Thấy số dư thẻ ngân hàng đã tăng được 2 con 0, đầu tư thêm mấy khoản sẽ lên tới mức 6 chữ số, Khương Vong bèn dẫn nhóc con đi chọn vài bộ quần áo.
Hắn đang từ từ nổi danh khắp thị trấn.
Đáng ra theo lý thuyết thì người sắp sửa sở hữu số tiền lớn mức đó phải khăn gói bỏ xứ từ lâu.
Mười mấy vạn tệ đủ mua nhà to ở tỉnh thành, tậu chiếc xe đời mới, nộp ít phí tài trợ cho con cái vào học trường danh tiếng.
Mấy người hay qua lại quen thân với Khương Vong cũng từng hỏi, sao không dẫn thằng bé đi đây đi đó để nó mở mang tầm mắt.
Người đàn ông sờ chỗ vụn râu ở cằm, không đáp.
Cùng thời gian này, Chuyển phát nhanh Tốc Phong mau chóng bắt rễ nơi thành phố, hai bưu cục thuộc mạng lưới được thành lập ở hai vùng nam bắc, ngoài cung cấp bản ghi theo dõi xuyên suốt hành trình còn có chính sách bồi thường gấp 3 nếu thất lạc hư hại hàng giá trị cao, âm thầm thay đổi thói quen sinh hoạt của người dân thành phố.
Từ khi chọn địa điểm xong công ty đã dán tờ rơi phủ sóng ngập tràn, thậm chí cất công sơn nguyên chiếc xe bus làm một vòng thông báo, muốn lơ đi cũng khó.
“Trong thành phố chỉ cần 1 ngày, trong toàn quốc chỉ cần 1 tuần!”
“Giá cực thấp chỉ từ 6 tệ, chuyển phát siêu tốc khiến bạn sững sờ!”
“Vẫn đang gửi thư truyền thống á? Bắt nhịp thời đại đi chứ!”
Khương Vong mua một chiếc Hạ Lợi qua tay lần 3 để phục vụ công việc, chở các kế toán mới tuyển rong ruổi khắp thành phố cả ngày, có khi rời nhà lo liệu làm ăn từ khi trời còn tối mịt, để ít tiền cho nhóc nhỏ tự túc giải quyết cơm nước.
Nhưng dù bận đến đâu chăng nữa, hắn vẫn nhớ cách vài ba hôm phải về kèm cặp bé con làm bài tập.
(*Hạ Lợi: thương hiệu ô tô nội địa TQ thành lập năm 1997 ở Thiên Tân, từng là mẫu xe chủ lực ngành taxi phía bắc thời cuối thế kỉ 20 vì giá rẻ, là thương hiệu xe con nội địa đầu tiên vượt mốc 1 triệu xe bán ra vào 2004; tham khảo Baike Baidu)
Bành Tinh Vọng vô cùng mãn nguyện: “Đại ca chưa quên em, anh là người tốt.”
Khương Vong rất muốn hất cẳng cái vế sau theo quán tính của thằng bé.
Bước đầu tiên là xây dựng quy trình vận hành cho bưu cục chuyển phát nhanh, phân chia cấp bậc quản lý phải ngăn nắp rành rọt, mượn đà từ đó tiến tới nền tảng cao hơn.
Chi nhánh công ty ở khu vực cũng bất ngờ vì thành phố bé tí trông chìm nghỉm mờ nhạt lại có lượng đơn lớn đến thế, bắt đầu cân nhắc mở rộng thêm vài điểm tại các vùng lân cận.
Khương Vong đang lưỡng lự liệu có nên dành thêm công sức duy trì cả 2 tuyến, hắn lái xe chở đại diện Lưu đi tiền trạm một số địa chỉ, nghiên cứu khả năng lưu thông mặt hàng đồ tươi sống trong phạm vi nội tỉnh.
Từ đi lại liên khu chuyển sang khảo sát liên thành phố, đến lúc quay về đã muộn hẳn từ bao giờ chẳng hay.
Đang lái xe dọc đường thì trời bất thình lình đổ mưa như trút, ào ào dội thẳng xuống đầu.
Trước tiên là cảm giác như có chiếc xe tải chất đầy đá sỏi nghiêng lật rầm rầm, hạt mưa đập vào vỏ xe lốp đốp vang dội, ngay sau đấy sấm chớp đùng đoàng rạch ngang bầu không, xé toạc cả màn đêm âm u trong tích tắc.
Khương Vong bấu chặt vô lăng, cau mày im lặng.
Đợt vừa qua đại diện Lưu quen thân hơn với hắn, lờ mờ thắc mắc song cũng không lắm lời.
Cậu anh em này cứng rắn quyết đoán, tính tình vững vàng, ít bộc lộ cảm xúc, nhìn tưởng gặp ai cũng xuề xòa chứ thực tế không dễ tiếp cận.
Sao quay đi quay lại tâm trạng đã kém hẳn thế kia?
Đại diện Lưu còn suy ngẫm dở, Khương Vong đã chống một tay lên trán thở dài.
“Thôi xong,” Hắn lẩm nhẩm: “nhà có mỗi đứa trẻ con, đảm bảo ra ngoài không đem ô.”
Nhà có ô hay chưa đã là cả một vấn đề, dầm mưa thành chuột lột về đến nơi không lau khô lại sốt đùng đùng cả đêm cho xem.
Hôm nay Khương Vong dậy từ 5 giờ sáng ôm đồm công việc, đã dùng cạn sạch cả 3 cục pin dự phòng trong túi, giờ điện thoại còn chẳng bật nổi nữa.
Hắn cầu nguyện rì rầm trong bụng, chờ hết đèn xanh đèn đỏ vẫn đánh vô lăng mượt mà ưu tiên chở đối tác kinh doanh về khách sạn trước, quay ra mới nhấn ga phóng về nhà.
Đèn xe rọi xuyên màn đêm, hắn tựa kẻ đơn độc đạp tuyết vượt dàn quân hùng hậu, mưa rền phản chiếu ánh sáng như sục sôi bốc khói.
Nhìn qua tưởng cái thú lãng mạn kiểu đàn ông trưởng thành đấy, thực tế dạ dày đang cồn cào dữ dội, không tài nào say sưa chìm đắm.
Buổi trưa chỉ chăm chăm uống rượu chém gió với đám cháu trai, đã ăn được cái đếch gì đâu.
Khương Vong đỗ xe, dầm mưa chạy vào khu tập thể, gần đến nơi thì ngó lên một cái.
Toi thật, tối om.
Mong sao nhóc con biết đường hỏi thầy cô mượn cái ô, hôm qua vừa lắp bình nóng lạnh, tắm xong nhớ sấy khô tóc.
Cấp tốc vài bước lên tới tầng 3, mở cửa ra thấy nhà trống trơn.
Kì lạ ở chỗ cửa sổ đã đóng kín, quần áo phơi ngoài ban công cũng được cất gọn, gấp chỉnh tề ngăn nắp.
Khương Vong đứng trong căn phòng khách đen kịt ngoái đầu trông thử, nhủ thầm đừng bảo nhóc con chai mặt mò sang ở ké thầy giáo đấy nhé.
Thị lực của hắn rất tốt, giữa đêm mưa duỗi tay chẳng rõ năm ngón mà vẫn loáng thoáng phát hiện mảnh giấy gập rơi ở cửa.
Khương Vong bước lại bật đèn nhặt lên, mảnh giấy có hàng chữ viết nguệch ngoạc xiêu vẹo.

Chữ Quý viết rời rạc giãn cách cả mét, hắn đọc lại lần hai mới miễn cưỡng hiểu vấn đề.
Người đàn ông vớ tạm chiếc khăn hớt hải lau qua cái mặt, đóng chặt cửa rồi lên tầng đón mình phiên bản con nít về nhà.
Nhưng bước dần theo cầu thang lại bắt đầu chột dạ.
Xét về tính chất thì mình đang ghé thăm nhà thầy giáo giữa tối muộn, ngại quá.
Hắn đứng trước cửa phòng 501 đợi hồi lâu, đầu tiên dựng cổ áo ngửi thử mùi rượu với thuốc, xoa mờ bớt vết ố từ thuốc lá giữa các khớp ngón, sau đó giơ hai tay vuốt ngược tóc, chỉnh trang cho ra dáng đàng hoàng.
Cẩn thận y như hồi bé chuẩn bị vào văn phòng thầy cô.
Gõ cửa hai tiếng cực dè dặt, chỉ giây lát đã có âm thanh vọng tới.
“Ai thế?”
“Khương Vong, anh trai Bành Tinh Vọng.” Người đàn ông khẽ mím môi: “Làm phiền thầy quá, tôi lên đón cháu nó về nhà.”
Cửa lập tức bật mở, đập vào mặt là bức tường màu vàng nhạt cùng Quý Lâm Thu tóc ướt lướt thướt.
Quý Lâm Thu vừa mới tắm nước nóng xong, mái tóc đen mọi khi vén sau tai nay rũ xuống theo gương mặt, cơ thể còn đang bốc hơi ấm áp giữa ánh đèn ngả cam hệt nắng hoàng hôn.
Mưa lạnh đổ rầm rập ào ào theo giếng trời, bên kia cánh cửa thì khô ráo ấm sực, khiến người ta khó kìm lòng muốn bước vào nơi đó.
Quý Lâm Thu lau tóc, lùi lại nhường đường: “Vào đi, anh Khương cũng vất vả quá.”
Người đàn ông trẻ trung mặc áo phông trơn màu xám nhạt, nước từ ngọn tóc nhỏ xuống thấm thành mảng sẫm hơn nơi bả vai, ngẫu nhiên thêm phần mềm mại.
Khương Vong thoáng ngần ngừ.
Có lẽ bởi hắn không thực sự dám đặt chân vào không gian vừa riêng tư vừa ấm cúng thuộc về người khác, huống chi đây còn là người thầy tốt bụng hắn đã kính trọng nhiều năm trong lòng.
Cũng có thể do hắn chưa từng chứng kiến một giáo viên ở trạng thái thả lỏng đến vậy.
Nói đúng hơn phải là, Quý Lâm Thu.
Bé con luôn có sự ngưỡng vọng tương đối thần thánh hóa dành cho thầy cô.
Viết bảng mẫu mực thẳng thớm, phong thái nghiêm nghị ung dung, áo quần chỉn chu như thể mãi mãi không xuất hiện nếp gấp.
Nói chung khác hẳn người đàn ông trẻ tuổi đầu tóc ướt nhẹp, thân bốc hơi nóng hiện giờ.
Giây phút này hắn gặp lại Quý Lâm Thu 26 tuổi lần nữa từ góc nhìn của tuổi 27, mống mắt và bóng sáng trong kí ức đan chồng rồi tách biệt khỏi nhau.
Quý Lâm Thu không để ý tới sự quan sát của đối phương, ngó xuống kêu ấy một tiếng: “Giày anh ướt sũng rồi kìa, dầm mưa hả?”
Khương Vong thoáng ngớ ra, gật đầu đáp: “Ừm, thôi tôi không vào đâu, đỡ làm ướt thảm nhà thầy. Chắc Bành Tinh Vọng vẫn ổn chứ ạ?”
“Lát nữa thôi là em ấy xong bài, thế này đi, anh cởi giày tất ra trước vậy,” Quý Lâm Thu chỉ về phía giá để giày ở cửa: “vào đây ngồi, tôi mời anh cốc trà nóng.”
Gò má Khương Vong chợt nóng lên nhè nhẹ.
Hắn hơi hơi thấu hiểu sự chày cối quấn quít của nhãi con rồi, cảm giác mới mẻ lâu lắm chưa gặp.
Người đàn ông rón rén cẩn thận cởi chỗ giày tất ướt nhẹp, tiến vào căn nhà xa lạ hệt một đứa trẻ thử nghiệm chuyến thám hiểm.
Giẫm phải thảm trải lông dài màu nâu đậm thấy mềm oặt, lòng bàn chân đau nhức lún xuống nhẹ tênh, đi vài bước đã thư thái hẳn.
Hắn kiềm chế bản thân cấm ngó nghiêng lung tung, song ngước mắt tình cờ tia trúng chỗ để chiếc chén rượu hình đầu ngựa.
Chất sứ trắng rất thật, không giống đồ giả bằng nhựa.
Căn phòng khách nhỏ mang phong cách cá tính ngoài dự kiến.
Phòng khách không có tivi, bàn trà gỗ tùng đặt giữa tấm thảm tròn trắng tinh, mấy chiếc gối êm ái đặt rải rác ở góc, để ngồi hay dựa đều tiện.
Lon bia đặt chèn nửa quyển “Mười Ngày” đang đọc dở, trang bìa lót kẹp chiếc lá đỏ.
(*Decameron, tác phẩm của nhà văn Ý Giovanni Boccaccio vào thế kỉ 14)
Một cặp nhẫn thả trong chén rượu xương đầu ngựa, Khương Vong ngại không nhìn kĩ hơn.
Bước thêm vài bước, còn có chiếc đàn dân gian 3 dây bọc da rắn dựng ở góc tường.
Họa tiết mãng xà xanh sứ nền trắng, trông già cỗi mà xinh đẹp.

“Học sinh tặng hồi đi dạy tình nguyện đấy,” Quý Lâm Thu đưa trà nóng, cốc thủy tinh đã khá cũ: “tôi học phải mất tầm 4 tháng, đánh bập bõm được nửa bài Thiết mã gió mưa.”
“Vậy là giỏi lắm rồi,” Khương Vong đứng suông cũng cực kì giữ ý, không dám dựa tường buông tuồng, đỡ cốc bằng hai tay xong còn nhớ phải cám ơn: “thầy có gu quá.”
Hắn nhớ tới việc chính, lại cúi đầu phân bua ngọn nguồn.
“Mấy hôm nay tôi chạy vạy lo làm ăn, vừa từ ngoại ô phía đông về nên chưa kịp đón Tinh Vọng, rất xin lỗi thầy.”
“Em ấy nhanh nhạy cực,” Quý Lâm Thu bật cười, ra hiệu cho Khương Vong ngồi một lúc: “buổi chiều thấy trời âm u, còn chưa mưa đã sang hỏi tôi nhỡ mưa thầy có muốn về chung không, em nó mang sẵn ô rồi.”
Khương Vong đằng hắng rõ to, trông sang quyển sách trên bàn định đổi đề tài.
“Quyển này hay không ạ? Để sắp tới tôi cũng mua một cuốn.”
Từ hồi tốt nghiệp cấp 2 hắn gần như không động đến sách, song vẫn muốn làm kẻ có văn hóa trước mặt thầy giáo.
Diễn cũng phải diễn hẳn hoi.
Quý Lâm Thu cười cười: “Đừng đọc, bậy lắm.”
Khương Vong nghĩ bụng trông mình trong sáng thế sao, hắn nhướng mày tỏ vẻ hứng thú, rồi bỗng nhớ ra gì đó, thăm dò hỏi thử một câu.
“Nhà thầy Quý ấm cúng quá, chắc bạn gái thầy trang hoàng ạ?”
Quý Lâm Thu lắc đầu, đi vào phòng gọi Bành Tinh Vọng.
Khương Vong đặt cốc trà đứng dậy theo, phát hiện nhóc con đã nằm bò xuống bàn học ngủ khò.
Người đàn ông phải rón rén khẽ khàng bế mình phiên bản trẻ thơ lên, nhóc con ngủ sụt sịt nước mũi luôn mà tay vẫn chưa rời bút.
Quý Lâm Thu hỗ trợ thu dọn vở bài tập vào cặp, cầm theo chìa khóa tiễn cả hai xuống tầng 3.
Khương Vong thả bé con lên giường đắp chăn kín, rồi vòng ra cửa cảm ơn Quý Lâm Thu.
“Thầy Quý,” Hắn cười đầy áy náy: “sau này có dịp xin mời thầy một bữa, thực sự rất cám ơn.”
“Chuyện nhỏ ấy mà, sau này nhỡ bề bộn quá cứ bảo Tinh Vọng sang chỗ tôi cũng được, xưa nay em ấy rất ngoan.”
Khương Vong chợt nín thở, chưa quen với việc được gọi tên trực tiếp thẳng mặt.
“Vâng,” Hắn đáp ngắn ngủn, duỗi tay phủi nhẹ đuôi tóc cho Quý Lâm Thu: “thầy cẩn thận, dính bụi tường kìa.”
Quý Lâm Thu tránh tiếp xúc cơ thể theo phản xạ, vẫy tay chào tạm biệt.
Khương Vong không nghĩ nhiều, đóng kín cửa quay vào thay quần áo ngủ hộ Bành Tinh Vọng.
Nhóc con đã ngồi thẳng dậy từ lúc nào, mặt mũi tràn trề năng lượng.
“Nhóc dậy rồi à?”
“Chạm vào giường là em tỉnh rồi!” Bành Tinh Vọng giơ tay phát biểu: “Thầy rán bánh trứng sữa cho em ăn rồi ạ, còn cho em uống sữa chua nữa!”
“…Ờ.”
“Đại ca anh ăn chưa ạ, dầm mưa là phải nhớ sấy khô tóc đó nha!”
“Biết rồi.”
Khương Vong giúp cậu bé thay đồ ngủ, sờ thử tóc nhóc con xác nhận đã khô hẳn thì thở phào một hơi: “Ngủ đi, mai còn dậy sớm.”
Bạn nhỏ nằm trên gối xong còn ôm cái gối trong lòng nữa, để hắn dém kĩ chăn cho.
“Đại ca, anh lại gần đây đi, em bật mí cho anh một bí mật nè.”
Khương Vong liếc bé: “Có ngủ không.”
“Anh lại đây đi mà.”
Người đàn ông cúi xuống gần bé con, tiếng thì thầm lọt vào bên tai.
“Thầy thơm lắm luôn á, giống hoa dành dành.”
Khương Vong hằm hè đe nẹt, mặt mũi vô cảm: “Cấm ngửi linh tinh, ngủ.”