Khương Vong quy hoạch nghề nghiệp cực kì thận trọng.
Trước mắt hắn đang nắm một khoản tiền dồi dào nhưng đây chỉ là nhờ thắng cược World Cup, bất động sản và dòng vốn tích lũy được hãy còn kém xa.
Nền tảng tiên quyết trong kế hoạch là tính xem mai này sẽ đi đâu.
Thực ra hắn rất muốn dẫn nhóc con lên tỉnh thành sinh hoạt học tập, thủ đô quá xa quá lạ lẫm, gần gần chút thì hay hơn.
Mỗi tội có vài việc lần lữa mãi chưa có cớ tranh thủ cắt đứt, tạm thời gác lại đó đã.
Thứ hai là định phát triển việc làm ăn hai bên đến quy mô nào.
Dĩ nhiên logistics thì khỏi bàn, đầu tiên mở đại lý ở thành phố kiếm lợi nhuận, chờ tăng trưởng đủ mạnh sẽ chuyển hóa dần các nguồn lực ưu thế sang vùng ngoài.
Mảng Khương Vong đang nhắm tới là đề thi và sách tham khảo tại đây.
Thói quen đọc của mọi người chập chờn trồi sụt, đến tương lai sách giấy sẽ rất khó bán, trừ đúng một lĩnh vực.
—— Đề thật và đề luyện.
Đã là người kiểu gì cũng phải làm đề trong đời, có khi số đề từng làm còn lớn hơn số giấc từng ngủ.
Hắn dự định vực dậy chuỗi giá trị trước, sau đó sẽ gây dựng một bộ thương hiệu thuộc về mình.
Đặt xong cả tên rồi cơ, gọi là “Trọn bộ 12 quyển hoàng kim”.
Trên phải thâu tóm các kì thi công chức – luật sư – tài chính cả nước, dưới phải bao trùm đủ mốc thi cấp 1 – cấp 2 – cấp 3 – đại học, hướng tới toàn quốc, vững bước thắng lợi.
Xác định sẵn mục tiêu vĩ mô, hôm chủ nhật đi dạo phố sách người đàn ông đặc biệt nhiệt tình.
Bành Tinh Vọng còn nhỏ tuổi vô tư vô lo, cầm cái kẹo bông ngó nghiêng sờ mó khắp nơi, chỉ nghĩ mình đang thăm thú ngắm nghía khu phố chợ hay ho.
Quý Lâm Thu thì tương đối sửng sốt.
“Anh Khương bận tâm giáo dục thế cơ à?” Anh cười bảo: “Chưa cần tìm cẩm nang thi đại học từ tận bây giờ đâu ha.”
Khương Vong giải thích sơ lược vài câu, Quý Lâm Thu nhanh chóng hiểu ý, vừa đi dạo vừa phân tích các thiếu thốn hiện tại của hai nơi.
Dọc hè phố có tiểu thương đẩy xe quầy kính bán hoa quả bày sẵn trong bát, dứa gọt hình lăng trụ xiên que tăm, vẩy vài giọt nước điểm xuyết là trông đã tươi ngon cực kì.
Bành Tinh Vọng đang tập trung gặm dở kẹo bông, cọ phải má dính nguyên cả tảng, bé con không hứng thú với món hoa quả.
Khương Vong thấy hơi hơi khát, liếc sang chỗ nho đen thêm vài lượt.
Quý Lâm Thu cất tiếng trước hắn, giọng trong vang ôn tồn.
“Cái này bán thế nào ạ?”
Bà cụ luống tuổi thấy cả ba đều ăn mặc bảnh bao tươm tất, đảo mắt ngó quanh rồi hét giá trên trời: “20 tệ một bát.”
Tăng gấp hẳn 5 lần.
Quý Lâm Thu cười nhạt, hạ giọng nói mấy câu bằng tiếng địa phương, ngữ điệu trầm bổng có vẻ rất chuẩn.
Mặt mũi bà cụ biến sắc ngay, bà cụ xua tay xin lỗi lia lịa, bảo trả 3 tệ thôi là được.
Bé con chưa nghe rõ: “Chuột chù? Chuột chù gì cơ ạ?”
Khương Vong híp mắt che tai cậu bé: “Nhóc nghe nhầm đấy.”
Quý Lâm Thu chọn bát nho tươi nhất, lấy khăn giấy lau bớt nước rồi tự nếm thử một quả trước tiên.
Ăn xong cười cong cả mắt: “Ngon, không chua.”
Vậy là biểu cảm anh dịu bớt, anh đưa bát nho ngọt cho Khương Vong, bản thân mua thêm bát nữa, xem như ủng hộ hàng quán của bà cụ.
Bà cụ cũng biết mình đuối lý, cảm ơn liên hồi một lượt rồi vội đẩy xe chạy mất dép.
Khương Vong thong thả bước cùng anh, nhấm nháp ít nho giúp xua dần cơn oi giữa hè, rề rà bảo: “Lần đầu tiên chứng kiến thầy giáo như này.”
Trông ngoại hình tri thức, nói năng mềm mỏng mà sạc cho người ta chẳng dám giở trò luôn.
Quý Lâm Thu khẽ nhướng mày, tuyệt nhiên không chối.
Chuyến dạo quanh thị trường thu hoạch rất khả quan, Khương Vong vừa định nhập hàng vừa muốn dắt mối bán hàng, trao đổi lưu được kha khá số điện thoại.
Chờ buổi chiều lại lái xe quay về thành phố A, cả hai thay phiên mỗi người nửa chặng.
Lúc đến lượt Quý Lâm Thu ngồi vào ghế lái, anh xắn tay áo lên rồi chợt á một tiếng, cúi đầu xoay cổ tay soi kĩ: “Ăn nho không để ý, bẩn tay áo mất rồi.”
Khương Vong ngồi bên ghế phó lái nhìn anh, vô cớ thấy đáng yêu ghê.
Sang thứ 2 tuần mới, ai đó cố tình tan làm sớm, chầu chực trong bốt điện thoại dọc con phố tan học, giả vờ đang nghe máy bàn luận hùng hồn say sưa lắm.
Chỉ lát sau Bành Tinh Vọng đã xuất hiện ở cổng trường, cổ đeo chiếc chìa khóa, hai tay nắm quai cặp đi chung với bạn bè.
Đám học sinh tiểu học như đàn gà nhanh nhẹn túa ra, nhoáng cái cả 3 dãy phố dài đều tấp nập hẳn, các tiểu thương cũng lên tinh thần mời gọi rao hàng.
Trông có vẻ Bành Tinh Vọng đang nói chuyện cùng bạn, song ánh mắt cứ lia tứ phía quan sát hệt cặp đèn pha.
Quả đúng dự đoán, vài đứa học sinh cấp 2 bất ngờ thập thò đằng trước, chúng đứng dàn hàng là đủ chắn kín lối đi, cười te tởn xin đểu tiền của bọn trẻ.
Nhãi con mười mấy tuổi cũng bày đặt xem tí điện ảnh Hongkong đua đòi ngông nghênh, mặc sơ mi hoa xong còn phải phanh ba cúc đầu khoe lồng ngực trơ xương như dẻ sườn, hơi cúi người xuống là sợi dây xích bạc tha hồ đong đưa, thủ cả con dao xếp đi đường quyền tán loạn theo trường phái róc mía.
Bước chân Bành Tinh Vọng dừng khựng, cậu bé cấp tốc dặn dò các bạn đổi sang đường khác về nhà, bản thân gồng mình chờ đợi ở đoạn vạch kẻ qua đường gần đó.
Khổ chủ lọt vào tầm ngắm thì đã sắp khóc nhè tới nơi: “Tiền đưa rồi mà ạ, em hết thật rồi, tiền cơm trưa của em nộp cả cho mấy anh ra net đánh game hết sạch rồi!!”
Thằng nhãi cấp 2 lêu lổng đang định cất lời, tự dưng bị vỗ vai nhè nhẹ.
Cái bóng của người đàn ông cao 1m90 đổ dài ngay đằng trước bao trùm lấy chúng, đối phương khẽ bật cười đầy khách sáo.
“Thu tiền bảo kê đấy à?”
Thằng nhãi cấp 2 giật bắn nhảy dựng, đàn em lớp 5 đứng cạnh vội co cẳng chạy biến.
Suýt nữa Bành Tinh Vọng kêu lên thành tiếng, bé con vừa bụm miệng vừa trốn ra sau cột điện ngó trộm.
Toi rồi toi rồi, đại ca ghim bọn họ thật rồi!
Bọn chúng nó mới là học sinh thôi ạ!! Đại ca ơi!!!
Thằng nhãi đầu gấu không ngờ sẽ có người lớn nhúng tay, khoảnh khắc ngẩng đầu diện kiến vết sẹo cắt ngang lông mày Khương Vong là khí thế nó èo uột hẳn rồi, song anh em tốt còn đang xếp hàng chờ xem, phải níu kéo thể diện.
Thế là nhãi con gắng ưỡn ngực huênh hoang, đáp trả rõ cục súc: “Liên quan gì đến mày? Tránh ra cho ông đây!”
Tâm trạng Khương Vong đang phơi phới, hắn ra hiệu cho bé nhỏ khóc nhè khẩn trương về nhà trước, nghịch xoay con dao xếp vun vút chỉ bằng một tay, úi chà thêm tiếng nữa.
“Chưa bóc nhãn luôn kìa.”
Ế?? Dao của mình đâu?? Sao dao của mình lại nằm trong tay hắn?!
Mặt thằng nhóc cấp 2 tái xanh tái mét, nó vươn tay muốn giật mà sợ bị cứa phải, bèn gượng gạo bắt chước người lớn chửi bậy, cái âm vịt đực đang tầm vỡ giọng nghe đặc biệt quê độ.
Chưa kịp dứt câu thì cán dao đã thình lình kề sát cổ, cảm giác lạnh toát xộc thẳng tận đỉnh đầu.
“Cụ mày trùng hợp đi ngang qua đây,” Người đàn ông nhìn xuống, chậm rãi nhả chữ: “cũng muốn thu phí bảo kê.”
“Phố này do tao thầu, hiểu chưa.”
Hội 3 đứa cấp 2 ngoài rìa đứng thẳng cứng ngắc, vừa liều mạng tránh né ánh mắt cầu cứu của đại ca bang hội vừa gật vội như gà mổ thóc.
“Gật không chưa đủ.” Khương Vong cười siêu đểu, xòe lòng bàn tay: “Hửm?”
Mấy đứa cấp 2 não nề móc tiền, lục lọi 10 20 tệ giao nộp cho hắn.
Cả đời thằng nhãi lưu manh cầm đầu chưa bao giờ gặp cảnh dao kề cổ thế này, mặt mày xám ngoét mà thậm chí không dám run vì sợ bất trắc, nó lẩy bẩy lập cập thò tay vào túi, kết quả moi ra toàn cuống vé xe bus với mảnh giấy vụn.
“Tiền, tiền chúng nó giữ hết.”
Đám cấp 2 làm nền cuống quít lắc nguầy nguậy: “Không phải bọn em ạ, mà là cấp trên.”
“Ồ, có cả cấp trên.” Người đàn ông dài giọng đáp lời, ước lượng thử chỗ tiền lẻ xong cười tiếp: “Thế này thôi á?”
Nhãi con đầu gấu trợn trừng mắt liếc xéo đứa lùn đứng cạnh, thằng kia giùng giằng miễn cưỡng cống nốt nguyên tờ 50.
“Được, 105 tệ.” Khương Vong chợt giật cổ tay, tí thì thằng bé bị khóa họng quỳ thụp xuống.
“Dao không trả đâu nhé, lần sau nhớ mang thêm.” Hắn vung tay, con dao xếp bay vèo hạ cánh giữa bát mì trộn khô đang nằm trong thùng rác: “Đứng lên hẳn hoi nói câu anh Khương ơi cho em xin lỗi, rồi thả chúng mày đi.”
Thằng lưu manh quèn cầm đầu mặt cứ thoắt xanh thoắt xám, đàn em phải dìu đỡ hai bên, cả lũ đồng loạt gập người 90 độ: “Anh Khương ơi cho em xin lỗi ạ!”
Đến lúc sắp sửa đi thật, tự dưng nhãi con sừng sộ lên chửi thành tiếng.
“Đờ cờ mờ mờ! Đờ cờ mờ mờ!”
Nó duỗi tay chĩa thẳng vào mũi Khương Vong, buông lời dằn mặt xong phải xoay ngoắt chuồn gấp.
“Ông đơi là đà chủ, nói cho mày biết, Chiến Long Phi Thiên sẽ không tha cho mày đâu! Má mày!”
Khương Vong lẳng lặng ngó theo.
Chờ đám học sinh cấp 2 tháo chạy mất dạng, Bành Tinh Vọng kéo thẳng đồng phục chạy lạch bạch tới đứng sát vào bên đại ca.
“…Anh đến đón em ạ?”
Khương Vong thì đang nhấm nháp dư âm bị đầu gấu cấp 2 đe nẹt, mất mấy giây mới cúi xuống trông bé con níu góc áo mình.
“Chiến Long Phi Thiên là cái gì?”
Hắn phải nỗ lực nhịn cười để lặp lại đầy đủ cái tên.
Nhóc con chưa phân biệt được giọng điệu trong lời đại ca, nhíu mày ngẫm nghĩ vô cùng nghiêm túc, sau đó bèn giả ngu.
“Không biết ạ.”
“Bành, Tinh, Vọng.”
Bé vẫn không chịu thoát vai: “Về thôi anh, em đói quá đi, tối nay ăn gì ạ?”
Khương Vong tiện tay thả hơn 100 tệ kia vào thùng quyên góp treo ở cánh cổng sắt của ủy ban khu phố, mặc bé con dắt góc áo bản thân bước đi.
Sau mới mở miệng đầy u ám.
“Không nói nữa là tống nhóc sang cho chúng nó chơi ha.”
Mặt Bành Tinh Vọng rõ tủi thân: “Đại ca, em muốn tốt cho anh mà ạ.”
Thử nghĩ kĩ hơn, hình như hồi bé cũng có vụ này.
Mỗi tội đợt ấy Khương Vong còn đang lo trốn những trận đòn độc từ cha ruột, não nề tìm cách mặt dày xin cơm ăn ké hàng ngày, trí nhớ liên quan còn sót lại rất thưa thớt.
Cả hai vào quán KFC, mỗi người gọi một bát khoai tây nghiền, bé con ấp úng ngắc ngứ kể cặn kẽ câu chuyện.
Hóa ra trong các trường cấp 2 cấp 3 ở địa phương có tận mấy bang hội với thế lực phức tạp, thành phần chủ yếu kết hợp giữa dân lông bông xã hội và nhóm đầu gấu học đường.
Hoạt động teambuilding của bang hội bao gồm yêu đương hút thuốc hỗn chiến hội đồng, thường tụ tập ở quán net, quán bi-a và các xó xỉnh sân thể dục trường.
Đối với người trưởng thành thì những hành vi này quá đỗi trẻ trâu, tới mức nhắc thôi còn ái ngại, song trong mắt học sinh cấp 1 cấp 2 thì nó chẳng kém gì trận tranh hùng thế kỉ Gryffindor đại chiến Slytherin cả.
Siêu đỉnh, siêu ngầu.
Nghe hết đầu đuôi, biểu cảm của Khương Vong chuyển sang nét hiền từ.
“Cụ thể cái hội Chiến Long Phi Thiên này như nào nhỉ.”
Hắn cố gắng điều chỉnh giọng điệu sao cho không thương hại quá.
Bành Tinh Vọng ngẫm nghĩ, bé con vẫn hi vọng đại ca đừng dính dáng vào đống bùi nhùi nguy hiểm ấy thì hơn.
Vậy là cậu bé trưng ra nét mặt trịnh trọng nhất có thể, trình bày đàng hoàng: “Chiến Long Phi Thiên là bang hội lớn nhất chỗ bọn mình ạ.”
“Nghe bảo,” Bạn nhỏ hạ giọng thật thấp, im ắng bổ sung: “thủ lĩnh của họ… từng đâm chết mấy trăm người lận.”
Khương Vong gật đầu nghiêm túc: “Ừm, còn nữa không.”
“Thủ lĩnh của họ lưu ban nhiều năm lắm rồi, đàn em đều biết dùng súng, hồi họ tham gia hỗn chiến là máu me ngập ngụa sân thể dục, đỏ lòe đỏ loét!”
“Họ hút thuốc kinh khủng cực!! Hút kinh hơn anh nữa đại ca, thật đấy ạ!! Đi đâu cũng kè kè điếu thuốc á!!”
Càng kể Bành Tinh Vọng càng hãi, thậm chí đã hối hận tận đáy lòng thay Khương Vong vì hành vi liều lĩnh của hắn hôm nay: “Hay bọn mình chuyển nhà đi đại ca, em sợ anh làm sao mất.”
“Không phải sợ.” Khương Vong nhấn mình phiên bản trẻ thơ ngồi yên, bộc bạch tha thiết: “Đại ca nhóc đến thế giới này chính là để bảo vệ chính nghĩa, đem lại ánh sáng cho công lý trần gian.”
Bé con cảm động cực kì.
“Đại ca, sau này anh không cần đưa đón em đến trường nữa đâu ạ.”
“Nhỡ anh bị đâm chết, em không lôi được anh về mất.”
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Khương Vong: …?