Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 5

Thành phố A bé tí, bé tới nỗi suốt bao lâu 4 quận huyện cũng chỉ có tổng cộng 3 trường tiểu học, đến 2026 còn chẳng cần làm tàu điện ngầm.

Khương Vong chọn bừa một quán net, vào trình chiếc chứng minh nhân dân mới.

Hắn làm chứng minh nhân dân ở chợ đen trên phố Duyên Bình.

Những năm 2000 hàng loạt thành phố đều có chợ Âm phủ, chợ này không liên quan mấy đến các thứ tâm linh mê tín mà thường để “rửa” các khoản thu nhập bất minh.

Phần lớn tài sản ăn cắp ăn trộm đều tập kết ở đây, chợ bắt đầu họp trong âm thầm tầm 3 4 giờ đêm khi mọi người còn đang say giấc, chờ lúc trời le lói gần sáng sẽ giải tán.

Thực ra công an từng chống chọi cơn buồn ngủ đi dẹp nhiều lần lắm rồi, song ngày xưa chưa đủ sức răn đe, công cuộc càn quét tội phạm cũng không quán triệt, tương đối bế tắc.

3 giờ sáng sớm nay Khương Vong đã tranh thủ lúc nhóc quỷ sứ đang ngáy để ghé phố Duyên Bình, tìm người nhờ làm lại đủ bộ chứng minh nhân dân lẫn sổ hộ khẩu, quá trình khá suôn sẻ.

“Cái thứ hai giảm nửa, chú nốt không?”

Khương Vong đảo mắt với đối phương, ước lượng thử chiếc chứng minh trên tay.

“Trong này đầy đủ hết, chip quét được đàng hoàng, chỗ anh đây gia truyền trăm năm đấy nhé,” Gã bán giấy tờ nói năng đon đả, không quên mời chào thêm mấy đơn: “cần bằng tốt nghiệp không, Thanh Hoa hay Nhân dân in lấy liền 5 phút trả chú luôn!”

Vào quán net, tới khâu trình chứng minh nhân dân thật gương mặt người đàn ông chẳng biểu cảm gì, chỉ động tác chậm chạp hơn đôi chút.

Máy quét kêu bíp, em gái trông tiệm ngậm kẹo m*t xếp máy cho hắn: “Máy 46, 2 tệ 1 tiếng, nếu qua đêm phải ra quầy đăng kí trước 10 giờ tối.”

Khương Vong châm điếu thuốc chờ máy khởi động, lúc chứng kiến màn hình Windows XP hiện lên hắn vẫn phải cau mày.

Đúng là bất tiện. Cực kì bất tiện.

Giao diện trang web ngồn ngộn rối rắm, cửa sổ quảng cáo pop-up toàn các game online đâm chém loạn xạ.

Hắn mở trang tìm kiếm nghĩ ngợi, gõ thẳng tên Chuyển phát nhanh Tốc Phong thuộc top 3 toàn quốc.

Số điện thoại liên hệ đăng kí đại lý nằm ngay cuối trang web, gọi vào chờ gần 2 phút mới có người nghe.

“Xin chào, tôi là người ở thành phố A tỉnh H, muốn đăng kí tham gia làm đại lý chuyển phát nhanh của công ty.”

Cô gái trực máy đầu bên kia nhanh chóng tra cứu thử, áy náy đáp: “Xin lỗi anh, tạm thời bên bọn em chỉ nhận các tỉnh thành ——”

“Cô không phải quản lý, đổi người khác nghe điện đi.” Khương Vong cắt lời: “Tìm ai có quyền quyết định trao đổi với tôi.”

Cô gái chăm sóc khách hàng ngớ ra, thoáng do dự rồi vẫn đồng ý, chuyển cuộc gọi cho trưởng bộ phận.

Câu trả lời của trưởng bộ phận Chăm sóc khách hàng cũng y hệt.

“Mong anh thông cảm, trước mắt công ty chúng tôi đang tập trung chủ yếu vào khu vực Thẩm Quyến Hongkong, các tỉnh lỵ thành phố khác cũng sẽ lần lượt ——”

“Đổi người khác,” Khương Vong dập điếu thuốc, “gọi cấp trên của cậu trao đổi với tôi.”

Điện thoại vang nhạc chờ thêm hơn 1 phút, đổi sang một giọng nữ khá lạnh lùng: “Có việc gì?”

“Tôi muốn nhận chuyển phát nhanh ở thành phố A.” Khương Vong vào thẳng vấn đề: “Đừng từ chối tôi vội.”

“Vị trí địa lý tỉnh H xem như thuộc vùng Hoa Trung, thành phố A lại là khu vực cốt lõi của tỉnh, sớm muộn sẽ trở thành mắt xích quan trọng trong chuỗi logistics.”

“Hiện tại chị bỏ qua nơi này, về sau chờ các công ty vận chuyển khác nuốt hết địa bàn rồi mới định quay đầu thì không dễ kiếm chác nữa đâu.”

Những lời trên không phải sự thật 100%, song cũng không hoàn toàn giả.

Đúng là từ xưa đến nay tỉnh H đều là điểm then chốt trong mạng lưới giao thông vận tải, mỗi tội 20 năm sau nơi phát triển toàn diện nhất là thành phố hàng xóm có ưu thế địa lý lớn hơn, chứ không phải chỗ Khương Vong đang ở.

Nhưng trần đời đàm phán làm ăn đâu ai đảm bảo hai chữ thật thà, bên B chẳng bao giờ đi bảo với bên A anh ra giá 3000 cao quá, trả có 200 là đối thủ sát vách chịu nhận rồi cả.

Người phụ nữ im bặt mấy giây, gọi thư kí ghi lại số điện thoại của hắn.

“Để tôi nghiên cứu thêm, tôi sẽ trả lời anh trong vòng hai hôm.”

Khương Vong bắt đầu nhìn ra phần thắng, khẽ cười chưa kết thúc cuộc gọi ngay.

“Hồi trước tôi làm môi giới bất động sản.” Giọng hắn rất vững vàng, tới độ cảm giác nói gì cũng chắc nịch: “Nhà trong khu hẻo lánh, nhà từng có người treo cổ tôi đều bán được tất.”

“Vị trí thành phố A xem như đất vàng, hơi hơi nâng giá chút thôi là dăm ba năm sau tha hồ tranh giành, chị cân nhắc thêm nhé.”

Chờ cúp điện thoại, những suy tính trong bụng Khương Vong đã định hình thực tế hơn, hắn chống cằm ngồi chơi CS một lúc.

Hiện giờ các cửa hàng thương mại điện tử trực tuyến đều chỉ chập chững khởi động, giao diện thô kệch đã đành, lượng truy cập cũng kém xa tương lai.

Nhưng có câu nói như này, đón đúng chiều gió thì ngay con lợn còn bay được.

Máy tính cũ mèm, mới chơi mỗi tí cái màn hình hộp vuông cục mịch đã chạy quạt tản nhiệt ù ù, card đồ họa thì chắc bốc nhiệt đủ rán trứng ăn.

Hắn khá lơ đãng, không để ý có người đang nhìn mình.

“Ấy, là cậu à!” Đối phương lại gần nhiệt tình chào hỏi, còn đưa mời điếu Bạch Sa: “Hân hạnh hân hạnh, tôi từng nghe các anh em kể về cậu!”

Khương Vong trèo tường vẩy súng tỉa gọn cái đầu hội anh em chơi chung mạng cục bộ cách đó hai dãy, ngước mắt trông người đằng trước: “Có việc gì à?”

“Chẳng là cậu nhận xem bói ở hàng xổ số mà.” Trông người đàn ông mới khoảng hơn 30 mà hói khủng khiếp, thậm chí da đầu ửng đỏ khá bất thường: “Sáng, sáng nay tôi ngủ quên mất, cũng không ngờ lại trùng hợp gặp được cậu ở đây, cậu xem thử hộ với?”

Khương Vong thoát khỏi trò chơi, quan sát trên dưới mấy lượt, tạm thời chưa thể kết nối người này với kí ức quá khứ của mình.

“Anh là họ?”

“Tôi họ Ngụy! Bộ nữ với bộ quỷ ấy!”

“Chú Ngụy?” Tự dưng Khương Vong nhớ ra gì đó: “Làm trưởng phòng bên sở Tài chính đúng không?”

“Ấy ấy, tôi hơn cậu có mấy tuổi thôi, không cần gọi chú đâu,” Người đàn ông hói đầu xoa tay bảo: “giờ chưa phải trưởng phòng, cơ mà cấp trên mới về hưu một dàn, vẫn đang chờ xem có đến lượt không nữa.”

Khương Vong dịch lùi ra sau, đẩy ghế đứng dậy.

“Vợ tôi cứ đi công tác bên ngoài suốt, thực ra… thực ra tôi cũng hơi lo.” Người đàn ông hói đầu lí nhí: “Cậu có thể… xem thử giúp tôi được không?”

Cô Kha rất tốt bụng, cô là mẹ của bạn cùng lớp cấp 2 với mình, còn thường xuyên mang hoa quả cho mình.

Khương Vong ngó cái đầu hói của đối phương lần nữa, mãi lâu mới dời mắt đi: “Chú có cô con gái, đúng chứ.”

Người đàn ông hói đầu chợt cảnh giác: “Con bé nhìn thấy cái gì không ổn à?”

“Tranh thủ dẫn con gái đến bệnh viện kiểm tra đi,” Khương Vong chậm rãi nói: “cô ấy bị cường giáp, chữa càng sớm càng tốt.”

“Vợ chú rất tử tế, không cần nghĩ nhiều.”

Đối phương ngây ngẩn: “Cường gì cơ? Con gái tôi trông hơi gầy thôi chứ vẫn khỏe lắm mà.”

“Cứ đến bệnh viện khám, xét nghiệm máu là ra ngay.”

Không chờ chú Ngụy hỏi thêm, hắn liếc đồng hồ, tắt máy đi mất: “Tôi phải về đây, nói sau nhé.”

“Ấy —— ấy??”

Khương Vong chưa bao giờ ngờ mình còn có chức năng thế này.

Những mẩu chuyện lặt vặt hắn từng nghe, bố mẹ bạn bè từng quen, một ngày nào đó lại bỗng xuất hiện bằng phương thức đó.

Vòng trở về cổng trường tiểu học, đã có vài lớp tan sớm cho trẻ ra.

Hai bên trái phải xung quanh đều đầy rẫy các hàng tạp hóa, son môi trẻ em rồi bài sưu tầm Yu-gi-oh loại đểu, gi gỉ gì gi đủ hết.

Cổng trường thì cứ dăm ba bước lại có mấy hàng ăn vặt túm tụm, quá nửa chỉ bán loanh quanh kẹo hồ lô hay bánh gạo hấp.

Lúc đi ngang chỗ họ, Khương Vọng mới nhớ thực ra hồi bé mình mê ăn các thứ này lắm.

Hồi ấy chẳng có đồng nào tiêu vặt, đành chai mặt ăn ké của các bạn.

Trước mặt có hàng rong nướng bánh hoa mai tại chỗ bằng than tổ ong, trông giống bánh trứng gà non nhưng mềm dẻo hơn, đậm vị trứng sữa hơn, vỏ ngoài xém hay mềm cũng thơm nức.

“Bánh hoa mai nướng than đây! 5 tệ nửa mẻ 10 tệ cả mẻ! Mời quý khách nếm thử!”

Khương Vong lấy tiền mua mẻ nướng mới, nghĩ bụng để mình nếm hộ nhóc con một miếng.

Sau đấy cả túi bay sạch.

Ai đó đứng trước sạp hàng không hề biến sắc: “Cho thêm 3 túi nữa, toàn bộ đóng gói mang về.”

Chủ sạp mơ còn chẳng kịp: “Xong ngay xong ngay! Chị nướng cho cậu đầu tiên, khách khác xếp hàng hết!”

Khương Vong hiếm thấy kiên nhẫn đứng chờ, mới vài phút thì bỗng một bóng người vụt qua khóe mắt.

Con ngươi co rụt, hắn dặn vội một tiếng rồi bám theo ngay.

“Ấy ấy, chốc cậu nhớ quay lại lấy bánh đấy! Tiền chị cầm trước đây nhé!!”

Chỉ vài ba bước là Khương Vong bắt kịp người nọ, ánh mắt đã tối tăm hẳn.

Tên đàn ông trung niên đeo chiếc túi da quai dài ngênh ngang xông qua cổng trường đi thẳng vào trong, bảo vệ đang dựa tường ngáp dở chẳng buồn cản.

Ma men tỉnh táo lại rồi cũng biết chải chuốt cho ra dáng thằng người, vuốt ít keo lên tóc, mặc thêm cái sơ mi trắng, giày da đen và đồng hồ bằng đồng bóng bẩy loang loáng, đoạn xương gò má gồ lên theo cái cách b*nh h**n, nhìn cứ như con ma chết đuối đầu thai.

Kẻ nọ căn bản chẳng nhớ nổi đứa con trai học lớp nào, cứ bám cửa sổ đằng sau ngó nghiêng từng phòng học một, đến tận lớp 1C mới tìm thấy mục tiêu.

Tiết tiếng Anh của lớp đã giảng xong, giáo viên đang giao bài tập về nhà. Rất đông học sinh để ý có phụ huynh xuất hiện, tất cả đều tò mò quay sang xem.

Thấy phụ huynh bước vào, thầy Quý bèn ôm quyển giáo án ra cửa: “Anh là?”

Người đàn ông trung niên còn không thèm nhìn anh mà tránh đi, thò luôn nửa người chắn ngang cửa lớp: “Bành Tinh Vọng! Mày cút ra đây cho ông!”

Tiếng râm ran rộ lên, đứa bé ngồi trong cùng của lớp liều mạng co cụm mình lại.

“Mày không ra chứ gì?” Ba Bành thình lình trở mặt, chuẩn bị xông tới đánh người bất chấp sự can ngăn của thầy Quý: “Thằng nhãi ch* đ* biết cãi giả rồi đấy à! Chường cái mặt ra đây nghe thấy chưa, mấy ngày nay mày biến đi đâu hả?”

Còn chưa dứt lời y đã bị túm lấy cổ áo ở gáy, kéo giật một phát trượt lùi khỏi cửa lớp hệt quân bài mạt chược.

Đằng sau là người đàn ông trẻ tuổi sắc bén tựa lưỡi dao đang chau đôi mày rậm, giọng nói cảm giác phải ngấm nước hồ băng.

“Tôi là anh họ thằng bé, về sau nó sẽ do tôi lo liệu.”

“Mày là cái thá gì?” Ba Bành xì một tiếng, giãy giụa cố giằng cổ áo từ tay hắn: “Mày động thủ cái gì hả động thủ cái gì hả! Bỏ ra!”

Thầy Quý giật mình biến sắc, nghiêm nghị hẳn so với trước: “Chuyện riêng của gia đình xin đừng dây dưa đến trường học, có việc mời qua chỗ khác trao đổi.”

Đây là lần đầu tiên Khương Vong trông thấy người cha mới ngoài 30 trong trí nhớ, hắn còn cao hơn đối phương cả cái đầu, thành ra có thể lên tiếng bằng góc nhìn từ trên xuống không hề nể nang.

Ba Bành cũng đang nổi cơn cáu tiết, miệng chửi bới bậy bạ, dọa dẫm đòi báo công an.

“Đấy là con trai tao, tao mặc kệ mày là anh họ anh cả của nợ gì, ông đây muốn xẻo nó ra nhúng lẩu cũng đếch liên quan đến ——”

“Bốp!”

Khương Vong lật tay vả cho y cái tát đau điếng, cười khẩy: “Nhắc lại lần nữa?”

Đám trẻ con trong lớp: “Uây…”

“Con mẹ mày ——”

“Chát!”

Khương Vong nói bình bình: “Không nộp học phí không làm lụng gì suốt ngày chơi gái, giờ lại nổi hứng đến trường la lối ăn vạ à?”

Đám trẻ con trong lớp: “Ui…”

Thầy Quý duỗi tay chắn ngang giữa họ, tay kia xoay ngược đóng cửa, ra hiệu cho các em tan học rời lớp từ cửa sau, đừng nấn ná lại đây.

“Anh bình tĩnh đã,” Anh ngăn hờ Khương Vong, không hề dùng sức thật: “tôi tin hai người đều muốn tốt cho cháu, nhưng xin chú ý địa điểm và cách thức.”

Khương Vong không đáp, nhấc bổng đối phương lên chỉ bằng một tay.

Hắn rắn chắc cường tráng, xách cha ruột còn chẳng mất công bằng nâng tạ.

Ba Bành cũng không ngờ chênh lệch lực lượng sẽ đáng sợ thế, đạp chân vài cái giữa không trung là hãi ngay: “Cậu, cậu có gì thì từ từ rồi nói!”

“Nghe cho kĩ.” Khương Vong nhìn xoáy vào mắt đối phương: “Nhóc con này về với tôi, sau này việc ăn ở học hành của nó do tôi chi tiền, ông muốn báo công an thì cứ việc.”

“Nhưng ông mà dám đánh nó một lần nữa là tôi bẻ gãy cái tay ông.”

Đám trẻ con đang đeo cặp sách trong lớp: “Woa ——”

Bành Tinh Vọng rưng rưng nước mắt: “Đại ca!!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn