Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 7

“Các mục này đều không đạt chuẩn,” Ngòi bút bi xanh gạch dưới 4 5 dòng chỉ số, giọng tương đối thẳng thừng: “may là còn đến sớm, muộn thêm tí nữa bắt đầu nhổ giò là cháu nó tha hồ mà đau.”

Khương Vong gật đầu vâng dạ, quay sang dẫn bé con đi lấy thuốc, để ý liếc tờ kết quả một lượt.

Sắt kẽm canxi thiếu tất, hồi bé đói kém như này mình vẫn cao lên được, phải cảm tạ căng tin cấp 2 cho lấy cơm canh rau thoải mái.

Đi được mấy bước hắn phát hiện cái đuôi chưa bám theo, bèn dừng chân hỏi: “Tinh Vọng?”

Nhóc con xẹp miệng tò tò tiến lên, dùng dằng dưỡn dẹo khá là tủi thân.

Khương Vong ngồi xổm xuống nhìn cậu bé: “Khó chịu à?”

Bé con lắc đầu.

“Ghét bệnh viện?”

Bành Tinh Vọng gật đầu thật lực.

Bé con lý giải vai trò của bác sĩ khoa Nhi nào đó khi nãy sang dạng một đầu mối cung cấp thịt lợn.

Khương Vong nghĩ bụng quái lạ, hồi bé tí mình đi tiêm chẳng khóc bao giờ còn được y tá thơm thơm, sao lại sợ cái này chứ.

Người đàn ông nghiêm mặt, cố tình hạ giọng trầm trọng: “Khai thật, cấm được nói dối.”

Bành Tinh Vọng ngơ ngác: “Sao anh biết em đang nói dối ạ?”

Người đàn ông đứng dậy đi tiếp: “Nhóc thích gì ghét gì tôi biết tỏng hết.”

Bỗng dưng bé con thấy vui vui: “Mẹ em kể riêng với anh ạ?”

“…Kiểu vậy.”

Chờ đứng vào xếp hàng lấy thuốc, Khương Vong hòa nhã xoa đầu cậu bé tử tế: “Đừng nghĩ nhiều, trưa dẫn nhóc đi ăn vịt hầm củ cải muối, thích chưa.”

Đáng ra bé con vừa hồi phục được tí ti tâm trạng rồi, nghe đến thịt với rau mặt lại bí xị nhăn nhúm: “Em không ăn thịt đâu!”

Cuối cùng hăm hở đánh chén sạch sẽ 4 bát to đùng.

Khương Vong rảnh rỗi nhàn hạ gắp xương vịt hầm nhừ cho con cún con của quán, thỉnh thoảng ngoái đầu nhắc một câu: “Từ từ thôi, không ai cướp của nhóc.”

Thời điểm năm 06 toàn dân chưa khá giả đồng đều, với nhiều gia đình thì mỗi tuần ăn thịt vài ba lần là đã hạnh phúc lắm rồi, chỉ nhà giàu mới được hưởng tôm cá thịt thà đều đặn từng bữa.

Cũng may hắn có chiếc máy ATM là hàng cá cược, kèo nào nắm chắc dồn hết kèo nào mang máng mạnh dạn bỏ qua, trong thời gian ngắn khoản tiết kiệm đã tăng vọt mấy lần, không thì đào đâu ra nuôi con ma đói này cho xuể.

Đang ăn ngon lành tự nhiên bé con bật khóc: “Thịt… thịt ngon quá đi thôi.”

Nước mắt rơi lã chã vào miệng, tay vẫn bấu chiếc đùi vịt gặm tỉ mẩn không để phí dù chỉ một sợi thịt.

Khương Vong chống cằm ngồi cạnh đầy khó hiểu: “Mấy hôm nay tôi cũng có bỏ đói nhóc đâu nhở, khóc gì mà khóc.”

Nuốt hết chỗ thịt dở ở mồm rồi nhóc con mới chịu trả lời hắn, vừa há miệng nấc liền ba phát, chẳng biết tại khóc hay tại no: “Đại ca ơi, anh, anh là người tốt.”

Lần đầu tiên trong đời Khương Vong được phát phiếu người tốt, đối tượng còn là bản thể chính mình luôn chứ, không vinh dự tí nào: “Xong thì?”

Bành Tinh Vọng ngó hắn, nước mắt lưng tròng: “Sau, sau này anh đừng làm việc xấu, được không hả anh.”

Khương Vong nghĩ thầm sao đang húp dở bát canh vịt hầm lại phải khuyên mình hoàn lương nữa, hắn gật gù qua quýt lấy lệ.

Vậy là nhóc con lập tức nín ngay: “Anh nhất trí với em rồi đó nha.”

“Nhất trí với nhóc, tuân thủ kỉ cương pháp luật.” Khương Vong lấy khăn giấy lau vết dầu lẫn vệt nước mắt cho cậu bé, dịu giọng hơn: “Tôi cũng không yêu cầu xa vời gì ở nhóc cả, điểm chác cao hay thấp không thành vấn đề, nhóc đồng ý với tôi chịu khó ăn uống đầy đủ cố gắng béo ra, được chưa?”

Bành Tinh Vọng òa lên khóc nhè thật to: “Em không đồng ý! Anh bắt em thi 100 điểm cũng được em tuyệt đối sẽ không béo ra đâu!”

Khương Vong lặng lẽ suy tư liệu có phải mình lỡ đón nhầm trẻ con nhà người khác không.

Rốt cuộc mình hồi còn bé bị sao ấy nhỉ… kì quái thực sự.

Lại sang một tuần mới, Chuyển phát nhanh Tốc Phong đã gọi liền tù tì mấy cuộc điện thoại.

Chắc hẳn người ta cũng chưa từng gặp yêu cầu mở đại lý cặn kẽ mà lạ lùng đến thế, chi nhánh nghiên cứu xong trụ sở chính gọi tiếp tìm tòi trên trời dưới đất, trông có vẻ râm ran nhăm nhe lắm rồi song vẫn đong đầy băn khoăn.

Khương Vong ngồi ở bệ cửa sổ chơi Rắn săn mồi có sẵn trong điện thoại chờ họ gọi hỏi han, nhận tới cuộc gọi thứ 4 là lòng kiên nhẫn bắt đầu rạn nứt.

“Như này nhé,” Hắn trông ra ngoài cửa sổ, lười nhác nói: “tôi viết cho mấy người một bản báo cáo, lựa chọn địa điểm phân tích chuỗi giá trị xếp hạng tuyến đường giao thông tổng hợp toàn bộ vào một tệp tin một bảng dữ liệu một bản tóm tắt, mấy người đọc hết đi đã rồi hẵng gọi tôi, được chứ hả?”

Đầu dây bên kia chưa từng chứng kiến bộ kĩ năng bắt buộc vượt thời đại của nô lệ tư bản, thảng thốt kêu: “Anh biết dùng Excel ạ!”

Tuyển nhân viên đánh máy còn hiu hắt, lai lịch người này phải như nào cơ chứ.

“Excel, Word, Teambition, Xmind, các cô cần gì tôi đều có hết.” Khương Vong không dò hỏi thêm nữa, trao trả quyền chủ động: “Cho tôi địa chỉ email, tối tôi sẽ gửi cả bộ.”

Điện thoại lao xao thì thầm một phen, lúc quay lại đã đổi sang người khác: “À thì, xin hỏi anh có quan tâm đến cơ hội làm việc ở công ty chúng tôi không ạ, trụ sở chính của công ty nằm ở ——”

“Không cần đâu, tôi ở lại quê thôi.”

Chẳng bao lâu sau khi gửi báo cáo, nửa đêm điện thoại rung nhẹ vài cái, bên công ty Tốc Phong nhắn đã phái chuyên viên tới khảo sát, đi tàu giường nằm cứng dự kiến ngày kia sẽ đến nơi.

Khương Vong dành ra một lúc để tha thiết hoài niệm tương lai 20 năm nữa máy bay vi vu khắp mọi nơi, đập chết con muỗi rồi vùi đầu ngủ tiếp.

Mai phải lắp cái điều hòa.

Đại diện chuyên môn do Tốc Phong phái tới họ Lưu, để tóc húi cua, trông tràn đầy năng lượng.

Hai người thuê một con xe, chạy loanh quanh xem xét một lượt nội ngoại thành, ngắm nghía tỉ mỉ cả khu công nghiệp lẫn khu quy hoạch phát triển ở rìa ngoài, đại diện Lưu ồ một tiếng: “Tôi còn tưởng các cái cậu viết trong báo cáo là bốc phét thôi cơ.”

“Cũng bốc phét mấy câu, chỉ có giấu khá kĩ, làm anh chưa nhìn ra.” Khương Vong đứng đúng hướng gió, áo khoác tung bay, hắn ngoái đầu bảo: “Các phương diện khác tôi sẵn sàng hợp tác, mỗi tội có đúng một vấn đề là tôi chưa tiết kiệm được khoản nào ra hồn, nhà nghèo, mà không tiện đi vay vốn làm ăn lắm.”

“Tương lai nếu các anh định mở rộng nghiệp vụ bên đây thật, chắc là phải đầu tư ít tiền.”

Đại diện Lưu bật cười: “Thế lại khéo quá rồi”

Khoảng 2 năm vừa qua sếp tổng Tốc Phong thực hiện đơn giản hóa cơ cấu để tập trung quyền hành, sáp nhập khá nhiều đại lý, khả năng cao đang hướng đến việc nắm quyền sở hữu toàn bộ các bưu cục về tay mình.

“Nếu là tầm vài ba năm trước mới khởi động thì đảm bảo cậu phải tự túc chi tiền mở cửa hàng,” Đại diện đưa cho Khương Vong điếu Phù Dung Vương: “bây giờ các sếp hạ quyết tâm làm to, đá đít hết mẹ cái đám ranh mãnh kiếm chác ké tuyến chuyển phát công ty đi.”

Khương Vong thở dài hiu hắt nửa thật nửa giả: “Tiếc ghê chứ, tôi còn đang định bao thầu mấy điểm để làm đại vương vùng núi cơ mà.”

Cả hai cùng cười ha hả, ăn chung bữa tối rồi chào nhau ra về.

Cơm nước no nê quay trở về nhà, nhóc con đang lúi cúi làm bài tập cạnh chiếc đèn bàn.

Khương Vong gói một suất chân giò mang về cho cậu bé: “Tối ăn gì đấy?”

“Mua một bát cháo rau ạ,” Bành Tinh Vọng lắp bắp ấp úng: “đại ca… chẳng là… em muốn mua hai cái bút bi có được không ạ?”

Khương Vong ngó qua bé con: “Bút viết hết mực rồi à?”

“Không phải ạ,” Bé con lại nhoài xuống bàn, dúi mặt vào khuỷu tay ngượng nghịu: “bài tập Mỹ thuật, cô bảo vẽ cần có màu ạ.”

Khương Vong sực hiểu.

Đúng là hồi nhỏ hắn từng làm thế thật.

Cứ đến tiết Mỹ thuật là một lần bẽ bàng xấu hổ, tính tình giáo viên không quá dễ chịu, hắn đành mượn bút màu dạ của các bạn dùng chung.

Đã chẳng được lòng bạn bè sẵn, mượn tầm hai ba tuần là mọi người xung quanh phiền phức bực bội hết.

Có lẽ bé con đánh giá đây không phải khoản chi cần thiết nên ấp úng chưa dám hỏi.

“Đi,” Hắn đút chìa khóa cửa vào lại túi: “xuống nhà mua.”

Đi bộ 5 phút là đến quán tạp hóa, ông chủ ngăn một nửa phòng khách của gia đình làm cửa hàng, giờ đang phe phẩy quạt nan xem tivi: “Muốn xem thì mau mau, hết tập này là tôi đóng cửa đấy.”

Bành Tinh Vọng nhấc chân định mò sang khu vực bút bi, bị Khương Vong xách mũ xoay ngược 120 độ: “Qua bên kia, mua bút màu đàng hoàng hẳn hoi.”

Bành Tinh Vọng ô một tiếng, hồi lâu mới bưng ra một bộ bút dạ 7 màu: “Cái này được không ạ?”

Xong nhóc con tự giác sờ đầu, giả vờ già dặn: “Cái này đắt, phí phạm, em lấy bút bi đỏ tô mấy nét là xong ấy mà.”

Khương Vong để bộ bút dạ về chỗ cũ: “Chú ơi, chỗ chú cái bút dạ này nhiều nhất là bao nhiêu màu thế?”

Ông chủ chống người dậy đầy miễn cưỡng, mắt chưa chịu rời màn hình tivi, lật giở bộ 24 màu giơ cho hắn: “Này à?”

Khương Vong khoát tay: “Nhiều màu cơ mà.”

Bành Tinh Vọng thoáng hoảng hốt: “Vậy là đủ rồi đại ca ơi, thật đấy ạ!”

Ông chủ lờ mờ cảm nhận thấy sự ngờ vực và khích bác, bèn vỗ bép con muỗi ở bắp chân rồi thọc vào sâu trong đống văn phòng phẩm lục lọi, tìm được một hộp 48 màu.

Chưa chờ Khương Vong cất tiếng, ông chủ tiếp tục kê chân lôi nguyên cái vali 128 màu nặng trịch trên cao xuống, nhướng mày đắc chí như kiểu chơi Đấu địa chủ đánh được bộ 3 lá kèm 2 đôi: “Đủ chưa? Cậu lấy cái nào đây?”

Khương Vong thả vali 128 màu vào lòng nhóc con: “Bao nhiêu, tôi trả.”

Ông chủ không ngờ khách sẽ dứt khoát thế, nhận tiền cho vào máy soi chạy một lượt, trước khi đi còn tặng thêm hộp đất nặn.

“Chiều nhóc con kinh thật, cẩn thận đâm hư nhé.”

Bành Tinh Vọng ôm vali màu dạ, khá là tức tối: “Cháu không hư đâu ạ!”

Dứt lời ngẩng lên nhìn sang Khương Vong: “Đại ca, em sẽ không làm trẻ hư đâu!”

Khương Vong trông bộ dạng bé con bừng bừng nghiêm túc cảm giác sắp đi nhập ngũ đến nơi, cảm ơn ông chủ rồi dẫn trẻ về nhà.

Vừa đi vừa nghiền ngẫm.

Đúng là bản thân, những lúc đàng hoàng hẳn hoi vẫn giống mình phết.

Hôm nay ôm bộ bút dạ siêu xịn siêu sang mà bé con không hứng khởi hát hò, suốt dọc đường cứ bước đi lầm lũi thật lâu.

Về tới hành lang tối om, cậu bé giữ hộp bút dạ to bằng một tay, tay kia níu chặt lấy tay Khương Vong.

“Đại ca,” Bành Tinh Vọng nói rất khẽ: “em đặc biệt quý anh luôn ấy.”

Khương Vong được bản thể chính mình tỏ tình, chẳng biết đáp sao nữa, chỉ ừm một tiếng.

“Không phải thích vì anh tiêu tiền cho em,” Đang nói dở lại không nghĩ ra nên diễn tả thế nào, nhóc con tắc tị giây lát mới tiếp: “mà là quý anh, luôn chăm sóc cho em, bận tâm về em.”

Khương Vong cảm giác hôm nay bé con nắm tay hắn cực kì dồn sức, bèn nói đùa đùa: “Sợ tôi chạy mất à?”

Bành Tinh Vọng gật đầu rồi lại lắc, trong khi chờ mở cửa cậu bé đã tự túc hạ quyết tâm: “Thôi, sau này ăn cơm xong em tăng cường tập thể dục vậy.”

Khương Vong: “…?”

Toàn cái gì ấy nhở.

Tranh thủ đi tắm, người đàn ông tự kiểm điểm xem có phải cách thức giao tiếp của mình với trẻ nhỏ chưa thích hợp, gây ra hiểu nhầm hay không, lau tóc bước ra thì bắt gặp Bành Tinh Vọng đang ngẩn ngơ trước tờ giấy trắng.

“Sao không vẽ à?”

“Đề bài là nghề nghiệp của phụ huynh ạ,” Bạn nhỏ ngoái đầu nhìn hắn: “cô bảo vẽ về anh chị cũng được, đại ca ơi, anh làm nghề gì đó ạ.”

Khương Vong nghĩ bụng cũng không thể bắt nhóc con vẽ KPI giao dịch bất động sản của mình được, hắn cân nhắc vài giây: “Để tôi dạy nhóc.”

“Í?” Bé con hơi sửng sốt: “Vẽ gì đây ạ!”

“Vẽ súng tiểu liên mẫu 81 hay 79 giờ nhỉ,” Người đàn ông cũng đang suy tư vấn đề: “mà thôi, để thử súng hạng nhẹ mẫu 88 trước đi, cơ chế nạp đạn bằng khóa nòng xoay giật lùi, bắt đầu từ kính ngắm đêm nhé.”

Hôm sau bé con đem nộp bức tranh súng máy.

Giáo viên mỹ thuật bụm miệng chấm A.

Bành Tinh Vọng lo nhỡ cô giáo báo công an đại ca sẽ bị xử bắn 10 năm, vội chạy lại bám lấy bàn giáo viên: “Cô ơi, bài tập của em ——”

“Đẹp lắm,” Cô giáo gật đầu rõ mạnh: “cực kì đẹp luôn!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn