-1-
Trường Tiểu học Hồng Sơn nằm ở ngã ba đường hình chữ T, đối diện phía nam là mười mấy quán ăn nhỏ rải rác, Khương Vong vốn rảnh rỗi sẵn, bèn tranh thủ thời gian đến đón bạn nhỏ để ăn thử lần lượt từng hàng theo chiều kim đồng hồ, dần dà lâu ngày các đầu bếp bên trong còn chủ động chào hỏi hắn.
“Anh Khương! Hôm nay tiệm có cá bò tươi lắm đấy, anh thử miếng không?”
“Chưa đến lượt mà, vội gì.”
Với Khương Vong con phố này cứ như căng tin, bé nhỏ thì theo hắn la cà hàng quán mấy hôm đã ngấy, bừng bừng hăm hở về nhà nấu mì.
Người đàn ông cũng kệ nhóc con, tiếp tục công cuộc so sánh hương vị mì trộn đậu cay và mì tương đen một mình.
Quán mì thím Hồ trông diện tích khiêm tốn vậy thôi, chứ 6 chiếc bàn bên trong chất ghế thành chồng cao vút gần chạm trần nhà, đến giờ cơm là đông đúc không phải dạng vừa.
Dẫu sao dọc ngang 3 con phố trước sau, chỉ mỗi mì nhà thím dùng bột lúa mạch và lòng đỏ trứng vịt nhào tay kì công, 3 giờ sáng đã chong đèn hong gió giũ khô nhằm đảm bảo độ dẻo dai.
Nước hầm xương lợn phải đun tới lúc trắng đục, thơm sữa nồng nàn, rưới thêm dầu phi hành lá, mùi hương nức nở vô cùng.
Khương Vong dặn mấy kế toán đi lo liệu nghiệp vụ liên thành phố, bản thân hắn ghé quán ăn mì sớm hơn nửa tiếng.
Ngồi chưa ấm ghế, chợt có người phía ngoài gõ cửa sổ.
“Trùng hợp quá.” Quý Lâm Thu lên tiếng chào, cách lớp cửa kính xanh côban nhòe mờ, góc nghiêng của anh bất ngờ thấp thoáng vẻ tuấn tú rất Hongkong.
Khương Vong hơi sửng sốt, thấy thầy Quý bước vào ngồi xuống đối diện mình, hắn lúng túng cười một tiếng.
“Hàng này bình thường thôi, giờ cũng đang còn sớm, hay thầy Quý đổi sang thử quán khác đi ạ?”
“Mấy hôm trước còn bảo nợ tôi bữa cơm, hôm nay có bát mì bò đã tiếc rẻ không chịu mời rồi à?” Ánh mắt Quý Lâm Thu nấn ná giây lát trên gương mặt hắn, vừa giống xem xét vừa như trêu chọc: “Yên tâm, cũng chỉ gọi thêm một nồi vi cá bào ngư thôi ấy mà, anh Khương rộng rãi vậy, đảm bảo sẽ không từ chối tôi.”
Nhắc mới thấy lạ, thường ngày quán hay có hẳn mấy khách quen ghé qua, kể cả chưa ăn cũng ngồi chơi bài tán gẫu ủng hộ cho xôm, hôm nay lại vắng tanh vắng ngắt, lẻ loi đúng hai ông già cắm cúi ăn mì trộn khô trong góc, đặt cái túi vải dù cũ kĩ ở cạnh.
Không thấy bà chủ đứng quầy, phục vụ ghi đơn xong hớt hải bỏ ra sau bếp, còn chẳng buồn rót trà cho khách.
Con ngươi Khương Vong hơi dao động, hắn đang muốn tìm thêm cái cớ đuổi khéo thì tiếng phanh xe rin rít đã vang vọng ở cửa.
Không kịp nữa rồi.
3 chiếc Alto chặn đứng mọi lối đi trước sau quán, mười mấy thanh niên giang hồ xuống xe ùa vào trong, bên ngoài có kẻ lấy khóa chữ U móc ở cửa.
Cạch một cái, khóa cứng triệt để.
Quý Lâm Thu liếc qua phía ngoài, tự túc rót trà cho Khương Vong.
“Anh Khương chắc là người vùng khác, đã uống trà hoa ở đây bao giờ chưa?” Anh khẽ nhấp một ngụm, như kiểu chẳng hề trông thấy đám lưu manh đường phố đang xúm đến bao vây: “Tiếng địa phương chỗ bọn tôi gọi trà này là lon ba lá, nghe quê kệch chứ thực ra là hải đường núi Thái Sơn đấy, mùi thơm cực độc đáo.”
Khương Vong nhận cốc trà anh đưa, ánh nhìn thêm phần dò xét.
“Cậu không sợ à?”
“Sợ gì?” Quý Lâm Thu ngẩng đầu quan sát xung quanh, chậm rãi từ tốn: “Khéo quá, chỗ này có cả 3 cháu học sinh tôi từng dạy đây.”
“Hạ Bằng, Phùng Triệu Dương, Lý Hải, giờ chắc đang học lớp 8 lớp 9, đúng chưa?”
3 đứa bị điểm danh mặt xanh mét tàu lá chuối, gượng gạo quay đi phía khác.
Bỗng Khương Vong hiểu ra hôm nay Quý Lâm Thu cố tình tìm gặp hắn, nhất thời chưa đoán được nguyên do, chỉ có thể nín thở đánh giá hội đầu gấu.
Tổng cộng trong ngoài là 12 mạng, 4 đứa cấp 3, 5 đứa cấp 2, tên thủ lĩnh tối đa không quá 24 tuổi.
“Khương Vong phải không.” Anh giai giang hồ rít hơi thuốc Cửu Ngũ Chí Tôn xong phả khói từ cả mũi lẫn miệng, y cái máy phun sương tạo ẩm: “Mày được phết.”
“Dám động vào người bang tao,” Cậu ta cười khẩy, hít thêm hơi nữa tiếp tục xì khói đằng mũi: “hôm nay chưa quỳ xuống gọi tao là ông nội thì đừng mơ đặt chân khỏi cái quán này nành nặn toàn thân.”
“Phải là toàn thây.” Quý Lâm Thu ôn tồn uốn nắn: “Đọc đúng hai chữ đầu phải là lành lặn, cậu hay bị ngọng n – l phải không.”
Mấy đứa cấp 3 đưa mắt nhìn nhau, Khương Vong bày ra biểu cảm tò mò.
Anh giai giang hồ diễn nét ngầu bị tẽn tò trước một nửa bang chúng, tức điên dựng lông mày lên chửi bới: “Cái đù má ông thầy này là ai? Mả cha thằng nào đi thả cho giáo viên vào đấy?!”
Đứa lâu la phụ trách theo dõi hốt hoảng bảo: “Tự dưng thầy ấy xộc thẳng vào, em chịu thôi ạ.”
“Dỏng cái tai mà nghe, mày động vào anh Cung tao đây tức là tuyên chiến với Chiến Long Phi Thiên!” Anh giai gào toáng đáp trả: “Lải nhải thêm câu nào nữa ông sẽ chén mày trước tiên!”
Quý Lâm Thu ngồi chống cằm rất thoải mái, anh lặp lại bằng giọng nghiền ngẫm.
“…Chén, tôi?”
Không dưng lòng dạ Khương Vong ngứa ngáy như bị cào.
Mấy đứa học sinh rợn người đầu hàng trước ánh nhìn chăm chú hiền hòa, nín nhịn hồi lâu xong phải lên tiếng vớt vát.
“Anh Cung, thầy ấy từng dạy mấy đứa bọn em, hay là anh thả thầy ấy đi đã ạ…”
“Đúng đó anh Cung, thầy ấy là giáo viên tiếng Anh thôi, có biết gì đâu, không liên quan đến thầy ấy thật mà.”
“Hôm nay anh mày sẽ xử cái ông thầy này trước.” Anh giai giang hồ lật tay phang mũi dao vào mặt bàn chắn ngang giữa Khương Vong và Quý Lâm Thu, ý đồ quyết đấu cực hung hăng rõ rệt.
“Giáo viên thì kinh lắm chắc? Bán buôn ghê gớm lắm à?” Ánh mắt thanh niên chợ búa đểu cáng vô cùng, cậu ta nhấc một chân giẫm thẳng lên bàn luôn: “Dám cướp của đàn em tao, thằng khốn lạn!”
Thực tế Khương Vong đã có kế hoạch sẵn, nay đột nhiên mọc thêm một giáo viên tiểu học tham gia cục diện, khiến bầu không khí trở nên hoang mang lạ kì.
Quý Lâm Thu chậm rãi đứng dậy.
“Anh Cung, thủ lĩnh Chiến Long Phi Thiên đúng chứ.”
Anh vừa đứng dậy là mấy đứa đàn em cạnh đó phải đồng loạt nâng cao cảnh giác.
“Knife game, nghe bao giờ chưa.”
Người đàn ông trẻ tuổi rũ mắt, hàng mi dài mướt hơi cong cong.
Dường như anh chẳng hề cảm nhận thấy nguy hiểm, duỗi tay nhấc mất mũi dao cậu giai họ Cung đang cầm.
“Anh định làm gì?!”
“Tao cảnh cáo mày!!”
“Thầy ơi thầy đừng xốc nổi!!!”
Khương Vong không lên tiếng ngăn cản, chỉ đan mười ngón tay im ắng dõi theo.
Quý Lâm Thu xòe tay phải ra úp phẳng trên bàn, những khớp ngón cầm phấn viết chữ rất rõ nét, viền móng tay cắt gọn xinh đẹp.
Anh ưm hừm với vẻ lăn tăn, mũi dao bất ngờ xoay một vòng điêu luyện bên tay trái.
Ngay giây sau, chưa đợi bất kì ai kịp phản ứng, mũi dao đã dốc ngược chúc xuống như thể sắp rơi thẳng đứng, đâm phập rồi nhổ lên giữa 5 kẽ ngón tay bằng tốc độ chớp nhoáng, động tác nhanh tới mức nhìn theo chỉ thấy nhòe mờ!
Quý Lâm Thu lia mắt ngang qua đám học sinh, tay trái lại uốn vòng hệt nghịch bút bi để điều khiển con dao sắc bén xoay tròn điên đảo, luồn thẳng từ mé phải ngón út sang hết mé trái ngón cái!
Thời lượng màn biểu diễn chỉ kéo dài đúng vài tích tắc, thoáng bất cẩn thôi là nguyên đốt ngón tay sẽ đi đời tại chỗ!
Khương Vong cong khóe môi huýt sáo một tiếng.
Quý Lâm Thu nhìn chằm chằm cậu đại ca giang hồ, từ tốn hỏi: “Cậu là thủ lĩnh hội này.”
“Tôi hỏi cậu, cậu dám không.”
Cách nói của Quý Lâm Thu có đặc điểm tròn vành rõ chữ rất chuyên nghiệp, thành ra cảm giác đối phương hai mấy tuổi đứng trước mặt anh vẫn cứ phải biết điều ăn năn nghe mắng.
Khó ai sở hữu đồng thời hai ánh hào quang mâu thuẫn đến thế.
Tuy thuần khiết dịu dàng, vẫn sắc sảo huênh hoang.
Mặt mũi anh giai giang hồ trắng bệch, cậu ta muốn động thủ mà chợt phát hiện dao găm đã nằm trong tay người nọ, bèn lùi bước theo phản xạ.
“Chớ lùi.” Khương Vong biếng nhác gọi: “Cửa khóa rồi kia, mày lùi đi đâu?”
“Mày ——” Anh giai giang hồ ra hiệu đám đàn em lôi hết dao kéo gậy gộc sẵn sàng, nghĩ bụng hôm nay kể cả phải khiến hai tên này đổ ít máu thì cũng bắt buộc giữ gìn thể diện cho bang.
Nhóm học sinh ở đây giật mình trước mệnh lệnh ngoài dự kiến từ thủ lĩnh, cầm công cụ thị uy mà cũng chẳng dám chĩa vào thầy giáo.
—— Nếu hôm nay chỉ có tên tỉnh ngoài thì chắc chắn chúng sẽ không do dự một giây, thậm chí còn hào hứng nhăm nhe.
“Cứ ngớ hết ra đấy làm gì?! Lên!!!” Anh giai giang hồ gào rống: “Rén à?! Ông đây nuôi chúng mày để ăn không ngồi rồi chắc?!!”
Khương Vong nâng tay ngỏ ý tạm dừng.
“Ê, chờ tí với.”
Cả hội đồng loạt ngoái đầu.
Người đàn ông bèn mở túi leo núi lấy ra chiếc cưa máy cầm tay dạng gấp, kéo thẳng hết cỡ phải dài tầm mét rưỡi, hắn thử đầm vài cái bằng biểu cảm hòa nhã.
Tiếng động cơ dữ dội đủ sức cưa lìa xương vang vọng bao trùm khắp quán mì thím Hồ.
Anh giai giang hồ đờ đẫn dán mắt theo chiếc cưa máy, đám còn lại chưa kịp phản ứng mà cậu ta đã xồng xộc xông ra liều mình đập cửa đầu tiên.
“Mở khóa mở khóa!! Ông đây không đánh nữa!! Đụ má thả tao ra ngoài!!!”
“Mở cửa mau lên!!! Người đâu!!!”
Quý Lâm Thu ngồi cạnh xem Khương Vong hí hoáy cưa máy, húp ngụm trà hỏi: “Chuẩn bị sẵn rồi à?”
“Kết tinh trí tuệ của thời đại công nghiệp,” Khương Vong cảm khái chân thành: “có chú em này rồi ai dám xáp lá cà nữa.”
Mấy đứa đàn em cấp 2 cầm dao con đã rúc vào góc tường trốn, chạy không thoát mà đánh cũng chẳng lại, cố gồng nén khóc trông rõ thảm thương.
Đại ca bang hội thì đang giơ nắm đấm thụi cửa, bao nhiêu người phía ngoài tò mò ngó nghiêng xong chỉ trỏ bàn tán.
“Chính mấy đứa này ấy hả?”
“Đúng rồi, thấy bảo còn chưa học hết cấp 2 cơ, lại dám cầm dao đe dọa giáo viên à?”
“Chậc chậc chậc trẻ con bây giờ đúng là phải trông nom cẩn thận…”
Khương Vong chỉnh nấc to hơn cứ như chơi đồ hàng, toàn bộ quán mì chìm ngập giữa hiệu ứng âm thanh kinh điển phim Tử thần cưa máy vùng Texas, làm anh giai giang hồ rú lên thảm thiết: “Em không đánh, em không đánh đâu em xin đầu thú!! Em đầu thú!!!!”
“Cứu với aaaaaaaaa ai cứu với!!!”
Khương Vong bèn duỗi tay tắt máy cưa, gõ bàn gọi: “Xếp thành hai hàng, ngay ngắn vào.”
“Cái cậu ở cửa vào đây, xếp hàng chung đi.”
Đại ca của bang khiếp vía sắp tè dầm tới nơi, lẩy bẩy ngã gục cạnh cửa không gượng dậy nổi.
Quý Lâm Thu cầm thử cái cưa lên với vẻ mới lạ.
Anh giai giang hồ vội bò lăn lồm cồm vào xếp hàng hẳn hoi, vừa chịu phạt đứng vừa nức nở rưng rức, chưa từng ấm ức đến thế bao giờ.
“Xong rồi, bác Trần, còng thôi nhỉ?” Khương Vong quay đầu nói.
Ông bác trong góc quán chưa kịp ăn hết bát mì, lau qua miệng đáp hây một tiếng, mở túi vải dù ra ngay trước mặt mọi người.
Chiếc túi đựng đầy còng số 8 bằng bạc sáng loáng.
Trong lúc hàng ngũ mười mấy hội viên tra tay vào còng đồng thời lắng nghe công an giáo dục thì Khương Vong đứng ở cửa híp mắt hóng gió.
“Cũng gần tới giờ rồi,” Quý Lâm Thu vén tóc con ra sau tai: “tôi về dạy cho lớp Tinh Vọng đây.”
“Vụ hôm nay là thằng bé kể cho thầy à?” Khương Vong bật cười khàn khàn: “Nhóc con toàn tự quyết linh tinh.”
“Không đâu, tôi trùng hợp hóng hớt thôi.” Quý Lâm Thu cười dịu dàng, quay người định đi.
“Chờ chút.”
Khương Vong gọi anh lại, làm động tác tay mô phỏng knife game.
“Cái này tôi còn chẳng dám nghịch bừa, sao thầy chơi nghệ thế?”
Quý Lâm Thu đáp à, đút một tay trong túi cười lên, mặt vòng ngọc trắng bên cổ tay đung đưa rung rinh.
“Hồi đi dạy tình nguyện trong núi không có nổi quyển tạp chí, chán quá ấy mà.”
-2-
Cảm giác lay động lòng người khi giữ gìn chính nghĩa thay khu Hồng Sơn thành công cũng chưa sánh bằng cơn sốc từ mấy giây chứng kiến thầy giáo đùa với dao.
Đang xử lý dở công chuyện khẩn cấp, phần lớn đại não Khương Vong vẫn duy trì hoạt động lý trí, về đến nhà rồi càng thưởng thức mới càng nghiện.
Trò cắm dao rất phổ biến với các cựu binh bên Mỹ, hơn nữa bản chất cũng hợp với văn hóa phương Tây của họ.
Nhưng khi hành động này được thực hiện trong tay Quý Lâm Thu hàng ngày cầm sách gõ đầu trẻ thì nó lại khác một cách đặc biệt.
Vốn dĩ hắn tưởng mình đã thân thuộc với thầy giáo lắm mà giờ thì trái ngược, có rất nhiều điều muốn tìm tòi sâu hơn.
Sau khi vụ việc kết thúc, Quý Lâm Thu vẫn tiếp tục giảng dạy ở trường như thể chưa từng có gì xảy ra, tất yếu dễ đoán thôi nhưng lại không được hợp lý, đám trẻ con vẫn cứ vây quanh anh líu lo ríu rít rồi len lén thơm má, các phụ huynh cũng níu tay áo huyên thuyên chẳng dứt, gương mặt bừng sáng vẻ quý mến ngưỡng mộ.
Khương Vong đến đón nhóc con tan học, đứng khuất sau đám đông tăm tia thêm một hồi.
Bành Tinh Vọng thì ngửa đầu quan sát hắn: “Đại ca, có phải anh cũng muốn vào gần hơn chút không ạ, mai đi sớm là được nè.”
Khương Vong thò tay gõ đầu cậu bé.
“Á! Sao lại cốc đầu em nữa!!”
Khởi đầu từ đám lâu la năn nỉ xin tha thật thà khai báo, tiếp đến các tổ chức liên quan tương tự Chiến Long Phi Thiên nhanh chóng bị sờ gáy chỉnh đốn.
Dạng bang hội tép riu đây đào đâu ra căn cứ cố định, đơn thuần chỉ gồm thành phần thất nghiệp bắt tay với hội nhãi con đang tầm trẻ trâu mơ hão giả ngầu, khả năng kháng cự bằng 0 triệt để, cứ đánh là rã ngay.
Dù lớn hay nhỏ, sự việc cũng đã góp phần chấn chỉnh tác phong xã hội, diệt trừ hiểm họa tiềm ẩn.
Cục Công an bèn tặng bằng khen đích danh cho Khương Vong.
『 Công dân ưu tú khu vực Hồng Sơn 』
Khương Vong bưng giấy khen bằng hai tay, chụp ảnh chung với các đồng chí công an.
“Mọi người vì một người, một người vì mọi người. Đây là việc tôi nên làm thôi ạ, cảm ơn đã động viên.”
Người đàn ông cất công diện hẳn chiếc áo khoác da đen trơn tương đối phong độ, chụp ảnh xong là nóng nhễ nhại mồ hôi lưng.
Nhưng ăn mặc thế này đẹp trai thật, trông giống đại ca rửa tay gác kiếm trong phim truyền hình, cực kì sáng láng chính nghĩa.
Bành Tinh Vọng bắc ghế treo bằng khen lên mặt tường nhỏ ở phòng khách, nhìn đăm đăm vào mình đang cười ngu trong ảnh vài giây.
“Mắt bé quá, không đẹp.” Nhóc con thở dài khe khẽ: “Giá mà trông em giống đại ca được thì tốt.”
Khương Vong duỗi tay véo má nhóc: “Nghĩ đi đâu đấy.”
…Rõ ràng đúc cùng một khuôn ra mà.
Nói thì nói vậy, nhưng từ trước đó Khương Vong đã để ý thấy vài tiểu tiết.
Xác suất rất cao Bành Tinh Vọng hiện giờ và bản thân hồi nhỏ sẽ chỉ chung vỏ, song khác lõi.
Hắn rất hiểu tình hình mình thời loanh quanh 10 tuổi.
Hung ác, hướng nội, kể cả đang mặc quần áo màu sắc sặc sỡ thì khi chụp lên ảnh, mặt mũi vẫn như vướng lớp bụi xám mờ.
Bành Tinh Vọng chưa phải gồng gánh gian khổ của những năm tương lai đằng đẵng, được bản thân 20 năm sau kéo khỏi vực sâu từ rất sớm, mới nuôi nấng một đợt đã dần dà hồi phục trở về tâm thế trẻ con, cứ nở nụ cười là cực kì dễ mến.
Người đàn ông ngắm nghía bộ dạng bé con chốc lát, trấn an: “Không sao, mặt mũi ngơ ngơ tí cũng có phúc.”
Cậu bé im lìm mấy giây, hoàn toàn không thấy ấy là lời khen.
“À đúng rồi…” Bành Tinh Vọng mở cặp sách lấy ra tờ giấy xác nhận, lúng búng ấp úng: “Ở trường… có hoạt động trại hè trong đợt nghỉ ạ, nhưng tham gia hay không đều được ạ.”
Khương Vong nhận tờ giấy đọc thử, đã hình dung loáng thoáng trong đầu.
Trại hè chỉ kéo dài vài hôm, gọi là mấy giáo viên dẫn bọn trẻ đi teambuilding dã ngoại loanh quanh, cho phụ huynh nghỉ hè biến tướng thôi.
Hắn kí tên đồng ý nhoay nhoáy, cầm bút chấm giấy ngó xem mặt sau còn phần nào cần điền không.
Bé con nhích vào cạnh, sợ hắn chưa đọc kĩ đoạn chi phí.
“Phải nộp 2 ngàn 8 ạ…”
Khương Vong dừng tay nhìn bé.
Bành Tinh Vọng khá là bối rối: “Hay để em làm quyển sổ ghi chép, chờ lớn lên rồi em sẽ trả lại anh.”
Bé con không tài nào lý giải dạng tình cảm vượt trên cả cha mẹ máu mủ ruột thịt, tuy không mong tỏ ra xa lạ khách sáo song cũng rất nỗ lực tìm cách báo đáp ngang bằng.
Đúng là khó cho nhóc con 7 tuổi quá.
Khương Vong thoáng suy tư, điền nốt các mục địa chỉ số điện thoại ở mặt sau.
“Thực ra hồi còn bé, đại ca nhóc cũng từng được rất nhiều người chăm lo cho giống thế.”
Hắn chậm rãi nói: “Nếu nhóc thấy ngại thì sau này lớn lên, nhỡ gặp phải trẻ con sống chật vật, nhóc hãy gắng giúp đỡ chúng nó nhiều vào là được.”
“Ví dụ không quen đứa bé nào giống thế thì có thể cứu mèo chó rét cóng ven đường này, vậy là đại ca mãn nguyện rồi.”
Bành Tinh Vọng nhận lại tờ đăng kí, gật đầu rất nghiêm túc, bé con nhìn chữ viết trên đó ngẩn ngơ hồi lâu.
Khương Vong hiểu bé nhỏ trăn trở vô vàn, song cũng không thể nói toạc thực ra anh chính là nhóc nhóc chính là anh được, đành kiên nhẫn vuốt tóc cậu bé như vuốt lông chó.
Mãi sau nhóc con chợt kêu ấy.
“Đại ca,” Bé giơ tờ giấy lên thật cao: “hóa ra sinh nhật anh —— cùng ngày với sinh nhật em ạ!!”
“Với cả còn ngay ngày kia nữa nè!!”
Tay Khương Vong cứng đờ giữa không trung.
Chết toi, quên béng mất đoạn này.
Chỉ lo tính ngày tháng về trước mốc thời gian, quên chưa đổi sinh nhật.
Bành Tinh Vọng mới lớp 1 đã biết nhận diện thông tin từ số chứng minh nhân dân, đọc thấy 19780711 là lập tức nắm bắt đúng trọng tâm.
Nhóc con dí tờ giấy ra trước mặt hắn như thể chỉ sợ mình nhìn nhầm: “Thật ạ anh?!”
Đại ca lề mề gật đầu: “Trùng… hợp nhỉ.”
Bành Tinh Vọng hoan hô một tiếng siêu to.
Có lẽ cậu nhóc vừa phát hiện thực ra mình cũng là bé nhỏ may mắn, có chung ngày sinh nhật với đại ca đáng ngưỡng mộ, mừng rỡ chẳng kém gì được trao bằng khen Học sinh 3 tốt.
“Đại ca đại ca! Thực ra mình siêu có duyên luôn anh nhỉ!!”
“Thế thế thế, có phải em sẽ được đón sinh nhật với anh không ạ!! Em muốn hát chúc mừng anh!!!”
Khương Vong nâng tay che mặt.
Bỏ xừ rồi.
Chưa bàn đến việc mười mấy năm qua hắn không làm sinh nhật tử tế lần nào, nếu có cũng đơn thuần là cái cớ cho đồng nghiệp ra ngoài ăn uống nhậu nhẹt thôi.
Chuyện mình với mình tự túc đón sinh nhật cùng nhau nó không khác nào đi gọi điện thoại với tấm gương ấy.
Bành Tinh Vọng chỉ nghĩ hắn ngại, dứt khoát bê con heo đất tiết kiệm xuống nhanh nhẹn rút đuôi, dốc sạch tiền xu tiền mặt bên trong ra, ngâm nga định mở cửa đi đặt bánh cho hắn ngay và luôn.
“Từ từ.” Đúng Khương Vong ngại thật, cả đời này trai tráng máu lửa chưa bao giờ ăn bánh kem chung với trẻ con hết.
Hắn gọi Bành Tinh Vọng lại, trông nụ cười tươi rói của bé nhỏ thì lại chẳng mở miệng nổi.
Thế là câu từ chối bị cưỡng chế quay đầu vòng trở về bụng.
“Đừng có đặt vị socola,” Người đàn ông nói cứng nhắc: “cũng cấm dâu diếc lòe loẹt, bánh bình thường thôi.”
“Vâng ạ!”
Đến ngày 11 tháng 7, báo thức còn chưa kêu, bạn nhỏ đã thổi pháo giấy nổ ầm ầm như có ai bắn súng.
Khương Vong đang ngủ mơ phải giật bắn khỏi chăn theo nghĩa đen, trông thấy Bành Tinh Vọng đội vương miện bằng bìa trên đầu thì huyệt thái dương cứ đập nhảy thình thịch.
“Thêm! Một! Tuổi!” Bé con kiễng chân đội mũ sinh nhật cho hắn: “Chúc mừng sinh nhật anh!!”
Thật lòng Bành Tinh Vọng cũng ngượng, nhưng cậu bé vẫn gom góp dũng khí đưa tấm thiệp mừng sinh nhật mình tự viết cho hắn, còn lấy từ trong chiếc áo choàng quốc vương quấn bằng khăn tắm ra được món quà đã gói giấy màu đỏ tươm tất.
“Cảm! Ơn! Anh! Ạ!” Nhóc con nói dõng dạc: “Đại ca em yêu anh!!”
Dứt lời bé con chạy biến hệt một làn gió, không cho Khương Vong cơ hội phản ứng: “Em đi học đây nha!!”
Khương Vong chứng kiến trọn vẹn chuỗi hành động xấu hổ của mình phiên bản trẻ nít, hít thở sâu một hơi rồi cúi đầu mở thiệp trước.
Tấm thiệp mua từ hàng tạp hóa gần trường, có thể nhìn ra nhóc con đã phải cố tránh các loại giấy màu vẽ đầy siêu nhân hay cô tiên hoa lá hẹ, chọn loại thiệp ướp hương thơm theo phong cách tối giản nhất.
[Đại ca
Chúc anh sống ↗ 700 tuổi!
IVgày nào cũm phải vui v ẻ nha!
Bành Tinh Tinh của anh]
Cạnh đó là 28 ngôi sao năm cánh vẽ bằng sáp màu cực kì lố.
Khương Vong bóp ấn đường cười toe suốt, giờ chỉ muốn tóm nhóc con về rèn chữ.
Sắp lên lớp 2 đến nơi rồi viết chữ còn ngũ mã phanh thây thế kia, ít bài tập về nhà quá chứ gì.
Trông món quà thì chắc hẳn cậu bé gói bằng băng dính hai mặt trong giờ học Mỹ thuật, các góc xiên xẹo xộc xệch lộ cả vết băng dính, song mặt chính diện hộp quà có thêm hình hai người lớn dắt tay một bé nhỏ vẽ bút chì trên giấy đỏ, trên trời điểm xuyết hẳn con quạ bay ngang.
…Tặng quà sinh nhật cho mình còn nhớ vẽ thêm thầy Quý, hay lắm.
Mặt mũi Khương Vong chê bai cực kì, hắn đứng dậy lấy con dao gọt hoa quả chậm rãi rạch giấy gói men theo rìa băng dính, không nỡ phá hoại người que bé con vẽ.
Kể từ khi đến thế giới này, dường như mỗi giây tiếp xúc với Bành Tinh Vọng đều là một giây hắn đang tìm tòi cái bản thân đã bị quên lãng.
Nằm bên trong lốt vỏ người lớn đè nén, chai sần, dữ dằn gắt gỏng từng là “mình” sống động vui sướng và sáng láng.

Món quà được bọc tỉ mẩn tận 3 lớp, chẳng khác nào củ hành tây.
Bóc hai lớp giấy gói, cuối cùng đến một chiếc hộp gỗ.
Có thứ gì đó khẽ nhúc nhích trong kí ức Khương Vong, mà hắn không nhớ nổi cái hộp này đã xuất hiện ở đâu.
Mở thử chiếc hộp, thấy một quả cầu thủy tinh hình gấu con.
Gấu con bông xù bằng nhựa nằm ôm quả cầu pha lê say giấc, bên trong quả cầu có căn nhà gỗ sáng bừng đèn đóm, chính là gia đình mơ ước của gấu con.
Cầm lấy lắc nhẹ, bông tuyết sáu màu lấp lánh rạng rỡ sẽ bay vút lên nhảy múa, ánh chiếu góp thêm vẻ ấm cúng cho căn nhà nhỏ giữa rừng sâu.
Giờ hắn nhớ rồi.
Đây là món đồ chơi cuối cùng mẹ mua cho hắn trước khi rời khỏi thành phố.
Nay lại được Bành Tinh Vọng dành tặng hắn lần nữa.
Ngày bé Khương Vong chưa bao giờ dám đòi hỏi bất cứ thứ gì từ gia đình.
Dù đến sinh nhật, cũng sẽ thông minh giả vờ chẳng hề nhận ra.
Hắn không giữ ấn tượng cụ thể về những tranh cãi lặt vặt hồi mẹ bỏ đi, chỉ nhớ hôm ấy trời đổ tuyết rất lớn, bầu trời cứ xám xịt, che mờ cả ánh trăng.
Người phụ nữ mua cho hắn gấu con hắn đã ngắm nghía thật lâu ngoài tủ kính, sau đó hôn lên trán hắn, dứt áo rời xa.
Về sau con gấu con bị khóa kín tận đáy tủ, sau ấy nữa bị tất cả mọi người lãng quên.
Khương Vong ôm quả cầu thủy tinh đứng lặng mãi, bỗng nhiên phát hiện lắm lúc mình 28 tuổi còn không nhìn thấu được mình năm 8 tuổi.
Nhóc con tặng mình căn nhà bị quên lãng, nghĩa là muốn nói chi đây.
Khương Vong nóng nảy gãi đầu, tự dưng chẳng biết buổi chiều đi đón bé con tan học phải đáp lễ món quà ra sao cho vừa nữa.
Tinh Tinh đã tặng hắn món quà quý giá nhất và cũng là duy nhất bé sở hữu.
Có lẽ để cảm ơn sự chăm sóc che chở của hắn suốt thời gian qua, và cũng mong bộc bạch nhiều hơn những tiếng lòng lặng lẽ chưa dám bày tỏ nơi nội tâm.

Khương Vong trốn làm nửa ngày, lượn lờ gần hết các cửa hàng quà tặng trong thành phố.
Đắt không ổn, rẻ không ổn, như nào đều không ổn.
Người đàn ông bó tay hết cách, giữa đường chọn gọi điện cho thầy Quý, vậy là vỡ òa bừng tỉnh.
Đến giờ tan học, Bành Tinh Vọng mặt mũi thấp thỏm đi theo thầy Quý ra ngoài, cảm giác cậu bé đang chờ một câu trả lời từ Khương Vong.
Người đàn ông thì vẫn ngầu lòi.
Hắn khoác chiếc áo biker bóng bẩy nhất, đút tay vào túi đứng chờ nhóc con giữa một dàn các cụ ông cụ bà tóc trắng bạc phơ.
Thầy Quý khẽ khàng vỗ vai, Bành Tinh Vọng bèn chạy lạch bạch tới gần, biểu cảm vẫn rất ngượng nghịu.
Khương Vong bế bé con lên, thơm một cái thật kêu ngay trước mặt mọi người.
“Sau này gọi anh trai.”
“Anh chính là anh ruột nhóc.”
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Phục vụ diễn biến truyện thôi, xin đừng bắt chước!!