Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 10

Xét đến việc cuối tuần cần đi xa, Khương Vong vẫn phải mua thêm vài bộ quần áo bảnh bao đàng hoàng.

Hắn cũng muốn chăm chút mình trông cho gọn ghẽ chỉn chu nhưng bưu cục chuyển phát không thể tránh khỏi bụi bặm tứ tung, hàng ngày lo tắm hết mùi bụi bám trên người đã đủ mất thời gian lắm rồi.

Sau khi nhận về cừu nhỏ lượng cơm của Bành Tinh Vọng tạm thời giảm sút hai hôm, tiếp đó được dẫn đi ăn tôm hùm đất ướp 13 vị thế là sống dậy bừng bừng sức lực trở lại.

Cậu bé xếp cừu nhỏ xấu xấu bẩn bẩn cạnh gối, Khương Vong bảo để đem ra lấy xà phòng chà hộ cũng không chịu, song quyển sổ dán keo ghép lệch lạc xiêu vẹo thì bé giấu đi.

Khương Vong quan sát mấy hôm, cảm giác dường như bé con tiếp thu khá trót lọt chuyện khả năng mình sẽ có mẹ kế, bèn thở phào trong bụng.

Theo trí nhớ của Khương Vong, từ hồi hắn chập chững vào tiểu học là Bành Gia Huy dẫn phụ nữ về nhà suốt.

Mới đầu nhìn còn ngứa mắt, ngứa mắt mãi rồi dần dà cũng chai sạn.

Thôi kệ đi, giờ đây tất thảy đều đã khác.

—— Chờ dăm ba năm nữa lên Bắc Kinh mua nhà cho nhóc con sang Anh du học còn được, việc gì phải nhức đầu cái vụ này?

Tới bán kết World Cup, không một ai ngờ trận Đức với Argentina lại sẽ kết thúc với tỉ số 5:3, riêng số bàn thắng cao ngất ngưởng đã quá ảo diệu.

Hôm ấy Khương Vong đặt 200 nghìn tệ, bao nhiêu người khiếp vía trong bụng không dám theo, chỉ một số ít cắn răng mua cùng.

4 giờ sáng, đến loạt đá luân lưu là một nửa thành phố A thao thức, ngay sau đó những tiếng hoan hô rồ dại vang lên rầm rầm, làm phụ nữ trẻ em giật bắn mình không hiểu chuyện gì xảy ra.

“Cái tên họ Khương đỉnh thật ạ?! Vãi cả như này mà cũng bói ra??”

“Tôi thân với cậu đấy lắm rồi, không giấu gì các ông, tôi là hàng xóm của chú họ xa bên nhà cậu ta nhé, ê, cái cậu này từng học Kinh dịch thật, biết Kinh dịch chứ hả?”

“Liệu có phải hắn đang giăng bẫy chuẩn bị lừa tiền nhà mình không? Ông ba Tạ tôi cảnh cáo ông ông cấm có được cá độ đấy nhé nghe thủng tai chưa??”

Đúng là cũng có đám lưu manh để ý tăm tia hắn.

Vừa thành lập 2 bưu cục chuyển phát duy nhất của thành phố, vừa cá cược trúng phóc thu bộn tì tì liên tục, hễ giật được tí thôi là đủ tiêu xả láng hàng tháng trời.

Song trong khi chúng còn đang nhăm nhe dao bướm nghiên cứu xem nên ra tay kiểu gì thì quý ngài Khương đã trang bị sẵn cho nhóm bảo vệ mỗi người một chiếc cưa máy cầm tay.

Mà đấy là mua trên mạng nhờ Tốc Phong vận chuyển luôn chứ.

Cưa máy, vũ khí duy nhất vừa có sức sát thương cao vừa hợp pháp trong nước, sở hữu sẵn yếu tố kinh dị tăng lực trấn áp lên tối đa.

Tiếp theo Tốc Phong lại tài trợ cho bên công an 2 chiếc xe van phục vụ tuần tra, tình hình trị an ở khu vực trường Tiểu học Hồng Sơn và khu phố xung quanh nhanh chóng được cải thiện, thấy kể giờ cả chợ Âm phủ cũng đóng cửa sớm hơn hồi xưa tận nửa tiếng.

Gặp ai Khương Vong cũng cười xòa, song trái ngược với đó từ từ lâu dần hắn trở thành nhân vật đáng gờm được công nhận, kẻ khác hễ có tí đầu óc đều biết đường tránh động chạm vào.

Ăn cướp á hả? Cưa máy chưa đủ k*ch th*ch hay là ngại xe thùng công an thiếu chỗ bếch cả bang về đồn?

Chớp mắt đã đến ngày đi xa cuối tuần.

Ban đầu Bành Tinh Vọng định ở nhà xem Câu lạc bộ Rồng Nhỏ thôi, mà không cưỡng lại nổi lời dụ dỗ chân thật tha thiết từ ai đó.

“Lên tỉnh thành là được đi tàu thủy nha.”

Bé con nghiêm túc tỉ mẩn nhét các thứ đầy ắp balo kiểu chuẩn bị đi thăm quan mùa xuân với trường, mang hẳn 2 chai nước cam cho Khương Vong và thầy Quý bất chấp sự cự tuyệt của Khương Vong.

Cuối cùng vừa lên xe đã lăn lóc ngủ tít thò lò ở hàng ghế sau, ngáy o o như lợn nhỏ.

Khương Vong duỗi tay chống trán.

Quý Lâm Thu ngồi bên ghế phó lái thắt dây an toàn, lễ phép mà khách sáo: “Vất vả cho anh Khương quá, hình như từ đây đến đó phải tầm 2 tiếng rưỡi?”

“Ừm, xe hơi cũ rồi, nếu say xe thì tôi có chuẩn bị thuốc dán đây.”

Hạ Lợi sang tay đời thứ 3 bắt đầu nổ máy lên đường là y cái lon thiếc, may sao hai đời chủ trước không phá nó mấy, tình trạng lúc nhận xe hãy còn được 70%.

Đa số cao tốc trong nước được xây dựng và thông xe toàn bộ vào khoảng năm 2008 – 2012, trước khi đi xa Khương Vong buộc phải lấy bút đỏ khoanh đánh dấu sẵn đoạn cao tốc giữa các tuyến đường quốc lộ trên bản đồ.

Thế giới 20 năm về trước nguyên sơ bát ngát, ngoài cửa sổ là hàng mẫu ruộng hoa cải nối tiếp bất tận, thi thoảng gặp cả mấy chú trâu nhàn nhã đang ngồi nghỉ ven đường.

Quý Lâm Thu rất kiệm lời, thấy Khương Vong kể chuyện gì cũng cười theo phụ họa, gặp vấn đề tò mò cũng không hỏi han nhiều.

Bành Tinh Vọng ngủ xong lại tỉnh tỉnh xong lại ngủ, thi thoảng bấu vào bệ cửa sổ dõi mắt ra xa.

“Anh! Anh ơi anh trông, nhiều lúa mì quá kìa!”

“…Đấy là ruộng lúa nước.”

Tình hình giao thông bình thường, lái chưa được nửa chặng đã hơi mỏi cổ vai gáy.

Khương Vong đỗ xe tấp vào lề, dựa cửa sổ xe hút điếu thuốc, mặc Bành Tinh Vọng đi tiểu ở bụi cỏ đuôi chó.

Hôm qua hắn lo công chuyện muộn quá, thật lòng bây giờ cứ lơ mơ buồn ngủ không dứt hẳn được, như kiểu say xỉn.

Quý Lâm Thu chậm rãi duỗi người giãn cơ, hít thở ít không khí trong lành rồi quay sang nhìn hắn: “Anh Khương, để tôi lái cho.”

Khương Vong tưởng mình nghe nhầm.

“Thầy Quý biết lái xe à?”

Quý Lâm Thu lấy bằng lái cất trong túi, hóa ra đã thi hẳn 4 năm.

Khương Vong nhướng mày nhường chỗ.

“Mời thầy.”

Cả ba quay trở về xe, Quý Lâm Thu cài chắc dây an toàn, nổ máy vào số thành thạo điêu luyện, khởi hành êm vượt xe vững sang số mượt, là tay lái cứng trăm phần trăm.

Khương Vong đã sẵn sàng tinh thần phải lái xe một mình 3 tiếng đồng hồ, đổi qua ngồi ghế phó lái lại thấy là lạ.

Thậm chí Quý Lâm Thu chẳng cần hỏi hắn nên chọn tuyến quốc lộ nào, tỉnh bơ lia mắt chuyển làn tăng tốc, thao tác rất tuần tự mà vẫn toát lên vẻ hoang dại khó tả.

Người đàn ông ngắm theo thật lâu, mãi sau mới bảo: “Thầy Quý am hiểu quá.”

Quý Lâm Thu giữ mắt nhìn thẳng, đánh vô lăng bằng một tay: “Nào thưa gửi nào thầy Quý, anh Khương khách sáo ghê cơ.”

Khương Vong bật cười: “Đặc biệt kính trọng cậu, chịu thôi.”

Bành Tinh Vọng lim dim gà gật tiếp lời: “Thầy ơi ngày nào em cũng khen thầy với đại ca đó ạ!”

“Ngoan, ngủ tiếp.”

Bạn nhỏ ò một tiếng, gục trở lại đống đồ ăn vặt chưa bóc vỏ.

Cả hai trò chuyện ngẫu hứng ngắt quãng một hồi, Quý Lâm Thu đưa cho hắn chai nước khoáng.

“Ngủ đi, còn 50 phút nữa đến nơi.”

Khương Vọng nhấp ít nước, không quen với việc bản thân được chăm nom.

“Ngủ thật nhé?”

Quý Lâm Thu liếc hắn, tay phải đang rỗi vặn nhỏ âm lượng loa, tăng gió điều hòa mạnh lên.

Ánh nhìn Khương Vong quanh quẩn chốc lát nơi cổ tay trắng nhợt thon dài của đối phương, vừa nhắm mắt lại là ý thức chìm nghỉm.

Hắn ngủ rất khẽ khàng yên ắng.

Bớt phần nào sự thư thái thời thơ ấu, tăng quá trớn ý thức cảnh giác ngày đi lính.

Chiếc xe Jeep bên cạnh nghiến qua một chiếc lon rỗng, Khương Vong đang dở cơn mơ lập tức choàng tỉnh, chỉ khép hờ mắt thoáng nghỉ ngơi ít phút.

Khi mở mắt ra lại hơi thở của Khương Vong vẫn kéo dài đều đặn, hắn lặng lẽ trông sang Quý Lâm Thu.

Quý Lâm Thu chưa phát hiện hắn đã dậy, anh đang tập trung lái xe nhìn đường, tầm mắt thẳng tắp hướng về phía trước.

Có điều nét mặt anh ẩn chứa sự hờ hững nhạt nhòa.

Ấy không phải thái độ nhằm vào bất kì ai, mà là cái lãnh đạm dành cho thế giới.

Anh thản nhiên rẽ ngoặt đổi tuyến, động tác nhẹ nhàng, chú ý tránh ổ gà hoặc đá sỏi để hai người đang ngủ dễ chịu hơn.

Khương Vong chưa từng chứng kiến thầy Quý như vậy.

Hắn bắt đầu nghi ngờ kí ức cũ trong mình.

Bất kể độ tuổi giới tính, gán cái nhãn “giáo viên” vào tức trùm lên một cái bóng khuất, bắt buộc phải nghiêm nghị lớn lao.

Quý Lâm Thu sở hữu sự kiên nhẫn dịu dàng từ tận đáy lòng dành cho đám trẻ, nhưng tới lúc xoay mình đối diện với thế giới anh lại duy trì một khoảng cách nhất định, giống hệt Khương Vong.

Chưa thờ ơ tới độ có thể nhận diện tức thì sau tích tắc giữa đám đông nhốn nháo, đồng thời cũng không lựa chọn hòa mình sâu hơn.

Khi phát hiện điều này, Khương Vong bất giác nở nụ cười.

Hắn cố tình ngồi thẳng người dậy giả vờ như vừa thức giấc, dụi mắt hỏi: “Vào thành phố rồi à?”

Quý Lâm Thu hơi ngây ngẩn, mấy giây sau mới ừm một tiếng.

“Chốc tôi xuống xe ở phố Bích Xuyên, 2 giờ chiều mai gặp?”

“Ừm, đến lúc đó tôi sang cổng Đại học Sư phạm đón cậu.”

Nghĩ đến gì đó, Khương Vong nói thêm: “Hay sớm hơn chút nữa?”

“Tôi đang dự định mở một hiệu sách, cả online lẫn offline,” Khương Vong ngó đối phương: “nếu thầy Quý thạo mảng này thì giới thiệu cho tôi mấy bên bán sách xem.”

“Được, thế hẹn 10 giờ sáng nhé.”

Lúc Quý Lâm Thu xuống xe chào tạm biệt, một lớn một nhỏ cùng thò đầu khỏi cửa sổ vẫy tay.

“Mai gặp ạ ——” Bé con hô to: “Em sẽ nhớ thầy lắm!”

Khương Vong cốc đầu bé con một cái.

Bành Tinh Vọng ấm ức: “Làm sao thế ạ.”

“Chẳng sao, sướng tay.”

“?”

Chiếc Hạ Lợi lên đường đến công ty chi nhánh của Tốc Phong, nhóc con ngồi ở ghế sau gặm bánh gạo hoa tuyết rào rạo rào rạo.

Chén xong còn nhớ mời đại ca ở ghế trước một cái.

“Tôi không ăn.”

Nhưng tay nhóc con cố chấp dí lên gần hơn.

Khương Vong cau mày ngậm lấy cái bánh ngọt đã mấy trăm năm chưa ăn lại, nói nhồm nhoàm: “Giờ ở trường nhóc có nhiều bạn không?”

“So với đợt mới khai giảng thì nhiều hơn hẳn ạ, các bạn phát hiện thấy điểm sáng ở em rồi.” Nhóc con vô cùng tự tin: “Bạn cùng bàn em muốn nhận anh làm đại ca mà em không cho.”

Khương Vong cắn mấy miếng bánh gạo, lia mắt nhìn bé qua kính chiếu hậu: “Ở trường cứ kín tiếng thì hơn, đừng khoe khoang khắp nơi.”

“Dạ vâng,” Bé con buột miệng đáp: “đám móc đểu đó chả nhận ra em đâu, em lượn sang cạnh chuồn thành công bao nhiêu buổi rồi.”

Chiếc xe chợt phanh gấp, đè vạch vàng.

“Móc, đểu.” Người đàn ông từ tốn lặp lại lần nữa.

Theo cách gọi tiếng địa phương tỉnh H và tiếng phổ thông nhừa nhựa thì hai chữ móc đểu đồng nghĩa với đầu gấu tống tiền.

Hoạt động phạm pháp của thiếu niên hư hỏng thường gặp ở cấp 1 và cấp 2.

Suốt 1 tháng trở lại đây anh Khương “Đại ca” đã dồn sức cải thiện nếp sống khu dân cư, giữ gìn hòa bình thế giới, vậy mà tình cờ bỏ sót vài khía cạnh nào đó do hạn chế góc nhìn độ tuổi.

Bành Tinh Vọng biết mình lỡ lời, vội bụm miệng: “Em chưa nói gì ạ!”

“Nói rồi.” Khương Vong bình tĩnh điềm đạm lặp lại tiếp một lần: “Khai xem, đám nào đang móc đểu, chúng nó đe gì nhóc.”

Bé con lắc đầu nguầy nguậy: “Đâu có ạ, không có ai cả.”

Đèn đỏ chuyển xanh, xe chậm chạp lăn bánh, trùng hợp vào đúng phố lớn ven sông.

“Thành khẩn còn được khoan hồng,” Khương Vong ngửa tay chỉ ra sông dữ cuồn cuộn sóng phía ngoài cửa sổ: “hoặc không chốc nữa tôi ném nhóc khỏi tàu.”

Bành Tinh Vọng rén ngay tức khắc, ngập ngừng ấp úng: “Cũng khoảng, cũng khoảng 4 5 người thôi ạ.”

Đứa bé nhất lớp 4, đứa lớn nhất lớp 8, thường xuyên lượn lờ quanh khu Hồng Sơn vào tầm giờ tan học, biết điều đi vòng tránh mặt phụ huynh rồi trơ tráo cợt nhả vòi tiền đám học sinh cấp 1.

Do đám xã hội đen nhí này quá nhỏ tuổi nên thành ra đa số các phụ huynh đều lơ là ráo hoảnh, tưởng bọn trẻ con nghịch đùa nhau thôi.

Song trong mắt các bạn bé lớp 3 thì anh giai lớp 8 không khác gấu Nga đen ngòm là bao.

Khai hết xong Bành Tinh Vọng lại bụm miệng bằng cả hai tay rất tự giác, mặt đầy âu lo.

Khương Vong rẽ vào bãi đỗ xe rút chìa khóa, thuận miệng hỏi một câu.

“Tôi sẽ xử lý chúng nó, nhóc sợ cái gì?”

Bành Tinh Vọng duỗi chân chạm xuống mặt đất, đeo balo nhỏ bám theo sau.

Tuy vẫn im thin thít nhưng não đã mường tượng hẳn khung cảnh kinh hãi đại ca Hongkong chặt phéng ngón tay đối thủ.

“Thoải mái lên.” Người đàn ông vỗ đầu cậu bé, vung vẩy chìa khóa xe bước tiếp.

“Anh đây không phải ỷ mạnh h**p yếu, mà là thay trời hành đạo nhé.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn