Khương Vong đáp vội một tiếng.
“Cuối tuần này sẽ đi ngay, yên tâm.”
Chờ cúp điện thoại quay về phòng Bành Tinh Vọng đã làm xong bài tập toán, đang lóng ngóng tập vẽ chữ cái trong vở.
Bé con không hỏi, trái lại Khương Vong bồn chồn nhắc trước.
“Thầy Quý gọi điện sang.”
“Ấy ấy?” Bành Tinh Vọng dỏng tai: “Thầy có khen em không ạ?”
“Thầy giáo dặn nhóc chịu khó tắm rửa kì ghét nhiều vào.” Khương Vong lười biếng đáp: “Viết mau lên, chốc nữa tôi giúp nhóc tắm.”
Bành Tinh Vọng nhanh nhẹn dạ vâng, viết bài tiếp mà hớn hở tới nỗi lắc lư ngả nghiêng trên ghế.
Cái tivi nhỏ của nhà khách tổng cộng có đúng 4 kênh, ngoài tin tức địa phương chỉ còn phát lại World Cup, 2 kênh kia thì toàn quảng cáo thực phẩm chức năng.
“Thần y ngàn năm, bài thuốc tuyệt thế!”
“Một liệu trình khỏi thận hư, ba liệu trình quất thâu đêm!”
“Bạn già nhà tôi uống thuốc bí truyền bổ xương từ hươu này xong, giã từ huyết áp cao tạm biệt đau nửa đầu!”
“Bài thuốc bí truyền hữu hiệu từ hươu, thuốc tiên trăm năm nhà họ Lục!”
Khương Vong mặt mũi vô cảm tắt tivi.
Bé con im ắng liếc hắn một cái.
“Nhóc nhìn gì.”
“Đại ca.”
“?”
“Anh đến chỗ bọn em tìm thuốc ạ?”
“Làm. Bài. Tập.”
Hết bài tập tiếng Anh, Bành Tinh Vọng ôm sách Ngữ văn nhảy bổ ra trước mặt hắn với vẻ háo hức chờ mong.
“Cô giáo yêu cầu bọn em tập đọc 3 lần, rồi phụ huynh phải kí tên nữa ạ.”
Bé con đặc biệt vui sướng vì cuối cùng cũng có một người sẽ kí tên cho mình.
“Đọc đi.”
“Bạn ↗ thỏ → trắng ↑ cúi → xuống…”
Khương Vong đè quyển sách giáo khoa của cậu bé lại.
“Đọc bằng tiếng người.”
Bành Tinh Vọng cảm giác đại ca lại chuyển chế độ hằm hằm làm bé con vô thức run bắn, đằng hắng thử lại.
“Bạn —— thỏ — trắng — cúi —— xuống ——”
Khương Vong đè sách tiếp lần hai.
“Khỏi đọc, kí đâu.”
Bành Tinh Vọng trưng ra ánh mắt tiu nghỉu: “Em đọc không được hay ạ.”
“Nhóc đọc bằng giọng bình thường đơn điệu thôi.” Khương Vong cố kiên nhẫn hướng dẫn: “Đừng có oang oang giống gà gáy canh ba thế.”
Bành Tinh Vọng phải tiết chế thanh điệu, đọc lại một lượt với chất giọng cứng ngắc đơ đơ như cá chết.
“Tốt lắm.” Đại ca hài lòng gật gù: “Sau này cứ đọc vậy.”
Việc chính đã xong xuôi, cả hai bê cái ghế xếp vào nhà tắm kì ghét.
Hồi trước Khương Vong tắm táp hàng ngày, cơ thể săn chắc rám màu lúa mạch, rửa ráy qua qua xem như tráng người.
Bé nhỏ thì dầm dề ở môi trường hệt khu ổ chuột ròng rã mấy năm trời, số lần tắm rửa đàng hoàng chắc đếm trên đầu ngón tay, hơi lại gần thôi là ngửi thấy mùi chua chua.
Tuy hiện giờ tự mình đang kì cọ cho mình song Khương Vong vẫn buộc phải bịt mũi, cau mày cầm khăn di chỗ ghét ở cổ thằng nhóc.
Bành Tinh Vọng nghe lời rướn người như con cún con, thỉnh thoảng bị chà rát quá cũng chẳng dám kêu ca.
Trông cái bộ dạng cun cút biết điều của cậu bé thì người đàn ông lại khó ở.
“Đau cứ việc bảo.”
Bành Tinh Vọng chớp mắt, lanh lợi đánh trống lảng.
“Đại ca, anh có thích giáo viên nào không ạ.”
Khương Vong ra tay kì chỗ da chết cạnh cổ nhóc con, lơ đãng đáp: “Có giáo viên rất tín nhiệm.”
“Thầy ấy rất tốt với tôi, ngày xưa thấy tôi nghèo còn cất công mang cơm cho ăn.”
“Á.” Bành Tinh Vọng ngửa đầu, xì bong bóng từ nước mũi: “Vậy đảm bảo thầy phải tốt y như thầy Quý.”
Người đàn ông không trả lời, xách bé con đổi hướng kì ghét tiếp, thấy da ửng đỏ còn nhớ lấy thêm sữa tắm.
“Đáng tiếc là về sau cuộc sống thầy ấy không được lý tưởng lắm.”
“Thầy ấy tốt bụng với tất cả mọi người, lễ Tết chẳng nhận phong bì mà đi quan tâm ngược lại học sinh, cứ như sinh ra để làm giáo viên vậy.”
Bành Tinh Vọng rất biết quan sát thời điểm để đưa xà phòng đúng lúc, cậu bé duỗi dài cánh tay hỏi: “Thầy anh mắc bệnh gì ạ?”
Khương Vong lắc đầu.
“Thầy ấy vẫn khỏe.”
“Mỗi tội… về sau tôi nghe họ hàng kể, đến 4 50 tuổi thầy ấy vẫn chẳng kết hôn.”
Bạn bé chưa hiểu hết: “Không kết hôn tức là cuộc sống không lý tưởng ạ.”
Khương Vong cười khẽ, lấy vòi hoa sen dội nước xả sạch cho bé.
“Sau này sẽ giải thích cho nhóc.”
Cư dân thành phố lớn sống rất tự do.
Có khi cả đời chẳng giáp mặt hàng xóm trên dưới, cảm giác hàng triệu con người đều đang trải nghiệm những vũ trụ song song khác biệt giữa cùng một cánh rừng bê tông cốt thép.
Thị trấn nhỏ thì như tấm mạng nhện, vướng mắc quá nhiều miệng đời thị phi.
Năm ấy hắn về dự đám cưới của anh em chí cốt Dương Khải, mâm cỗ có bà bác vừa gắp thức ăn bỏ túi nylon vừa lải nhải.
“Ông Quý, cái cậu đấy nhà ông lâu nay vẫn chưa thấy cưới xin gì nhỉ?”
“Phải gần 50 rồi đúng không, chẳng biết đường nhìn lại xem tóc bố mẹ bạc trắng kia kìa, hầy.”
Ông già sơ mi hoa ngồi cạnh đánh mắt, hạ giọng xuống thật thấp: “Đang bảo thầy Quý chỗ Tiểu học Hồng Sơn hả?”
“Ừ đúng đúng, hồi còn trẻ trông tuấn tú lắm, dạy cũng giỏi, bao nhiêu nhà làm mối mà bất thành đấy chứ.”
“Mấy bà thì biết gì,” Ông già thò tay ra dưới gầm bàn, hơi cong ngón út lên với ánh mắt mập mờ, “thường tầm tuổi ấy chưa cưới xin cũng chẳng gái gú thì quá nửa là cái này.”
Nhóm đàn bà cố tình tỏ vẻ kinh ngạc lấy tay bụm miệng, trông như kiểu vừa nghe thấy tin tức động trời chối tai, cười lên hô hố rồi lại túm tụm xì xào, những âm thanh lác đác vặt vãnh khiến người ta khó chịu.
Hôm ấy Khương Vong nhìn lướt qua thầy Quý tóc mai đã bạc dần đúng một lần giữa đám cưới.
Đến năm hai mấy tuổi hắn vẫn chỉ biết người ấy gọi là thầy Quý.
Hòa nhã đáng kính, kiên nhẫn tỉ mẩn, thấy bạn nối khố kể nhiều năm nay thầy luôn bỏ tiền tài trợ cho các học sinh vùng núi.
Khương Vong biết ở ngữ cảnh thị trấn thì đồng tính luyến ái không phải từ gì hay ho.
Những vùng Bắc – Thượng – Quảng tự do cởi mở, miễn không quấy rầy nhau thì muốn chơi sao tùy thích, cưới con nhím nhà nuôi cũng chẳng ai buồn quan tâm.
Thường ngày làm ăn qua lại hắn cũng từng gặp người thuộc cộng đồng đó, nhìn ngoại hình vẫn y hệt đàn ông khác.
(*Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, thường kèm cả Thẩm Quyến, là 4 thành phố tuyến 1 hàng đầu TQ về năng lực cạnh tranh)
Nhưng ở cái chốn quẩn quanh này, chuyện đàn ông đàn ông cặp kè với nhau hễ lan ra thì đảm bảo đóng khung cái số bị tẩy chay móc mỉa khắp làng quê ngõ xóm.
Hắn thà tin rằng thầy Quý đang nhớ thương cô gái từng quen từ thuở xa xưa thôi.
Tắm có một lần mà phải kì cọ rửa ráy xả nước hẳn 3 lượt mới miễn cưỡng tạm xuôi.
Cặn ghét với vệt mồ hôi đã đóng thành tảng ở nách với khoeo chân, đáng ra nên lấy luôn cái búi sắt cọ thật lực mới hiệu quả.
Bành Tinh Vọng mặc chiếc áo phông quá khổ đứng trước gương, duy trì tư thế người rơm chu choa một tiếng.
“Đại ca! Em trắng ra luôn anh ạ!”
Khương Vong: “…”
“Đại ca!” Bành Tinh Vọng dí vào gương ngắm nghía trái phải, không kìm được kêu: “Chờ lớn lên rồi em cũng sẽ tắm cho anh!”
“Khỏi đi.” Khương Vong lau tóc cho bé con khá qua quýt bạo lực, lòng kiên nhẫn nuôi dạy trẻ ở mức 0 bị thử thách tột độ: “Lớn lên có gì hay ho.”
Bành Tinh Vọng nhìn hắn trong gương, chớp mắt mấy cái: “Ngủ mơ em cũng mong lớn!”
“Lớn lên có thể đi làm kiếm tiền, rồi muốn ăn gì thì mua món đó nữa, vậy còn chưa đủ hay ạ?”
Động tác của Khương Vong khựng lại, hắn nhìn vào mắt bản thân 20 năm về trước trong gương.
Khoảnh khắc hoang đường cứ như ngủ mơ.
“Lớn lên… là bắt đầu tỉnh táo.” Khương Vong nói với chính mình.
Nhóc con không hiểu, lắc lư hất bớt nước trên tóc xong chạy trở về đống chăn.
Khương Vong ngoái đầu liếc cậu bé, muốn giải thích tiếp đôi chút nhưng rồi chọn im lặng.
“Ngủ đi, mai đưa nhóc đến trường.”
Chờ tắt hết đèn, hai người cùng chìm vào bóng đêm, Bành Tinh Vọng bọc chăn quay mặt qua ngó hắn.
“Đại ca.”
“Gì?”
“Anh là… người mẹ em nhờ đến thăm thật ạ?”
Khương Vong suy tư chốc lát, ý thức được đối tượng nhóc con đang quan tâm không phải hắn mà là mẹ.
“Ừm, giờ mẹ nhóc sang Hongkong rồi.” Khương Vong đáp tỉnh bơ: “Hongkong với bên này không tiện gọi điện, gọi đường dài đắt lắm, khó liên lạc.”
Bành Tinh Vọng nghĩ ngợi, không hình dung ra Hongkong ở đoạn nào trên trái đất.
“Thế, mẹ có gì muốn nói với em không ạ.”
Khương Vong im lặng vài giây.
“Suýt thì quên nhắn, cũng may nhóc hỏi.” Hắn cố diễn vẻ bâng quơ: “Mẹ nhóc có nhờ tôi chuyển lời đấy.”
“Chịu khó ăn thịt, ngủ nhiều vào, chơi bời ít thôi đừng để bị cảm.”
Bé con ngủ một giấc thật say, vô cùng mãn nguyện với câu nói này.
Hoàn toàn không nhận ra dấu hiệu khác thường.
Sáng sớm hôm sau chuông điện thoại kêu vang đúng giờ, Khương Vong ngáp ngắn ngáp dài gọi Bành Tinh Vọng dậy.
Sữa đậu và bánh kẹp nóng hổi được giơ tới sát bên gối.
“Đại ca, ăn sáng ạ!”
Bé con cười ngượng nghịu: “Anh bảo tiền mua đồ dùng học tập còn thừa cho em tiêu vặt, được tiêu tùy thích ạ.”
Khương Vong sống đời sói độc hành 27 năm, lần đầu tiên được ai chuẩn bị bữa sáng chờ sẵn cạnh giường.
…Còn là chính bản thân mình đưa cho nữa chứ.
Hắn e hèm một tiếng rời giường, ậm ừ ăn chung với nhóc con, sau đó đưa nhóc con đến trường.
Nắng hôm nay rất đẹp, toàn bộ thành phố đắm mình trong ánh sáng lấp lánh, làm người ta bước đi trên đường thôi đã muốn nở nụ cười.
Bành Tinh Vọng vừa tung tăng vừa ngâm nga, nghĩ bụng giá được dắt tay đại ca nữa thì mĩ mãn.
Cậu bé im ắng ngẩng đầu liếc Khương Vong một cái.
Đại ca cao ghê ấy, siêu siêu ngầu.
Người ngầu thế này đảm bảo không chịu dắt tay nhóc con như mình đâu nhỉ.
Cổng trường tiểu học chen chúc nhốn nháo, đám học sinh thì vẫn túm tụm lao nhao như con gà bóp đồ chơi.
Dẫn ra đến cổng, vốn dĩ Khương Vong đang định dặn dò thêm mấy câu “Chú ý học hành” cho đúng thủ tục mà nhóc con đằng trước đã hoan hô chạy tót lên trước.
“Đại ca ơi! Đây là bạn thân em Dương Khải!”
Biểu cảm Khương Vong hơi hơi sững sờ.
Bé trai còn buộc chỏm tóc trên đầu giơ sống bàn tay quệt nước mũi, giọng sáng láng vang dội: “c* Vượng! Sao cậu gọi người ta là đại ca thế!”
“Vì anh ấy ngầu nhất!”
Một bé gái cánh tay đeo băng chi đội trưởng gần đó chạy sang, hò hét dữ dằn: “Hai cậu nhanh cái chân lên! Cẩn thận không tớ đánh dấu đi muộn giờ!”
“Cái đầu Trương Tiểu Lộc! Như quả bóng! Đá một cái văng lên cao ốc!”
“Cậu —— tớ phải mách cô!!”
Khương Vong đưa mắt trông theo ba đứa nhóc chí chóe xa dần, nghĩ bụng Dương Khải ơi Dương Khải, mày có biết mày đang định đem đầu vợ ra đá bóng không thế.
Hắn duỗi người dài thượt, vừa nhức óc vừa thấy buồn cười.
Bạn nối khố chơi chung hai mấy năm hiện còn đang thò lò nước mũi, mình ngoặt về năm 06 sống, chắc chỉ có thể làm quen kết bạn với tầm lứa cha chú được thôi.
Sáng sớm lượn qua hàng xổ số một chuyến theo lệ, thu hoạch 200 tệ bói quẻ, dồn hết 80% tiền tiết kiệm đặt vào Argentina 2:1 Bờ Biển Ngà.
Lần này hắn chỉ nán lại 1 tiếng, quay vào mua chai Bắc Băng Dương rồi bỏ đi dạo phố.
Cứ đầu cơ trục lợi mãi không phải cách làm hẳn hoi, huống hồ World Cup đá có 1 tháng xong là giải tán.
Mấy ngày nay Khương Vong đã suy tính hàng loạt đường hướng.
Mua Bitcoin, chơi phái sinh, nắm được nguồn thông tin rồi làm gì cũng lãi.
Tuy thị trấn nhỏ phát triển làng nhàng, nhưng nhờ có rừng trúc thuộc loại cây ngắn ngày mọc nhanh và nhiều nên đây là nơi sở hữu chi phí in ấn thấp nhất trong phạm vi các tỉnh thành lân cận.
Vì thế rất đông các bên làm tài liệu tham khảo đều tập trung gia công bán buôn tại đây, về sau còn mang danh thành phố mạnh về giáo dục, các đợt thi thử vào 10 lần 1 lần 2 đều tổ chức chung theo các tỉnh thành lớn.
Hắn dự định làm cửa hàng online, song hiện giờ mạng lưới logistics căn bản chưa mở rộng được tới chốn khỉ ho cò gáy này.
Người đàn ông húp một ngụm Bắc Băng Dương ngó quanh phố xá, miễn cưỡng gật đầu.
Thôi, để mình bao thầu chuyển phát nhanh cho cái thị trấn đây vậy.