Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 13

“Mừng ngày sinh nhật của em —— mừng ngày sinh nhật của em ——”

28 năm trời lần đầu tiên Khương Vong mở miệng hát bài Chúc mừng sinh nhật, tuy bụng dạ thấy hơi nhục nhưng hắn vẫn duy trì biểu cảm cứng đơ hát trọn vẹn từ đầu đến cuối.

Xong xuôi thì cắt bánh kem cùng Bành Tinh Vọng.

“Anh ước gì thế ạ?” Bành Tinh Vọng tò mò, song vừa lỡ hỏi dứt lời lại vội xua tay: “Không nói không nói, nói ra mất thiêng.”

Khương Vong chưa kịp trả lời chữ nào, bé con đã ngứa miệng xổ luôn: “Em ước thi cuối kì sẽ đứng nhất lớp!”

Anh trai Khương rất im ắng.

“Anh nghe nói chưa ạ, làm phụ huynh của học sinh nhất lớp vinh dự lắm đó, được giáo viên khen trong buổi họp phụ huynh nữa!” Bành Tinh Vọng đưa chiếc đĩa giấy chất chồng bánh kem cho hắn, ném miếng socola trang trí vào mồm nhai rôm rốp: “Giờ em kiểm tra tiếng Anh được 80 điểm rồi nè, luyện tập thêm chắc chắn sẽ đạt mục tiêu thôi!”

Khương Vong ít khi bận tâm về điểm chác của cậu bé.

Bài tập chưa biết làm, bài văn chưa biết đọc thì hắn cực kì chăm dạy, chỉ duy không gây áp lực, không ép bé con bắt buộc phải thi được mốc này mốc kia.

Khương Vong còn chưa yêu đương bao giờ, nuôi dạy trẻ cũng là tay mơ chập chững.

“Bành Tinh Vọng, lớn lên nhóc muốn làm gì?”

Hình như hồi nhỏ hắn chẳng thời gian hơi đâu mà suy tính lý tưởng cuộc đời, giờ lắng tai nghe thử cũng hay.

Bành Tinh Vọng đang từ tốn ăn từng miếng bánh nhỏ, nghe vậy bèn ngẫm nghĩ một hồi rất nghiêm túc.

“Em muốn làm tài xế xe bus ạ.”

“Sao lại là xe bus?”

“Tại vì, tại vì lái xe bus nó giống như kiểu đi tàu trong thành phố ấy anh, siêu lãng mạn.” Cậu bé khua tay minh họa: “Tài xế mãi mãi không bao giờ sợ hết chỗ, còn được quyền bật kênh radio mình thích cho tất cả mọi người nghe nữa, hạnh phúc ghê luôn.”

Tuần này bé nhỏ vừa mới học cách viết từ lãng mạn, tóm lấy cơ hội áp dụng triệt để.

“Nếu không lái xe bus thì đi chăn cừu cũng vui ạ.” Bành Tinh Vọng bổ sung: “Em thích cừu, cừu rất hay.”

Khương Vong chống cằm xem bé mơ mộng, bất ngờ thấy hay thật chứ.

“Được, nếu sau này nhóc về quê chăn cừu anh sẽ kiếm cho nhóc mấy con chó chăn cừu.” Đại ca nói năng rõ hùng hồn: “Áo chần bông mặc mùa đông nhờ cả vào nhóc đấy nhé.”

“Dạ! Ngoéo tay!”

World Cup kết thúc vào ngày 10/7, chiếc ATM đột xuất của Khương Vong chính thức dừng hoạt động.

Cả thị trấn đều tiếc rẻ thòm thèm theo đám đàn ông hay xem bóng đá, gợi ý thánh bói toán nọ cược thêm ít nữa.

Trí nhớ Khương Vong cũng còn láng máng ít kết quả C1 châu Âu châu Á, nhưng tạm thời có thể gạt sang bên.

Giờ tiền tiết kiệm và mạng lưới quan hệ của hắn tương đối đầy đủ rồi.

So với việc tính buổi tối có mấy bàn thắng trong tivi thì nhiều người thảng thốt trước khả năng bói chuẩn ngoại tình ly dị, ốm đau bệnh tật, thậm chí xem được nhà ai bầu trai hay gái của hắn hơn.

Thỉnh thoảng ai đó mời Khương Vong đi ăn, vốn dĩ chỉ nhằm bàn chuyện hợp tác kinh doanh, ăn xong sếp Khương lau miệng bảo: “Cháu nhà là con gái nhé, chúc mừng.”

Mấy ông anh đứng ra mời ngớ hết lượt: “Gì cơ, vợ tôi mang bầu à?!”

Cái miệng hắn cực linh nghiệm, cho nên dù nói lẫn lộn cả giọng địa phương nam bắc thì hắn vẫn nhanh chóng vững chân ở thành phố.

Các cô bác bên cơ quan hành chính gặp mặt hắn chỉ mong sao đối phương chịu nán lại trò chuyện thêm mấy câu, nộp đơn xét duyệt đều vun vút như bay.

Ngày 20 tháng 7, còn 5 ngày nữa hết học kì để bước sang giai đoạn nghỉ hè của khối tiểu học, nhà sách Không Quên chính thức khai trương.

Trùng hợp địa chỉ nằm ngay bên phải quán mì thím Hồ, ghép thẳng hai mặt bằng quán với nhau tân trang lại cho mới, đính kèm tiệm nhỏ bán thạch đen và cá viên cà ri, cũng chung tên là tiệm trà sữa Không Quên.

Trên lý thuyết muốn mở một cửa hàng mới toanh không thể thần tốc vậy được, khổ nỗi sếp Khương thanh toán dứt khoát tư duy sáng rõ, ghé sang giám sát đều đặn sáng tối đã đành, còn cứ dăm ba hôm lại mời hội anh em công nhân uống rượu ăn xiên nướng, dĩ nhiên chất lượng thi công cũng đặc biệt đảm bảo.

Trường THCS Hồng Sơn chỉ cách đây đúng 10 phút đi bộ, đông đảo giáo viên đều thích đi dạo qua phố này, nhà sách phân loại tài liệu tham khảo chỉnh tề, ngay ngày đầu mở cửa đã bán cực chạy.

Dẫu sao ông chủ quảng cáo nghe vô cùng hấp dẫn ——

Bê hết tài liệu hay nhất toàn tỉnh H về rồi đây! Làm thoải mái không bao giờ sợ hết!!

Ông bà nội ngoại dắt cháu đến mua sách, hễ đủ 40 tệ tặng kèm 1 giỏ trứng gà, càng mua nhiều càng tặng nhiều!

Có sự góp sức từ trứng gà, doanh thu nhà sách nhảy vọt tại chỗ, các nhân viên lu bu tới độ chỉ mong mọc thêm tay để mà pha trà sữa.

Khương Vong dặn Bành Tinh Vọng hỗ trợ trông hàng, mình thì điều chỉnh thử camera giám sát 6 góc lắp ở quầy, tự dưng cảm giác có trẻ con đang theo dõi mình.

Hắn ngẩng đầu, chạm mắt luôn với trẻ con tèm nhem nước mũi.

“…Dương Khải.” Khương Vong gọi thẳng: “Nhóc nhìn tôi làm gì?”

Bé con rất ngạc nhiên: “Anh nhớ tên em à?”

Ừm, xét cho cùng là tình nghĩa từng gặm chung củ khoai nơi đồng hoang, từng giao phó mạng sống lẫn nhau thời đi lính cơ mà.

Giai đoạn tầm hơn 20 Dương Khải đặc biệt triết lý, như kiểu giác ngộ thấu suốt sinh tử từ sớm, luận điểm tư tưởng to tát sâu xa lắm. Bình thường gặp vấn đề gì, cứ nghe cậu ta chém gió mấy câu Freud rồi Archimedes là đảm bảo Khương Vong sẽ nghĩ thoáng hẳn.

Hiện tại nhà triết học hãy còn chưa hết thò lò nước mũi.

“Mời nhóc uống trà sữa.” Khương Vong ra hiệu nhân viên ưu tiên làm một cốc cho cậu nhóc, ngồi xuống đối diện Dương Khải: “Nhóc là bạn thân Bành Tinh Vọng, tôi nhớ nhóc.”

Dương Khải gật đầu với hắn rõ sành sỏi: “Em uống trà sữa vị dâu ạ, thêm thạch dừa.”

Khương Vong ngồi chung bàn cùng bạn chí cốt giảm 20 tuổi, vốn đang định ôn tí chuyện cũ mà chả biết bắt đầu từ đâu.

Hắn bèn chống đầu xem nhóc béo hút thạch dừa.

“Anh Khương,” Dương Khải cũng đang khát, uống hết quá nửa cốc to mới mở miệng: “rốt cuộc anh muốn làm gì thế ạ.”

Khương Vong đâu ngờ cái cậu này vừa ngoi lên đã bắt đầu triết học.

Thế là hắn trả lời giống năm xưa: “Nhóc thấy sao?”

“Em cảm giác anh vẫn chưa nghĩ ra.” Bạn nhỏ bưng cốc trà sữa dâu thạch dừa bảo: “Tương lai em muốn lái máy bay, bay từ đây sang Mexico, nghe bảo Mexico có Godzilla đấy.”

Khồng, tương lai mày sẽ đi nghiên cứu sinh vật học, xong vừa chửi vừa làm thí nghiệm vừa khóc ở chốn nước lạ tha hương.

Khương Vong khựng lại giây lát, hỏi tiếp: “Sao nhóc lại cảm giác tôi vẫn chưa nghĩ ra?”

“Đơn giản thôi ạ.” Dương Khải chỉ về phía cổ áo hắn: “Mọi người đều đeo phù hiệu nhỏ nhỏ, anh thì không.”

Khương Vong duỗi tay sờ thử, nhận ra ý cậu ta đang nói về huy hiệu mình phát cho nhân viên nhà sách, ý tưởng này bắt nguồn từ chính huy hiệu trường của một công chức bên Tiểu học Hồng Sơn.

Hắn là ông chủ sở hữu, không cần đeo phù hiệu quản lý, cổ áo sạch trơn.

Hắn không thích bị ràng buộc bởi vai trò địa vị, xưa nay đều vậy. Lựa chọn đầy tự do song đồng thời cũng lênh đênh, chẳng biết là hay hay dở nữa.

Người đàn ông quyết định tham khảo thử ý kiến của triết gia nhí.

“Thế nhóc thấy lúc nào anh mới nghĩ ra được đây?”

“Chỗ này.” Dương Khải sờ cổ áo: “Lúc nào anh muốn đeo thứ gì lên quần áo, chứng tỏ là anh đã quyết định rồi.”

Đang nói chuyện dở thì Bành Tinh Vọng dẫn theo một bầy trẻ con ùa tới.

“Anh ơi!” Cậu bé cố tình gọi giòn giã vang vọng: “Các bạn ấy đều muốn mua trọn bộ Pipilu! Tổng cộng 8 bạn anh xem có khuyến mãi được không ạ!”

Khương Vong chậm chạp chớp mắt, nghĩ bụng nhóc con giống mình thật, có “tiền” đồ.

“Được chứ, sang kia thanh toán đi, giảm cho mỗi bạn 20%.”

Bé con cười hì hì, thấy các bạn đi sang còn dõng dạc dặn: “Bên đó có nước quýt miễn phí! Nhớ uống nha!”

Khương Vong ôm vai bé con dạt qua hướng khác thì thầm: “Đợi chốc tính hoa hồng cho nhóc.”

“Thật ạ?!”

“Ừm,” Khương Vong bật cười: “như này có khi lên cấp 2 nhóc tự kiếm được học phí luôn rồi.”

Tạm thời xếp chuyện chốn về đời người vào loại vấn đề triết học hư vô xa xăm, trước mắt điểm nhấn thực tế phải là làm ăn kiếm chác đã.

Khương Vong rất tinh, tận dụng cơ hội mở rộng chung cả mảng nhà sách lẫn chuyển phát nhanh toàn thành phố, tranh thủ đẩy mạnh marketing trong khi giá quảng cáo đang rẻ.

Hiện tại công việc chủ yếu của bưu cục vẫn là tiếp nhận vận chuyển hàng hóa số lượng lớn giữa các công ty và nhà xưởng với nhau, tỉ lệ đơn cá nhân rất nhỏ.

Nay tiểu thuyết bán chạy và tài liệu dạy học uy tín đang tỏa đi khắp khu vực thành phố, dần dà sự an toàn tiện lợi của chuyển phát nhanh cũng sẽ được mọi người đón nhận.

Kết luận tổng quát lại là trôi con mẹ nó chảy.

Ngay thời điểm mấu chốt này hắn làm quen với một môi giới nhà rất đáng tin cậy, Phòng Toàn Hữu.

Đồng nghiệp chung ngành gặp nhau là dễ ngứa mắt nhất, dẫu sao chỉ cần một giây đủ tia thấy hết các ngón nghề quanh co vòng vèo ở đối phương, trao đổi vài câu nữa thì quá bằng dò đáy.

Sau đó hắn chọn đúng vị trí đất vàng, mua luôn 6 cửa hàng.

Phòng Toàn Hữu rất thảng thốt vì hóa ra ông thánh bói được mọi thứ, lắm khi liếc thử mặt ai đã biết ngay người ta có lòi trĩ hay không trong truyền thuyết am hiểu cả thị trường giao dịch bất động sản, mạch lạc rành rọt, bèn dứt khoát trình bày thẳng thắn tình hình cho hai bên làm ăn cởi mở với nhau.

“Cơ mà đoạn đường đẹp thế này, cả 3 khu phố đều dành làm nhà sách sợ hơi phí anh nhỉ?”

Khương Vong hút nửa điếu thuốc chưa đáp, thực tế toan tính trong bụng thì đã định hình xong từ mấy trăm năm rồi.

Cái hắn cần không phải nhà sách, mà là kho hàng.

Danh nghĩa là mặt bằng nhà sách, đồng thời cũng làm kho lưu trữ và điểm giao nhận của cửa hàng trực tuyến, thu nhập từ kênh trực tiếp thì xem như khoản kiếm thêm.

Phải quy hoạch vậy mới đảm bảo lợi nhuận không âm.

3 nhà sách lần lượt khai trương, tận dụng kì nghỉ hè sắp tới để vơ vét một mớ doanh thu tài liệu tham khảo ôn thi cuối kì, chi phí in đen trắng in màu thậm chí làm phụ kiện truyện tranh hoạt hình đều thấp hơn các xưởng khác, trà sữa đặt tên càng màu mè càng hút khách.

Hắn ra quyết định nhanh, đắp nền chắc, trước khi mở cửa còn âm thầm mời thầy xịn xem phong thủy chọn giờ lành.

Đến khi bắt tay tính lợi nhuận thật, sổ sách phải gọi là tuyệt đẹp.

Phòng Toàn Hữu cũng đâu ngờ bây giờ nhà sách lại làm ăn ngon nghẻ thế, trông mọi người hay chọn bán đồ ăn thức uống chứ mấy ai ngó ngàng cái ngành lặt vặt này.

Bên cạnh ngỡ ngàng thì cậu ta cũng vững tin thêm rằng đầu óc sếp Khương không phải dạng vừa, quyết tâm phấn đấu theo sếp tới cùng.

Công cuộc thiết kế gian hàng trực tuyến khá tốn thời gian, còn cứ phải sửa đi sửa lại.

Khương Vong đang giảng giải ý tưởng với nhân viên thiết kế mới tuyển thì Quý Lâm Thu đột ngột gọi điện sang.

Nghe giọng rất tệ hại.

“Anh Khương ạ, Bành Tinh Vọng đánh nhau ở trường, làm phiền anh ghé qua sớm nhất có thể.”

Thực ra mọi ngày lúc vui vẻ giọng Quý Lâm Thu gọi tên người khác luôn chứa đựng vẻ thân cận rất mềm mại ấm áp, Khương Vong sẽ im ỉm cực kì hưởng thụ.

Bình thường là “anh Khương” với thái độ thoải mái gần gũi, cùng “Tinh Vọng”, “Tinh Tinh” đặc biệt chiều chuộng.

Cú điện thoại lần này gọi sang mang giọng điệu cứng rắn hiếm hoi, người nghe có thể mường tượng ngay hình ảnh đầu mày cau lại và ánh mắt lành lạnh của anh.

Khương Vong ra hiệu cho nhân viên thiết kế cầm USB về sửa trang chính trước, hắn xuống tầng lấy xe đồng thời xoa dịu thầy Quý.

“Thằng bé bị sao ạ?”

“Em ấy dùng thước tam giác quệt làm bạn nữ bị xước,” Âm thanh phía Quý Lâm Thu toát lên sự mỏi mệt: “cô bé khăng khăng là bạn cào rách mặt mình trước, hiện giờ phụ huynh kéo đến làm to chuyện, yêu cầu giải thích bằng được.”

“Vất vả cho thầy quá,” Khương Vong cũng biết ở ngoài nói năng phải giữ kẽ: “tôi sẽ đến ngay, tối đa 10 phút.”

Cúp máy xong hắn chọn đường tắt chạy vội đến trường.

Vừa đạp ga vừa ngẫm nghĩ tình hình rất quái lạ.

Bành Tinh Vọng là bản thân hắn, hắn hiểu hơn ai hết, hồi bé nhát vô cùng, dọa tí là khóc nhè, bị cha ruột lôi ra trút giận, làm sao dám đánh bạn ở trường cơ chứ.

Còn nữa, bé nhỏ có đầu óc làm ăn khá tốt, sẽ không vô duyên vô cớ đi gây sự với bạn cùng lớp.

Khả năng cao là bị khích tướng hoặc đâm trúng nỗi đau.

Đám nhãi con 7 tuổi thì đâm trúng nỗi đau gì đây, xác suất khả thi nhất là chửi hắn cha nát rượu mẹ bỏ đi, thêm mắm dặm muối đính kèm vài từ chối tai nghe lỏm được từ miệng phụ huynh thôi.

Ừm, cực kì khả thi.

Nghĩ đến đây, con ngươi người đàn ông tối dần, khí thế vô thức trở nên trầm trọng.

Dám chửi bố mày á?!

Trước mắt thì cô bé con chưa thể hay biết cục diện kì diệu tích hợp anh lớn em nhỏ, vẫn đang nức nở khóc nhè dở giữa văn phòng.

“Nó… thế mà nó… hức, quá đáng khủng khiếp!”

Mặt mũi hai phụ huynh bên cạnh cũng hằm hằm.

“Rốt cuộc có đến không đây? Cái nhà sách của anh Khương này chẳng ngay cạnh kia còn gì, rề rà lâu vậy à?”

“Con người ta ấy đừng để kiếm được tí tiền đã kênh, đừng bảo là nhà dột từ nóc đấy nhé.”

Người đàn ông cao lớn đẩy cửa tiến vào, sải bước mạnh mẽ phong độ.

“Xin lỗi, đến hơi muộn.” Hắn lần lượt bắt tay với hai phụ huynh đầy lão luyện, sau đó chào hỏi giáo viên chủ nhiệm lớp là bà bác Hứa: “Làm phiền cô quá ạ.”

Lúc này bà bác đã giận sôi tới nỗi người run run, cứ nâng tay vỗ bàn, hồi lâu không thốt nên lời.

Quái lạ, hai đứa trẻ con đánh nhau thôi mà phải giận đến mức đó ư.

“Tinh Vọng đâu ạ?”

“Tâm trạng em ấy kích động quá, tôi bảo em ấy sang phòng khác ngồi chờ cho bình tĩnh lại đã.” Thầy Quý có mặt hỗ trợ trấn an cảm xúc phụ huynh ở bên cạnh giải thích: “Để tôi dẫn em ấy sang.”

“Cô giáo cũng bớt giận ạ, tội gì phải buồn lòng vì đám trẻ con.” Khương Vong quan sát tình thế xung quanh, ngọt nhạt vỗ về bà bác trước theo đúng trình tự: “Thằng bé mắc lỗi thì chắc chắn phụ huynh là tôi cũng có trách nhiệm, xin nhờ cô kể lại xem cụ thể sự tình thế nào vậy ạ.”

Bà bác chưa mở miệng, người phụ nữ ăn mặc mỹ miều đã cười khẩy.

“Thế nào à? Con nhà anh dám đi xúi giục cả lớp đánh hội đồng con gái tôi!”

“Chưa chắc đâu nhé.” Bà bác nói, mặt rất cáu kỉnh: “Nói bé thôi, tôi không điếc.”

Bà bác Hứa đã lớn tuổi, gặp ai cũng gắt, nói năng thẳng đuột như ruột ngựa.

Tiết thể dục buổi chiều, chưa rõ đầu đuôi ra sao mà Bành Tinh Vọng và Tôn Dung Dung cãi cọ, tiếp đến thì động thủ.

Tuy trẻ con đấu khẩu yếu thế chuyển sang vận dụng tay chân là hiện tượng dễ hiểu, nhưng chẳng ai ngờ Bành Tinh Vọng lại đi hô hào thêm người tham chiến giúp, dĩ nhiên cô bé kia cũng ré lên kéo chị em nhập hội hỗ trợ.

—— Sau đó toàn thể bạn nhỏ cả lớp lao vào nhau ẩu đả.

Giáo viên thể dục mới đi vệ sinh chốc lát, quay về phát hiện trẻ con cả lớp đang đấm đá gọi là sục sôi trời đất, phải dốc hết sức lực nào khiêng nào kéo bị cào cấu xước xát mới tách được đống lộn xộn ra.

Giải tán xong bé gái xông thẳng vào bốt điện thoại quét thẻ chip gọi phụ huynh trước, rồi lại xộc về há mồm gào khóc ngay trước mặt bà bác đang uống trà.

Trông mặt mũi phụ huynh Tôn Dung Dung khó ở vô cùng.

“Con trai đánh con gái là đã nhục lắm rồi, lại còn gọi thêm đồng bọn?”

“Chị nói sao ấy chứ.” Khương Vong cười trơ tráo: “Móng tay bé gái nhọn hoắt độc quen cào mặt, nhỡ phụ huynh mà đanh đá thì có tí chuyện cỏn con hơn cái móng tay chúng nó cũng dám đá gà bóp trứng nữa cơ, chưa biết ai cậy thế bắt nạt đâu nhé.”

“Cậu —— cậu có ý gì hả!!” Lông mày người phụ nữ lập tức dựng ngược: “Họ Khương đây tôi nói cho cậu biết, đừng tưởng có ít tiền giẻ rách đấy mà ghê gớm lắm!!!”

Trong lúc họ “trao đổi”, thầy Quý đã dẫn Bành Tinh Vọng sang.

Bé trai rất kiên cường không khóc, mỗi tội mặt chi chít vết móng tay, có một chỗ bị cấu sắp chảy máu tới nơi.

Nhìn thoáng qua là Khương Vong hiểu ngay, giọng hắn lạnh đi.

“Tinh Vọng, anh trai ở đây rồi.”

“Nhóc không cần băn khoăn e ngại gì hết, có sao nói vậy, sai thì mình nhận, nếu không sai mình không việc gì phải gánh.”

Bé con cắn môi ngó hắn, mũi bị véo xoắn đỏ bừng.

“Bình tĩnh.” Khương Vong nhấn giọng: “Rốt cuộc là làm sao.”

Bành Tinh Vọng trông sang những người khác, tầm mắt dừng lại ở bố mẹ Tôn Dung Dung.

“Nói hết ạ?”

Bé gái khi nãy còn đang khóc nấc rưng rức đột nhiên ré lên.

“Mày lưu manh thối tha!!”

“Thầy ơi cô ơi, nó là đứa nói dối, thầy cô đừng tin lời nó nói!”

“Tớ không phải đứa nói dối.” Bành Tinh Vọng hít thở sâu: “Tiết thể dục cậu đi giày thể thao cũ, bị bạn cậu cười.”

“Mấy bạn ấy chê cậu mặc đồng phục bẩn, đi giày rách, nói hồi trước Vua đồng nát là tớ, bây giờ là cậu.”

“Cậu không tức giận với mấy bạn ấy mà trùng hợp nhìn thấy tớ đang ở gần, nên cậu mắng tớ vô liêm sỉ.”

“Cậu bảo sớm muộn ba tớ cũng say xỉn gục chết cạnh vệ đường, bảo anh tớ cờ bạc sớm muộn cũng bị người ta chặt tay, tiền trong nhà toàn là tiền bẩn.”

“Tôn Dung Dung, tớ từng nhắc cậu nhiều lần rồi, tốt nhất cậu đừng có lặp lại nữa.”

“Nhưng xong,” Bé con hít thở sâu một hơi, nhấn mạnh thật rõ trước mặt toàn thể thầy cô: “cậu bảo mẹ tớ là gái đ**m.”

“Cậu bảo tiền nhà tớ toàn là mẹ đi bán mà ra.”

Tôn Dung Dung ương bướng chưa chịu thua: “Đúng quá còn gì! Không phải mỗi mẹ tao mà các cô hàng xóm đều nói mày là con hoang!”

Người phụ nữ đằng sau con bé biến sắc, quát át đi: “Mày nhảm nhí vừa! Mẹ dạy mày thế à!”

Không để ai kịp chất vấn, cô ta quay sang mắng luôn ông chồng đứng cạnh: “Anh dư tiền nuôi gái bên ngoài mà không để được xu nào mua cho con gái anh đôi giày hẳn hoi, con nó bị người ta đánh cho mà mồm vẫn cứ im thin thít như bị câm, anh có còn là đàn ông không hả?!”

Cảnh tượng ầm ĩ khiến huyệt thái dương Khương Vong đập thình thịch, mình còn chưa đòi công bằng thay cháu nhỏ đâu, đứa bé gái đã lại òa khóc the thé.

“Con không phải Vua đồng nát —— không phải con —— là nó chứ!!”

“Tại sao, tại sao nó cũng có giày mới, rõ ràng nó là đứa nhặt ngoài đường về mà!!!!”

Con bé sợ mình chứng minh chưa đủ, bất chấp hàng bao bạn học đang túm tụm bám cửa sổ hóng hớt ngoài hành lang để chùi nước mắt ra sức gào rống, sao cho tất cả mọi người phải nghe thấy mới thôi.

“Bành Tinh Vọng là đứa nhặt ngoài đường!! Nó là thằng con hoang!!! Con không phải, con có bố có mẹ, con không phải Vua đồng nát!!!”

Lòng tự tôn của trẻ con đúng là thứ kinh hoàng.

Không thể phê phán nó hoàn toàn vô nghĩa, song nó lại dễ vỡ hệt như bong bóng, thoáng bất cẩn chọc phải sẽ tan tành ngay.

Tôn Dung Dung ăn vạ đủ bộ từ khóc nhè sang la hét, mấy giáo viên ở văn phòng đang muốn khuyên can giúp đều nhíu mày theo.

Hiển nhiên mẹ con bé chỉ đang tiện đà xả bớt tâm trạng với ông chồng, đâu thèm bận tâm về nỗi bức xúc của Bành Tinh Vọng.

Trước đó Quý Lâm Thu đang dạy ở lớp bên cạnh nên chưa nắm cụ thể tình hình, hiện giờ sắc mặt anh cũng rất nghiêm trọng.

“Xin chị giữ yên lặng.” Anh tiết chế tâm trạng: “Mình giải quyết vấn đề trước đã.”

Khương Vong ngồi xổm xuống, cong ngón tay quệt vệt nước mắt Bành Tinh Vọng đã nỗ lực kìm nén.

“Nhóc kiên cường lắm,” Người đàn ông khẽ khàng nói: “nhóc đã cố gắng hành xử tử tế rồi, đúng không nào?”

Bành Tinh Vọng cắn môi gật đầu, dường như chỉ nói một câu nữa thôi sẽ không nhịn được òa khóc mất.

Bé con không thích khóc nhè suốt, cũng đâu muốn rước thêm phiền toái cho anh trai.

“Ngó nghiêng hóng hớt gì đây?! Về lớp mau!!”

Bà bác Hứa đứng dậy đuổi hết đám trẻ con tụ tập quanh đó đi, mặt mũi bực bội.

“Đôi bên xin lỗi nhau, hai đứa viết bản kiểm điểm mang nộp nữa.”

“Trẻ con không biết gì, các anh các chị người lớn đừng có dằn dỗi.”

Khương Vong không hề cười, lấy điện thoại ra trước mặt họ.

“Thông cảm chờ chút, tôi còn vài việc chưa trao đổi xong.”

“Mày định làm gì?!” Ông chồng vừa rồi còn đang cúi gằm giả ngu, giờ đã tức khắc cảnh giác hẳn: “Mày dám gọi người không?!”

“Tao nói cho mày biết, cái trò này của mày không khác gì xã hội đen nhé, mày mà dám điện thoại gọi hội đến trường làm loạn là tao sẽ báo công an ngay bây giờ!!”

Khương Vong liếc xéo gã này nhẹ tênh, ra ngoài gọi một cuộc cực ngắn.

Tên đàn ông lẫn người phụ nữ cùng biến sắc, vừa hoảng hốt vừa phẫn nộ.

“Mày đừng có mà chuyện bé xé ra to!” Ông chồng rống to: “Ngọn nguồn là do mày không biết dạy thằng con hoang kia hẳn hoi trước, con trai ai lại đi đánh con gái hả?!!”

“Nó còn cào xước mặt con gái nhà này ——” Mẹ Tôn Dung Dung nối vào mắng nhiếc: “Động vào mặt tiền con gái bừa bãi thế mà xem được à!! Côn đồ!! Vô liêm sỉ!!!”

Hai đứa nhỏ đều đang trợn tròn mắt chờ đợi phản ứng của Khương Vong.

“Hai người nói đúng.”

Khương Vong từ tốn nắm lấy tay Bành Tinh Vọng, giọng rất điềm đạm.

“Mình không thể giải quyết vấn đề bằng vũ lực, đồng thời không nên kéo cả các bạn khác vào vụ việc.”

“Tinh Vọng, mình xin lỗi một câu nhé.”

Hắn bất ngờ xuống nước quá chóng vánh, tất cả mọi người đang có mặt đều sững sờ.

Quý Lâm Thu thoáng giật mình, định lên tiếng ngăn cản song Khương Vong đã lặp lại lần hai bằng giọng điệu chắc nịch cương quyết.

“Tinh Vọng, nói theo anh, xin lỗi bạn.”

Bé trai ngơ ngẩn lặp lại một lượt.

“…Xin lỗi bạn.”

Bà bác Hứa chỉ mong mau mau xong việc còn nghỉ ngơi: “Được rồi, nhà anh chị hạ thấp trẻ con nhà người ta đến thế, một vừa hai phải thôi giờ cũng xin lỗi đi, đừng chí chóe gì nữa.”

Người phụ nữ bất mãn, lại sa sả trách cứ ông chồng.

“Anh mà biết đường để tâm con gái một tí thì hôm nay nó đã chẳng bẽ mặt như này!”

“Giờ hay quá cơ, cả trường đều biết nó có ông bố vô dụng, biết nó nghèo nàn tới độ nhà còn mỗi đôi giày rách!!”

Khương Vong trông chiếc khuyên tai đá quý lủng lẳng của người phụ nữ, giữ im lặng.

“Nhanh lên,” Người phụ nữ sồn sồn giục: “xin lỗi bạn đi!”

“Nhưng…” Ánh mắt con bé lập lòe vẻ căm tức: “Nó…”

“Mở cái mồm ra!!”

“Xin lỗi.”

Vụ việc lằng nhằng kì kèo, đã đến thẳng giờ tan học luôn rồi.

Khương Vong không để bất kì ai tiếp xúc thêm với bé con, hắn dắt Bành Tinh Vọng về lớp lấy cặp.

Rơi vào cảnh ấm ức bé nhỏ vẫn bất khuất cứng cỏi, vậy mà khi vòng trở lại trong những ánh nhìn chăm chú của toàn thể bạn học cùng lớp thì cả đôi môi cũng run run.

Cậu bé biết tất thảy các bạn đều đã nghe thấy đối phương chửi mình là con hoang, là đứa nhặt ngoài đường.

Tiếng loa báo tan học vang vọng sân trường, mọi người nối nhau di chuyển về phía cổng.

Đám trẻ đi đằng trước nhất thảng thốt hô lên thành tiếng.

“Ôi trời ơi ——”

“Woa!!!”

Bành Tinh Vọng chưa kịp nhìn rõ có gì xảy ra ngoài kia, được Khương Vong dắt tay lại gần, vừa lớ ngớ vừa cực kì tủi thân.

Đập vào mắt là 4 chiếc Cadillac mẫu thân dài đẳng cấp đám cưới đỗ nơi cổng trường và 18 vệ sĩ đóng bộ vest đen đeo kính râm xếp thành hàng thẳng tắp.

Bành Tinh Vọng mới xuất hiện đúng một giây, họ đã đồng loạt quỳ một gối xuống soàn soạt, khí thế trang nghiêm chẳng khác nào hộ vệ tư nhân đang chờ duyệt binh.

“Nghênh đón cậu chủ về nhà!!”

Toàn bộ học sinh lẫn phụ huynh cùng ngây người.

“Thưa cậu chủ! Bà chủ ở London gọi cho cậu, hỏi cậu có muốn đưa con chó đốm về đây nuôi không ạ!”

“Thưa cậu chủ! Chuyến bay vận chuyển tôm hùm Boston đã tới nơi, tối nay cậu muốn dùng món kho tàu chưng hấp hay đút lò phô mai ạ!”

“Thưa cậu chủ! Thợ may của Thụy Phúc Tường đang chờ cậu rồi ạ, năm nay còn cần đặt thêm đồng phục mới bằng lụa tơ tằm nữa không ạ!”

Khương Vong nhíu mày lắc đầu: “Gọi chưa đều đâu.”

18 vệ sĩ kính râm bèn nhất loạt nín thinh, tiếp đó họ cùng nhau đứng lên cúi rạp.

“Sẵn sàng nghe lệnh cậu chủ!!”

“Xin mời cậu chủ phân phó!!!”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Phụ huynh lèm bèm gì nữa cũng chẳng sao, hù bọn trẻ con đồng trang lứa là được hahahahaha

Khương Vong: Cần thể diện chứ gì, anh đây đặt cho nhóc 40 kg tha hồ mà sĩ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn