Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 6

Khương Vong cũng đâu ngờ xách cha ruột hóa ra chỉ như nhấc con chim cút.

Ba Bành quen bắt nạt kẻ yếu hàng bao năm trời, lần đầu tiên nhục nhã đến thế trước cả đám trẻ con, lúc ngã oạch xuống đất thì mặt mũi đỏ gay, chửi cố thêm mấy câu.

Khương Vong lạnh nhạt giơ tay dọa dẫm, đối phương lập tức ngậm miệng rụt cổ.

“Tôi là họ hàng mẹ thằng bé nhờ ghé sang xem,” Hắn quyết định thôi thì cũng giải thích qua, “sang chăm sóc cơ bản cho nhóc con.”

“Lúc nào ông sống được ra hồn đi đã hẵng đến chỗ tôi dẫn Bành Tinh Vọng về.”

Ba Bành liếc xéo hắn xong co cẳng chạy mất dạng, mặt hãy còn loáng thoáng vệt đỏ say xỉn rất bất bình thường.

Màn lùm xùm chưa kết thúc quá lâu chủ nhiệm lớp đã hớt hải chạy tới, bà bác Hứa nóng tính khó ở xưa giờ, vừa đến nơi là tuôn một tràng lý lẽ thẳng mặt thầy Quý trước tiên.

“Cậu làm giáo viên kiểu gì đây? Có mỗi cái việc giữ trật tự cũng không biết à? Cứ để mặc phụ huynh đánh nhau cho trẻ con đứng xem cười cợt thế chắc?”

Trông thấy bác là lưng Khương Vong căng chặt cứng đơ theo thói quen, hắn đằng hắng bước lên định phân bua.

Bà bác Hứa tăm tia hắn từ đầu xuống chân: “Cậu là phụ huynh mới của Bành Tinh Vọng?”

“Vâng.”

“Phí học thêm 236 tệ, tiền cơm hộp buổi trưa 150 tệ, ông bố nó nhây mãi chưa đóng, cậu chịu hả?”

Khương Vong không nói nhiều, lấy tiền đếm đúng đủ nộp ngay.

Lúc nộp tiền hắn bỗng ngần ngừ giây lát.

Hôm nay Bành Gia Huy cầm theo cái túi da đến đây, chẳng lẽ là cất công đi đóng phí?

Đếm tiền xong bà bác tỏ vẻ hài lòng, gọi nhóc con lại uốn nắn.

“Giờ có thêm người chăm lo em rồi, càng phải tập trung nghe giảng học hành hẳn hoi, biết chưa?”

Bành Tinh Vọng nhanh nhẹn gật đầu: “Cảm ơn đại ca! Cảm ơn thầy Quý ạ!”

Thầy giáo tiếng Anh cười xoa đầu bé con: “Thầy về trước nhé.”

Khương Vong cũng không định lần khần thêm, đánh lạc hướng bà bác kết thúc chủ đề sau vài câu rồi dẫn bé con ra ngoài theo dòng người ùn ùn.

Một tay hắn đút túi, một tay giữ cái mũ của nhóc con, bước đi mà đầu óc thơ thẩn.

Nực cười thay, hắn vẫn luôn mong cha ruột là người tử tế.

Dù đã tận mắt chứng kiến bản thân thuở nhỏ bị tẩn một trận thừa sống thiếu chết, niềm mơ tưởng xa vời ấy cũng chưa dập tắt hẳn.

Bây giờ Bành Gia Huy chỉ mới hơn 30, nếu có thể sống hẳn hoi, tìm được công việc ổn định…

Khương Vong hít thở sâu, quẳng cái ý tưởng hoang đường này khỏi đầu.

Làm bố cho cái thân mình hồi bé còn chưa đâu vào đâu, đua đòi làm bố cho bố ruột nữa, thôi thôi.

Tiếp tục ở lại nhà khách thêm một hôm, Khương Vong tắm giúp nhóc con xong tráng qua người, tự dưng vỗ bốp cái vào trán.

“Sao thế ạ!” Trông Bành Tinh Vọng đầy cảnh giác!

“Bánh trứng… đù, quên ở đấy mất rồi.”

Bành Tinh Vọng vội ngẩng phắt đầu lên như kiểu mũi gặp ảo giác.

“Người ta dọn hàng từ đời tám hoánh, hôm khác mua cho nhóc sau.” Khương Vong vớ quần áo định ra ngoài, thấy nhóc con vẫn đang nhìn mình bèn hỏi thêm: “Tôi sang nhà mới dán tường, nhóc sợ ở một mình thì đi cùng cũng được, nhưng bên đó chưa có tivi đâu.”

Bành Tinh Vọng nhảy tót khỏi giường xỏ giày: “Em làm xong bài tập từ ở trường rồi ạ, em có thể giúp anh!”

Khu tập thể tối om om, có cụ già đang còng lưng ngồi đun nước bằng than tổ ong ngay đầu gió, mùi khói sặc sụa.

Khương Vọng đâu ngờ buổi tối chỗ này còn chẳng có nổi cái bóng đèn, lúc đi lên gác hắn phải dắt tay Bành Tinh Vọng.

Bé con run bắn, cười toe cực kì rạng rỡ.

Hai người bật đèn trong nhà mới, phòng ốc oi bức cáu bẩn, gió đêm âm u phía ngoài cứ thốc vào.

“Ban đầu định quét sơn, nhưng sơn xanh mấy cũng vẫn hại cho trẻ em.” Khương Vong giở cuộn giấy dán tường trong túi ra, hướng dẫn Bành Tinh Vọng cách thao tác.

Xét tình hình hiện tại thì số phận nhóc con không bị ràng buộc theo dòng đời hắn, cơ mà cũng phải tránh nuôi nấng chểnh mảng mắc bệnh nan y kiểu máu trắng nọ kia.

Dán tường phải thực hiện từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, mùi keo tương đối khó chịu, cộng thêm đang giữa đêm hè thiếu thốn điều hòa, phải mở toang cửa sổ xung quanh, đốt hai chiếc nhang muỗi vẫn chưa đủ đô.

Khương Vong đứng trên thang làm việc của mình, bé con thì biết điều hỗ trợ dọn dẹp chai lọ túi nylon lỉnh kỉnh khách thuê cũ để lại trong nhà, thu hoạch được đầy túi sẽ xỏ dép xỏ ngón ra ngoài đi vứt.

Những lúc tâm trạng phơi phới Bành Tinh Vọng hay hát thành tiếng thật to, kết hợp đều đặn một nửa các ca khúc thiếu nhi theo chương trình ở trường dạy và một nửa các bài nhạc quảng cáo linh tinh lộn xộn.

Bé con chạy xa tít rồi mà tiếng hát vẫn buộc dây neo lửng lơ hệt cánh diều, lát sau vòng trở về, lát sau nữa lại trôi khỏi tòa nhà.

Khương Vong vừa bôi keo vừa nghe những lời ca rời rạc lệch tông của cậu bé, mọi phiền phức bỗng dưng bay biến.

Nhóc con luôn luôn ồn ào, nói thêm mấy câu đã rầm rĩ như ve kêu ngày hè, ù ù nhức hết cả đầu.

Nhưng nghe mãi xong phải bật cười, tâm trạng cũng cải thiện theo.

Tiếng hát vọng từ tầng 2 lên, đến đầu cầu thang tầng này thì bất ngờ ngưng bặt, lặng ngắt hồi lâu.

Khương Vong dán xong nguyên tờ đang dở rồi vẫn chưa nghe được phần tiếp, cũng chẳng thấy nhóc con quay về, hắn lau bớt keo ở tay đi xuống tầng ra cổng xem.

Đừng bảo bị mẹ mìn bắt cóc thật nhé?

Đập vào mắt là cảnh Bành Tinh Vọng đang lon ton trước mặt thầy Quý.

“Ha! Thầy ơi thầy xem kìa, em bảo rồi mà!”

Khương Vong chớp mắt mấy cái, muộn màng ý thức được câu “nhiều thầy cô cũng ở đây” chủ nhà từng nói nghĩa là sao.

Giờ hắn đang mặc cái tạp dề cũ mèm, vai với đùi lấm tấm bụi tường, hoàn toàn trái ngược khái niệm bảnh bao.

“Anh Khương cũng chuyển sang đây ạ?” Thầy Quý cười bảo: “Tôi ở tầng 5, trùng hợp quá.”

Bé con hoan hô một tiếng là hai người nói chuyện đi ạ, rồi xách bộ chổi và hót rác chạy vào phòng ngủ.

Để lại cả hai đứng ở cửa đưa mắt ngó nhau.

“Khu này… khá tiện đi học.” Khương Vong không giỏi trò chuyện riêng với mẫu người như thế lắm.

Ví dụ gặp lưu manh côn đồ hay khách khứa cấp trên, cần ngọt nhạt mềm rắn sao hắn xơi tất.

Thầy Quý thì lại đúng dạng trong sáng ôn tồn, nằm ngoài phạm vi kinh nghiệm của hắn.

Đầu tiên thầy Quý liếc qua căn phòng khách đang dọn dẹp dở dang, một tay ôm sách, tay kia xé nốt tờ poster còn dính giúp hắn, anh nói nhẹ tênh: “Hút thuốc à.”

Tự dưng Khương Vong chột dạ.

Hắn hiếm khi có cảm giác vậy. Tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi, sao đứng trước mặt người này vẫn chẳng khác nào học sinh.

Người đàn ông bước lên trước giành việc, ngón tay dính bụi tường sờ mũi, vô thức quệt lem nhem đầy mặt mình.

“Hút ít thôi, không nghiện.”

Thầy Quý ừm một tiếng, khóe mắt lia ngang phần khớp ngón tay ám vàng của hắn.

Khương Vong phủi vài cái, cuối cùng dứt khoát giấu cả hai tay ra sau lưng: “Thì chẳng là dạo này nhiều việc bộn bề quá…”

Thầy Quý bật cười.

Thấy anh cười lên mà cảm giác mọi việc anh đều có thể tha thứ, đồng thời anh cũng đang sát sao tất thảy.

“Hai người đã ăn gì chưa?”

“Nãy mới ăn bát mì xào rồi, không đói.”

“Buổi trưa tôi hầm nồi canh gà nấm đông cô, mang cho cả hai một ít nhé?”

Khương Vong nuốt ngụm nước bọt, lý trí đã soạn sẵn phương án trả lời ‘Không cần đâu, cảm ơn ý tốt của thầy’.

Sau đó có phiên bản mini ngoi lên trong bụng, kêu mình siêu muốn ăn thử canh thầy giáo nấu.

Giây tiếp theo đến Bành Tinh Vọng thò đầu từ phòng ngủ ra: “Gì cơ! Thầy ơi thầy còn biết hầm canh ạ!! Em đói!!!”

Khương Vong ngoái đầu đe nẹt: “Tối chưa ăn gì chắc!”

“Nhưng em đói mà!!”

“Đợi chút.” Thầy Quý vẫy tay, đi lên gác hâm nóng canh cho họ.

Chờ thầy Quý đi rồi Khương Vong mới trợn mắt với bạn nhỏ, đối phương cũng trừng trừng đáp trả: “Anh không ăn em sẽ ăn hai bát!”

Lại một lần nữa hắn phải cáu điên với chính mình.

Diện tích nhà khá nhỏ, tiến độ dán tường cũng nhanh.

Một lớn một bé nghiêm túc rửa tay đúng đủ 3 lần dưới sự giám sát của thầy Quý, sau đó ngồi quây quần cùng nhau xì xụp canh gà nóng hổi.

Bố mẹ thầy Quý đều là người ở tỉnh bên cạnh, mỗi tội anh tốt nghiệp sư phạm xong thì được điều về đây, thấm thoát đã tận 6 năm.

Thời đại này muốn thăng chức điều động đều cần quen biết quà cáp, anh không ưa những việc này nên trước giờ vẫn mặc kệ.

“Anh thì sao?”

“Hồi trước tôi làm ăn ở Thẩm Quyến,” Khương Vong húp canh rất từ tốn, bưng bát canh lên âm thanh cũng ấm áp phần nào: “được mẹ thằng bé nhờ sang chăm Tinh Vọng, về sau chắc sẽ mở hàng quán gì đó.”

“Đúng rồi,” Hắn nhìn sang anh, giọng toát ra vẻ bâng quơ rất cố tình đắp nặn: “thầy giáo tên là gì thế ạ.”

“Lâm Thu, nghĩa là mùa thu sắp đến ấy.”

Khương Vong thoáng ngẩn ngơ, nghĩ bụng cái tên êm tai thực sự.

Ăn xong, hai người ăn ý rửa bát, sau đó hắn tiễn Quý Lâm Thu ra đầu cầu thang.

“Mai tôi sẽ dẫn thằng bé đi khám, chắc không sao đâu.”

“Được, cảm ơn.”

Chờ tới khi chào nhau rồi, Khương Vong vẫn đang nghĩ ngợi vơ vẩn về người này.

Rõ ràng là trách nhiệm của hắn, anh còn phải nói thêm tiếng cám ơn.

Bành Tinh Vọng chạy vòng vào nhà, đi xem phòng mới của mình trước.

“Đại ca! Sao phòng em lại là ngôi sao màu hồng ạ!!”

Khương Vong giơ dép đập gián: “Vì nó rẻ.”

Bành Tinh Vọng lại chạy uỳnh uỵch uỳnh uỵch sang phòng hắn: “Nhưng phòng anh vẫn màu xanh đậm này!!”

“Thế nhóc đổi với tôi?”

Mặt mũi Bành Tinh Vọng ấm ức: “Anh biết thừa em không dám mà.”

Cuối cùng Khương Vong cũng chịu ngó nhóc con: “Màu hồng không đẹp à?”

“Đè… đẹp ạ.”

Sáng hôm sau, hai người đến bệnh viện thành phố đúng giờ để khám sức khỏe.

Khương Vong lấy số cho cả mình, ngẫm thấy bản thân cũng bị đâm bay xa 50 m, nhỡ nội tạng làm sao thì phiền toái phết.

Cuối tuần bệnh viện đông đúc tấp nập, trẻ con có đứa căng họng gào khóc.

Bên ngoài là nắng hè chói chang phơi da bỏng rát, trong phòng thì lạnh căm căm đâu đâu cũng ám mùi nước tiểu.

Bác sĩ khoa Nhi hỏi han sơ lược tình huống, gọi Bành Tinh Vọng đứng lên cân thử rồi chờ chốc nữa xét nghiệm máu thêm.

“17,5 kg, 7 tuổi mà gầy đét thế kia, thiếu dinh dưỡng rõ rệt.”

Khương Vong cau mày: “Phải đút cho lên bằng nào?”

Bác sĩ nghĩ bụng có phải nuôi heo đâu, làm ơn chú ý cách dùng từ được không.

“Ít nhất nên đạt mốc 21 kg, hơn chút nữa cũng không sao.”

Sáng sớm Bành Tinh Vọng còn ngái ngủ dở, bé con đứng trên cân thậm chí không nghe rõ cuộc đối thoại với bác sĩ.

Vốn từ vựng của bé con chưa học đến chủ đề dinh dưỡng, lơ mơ nghe một hồi xong thình lình choàng tỉnh.

Từ từ!!

Sao đại ca lại dẫn mình đi cân!!

Ngay sau đó câu Khương Vong nói lọt vào tai bạn nhỏ.

“…Gầy thế thì chăm đến bao giờ, bữa nào cũng đút thịt cho là đủ rồi nhỉ?”

“Anh phải nuôi trẻ khoa học, không thể bừa phứa được.” Bác sĩ rất cạn lời: “Không chỉ chăm chăm ăn thịt thôi mà cần bổ sung thêm canxi và kẽm cho cháu nữa, đang tầm tuổi ăn tuổi lớn, cứ gầy gò thế mãi là các cơ quan cũng không phát triển nổi.”

“Hiểu rồi ạ, bác sĩ cho thuốc đi, tôi sẽ giám sát nó uống thuốc đúng giờ.”

Khương Vong không ngờ mình còn trẻ măng thế này đã phải học cách tăng trọng cho trẻ, hắn thở dài thườn thượt.

“Tranh thủ đến cuối năm đạt chuẩn, gầy quá đúng là không ổn thật.”

Biểu cảm của bé nhỏ trở nên hãi hùng.

Hóa ra đại ca không phải băng buôn người!

Đại ca định vỗ béo mình bán nội tạng cơ!!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn