Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 14

Đùng cái Bành Tinh Vọng ngượng chín mặt.

Bé níu chặt tay Khương Vong, má đỏ bừng bừng lúng túng không biết làm sao.

Kẻ đầu sỏ khẽ hất cằm, 18 vệ sĩ lùi bước chằn chặn, giày da đen bóng kêu tiếng vang dội như đạp lên xi măng.

Một số các phụ huynh chưa từng chứng kiến cảnh tượng tương tự trông rất đờ đẫn, còn đám trẻ con bên cạnh ngập tràn biểu cảm hâm mộ khủng khiếp.

—— Xét cho cùng đây là thành phố tuyến 5 6 ở năm 2006, nhiều đứa bé phải đỗ đại học mới có cơ hội lên các tỉnh thành mở mang.

Phạm vi hiểu biết của học sinh địa phương về ‘quý tộc danh tiếng’ chỉ giới hạn ở lối trang hoàng phô trương dạng phong cách quán karaoke hoành tá tràng trên tivi, nay thấy đãi ngộ dành cho Bành Tinh Vọng thì mới lạ tới độ chôn chân tại chỗ, rướn cổ ngóng theo hồi lâu vẫn chưa chịu theo ba mẹ về nhà.

“Đỉnh quá đi… Hóa ra Bành Tinh Vọng là thiếu gia luôn hả?”

“Ôi trời đất sao lại có đông người đến đón cậu ấy thế?!”

“Ui ui? Bạn này cùng lớp các con đúng không?”

Nghe tiếng xì xầm bàn luận của mọi người xung quanh mà tai Bành Tinh Vọng bùng cháy, cậu bé nói vội: “Mau về thôi ạ.”

Khương Vong làm động tác đưa tay hệt một quản gia thân cận: “Xin mời cậu chủ.”

Mời cái gì chứ ạ!! Đi bộ về nhà mất có 5 phút thôi mà!!!

Bé con chưa kịp phản xạ, vệ sĩ kính râm bên trái đã đưa hai tay đỡ lấy chiếc cặp sách Mickey bằng động tác cực kì êm ái, anh vệ sĩ bên phải thì cầm hộ áo khoác đồng phục, sau đó dẫn đường cho bé ngồi vào chiếc xe sang mẫu siêu dài trong tầm mắt đăm đăm của toàn thể đám đông.

Khương Vong đóng kín cửa xe thay bé, cúi thấp người bước lên chiếc xe phía sau, vậy là nguyên khối nghi trượng nổ máy mất dạng.

Tôn Dung Dung đứng ngay gần đó ngẩn ngơ xem hết từ đầu đến cuối, tự dưng ngoái lại nhìn bố mẹ sau lưng.

“Bố mẹ chẳng yêu thương gì con cả, đúng không ạ?”

Mặt mũi đôi vợ chồng khó coi vô cùng tận.

Đội ngũ nhà giàu lượn nửa vòng thành phố, đỗ lại cạnh cửa một nhà hàng món Âu mới mở, trước lúc giải tán còn dàn hàng chụp chung một bức làm kỉ niệm cho cả đôi bên.

Bành Tinh Vọng tiếp tục đi theo Khương Vong vào ăn bít tiết, trông nhóc con bối rối quẫn bách lắm mà cứ tự động toét miệng cười.

“Anh, anh như này…” Bé con ôm mặt bằng hai tay, chẳng tìm được tính từ nào hết: “Mai em không biết phải giải thích kiểu gì nữa.”

“Kệ đi.” Khương Vong đang nếm thử món parfait socola vị chanh của bé, khẽ xuýt xoa vì lạnh: “Chúng nó hỏi nhóc nhóc cứ cười xong lắc đầu, đừng thừa nhận gì cả.”

Bé nhỏ chưa sở hữu khả năng phông bạt lừa bịp lão luyện bằng mình phiên bản 20 năm sau, ấp úng bảo: “Nhưng…”

“Không biết bốc phét đúng chứ?”

“Nhóc chỉ việc ngậm miệng, đảm bảo mọi người sẽ sáng tác hộ nhóc luôn.”

Bắt đầu từ hôm sau đó, Tiểu học Hồng Sơn chợt ngã vào vòng bủa vây toàn diện bởi các thể loại truyền thuyết bí ẩn.

Rõ ràng đã đếm ngược vài ngày cuối cùng trong học kì mà sự chú ý của đám trẻ con cứ dồn cả sang cậu bé quý tộc đời mới dưới khối lớp 1.

Ai đó kể thực ra cậu bé là đứa con thất lạc xuyên quốc gia của Nữ hoàng Anh, đứa khác góp lời người ta toàn ăn cơm bằng thìa kim cương đấy.

Trí tưởng tượng của trẻ con có hạn, chúng bê hết mọi tin đồn về nhà chia sẻ với gia đình, đổi lại được màn liên tưởng đầy đặn còn lòe loẹt hão huyền hơn cả trên phim.

Vậy là danh tính Khương Vong đang từ doanh nhân bình thường đã nâng cấp thành hậu duệ thần bí đến từ kinh đô, có khi đứa bé nhỏ đến đây cũng chỉ nhằm đổi gió trải nghiệm cuộc sống.

—— Chứ không sao mà võ nghệ cao cường rồi còn am tường bậc thầy lĩnh vực bói toán nữa, bảo gia thế giàu sang quá hợp tình hợp lý.

Cha ruột của Bành Tinh Vọng bất đắc dĩ buộc phải giải thích tái hồi, song y nói thật chẳng ai tin, nói dối càng vô tác dụng.

Bản thân bạn nhỏ thực sự không ngờ một ngày kia mọi người sẽ dõi theo mình đăm đăm đồng thời bằng cả ánh mắt nhìn cô bé Lọ Lem lẫn nam chính vô đối, chỉ có thể cắm cúi học hành giả ngu triệt để.

Bọn trẻ con lớp 1C thì bỗng dưng nở mày nở mặt, đứa nào đứa nấy ra sân tập thể dục buổi sáng đều gấp đôi tinh thần, như kiểu thơm lây biết bao nhiêu.

Tình cờ gặp lại Khương Vong sau vụ việc, Quý Lâm Thu tỏ lòng cảm kích rất chân thành.

“May là anh không chọn xử lý vấn đề bằng cách… quyết liệt hơn.”

“Dẫu sao cũng đang ở trường, ầm ĩ quá sẽ ảnh hưởng tiêu cực.” Khương Vong phát biểu câu này tỉnh bơ trơ tráo: “Xem như bổ sung ít kỉ niệm thời thơ ấu hay ho cho thằng bé thôi.”

Hắn sẽ không chấp nhặt bé gái tầm 7 8 tuổi, nhưng kiên quyết phải giữ gìn trọn vẹn lòng tự tôn cho trẻ con nhà hắn.

Dù rằng thủ đoạn hơi xàm xí một tí, đảm bảo hiệu quả là được.

Hai người đang trò chuyện dở thì điện thoại bỗng đổ chuông.

“Anh Khương!! Toi rồi anh Khương ơi!!”

Quý Lâm Thu thoáng tiếc rẻ: “Để lần sau nhé.”

“Ừm,” Khương Vong mau chóng nhận cuộc gọi bước ra ngoài: “Làm sao thế? Nói năng hẳn hoi, dạy cậu bao nhiêu lần rồi.”

Cũng tại nhân viên cấp dưới hốt hoảng quá.

“Gian hàng trực tuyến của mình mới mở được mấy hôm ấy anh, tự dưng có một trường tỉnh khác gọi sang, đòi đặt hẳn 5000 bản ‘Tuyển tập đề hiếm lớp 12’!”

“Họ nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại cần giao hàng đến nơi trong vòng 7 ngày, bảo là để dùng làm bài tập hè tăng cường sát giờ của 3 trường kết hợp, nếu muộn hơn học sinh nghỉ hết thì không kịp phát ạ!”

Khương Vong tăng tốc chạy về phía bãi đỗ, giọng nghiêm nghị hẳn.

“Tồn kho hiện tại còn bao nhiêu?”

“Bọn em kiểm tra vơ vét cả 3 kho rồi, tổng cộng trữ được có 800 bản thôi ạ, ai ngờ bộ này lại bán chạy thế.” Nhân viên rầu rĩ nói: “Kể cả giờ mình chạy sang tỉnh thành nhập hàng ngay cũng chưa chắc đã nhập được đủ, mấy bên bán sỉ đều giữ lượng hàng tồn cố định thôi.”

“Đặt cọc chưa?”

“Em làm theo anh dặn, tính giá ưu đãi nội bộ giảm 20%, đã nhận tiền xuất hóa đơn xong rồi ạ.”

Vốn dĩ người đàn ông đang định lái xe đến kho hàng nhà sách chỗ mình, bất ngờ chuyển hướng sang phía khu công nghiệp nhẹ: “Gửi tôi số điện thoại nhà xuất bản, tôi sẽ nhờ họ phê duyệt khẩn.”

“Như —— như này cũng được ạ?”

“Đừng nhiều lời, nhanh lên.”

Gọi vào số điện thoại nhà xuất bản đến cuộc thứ 4 mới có người lề mề nhấc máy, nghe đơn hàng buôn bán vẫn cứ lờ đờ lơ mơ, chối đây đẩy là chưa từng xử lý trường hợp tương tự, chờ sang tuần ngày đi làm gọi lại nhé.

Khương Vong buộc phải hạ thấp giọng cho dữ tợn hơn.

“Cấp trên của ông biết ông làm ăn như này không?”

“Nghe rõ này, đây là số cá nhân của tôi, mở máy 24/7, lập tức chuyển ngay cuộc gọi cho người nào chịu trách nhiệm quản lý ấy.”

“Nếu ông không lo liệu đàng hoàng tôi sẽ lái xe đến thẳng chỗ nhà xuất bản các ông làm việc ngay bây giờ, tiện thể hỏi thăm tổng biên tập xem tìm được ở đâu ra một thằng ngu ăn no rửng mỡ thế nhé.”

Đúng là đầu bên kia trịch thượng bao nhiêu năm chưa bị chửi ngu lần nào, ngẫn ngờ hồi lâu xong lạ lùng thay không thấy đáp trả, nói vội một câu đã biết rồi cúp máy.

Khương Vong đỗ xe lại cạnh xưởng in quen, tì trán vào vô lăng đếm ngược 1 phút.

Nếu phía nhà xuất bản lề mề nữa hắn sẽ thương lượng trực tiếp với trường họ gợi ý đổi sách, giá trị đơn hàng này thành công phải lên đến gần 100 ngàn tệ, còn liên quan tới việc hợp tác dài kì cùng các trường tỉnh ngoài về sau, tuyệt đối không được bỏ lỡ.

Đếm ngược đến 26 giây thì có cuộc gọi lại.

Lần này chuyển thành giọng nữ khá già nua.

“Tôi là tổng biên tập nhà xuất bản, có việc mời nói.”

Khương Vong tốn 20 phút mới thuyết phục xong đoạn gia công in thay, song đối phương nhắc tệp chứa trọn bộ quyển sách rất nặng, phải dùng ổ cứng di động hoặc USB chứ không tài nào gửi được qua email.

“Còn một việc nữa, kí hợp đồng cũng mất thời gian, chỉ riêng khâu hai bên đóng dấu gửi qua gửi lại đã phải mất 1 tuần rồi đúng không?”

“Tính ra bộ đề hiếm của nhà xuất bản chúng tôi nhờ tận mấy trường cao đẳng nổi tiếng của tỉnh H bắt tay đoán đề đấy chứ, quả thật cực kì giá trị.” Tổng biên tập nhấp ngụm trà, nói thong thả: “Vậy nên mới càng cần đảm bảo cẩn thận quyền lợi đôi bên trong khâu thống nhất hợp đồng và giao nhận dữ liệu.”

Khương Vong hít thở sâu một hơi, vòng xe sang hướng cây xăng.

“Tôi sẽ đi lấy dấu công ty rồi lái sang tỉnh thành luôn đây.”

Đối phương thoáng sững sờ.

“Cậu định chạy vụ này thật hả?”

“Kể cả cậu gửi chuyển phát nhanh xuống được vùng đông nam trong 3 ngày, còn 4 ngày trừ mất hôm nay đi đi về về, 5000 bản vừa in ấn vừa đóng gói liệu có khả thi không?”

“Tôi có kế hoạch.” Người đàn ông bình tĩnh đáp: “Tôi cúp nhé, 3 tiếng nữa gặp.”

Hắn cần 4 xưởng in gia công cùng lúc, và cần mang được ổ cứng bảo mật về trong vòng 7 tiếng đồng hồ.

Năm 2006 chó má này nữa, còn không có nổi cái chữ kí số.

Khương Vong chỉ mất 2 tiếng 40 phút lái xe từ thành phố A lên tỉnh, lúc gặp được tổng biên tập hắn chẳng buồn uống một ngụm nước, cả quá trình bàn bạc chia phần trăm kí hợp đồng đóng dấu không quá 50 phút, hắn đã cầm ổ cứng và hợp đồng quay đầu vòng về.

Chờ trao đổi ổn thỏa 4 xưởng in, sắp xếp đủ nhân lực làm việc xuyên đêm thì đã tận 4 giờ sáng.

Hắn lại lái xe từ vùng ngoại ô về nhà, đầu óc mệt mỏi, não bộ trắng trơn kiệt sức không thể nghĩ thêm gì thừa thãi.

7 ngày kiếm được gần 100 nghìn tệ, từng khâu trong quy trình đều cần tinh vi chặt chẽ đến độ đáng sợ.

Giả sử thành công thì sao?

Hắn tránh mường tượng việc giả sử đơn hàng đổ bể trong tay mình liệu sẽ thế nào.

Thành phố vào 4 giờ sáng trống hoác vắng lặng, cái bóng đổ từ ngọn đèn đường cũng tịch mịch theo.

Khương Vong hút dở điếu thuốc mà vẫn buồn ngủ không thể chịu nổi, trong khi chờ đèn đỏ hắn bắt gặp mấy bóng người gần quán ăn vỉa hè góc đối diện con phố.

Hắn dụi mắt, thị lực cực tốt tia thấy ấy là hai người đang cố gắng khiêng một người khác.

Kẻ tụt lại cuối cùng uống say bí tỉ, cảm giác đã xụi lơ chẳng gượng dậy mà đứng nổi nữa.

Hai tên bạn đi chung kéo y nặng trịch bất động, song kẹt xỉ tiếc tiền gọi xe chở y về, vậy là quẳng luôn người vào chỗ bến xe bus cạnh cột đèn đường, mặc đối phương lăn quay trên nền gạch lạnh tanh.

Đằng trước có nhóm ba người khác vẫy tay giục họ nhanh lên, hai kẻ phía sau bèn khoác vai bá cổ nghênh ngang bỏ đi, chỉ lát sau là biến mất tăm hơi.

…Rặt một lũ mất dạy.

Khương Vong buồn ngủ tới nỗi gục ra xe cũng ngủ ngay được, lúc này hắn do dự giây lát mới lái xe về phía người nọ.

Tuy giờ đang là mùa hè, về đêm mặt đất mát mẻ, nằm ngủ một tối cùng lắm là muỗi cắn đầy mình thôi nhưng vẫn lo lo nhỡ làm sao.

Nhà hắn có người nát rượu, vậy nên hắn đặc biệt lưu ý.

Chiếc Hạ Lợi chậm rãi đỗ lại sát bến xe bus, tầm mắt người đàn ông chợt dừng khựng, lồng ngực bức bối đau đớn.

Bành Gia Huy đang ôm chặt chiếc cặp táp màu đen bằng hai tay, người ngợm nhem nhuốc đất cát nằm ngủ giữa bụi cây, cổ áo ống quần đều dính cỏ li ti.

Y say quá khó chịu thành ra gò má ửng màu đỏ tím như bị nghẹn, khổ nỗi cơ thể đã mất khả năng điều khiển tự chủ, muốn nôn bớt ít rượu cũng khó.

Từ hơn 20 tuổi trở đi Khương Vong đã trải qua hàng tá buổi tiệc tùng nhậu nhẹt, hiểu rõ y đóng vai trò gì trong đó.

—— Bất kể cơ quan đơn vị hay doanh nghiệp ngoài đều luôn có một nhân vật thế này, trong lúc đàm phán làm ăn thì ngồi cạnh phụ trách nịnh hót mời rượu, nhằm thỏa mãn h*m m**n kiểm soát vi diệu của các ông chủ hay quản lý.

Uống giỏi hay không cũng phải nhiệt tình mời mọc, như thể hễ đủ chỉ tiêu mấy chai vang đỏ rượu trắng vào bụng là sẽ bộc bạch được thành ý song phương.

Còn sức khỏe bản thân, chức năng gan mật à?

Can hệ đếch gì đến lợi ích tập thể đâu.

Dùng xong là vứt, mẹ nó chứ toàn bọn súc sinh.

Khương Vong xuống xe đến gần kiểm tra hơi thở của Bành Gia Huy, giọng điệu khá gắt gỏng.

“Dậy đi, nhìn thấy tôi là ai không?”

Giọng người đàn ông trung niên lè nhè, ngón tay cũng tê rần khó co duỗi linh hoạt.

Y muốn mở mắt thử và cũng muốn thiếp đi, chốc chốc đang thở lại bị sặc, vật vã ho sù sụ.

Khương Vong dí tắt điếu thuốc, luồn hai tay đỡ cha ruột xốc y lên: “Nhổ ra, đừng để nghẹn, phối hợp với tôi.”

Lúc này ý thức y đã đục ngầu lơ mơ, mất khả năng nói câu hoàn chỉnh, chỉ nhớ đúng một việc là bấu chặt chiếc cặp táp, không thể để mất đồ đạc quan trọng.

“Bành Gia Huy, đờ mờ ông tỉnh táo lại tí xem nào.” Khương Vong cáu kỉnh: “Ba hai một, thở đi!”

Hắn vỗ lưng người đàn ông thật mạnh bằng kĩ thuật chuẩn mực, đối phương hít rít một tiếng dài thượt như chết đuối, giãy giụa bảo: “…Đau.”

“Đau đâu?”

Mắt Bành Gia Huy chằng chịt tơ máu, mở mắt rồi song con ngươi vẫn mờ nhòe rã rời, y lại lẩm nhẩm kêu đau.

Khương Vong kéo lê y mấy phút đã mệt lử vã mồ hôi, hắn nhận ra nhỡ không cẩn thận có khi ông bố đẻ sẽ đi đời nhà ma trên cái phố này thật mất, bèn xoay người cõng đối phương bước về phía xe.

Hắn cực kì muốn quên con người này, chẳng mảy may giữ lại dù chỉ một cái họ trong tên, song vẫn không tài nào bỏ mặc đối phương chết chỏng chơ ngoài đường, cắt đứt vô tình vậy được.

Người say rượu xong là nặng trịch, cõng trên lưng di chuyển cũng rất mất sức.

“Ông đừng có nôn lên người tôi!” Khương Vong nghe tiếng thở của y yếu dần, hắn lặp lại nhấn mạnh to hơn để đối phương duy trì ý thức: “Tỉnh lại! Thò đầu vào khoang xe nào, nhìn sang bên phải kìa trông thấy chưa?!”

Hắn lái xe đến thẳng khoa Cấp cứu đêm của Bệnh viện Nhân dân, dọc đường phải liên tục kiểm tra xem Bành Gia Huy có còn phản xạ không.

Lúc tiếp nhận bệnh nhân bác sĩ khá tức giận: “Uống ra nông nỗi này à?! Cậu không sợ anh ta chảy máu dạ dày chết luôn chắc, uống đến thế rồi cũng chẳng can?!”

“Cậu là gì của bệnh nhân?!”

Khương Vong uể oải đáp: “Hàng xóm ạ.”

Thậm chí không muốn bảo là bạn bè.

Mấy y tá hối hả xúm vào lo liệu cho Bành Gia Huy nhập viện rửa ruột, để lại một sinh viên thực tập hướng dẫn hắn đi lấy số nộp tiền và phát thuốc.

“Tình hình trước mắt khả năng là ngộ độc cồn nặng, chắc chắn có cả phản ứng dạ dày ruột cấp tính nữa, cụ thể thì cần kiểm tra thêm.”

“Tối nay anh đừng rời bệnh viện, tốt nhất là ở trong này theo sát, tránh có vấn đề gì xảy ra.”

Bác sĩ dúi mấy tờ đơn vào tay hắn, giọng liến thoắng gấp gáp: “Cậu quen người nhà bệnh nhân chứ hả? Thông báo người nhà đến đây sớm nhất có thể đi.”

Khương Vong nghĩ ngợi: “Chắc là chết hết rồi, cần gì cứ báo tôi vậy.”

Còn Bành Tinh Vọng thì nhóc con đang ngủ mà, đừng gọi thằng bé.

Khương Vong bất đắc dĩ phải trông đến khi trời sáng.

Giữa chừng hắn dựa vào tưởng ngủ mơ mơ màng màng mất một lúc, xong cổ thả lỏng tuột dần, đầu gật thõng xuống mạnh quá thế là tỉnh dậy.

Điều dưỡng lại ghé gọi hắn đi làm thủ tục nhập viện, phải điền số chứng minh nhân dân, độ tuổi và địa chỉ chính chủ của bệnh nhân.

Khi ấy Khương Vong đang cầm cái cặp đen hộ Bành Gia Huy, ngồi một mình giữa sảnh cấp cứu tối mờ thoang thoảng mùi nước tiểu.

Hắn cúi đầu ngó mấy giây, duỗi tay mở cặp.

Mấy tờ tiền lẻ, tổng cộng chưa đến 80 tệ.

Một chiếc thẻ chứng minh, một chùm chìa khóa, móc khóa là con cừu con bằng nhựa đã ngả vàng.

Sâu hơn bên trong còn có một ngăn phụ kéo khóa tương đối kín đáo.

Động tác thoáng khựng lại, hắn kéo nốt khóa ra.

Đập vào mắt đầu tiên là 500 tệ mới cứng.

Hôm ấy Khương Vong đưa cho y như nào thì giờ chúng vẫn nguyên si thế, không động tới dù chỉ một tờ.

Nhấc xấp tiền đỏ tươi, đằng sau là tờ hợp đồng mua hàng gấp gọn cẩn thận.

[Dự định đặt mua 50 thùng linh kiện EP-12 của Công ty Cơ giới Thành Phong]

Phía dưới đống chữ nghĩa lằng nhằng đọc đếch hiểu có dấu điểm chỉ kí tên của đôi bên, cùng số tiền giao dịch.

[Hai mươi nghìn tệ]

“Mẹ.” Người đàn ông buột miệng chửi bậy, thu hút ánh nhìn quái gở từ một bệnh nhân đang truyền dịch gần đó.

Nốc thân tàn ma dại chỉ vì cái đơn hàng 2 vạn tệ, không sợ ngày mai trẻ con phải đốt vàng mã đưa tiễn mình à.

Lửa giận vô cớ chẳng biết xả vào đâu, nếu là hồi trẻ trung xốc nổi hơn chút chắc Khương Vong sẽ lái xe đi tìm đám ngu xuẩn kia đâm hết một lượt từng đứa mất.

Hắn thoăn thoắt trả mọi thứ về chỗ nguyên dạng, đứng dậy đi thu xếp phòng bệnh cho Bành Gia Huy.

Chờ xong xuôi các thủ tục lặt vặt thì đã 7 giờ sáng, ngoài hành lang bắt đầu thấy lác đác người nhà xách theo bữa sáng nóng hổi vào thăm bệnh nhân.

Nửa đêm Bành Gia Huy được đưa đi rửa ruột truyền nước, lúc này đang ngủ rất say.

Khương Vong không muốn ở trong cùng một căn phòng với người này, hắn ra ngoài ngồi trơ trọi dựa tường nhắm mắt tiếp.

Cái cổ đau nhừ.

Cú điện thoại từ xưởng in thình lình kêu vang vào lúc 9 rưỡi, họ hỏi thăm phương án thay thế cho kĩ thuật đóng sách.

Khương Vong tỉnh táo lại, nhanh chóng giải đáp hết rồi đứng dậy vào xem Bành Gia Huy còn đang truyền nước dở.

Nửa đêm và sáng sớm đối phương nôn mấy lần liền, toàn bộ đều nhờ y tá hỗ trợ lo thay.

Vốn dĩ Khương Vong định ngó qua, thuê người chăm hộ xong bỏ về thôi, nào ngờ nghe thấy tiếng bước chân hắn là Bành Gia Huy cố mở mắt ra, tương đối khó nhọc.

“Cặp của ông đây này.” Khương Vong lạnh lùng nói: “Lần sau không ai cứu đâu.”

Sắc mặt Bành Gia Huy trắng bợt tương đối b*nh h**n, môi mấp máy muốn nói mà không bật được thành tiếng.

Khương Vong kiềm chế đút nước cho y.

“Xin nhờ cậu,” Ý thức của Bành Gia Huy chưa hồi phục hoàn toàn, hiện giờ y nói chuyện vẫn rời rạc đứt quãng: “đừng, đừng nói với Tinh Tinh.”

Thực ra Khương Vong không hề quen “được” gọi tên thân mật.

Kể cả bây giờ, cũng chỉ những khi tâm trạng cực kì tốt hắn mới gọi Bành Tinh Vọng vài tiếng bằng biệt danh Tinh Tinh ấy thôi.

Người đàn ông trung niên lo hắn không đồng ý, gắng chống người dậy năn nỉ thêm lần nữa.

“Biết rồi.” Mặt Khương Vong vô cảm: “Tôi phải đi làm đây, còn việc gì không.”

“Không, không có gì nữa,” Giọng Bành Gia Huy khàn đặc: “anh em, cảm ơn cậu nhé.”

“Bác sĩ bảo đưa ông vào muộn tí nữa thôi là có khi đã lăn ra ngỏm vì chảy máu dạ dày rồi đấy.” Vốn dĩ Khương Vong chỉ định nói dăm ba câu sẽ về ngay, tự dưng mở miệng lửa giận lại bùng lên: “Bảo ông đi tìm việc chứ có bảo ông tìm đường chết đâu, sống cho hẳn hoi khó lắm à?”

“Chúng nó bắt ông uống rượu là ông uống? Ông là cái gì? Đồ chơi mua vui cho chúng nó chắc??”

Bành Gia Huy bị giáo huấn không dám hó hé, hèn nhát hạ thấp tầm mắt như thể đang nhận lỗi.

Trông cái bộ dạng mềm nắn rắn buông của y Khương Vong phải hít thở sâu một hơi, xoay người bỏ ra ngoài, nghĩ bụng tôi đây đã bận bỏ mẹ thì chớ còn phải lo thay ông, đếch thể hiểu nổi, biến nhanh cho nó vuông.

Chưa được mấy bước đã lại vòng vào, đứng trước giường bệnh của Bành Gia Huy cau mày nhìn y.

“Ông đến công ty tôi làm đi.”

“Đừng chung đụng với đám ngu xuẩn đấy nữa, hiểu chưa.”

Ngoại hình của Bành Gia Huy hơn 30 tuổi trẻ hơn hẳn so với trong trí nhớ của hắn, không giấu được vẻ hoang mang lúng túng khi mắc kẹt giữa tầm thanh niên và trung niên.

Mang tiếng làm cha rồi nhưng vẫn chưa thể xác định chỗ đứng của mình trong thế giới, cảm giác đang khất đời bao nhiêu món nợ, hốt hoảng mỏi mệt mà nhạt nhòa.

Chắc không thiếu người đến hơn 30 tuổi cũng chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng để gánh vác thêm kiếp sống của một thành viên mới trong gia đình.

Khương Vong vô cùng bài xích việc phải dây dưa với người này, song với điều kiện hiện nay của hắn thì lựa chọn sắp xếp cho Bành Gia Huy một chức vụ ổn định nhàn nhã lại quá đỗi đơn giản.

Chưa chờ Khương Vong nêu lên đãi ngộ lương thưởng hậu hĩnh hơn, Bành Gia Huy đã lắc đầu từ chối.

“Xa thơm gần thối,” Cổ họng Bành Gia Huy đang đau rát, y nói đặc biệt chậm: “tôi không nuôi được thằng bé, đành giao Tinh Tinh cho cậu, xin lỗi cậu.”

“Người anh em… xin lỗi cậu.”

Khương Vong mím môi không đáp.

Hắn biết suy nghĩ của đối phương đang trôi đến đâu.

Đại khái hẳn sau khi con trai được dẫn đi Bành Gia Huy mới tỉnh táo hơn chút, quay về quỹ đạo cuộc đời tử tế, tìm việc kiếm tiền và cố gắng đổi chỗ ở ra hồn hơn, buộc phải tái nhận thức về sự bất lực trên mọi phương diện của bản thân.

Y thà nhường Bành Tinh Vọng ở với Khương Vong, được sống một cuộc sống đàng hoàng, cũng thà bỏ qua công việc mới, tránh quấy rầy khiến Khương Vong không ưa, nhỡ sẽ ghét lây sang Tinh Vọng.

Điều dưỡng bưng khay vào thay băng, giục Khương Vong mau chóng kết thúc ra về.

“Bệnh nhân còn cần nghỉ ngơi, thăm nom vậy thôi!”

Khương Vong cúi đầu nhìn Bành Gia Huy, rất muốn chất vấn y tại sao bây giờ thì lại ra dáng thằng người thế.

Lúc đời không được như ý thì tẩn con xả giận, hơn 30 tuổi rồi không giữ được vợ để vợ bỏ đi, vãi thật chứ rốt cuộc nửa đời trước của ông ông lông bông những gì?

Sau cùng hắn chưa nói chữ nào, đẩy chiếc cặp đen vào sát trong tủ đầu giường.

“Dưỡng bệnh tử tế, mai đến thăm ông.”

“Đừng có xuất viện sớm, bên công ty mà hoạnh họe ông ông gọi thẳng cho tôi, hiểu chưa?”

Giờ hắn và cha ruột chênh nhau có 5 tuổi, còn bị gọi là người anh em cơ.

Khương Vong chẳng chờ Bành Gia Huy đáp lời, xoay người bỏ về rất dứt khoát, không ngoái đầu lại.

Về đến nhà hắn lăn xuống giường ngủ khò, đánh một giấc từ 10 giờ sáng tới tận nửa đêm.

Hôm sau bé con không hỏi hắn đi đâu, chỉ phấn khởi kể thi cuối kì mình biết làm nhiều câu lắm, cũng xong hết sạch bài tập luôn rồi.

Khương Vong đang nằm vật trên giường giạng tay chân ngổn ngang thều thào ừm một tiếng, hắn dậy đưa cậu bé qua nhà thầy Quý học thêm tiếng Anh, quay về mua sẵn cháo nóng để vào thăm Bành Gia Huy.

Hôm nay Bành Gia Huy lên tinh thần hẳn, tuy vẫn bị y tá giữ lại truyền dịch song chí ít đã nói năng lưu loát.

Y lắp bắp ngắc ngứ giải thích đơn hàng mấy hôm trước trắc trở nhường nào, bảo thực ra mình sắp được thăng chức với cả thái độ công ty rất tích cực, còn chịu bồi thường bổ sung dinh dưỡng nữa.

Khương Vong chống cằm vô cảm nghe hết, thỉnh thoảng thấy nét mặt Bành Gia Huy lúng túng quá mới ừm một tiếng phụ họa.

“Đúng rồi,” Đối phương thử thăm dò: “nếu cậu là… họ hàng bên Văn Quyên, thì chắc có biết tình hình cô ấy nhỉ.”

Khương Vong vốn đang phụ họa tiếp theo quán tính, ừm xong mới kịp phản xạ nhận ra Văn Quyên là mẹ ruột mình.

“Hình như Văn Quyên cũng cưới được gần 1 năm, tôi có gặp người thân ghé về đây kể qua.” Bành Gia Huy thở dài thườn thượt: “Nếu không phải hồi xưa nhỡ nhàng để dính bầu thì chắc cuộc sống của cô ấy khá khẩm hơn từ lâu lắm rồi.”

Lần đầu tiên Khương Vong nghe thấy cha ruột nhắc tới mẹ ruột, vô số câu hỏi trong bụng trào lên cổ họng, nhưng hắn vẫn chỉ gật đầu đơn giản bằng biểu cảm nhạt nhẽo.

“Cô ấy thích người học đại học hẳn hoi cơ, năm đó lấy tôi cứ khóc suốt.” Bành Gia Huy tự phân bua thay mình: “Hồi đòi ly dị tôi không hề ngăn cản đâu, nhưng ai mà ngờ cô ấy bỏ cả đứa con, sốt sắng hốt hoảng chạy luôn, kiểu là sợ tôi bám riết ấy mà.”

“Cậu nói xem sao Văn Quyên lại chạy vậy nhỉ? Sống ở thành phố nhỏ khổ đến thế ư?”

Đến đoạn này Bành Gia Huy ngồi thẳng người dậy, cau mày lẩm nhẩm.

“À đấy, thấy bảo tháng này cô ấy định quay về một chuyến, hôm đó cậu dẫn Tinh Tinh đi ăn với cô ấy nhé, tôi thì thôi, gặp nhau cũng có gì để nói đâu, đúng không.”

“Chắc chắn Tinh Tinh nhớ cô ấy lắm.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn