Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 9

Chính ra thành tích của Bành Tinh Vọng khá ổn.

Lớp 1 không nhiều bài vở, mỗi tội thành phố nhỏ cũng chạy theo mốt, đám trẻ con phổ biến học tiếng Anh từ sớm, cậu bé chật vật chưa bắt kịp.

Khương Vong là bản trưởng thành của nhóc con, hồi trong quân nào có cần luyện nói thi 4 cấp các thứ, bao nhiêu năm nay trình độ vẫn cứ làng nhàng.

“Ai, thinh cờ, dát (I think that) ——”

Bành Tinh Vọng mấp máy môi đọc bắt chước: “Ai thinh cờ ——”

Vài hôm nữa đã thi cuối kì, bồi đắp được tí nào hay tí ấy.

Văn phòng Khương Vong có phụ huynh lão luyện mặt này, vừa đan len vừa hướng dẫn hắn cách rọc hộp thuốc lá thành thẻ học từ dạy trẻ con.

“Đơn giản vậy ạ?”

“Hầy, vỡ lòng thôi mà, cậu phải tạo hứng thú cho cháu nó trước đã.”

Về nhà Khương Vong bèn mang thẻ từ ra dạy, rất đâu vào đấy.

“Pai, na, áp, pồ.”

Bành Tinh Vọng ngồi thẳng tắp ngay ngắn.

“Pai, a, na, pồ.”

“Sai rồi sai rồi, lại lại.”

Dạy hết 10 lượt, Khương Vong lật mặt thẻ.

“Quả dứa nói thế nào nào?”

Bành Tinh Vọng ngập tràn tự tin: “Áp pai pồ na!”

Trước khi Khương Vong phụ đạo còn thi được 62 điểm, kèm cặp xong tụt thẳng xuống 48 điểm luôn.

Bé con khóc đỏ bừng cả mũi, chùi khô hết nước mắt rồi mới dám về nhà, đưa bài thi cho Khương Vong mà miệng cứ méo xệch, chuẩn bị sẵn sàng giơ mông chịu đòn bất cứ lúc nào.

Khương Vong hoàn toàn không có ý định trách mắng.

Thực ra chẳng phải hắn ủng hộ giáo dục theo chiều hướng khích lệ hay sao đâu, đơn giản là bởi thời cấp 2 bản thân từng đạt kỉ lục tệ hơn thế.

…Thi được 29 điểm địa.

Trong khi người đàn ông xem bài thi thì Bành Tinh Vọng cẩn trọng quan sát nét mặt hắn thật tỉ mỉ, như cái máy soi.

Khương Vọng chẳng có biểu cảm gì rõ rệt: “Kí đâu?”

Bành Tinh Vọng ấp úng: “Anh không giận em ạ?”

…Sao mình phải tự gắt gỏng với mình cơ.

Thấy hắn phản ứng nhạt nhẽo, nhóc con bèn chủ động bộc bạch quan điểm từ phía bản thân.

“Giờ đại ca anh… bận rộn vậy, mà vẫn nhớ kèm cặp em học, em lại thi tụt dốc… có lỗi với anh.”

Khương Vong sờ cằm, bỗng sực nhớ ra: “Thầy Quý bảo sao?”

Viền mắt Bành Tinh Vọng lại bắt đầu đỏ hoe: “Thầy Quý phê bình em.”

“Thầy hỏi em học ai mà phát âm thế này, em trả lời là học đại ca em.” Bé con tủi thân cực kì: “Xong thầy dặn em nghe băng nhiều vào, thứ hai tuần sau sẽ kiểm tra em đọc bài.”

Cuối cùng Khương Vong cũng hiểu vấn đề nằm ở đâu.

Đội sổ không thể phụ đạo cho đội sổ được, công nhận.

“Như này đi,” Hắn vò đầu nhóc con, còn giở ngăn kéo lấy kẹo sữa cho bé ăn: “chờ tối tôi sẽ liên lạc với thầy Quý, hỏi thăm xem cuối tuần thầy có kèm thêm cho nhóc được không, ổn chưa?”

Bành Tinh Vọng quyết định phạt mình không được ăn kẹo, cậu bé nâng niu cất chiếc kẹo vào hộp bút: “Liệu thầy Quý có ghét em không ạ, em dốt quá à.”

Khương Vong bật cười: “Nhóc trông đại ca có dốt không?”

“…Không một tí nào!”

“Đại ca không dốt chứng tỏ nhóc sẽ không dốt, nhớ chưa?”

Bé con hoàn toàn mù tịt logic ở đây, song vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Lúc quay trở về phòng khách xem tivi, Khương Vong thử nhắn tin cho Quý Lâm Thu.

Thiếu vắng Weixin bất tiện thật, hắn muốn xem xem thầy Quý sẽ đăng những gì trên trang cá nhân ghê.

[Làm phiền thầy Quý, nền tiếng Anh của Tinh Vọng hơi kém, không biết liệu thầy có tiện dạy kèm thêm cho thằng bé không ạ? Chi phí bồi dưỡng xin cứ thoải mái, vô cùng cảm ơn.]

Khoảng tầm 15 phút sau, đối phương trả lời.

[Anh Khương khách sáo quá, tối thứ 6 tôi thường xuyên rảnh, dặn em ấy 8 giờ sang là được.]

Đến đây là nên dừng đề tài, nhưng Khương Vong vẫn đăm đăm vào màn hình.

Hắn không muốn bàn bạc tiền nong với người này lắm.

Dù hình tượng “thầy Quý tuấn tú thanh cao dịu dàng” trong lòng Khương Vong đã chuyển thành “thầy Quý thi thoảng ướt lướt thướt” thì hào quang trắng lóa vẫn sẽ kè kè sát bên, không đáng bị ô uế bởi bất cứ thứ vặt vãnh nào.

Nhất thời người đàn ông chưa nghĩ ra nên báo đáp sao, bỗng điện thoại rung thêm cái nữa.

[Cuối tuần anh Khương thường xuyên lên tỉnh thành à?]

[Nếu tiện thì có thể cho tôi đi nhờ xe một chuyến được không, vô cùng cảm ơn.]

Mắt Khương Vọng sáng bừng.

Mỗi cuối tuần hắn đều cần sang tỉnh thành gặp khách hàng hội họp, cơ bản toàn tự lái xe đi đi về về, tha hồ ghế trống.

[Tiện chứ, thầy Quý cần đi đâu?]

[Cuối tuần quanh Đại học Sư phạm hay có phố sách, tổ chức các buổi tọa đàm nữa, trước giờ tôi vẫn quan tâm.]

[Được, cuối tuần gặp.]

Suốt bấy lâu nay Khương Vong luôn giữ đôi chút bướng bỉnh về Quý Lâm Thu.

Hắn đã hỏi thăm rất kín đáo, phản hồi từ hàng xóm cũng trùng khớp với kí ức.

Mối quan hệ giữa Quý Lâm Thu với đồng nghiệp xã giao thân thiện, anh không nhiều bạn bè.

Người thầy tử tế đến thế mà phải sống đằng đẵng lẻ loi một mình tới tận khi 4 50 tuổi, cớ sao vậy chứ.

Mỗi lần nghĩ đến anh, sâu thẳm nội tâm hắn lại nảy ra sự khăng khăng có phần trẻ con.

Muốn làm thầy vui lên, muốn biến cuộc sống của thầy trở nên sôi nổi thảnh thơi hơn chút.

Chắc hẳn cuối tuần dọc đường họ sẽ trò chuyện được nhiều lắm.

Đang đắm chìm trong suy nghĩ thì khóe mắt Khương Vong liếc thấy nhãi con.

“Anh đang nghĩ gì đó ạ.” Bành Tinh Vọng cất tiếng trước: “Cứ nhăn nhở mãi kìa.”

Người đàn ông liếc nhóc: “Có việc?”

Đầu tiên bé con đứng ở cửa im ắng một hồi, sau đó loẹt xoẹt hai ba bước sang cạnh ghế hắn, ậm ừ tiếp vài giây.

“Chuyện là… đại ca, anh đừng giận ha.”

“Không giận, cần gì nói thẳng.”

Phong thái tung tăng khỏe khoắn quanh Bành Tinh Vọng bay biến bớt, bé con cúi gằm ngó mũi chân: “Em… em muốn tìm lúc nào chạy qua nhà một chuyến.”

Cậu bé sợ gây tổn thương cho đại ca kính mến, phải hớt hải ngẩng lên thật nhanh liếc thử biểu cảm người đàn ông: “Anh tuyệt đối tuyệt đối đừng hiểu nhầm ạ!”

“Em… em sợ nhỡ ba chết lắm.”

“Tuy ba thường xuyên đánh em, bà Hoàng còn kể chính ba chọc giận làm mẹ bỏ đi… nhưng em rất sợ nhỡ đâu ba chết.”

Khương Vong trầm mặc giây lát, duỗi tay nắm lấy tay bé.

“Mai dẫn nhóc sang xem, được chứ.”

Hắn hiểu bản thân tuổi nhỏ sợ hãi điều gì.

Hội ma men mặc xác người khác, lại càng vô trách nhiệm với bản thân.

Một khi say rượu hạng nặng, ý thức tự chủ của con người ta sẽ dồn dập tan rã, rất dễ gặp trường hợp sặc chất nôn dẫn đến ngạt thở.

Hồi xưa cực kì nhiều lần Khương Vong phải lấy khăn nóng lau mặt cho cha ruột.

Chiếc khăn ấy vốn là khăn mới cô Trương nhà bên cạnh tặng hắn để dùng rửa mặt, trắng muốt mượt mà in hình quả lê nữa, về sau ngấm chất nôn vàng đục thành một mớ giẻ rách.

Cho nên mãi tận sau này, mỗi dịp ghé siêu thị mua khăn mặt Khương Vong lại nấn ná thật lâu.

Song bất luận thế nào vẫn phải đích thân đi với Bành Tinh Vọng sang xem, tránh cảnh ông bố khốn khổ khốn nạn gây thêm sự cố trời đánh.

Hôm sau được tan học sớm, 4 giờ chiều trời còn trong xanh sáng sủa, Khương Vong chậm rãi đi cùng Bành Tinh Vọng theo lối về nhà cũ.

Hiện giờ bé con đang sở hữu hàng loạt những món đồ trước kia chỉ dám nằm mơ.

Căn nhà sạch sẽ gọn gàng, bàn học đèn học và sách vở yêu thích, làm bài tập xong còn được thoải mái xem 2 tập 3000 câu hỏi vì sao của Mèo Xanh và Nghịch Ngợm.

Nhưng cậu bé vẫn canh cánh lo lắng thay người ba chưa bao giờ đối xử tử tế với mình ấy.

Con ngõ nhỏ chật chội tấp nập như xưa, bà bác xách túi cà chua đứng trước sạp rau lộ thiên tán dóc thao thao bất tuyệt, tiểu thương mướt mải mồ hôi nướng thịt dê xiên.

Khương Vong từ từ bước từng bước vào trong, hắn cũng mường tượng nghĩ giờ ba đang làm gì.

Giống hình tượng thầy cô, đối với trẻ nhỏ hai vai trò cha và mẹ luôn sở hữu vầng hào quang hư ảo mà bền bỉ kiên cố.

Dường như chỉ cần nhắc đến họ, mối liên kết máu mủ sẽ cuốn theo nhịp đập trái tim, khơi gợi nên hàng bao khấp khởi thèm muốn dù ta thừa biết chúng thật vô nghĩa.

Đi tiêm vắc xin Bành Tinh Vọng còn hớn hở tung tăng, vậy mà càng tiến sâu vào ngõ lại càng căng thẳng.

“Thực ra có những lúc ba em cũng tốt lắm ạ,” Chợt bé con tự lẩm nhẩm biện bạch: “những lúc không uống rượu ba sẽ dẫn em ra công viên chơi, còn rán cá cho em ăn nữa.”

“Ba… chịu áp lực công việc lớn quá, toàn gặp các chuyện không vui, nên mới uống rượu nhiều thế.”

Người đàn ông yên lặng lắng nghe, kí ức đã ngả vàng cũng lần lượt hiện về.

“Thật đó đại ca,” Bành Tinh Vọng nở nụ cười bối rối: “liệu anh có… ghét ba em không ạ.”

Khương Vong cúi đầu nhìn mình tuổi nhỏ, cũng suy ngẫm thật lâu.

“Chẳng biết nữa.” Hắn đáp: “Chắc tôi cũng… không quen ông ta lắm.”

Hai người vào hẳn sâu trong khu nhà tạm, bỗng ngửi thấy mùi thơm của canh sườn rong biển.

Ánh mắt bé con lập tức sáng bừng: “Canh ba nấu đấy ạ! Em từng ăn từ hồi lâu lắm lắm rồi, đại ca, có phải anh báo trước với ba là mình sang không thế ạ??”

“Ba chịu bỏ rượu thì hay quá đi thôi,” Bành Tinh Vọng cố gắng thể hiện sao cho mình có vẻ bình thường tự nhiên, bé con dụi mắt cười toe suốt: “em bảo anh rồi mà, không cần nói với ba đâu, thật đó…”

Còn chưa dứt lời, một người phụ nữ xịt nước hoa nồng nặc đã đi lướt ngang vượt qua họ, tiếng gót giày vừa nhọn vừa mảnh vang vọng lanh lảnh.

Bành Gia Huy đang nêm nếm ở bếp, nghe âm thanh bước chân thì hớt hải giơ tay chải chuốt tóc tai rồi xộc ra chào đón.

“Xin lỗi xin lỗi Tiểu Diễm, đáng ra anh phải ra ngõ đón em, đi bộ mệt lắm nhỉ, để anh gọt quả táo em ăn tạm nhé?”

Người phụ nữ mặc cho y ôm eo, cười duyên dáng nhấc gót vào trong: “Anh Bành~ khách sáo thế cơ à.”

Bé con ngây ngẩn trông theo đằng xa, tự dưng lại chẳng biết phải làm sao nữa.

Cậu bé mới 7 tuổi mà cảm giác gặp việc gì cũng rất chững chạc, cuối cùng tới tận thời điểm này mới sơ suất để lộ vẻ hoang mang lúng túng đúng với lứa tuổi.

Tiến thêm vài bước là có thể chứng kiến khung cảnh phòng khách và ban công qua cánh cửa sổ.

Khương Vong dành mấy giây điều chỉnh hơi thở, định cúi xuống bế nhóc con.

Song Bành Tinh Vọng đã quay ngoắt bỏ đi sớm hơn cả hắn, giọng hẫng hụt rõ rệt: “Đại ca, cũng muộn rồi ạ, em về nhà làm bài trước đây.”

Khương Vong định an ủi dăm ba câu, trái lại Bành Tinh Vọng đang đưa lưng về phía hắn hối hả tăng tốc: “Tốt rồi tốt rồi, ba không bị sặc này nọ là em yên tâm, cảm ơn đại ca đã đi cùng em sang.”

Đưa nhóc con lên tận nhà xong người đàn ông mới khoác áo xuống tầng, vòng trở về khu nhà tạm một mình.

Hắn chọn một chỗ cách đó vừa phải để hút thuốc, thực ra chủ yếu chỉ mượn cớ điếu thuốc đứng ngẩn người.

Canh rong biển hầm thơm nức, cách xa mười mấy mét vẫn ngửi thấy.

Cũng phải hàng bao nhiêu năm rồi hắn chưa ăn canh sườn rong biển.

Rõ ràng các quán bán có vài chục tệ cả bát to, mà mãi hắn chẳng ăn nữa.

Không biết đã đờ đẫn tới giờ nào, Bành Gia Huy tiễn người phụ nữ ra về xong quay trở lại, nhận ra Khương Vong thì giật bắn mình.

“Ấy? Là cậu à?”

Khương Vong dựa tường nhả một hơi khói thuốc, chẳng ngó ngàng y cũng chẳng buồn đáp lời.

Bành Gia Huy hơn 30 tuổi nở nụ cười gượng gạo, bụng bảo dạ hiểu đối phương đã bắt gặp.

“Thằng bé Tinh Vọng… vẫn khỏe chứ?” Bành Gia Huy cũng biết mình không mặt mũi nào nhắc đến nhóc con, ấp úng giải thích: “Tôi mới đổi việc khác, giờ là uống ít rượu hơn hẳn đợt trước rồi.”

“Mọi người đều ngưỡng mộ tài kiếm tiền của cậu, còn hay kể cậu lo liệu cho thằng bé chu đáo lắm, tôi vẫn cực kì cảm kích cậu đó giờ.”

Người đàn ông trung niên không hề hay biết Khương Vong chính là máu mủ đến từ tương lai, cứ lẩm nhẩm độc thoại đủ điều.

“Tôi cũng biết uống rượu mãi hỏng việc, nhưng mấy năm nay bị nó chi phối quá, tôi cố cai mà toàn chịu chết.”

“Chờ đến khi mua được cái nhà hẳn hoi, nhất định tôi…”

Khương Vong bất ngờ cắt lời y.

“Tinh Vọng lo ông bị sặc, nhờ tôi sang xem.”

“Đâu có, không sao đâu,” Bành Gia Huy gắng cười rất quẫn bách, dặn vội một câu cậu chờ chút nhé rồi chạy vào nhà lấy mấy thứ, sau đó y móc một xấp tiền lộn xộn trong túi áo, lựa lựa chọn mấy đồng to đưa hết cho Khương Vong.

“Đây là vở bài tập Tinh Tinh đang làm dở, đây là con cừu thằng bé thích ôm đi ngủ, …cả quyển sách này nữa, đợt trước uống say tôi toàn trút giận vào nó, giờ thì dán lại chắc đẹp rồi.”

Khương Vong im ắng nhìn y giây lát, ngậm điếu thuốc thò tay vào túi lấy ra 500 tệ, dúi cùng cả về với xấp tiền tả tơi kia.

“Đồ tôi nhận, tiền ông cầm đi, chí ít cũng mua lấy bộ quần áo đàng hoàng, đừng làm trẻ con nó bẽ mặt.” Giọng hắn khàn đặc, như thể đè nén rất nhiều lời chưa nói: “Đi đây.”

Bành Gia Huy ngơ ngác bưng chỗ tiền chôn chân nơi cuối ngõ, mãi rất lâu sau khi Khương Vong bỏ về mới trở vào.

Khương Vong ghé quán nướng ngồi trơ trọi vô định.

Có những việc hắn không muốn tách bạch nhiều, hắn cũng hoàn toàn không phải kẻ sẽ đi suy ngẫm nan đề tình thân theo lối triết học nào đó.

Hắn chỉ uống hai két bia, rít thêm mấy điếu thuốc, rồi gọi đóng gói một suất bánh canh thái sợi xào giăm bông mang về.

Bé con đã làm xong bài tập lên giường nằm ngủ, tiền tiêu vặt còn nguyên, gói bim bim mới mua ngoài phòng khách cũng chẳng ai ngó ngàng.

Có thể là chưa ngủ đâu, chỉ không muốn đối diện với hắn thôi.

Khương Vong yên lặng, cúi người nhét con cừu cũ rích lấm bẩn vào cạnh gương mặt bé con, thoáng nghĩ ngợi rồi đắp chăn cả cho cừu nhỏ.

Lúc rời phòng hắn nghe ra tiếng nức nở kìm nén.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn