghị kinh doanh, hôm nay tóc còn vuốt keo, trông hắn sải bước chạy tự dưng toát lên phần nào nét thiếu niên.
Hắn lao thẳng về phía Quý Lâm Thu, vừa căng thẳng lại vừa sốt sắng ân cần.
Đến khi phanh gấp trước mặt anh thì chỉ kịp th* d*c hồng hộc, toàn bộ lý do chuẩn bị từ sẵn bỗng chốc trắng trơn, chẳng nói nổi một câu một chữ.
“Anh đi đâu mà vội,” Quý Lâm Thu lấy khăn giấy lau mồ hôi cho hắn, phì cười bảo: “đỗ xe vào đã.”
“Được, ở đây chờ anh nhé.” Khương Vong nhìn anh thật sâu như thể sợ anh biến mất, rồi lại hối hả đi đỗ xe.
Bảo vệ mau chóng đứng ra dẫn đường: “Phải thế chứ, không kịp thì đổi vé có sao đâu.”
Trong lúc Khương Vong đỗ xe thì Quý Lâm Thu ra quầy mua hai chiếc vé đứng, anh vẫy vé với Khương Vong không khác nào đang ở rạp chiếu phim.
Đối phương đỗ xe xong quay vào, xách thêm chiếc túi đựng áo khoác.
Hai chiếc áo măng tô gấp gọn gàng chỉn chu, đặt sát cạnh nhau, khăng khít thân mật.
Khương Vong nhận lấy vé từ tay anh, nhìn về phía anh lần nữa.
Dường như trực giác đã dự cảm ngay từ đầu. Khương Vong cứ nghĩ việc này không thể giấu được anh.
Song rất nhiều lần hắn sợ hãi, giống hệt giấc mơ Quý Lâm Thu gặp vậy.
Sợ đang bộc bạch có chiếc xe tải thình lình lao vụt đến, sợ mình bất ngờ rơi xuống nước lãng xẹt.
Tuy nghe khá hoang tưởng nhưng 2 năm qua Khương Vong còn chẳng dám đi bơi, mỗi lần qua đường hắn cũng luôn luôn cẩn thận hết sức.
Nay hắn có một gia đình không thể nào đánh mất, những mối ràng buộc đầy ắp trong lòng, tuyệt đối chưa thể ra đi nhảm nhí như thế.
Cả hai không điểm xuất phát, cũng không hẳn tiễn đưa chia ly, dắt nhau vào sảnh chờ xong cũng chỉ ngồi chung trên băng ghế gỗ uống nước có gas.
Dù chưa phải cuối tuần song sảnh chờ tàu vẫn chật ních nhốn nháo.
Phụ nữ bế con ngó nghiêng lo muộn giờ, bà cụ ngồi trong góc bóc lạc mang theo nhâm nhi, mấy người đàn ông túm tụm đánh bài.
Ai cũng đang chờ rời khỏi nơi đây, hoặc đang tiễn đưa ai đó đi xa.
Khương Vong uống nước, trông lối soát vé mình từng đặt chân qua.
Hôm ấy lạnh lắm, thực ra hôm nay đã ấm hơn nhiều.
Thậm chí hắn nhớ rõ ban đầu Quý Lâm Thu đang đứng ở đâu, nhớ họ đã tái ngộ ở nơi nào nữa.
Tuy chưa lên tiếng trò chuyện nhưng cả hai tựa rất gần nhau.
Vai tì vai, tay chạm tay, đều thoáng bất an lẫn hân hoan.
Khoảnh khắc trước và sau khi bí mật đột ngột hé mở chính là lúc đôi bên vui sướng nhất.
Chẳng cần bất cứ giấu giếm, không còn giật mình sợ sệt, kể từ nay trái tim sẽ hòa chung nhịp đập.
Uống hết già nửa lon Fanta, Quý Lâm Thu mới nghiêng mặt nhìn hắn.
“Anh sẽ hóa thành bong bóng biến mất giống nàng tiên cá à?”
Hôm nọ còn ngồi đọc quyển này trong bồn tắm, nào ngờ sẽ có ngày mình bật ra câu hỏi hư ảo đến thế.
Khương Vong ngửa đầu nốc ừng ực một ngụm, râm ran ý chí xả thân mạo hiểm.
Hắn chờ mãi hồi lâu, đầu tiên sờ mặt thăm dò, sau đó sờ tiếp xuống tay.
Nguyên đai nguyên kiện, không thiếu thứ gì.
Người đàn ông bật cười ha hả.
“Xem ra anh không phải tiên cá rồi.”
Quý Lâm Thu thở phào dài thượt, tới giờ còn chưa hết căng thẳng.
Sảnh chờ tấp nập người qua kẻ lại, anh vẫn duỗi tay sang nắm lấy cổ tay hắn, có vẻ rất sợ hắn tan biến bất chợt.
Những đường vân mảnh nhỏ xíu ở phần bụng ngón tay in dấu vào lòng bàn tay hắn, thậm chí họ cảm nhận được từng nhịp đập đầy sống động nơi mạch máu của nhau.
Khương Vong trở tay cầm hẳn lấy tay anh, chẳng buồn bận tâm liệu có bất kì ai nhìn ngó họ.
Ý thức rằng mình đang sống chưa bao giờ mãnh liệt như lúc này.
Họ đang sống, đang trao đổi nhiệt độ cơ thể rừng rực, đang lắng nghe sự tồn tại của đối phương qua tiếng đập trái tim.
Ngón tay níu giữ ngón tay, hơi thở tiếp xúc hơi thở.
Dốc lòng thổ lộ tình yêu vô tận đến từng giây.
Khương Vong lấy hai chiếc áo khoác khỏi túi, thoải mái giở ra.
Đưa chiếc đầu tiên cho Quý Lâm Thu mặc, rồi lại bắt anh cởi, mặc tiếp sang chiếc thứ hai.
Chiếc đầu tiên là áo mẹ anh tặng mang từ quê lên dịp Tết năm ngoái, dĩ nhiên rất vừa vặn.
Quý Lâm Thu mặc chiếc thứ hai trông hơi cũ kĩ vào, phát hiện tay áo dài thêm hẳn một đoạn, vai cũng khá thùng thình.
“Các chỗ vá giấu hết ở mặt trong, bên ngoài không có tí dấu vết nào cả.” Khương Vong nở nụ cười: “Cũng bắt tội anh ghê, cứ phải rón rén suốt, sợ em bắt gặp.”
Hắn quá yêu anh, vậy nên giấu giếm chuyện gì đều mắc nghẹn hệt hóc xương ngang họng.
Rất nhiều chuyện thực ra chưa nói thì chưa sao, nhưng nếu cứ im ỉm mãi lâu chẳng bộc bạch được, hắn lại sợ đối phương không biết mình yêu anh nhường nào.
Quý Lâm Thu cười theo, vẩy nhẹ tay áo, rồi anh cởi chiếc áo ra, trịnh trọng khoác lên vai Khương Vong.
“Nếu là của em tặng anh, thì phải để cho anh mặc chứ.”
Khương Vong nhìn anh, ánh mắt đong đầy dịu êm mừng rỡ.
“Được, để cho anh.”
Hình như họ đâu phải giải thích, nhìn vào mắt đối phương là đủ thấu hiểu mọi điều.
Chẳng cần kể rõ đầu đuôi căn nguyên, chẳng cần tỉ tê những nhỡ nhàng tiếc nuối.
Đã hiểu hết rồi, hiểu hết cả rồi.
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Chưa kết thúc đâu nha!!
———
Trước khi đăng chương này có chỉnh sửa đôi chút nên bị quá giờ, cơ mà mị đọc lại một lượt thấy cũng tạm ổn ww
Truyện sẽ viết tới ngày cưới cơ, còn nhiều câu chuyện bên lề khác cần vun vén nốt nè, mọi người cùng đón đọc ngọt ngào là được~~
Muah muah!!