“Đặt Anh với Paraguay, 1:0.”
Khi Khương Vong quay trở về hàng cá cược, hãy còn rải rác ba bốn mống từ nhóm tụ tập uống trà đánh bài ở đây lúc sáng.
Có người nhận ra hắn bèn vẫy tay tự nhiên như ruồi: “Anh em, làm ván không.”
“Thôi,” Người đàn ông móc nốt chỗ tiền lẻ sót lại ra, đẩy thẳng sang trước mặt lão già không buồn đếm: “đặt hết vào Anh.”
“Bác Đằng, thế này mà bác kêu ca làm ăn thất bát á,” Ông bác ngồi cạnh cái quạt châm điếu thuốc bật cười: “đến World Cup cái là đám anh em bọn tôi lén lút mò sang ông xem, xong còn xuất hiện hẳn mấy gương mặt mới kia thây.”
Lần này tốc độ thu tiền của bác Đằng nhanh nhẹn hơn rõ, lão lấy máy soi tiền đồng thời cũng không quên ngẩng lên quan sát Khương Vong.
Nhìn thôi là biết cậu trai trẻ này từng đi lính.
Mắt ưng mày kiếm, thấp thoáng ít vẻ đểu cáng lạc đàn.
“Trên tỉnh thành về à?”
Khương Vong nhận điếu Nam Kinh người lạ gần đó đưa, lơ đãng đáp: “Quan trọng gì.”
Người đưa điếu thuốc đã nghe kể vụ hắn cược trúng từ sáng nay, giờ cũng đặt Anh theo, phấn khởi háo hức chờ kết quả.
Tháng 6 tháng 7 đúng vào tầm nóng ẩm oi nhất, chiếc quạt trên trần cửa hiệu chật chội quay lờ đà lờ đờ, quạt con chĩa thẳng mặt rồi lưng vẫn đầm đìa mồ hôi, hiển nhiên nhóm đang đánh bài cũng ì ạch chán chường.
Dân thị trấn nhỏ quen mặt nhau hết, nhà ai với nhà ai trở mặt chỉ vì bó hành, con gái ông bà nào lấy chồng tỉnh ngoài, tất thảy đều có thể trở thành món nhắm cho làng trên xóm dưới.
Giở ra giở vào nhai mãi phát ngán, ắt phải xuất hiện các thành phần lắm chuyện xúi bẩy thị phi, để bà con xóm giềng còn có kịch hài mới xem đổi gió.
Khương Vong lia qua những ánh mắt nhòm ngó của họ, rút điếu thuốc ngồi vào cạnh bàn đánh bài.
“Cái khác tôi không biết,” Hắn thong thả cất tiếng: “riêng xem bói từng học sư phụ trong Đạo quán, đúng 50 một lượt, không linh đền gấp 10.”
Hắn còn thiếu khoản tiền thuê nhà.
Nhà cửa ở vùng quê rẻ thôi, căn hai phòng ngủ ra hồn chút chỉ cần vài trăm 1 tháng, có thể gom đủ trước khi trời tối.
Vừa tuyên bố dứt lời là mấy vị khách trong tiệm ào sang với vẻ tò mò rõ rệt.
“50 đắt thế?” Một ông trung niên mặt mũi bóng nhẫy giả vờ giãy nảy: “Lên núi Tây vào chùa gieo quẻ xin xăm cũng có 20 thôi.”
Khương Vong trông màn hình đen trắng, không buồn đáp lời.
“Cái cậu này sáng trúng được một phát, giờ đã kênh rồi,” Một ông anh gầy nhom trêu: “anh vừa thắng mấy trăm, nào, chơi thử một lượt.”
Anh ta phất luôn nguyên tờ 100 tệ sát mép bàn bài sang chỗ Khương Vong, còn nhón lấy giơ lên lắc lư.
“Giả 1 đền 10, chính cậu nói nhé.”
Khương Vong nhìn tờ tiền, không cầm mà thờ ơ bảo: “Họ Thân đúng không.”
Tên đàn ông trông y con khỉ quắt queo ngớ ra, suýt không thốt nên lời.
“Giờ vợ anh đang tòm tem với thằng khác đấy, về nhà đi.”
“Ơ hay —— cái cậu này bị làm sao ——” Họ Thân lập tức sừng sộ, đứng phắt dậy chỉ thẳng mũi hắn chửi: “Ông đây cho mày mặt mũi mà mẹ nó chứ mày nhảm nhí cái gì hả?!”
Khương Vong dựa vào lưng ghế co giãn khớp ngón tay, lười biếng nói: “Muộn thêm tí nữa là không tóm được đâu nhé.”
Nhất thời hàng xổ số lặng ngắt như tờ, Khỉ Quắt mặt đỏ gay gắt gỏng văng tục với hắn thêm câu nữa, nhấc chân bỏ đi thẳng chẳng kịp cầm tiền.
Kết quả cả chiều chưa thấy quay lại.
Giữa chừng có bạn chung xới gọi thử cú điện thoại thăm dò, đầu kia văng vẳng tiếng gào thét mắng mỏ và tiếng khóc yếu ớt của phụ nữ.
Trong lúc đám người trợn mắt há hốc mồm thì lão già lầm lì lấy một xấp màu đỏ ra.
“Anh 1:0, thắng rồi.”
Khương Vong bình thản nhận tiền đút túi, khi ngoái lại trông những khách khác mới để ý ánh mắt họ đã thêm phần kính nể.
Giờ họ nhìn hắn chẳng khác nào đang nhìn cái máy phát hiện sừng.
“Mai tôi vẫn ghé.” Hắn cười cười: “Gặp sau.”
1 ngàn 2 vào tay, thuê nhà mất 400, 100 đi đổi cái điện thoại cục gạch secondhand loại rẻ, còn lại để dành tiết kiệm khởi nghiệp.
Năm 2006 hễ tích trữ được tầm mười mấy căn nhà thôi, về sau riêng tiền cho thuê cũng đủ nuôi sống cả gia đình đến hết đời.
Chủ nhà hơn 50 tuổi, hàng xóm gọi là chị Trâu, lần đầu gặp khách xem nhà dứt khoát thế, vội vàng in hợp đồng xong còn đếm tiền.
“Chỗ nhà chị vị trí quá đẹp, bước chân ra cửa là bến xe bus, đi chếch đối diện hết con phố đến ngay trường học, nhiều thầy cô ở tiểu khu này cực, cậu chọn đây thì siêu hời!”
Khương Vong ngó căn phòng cáu bẩn tối om như nhà thô, chưa kí tên ngay.
“Mắc điện chưa.”
“Nối rồi nối rồi, ổ cắm kia kìa, muốn lên mạng thì cậu phải tự sang bên viễn thông một chuyến,” Chị Trâu sợ hắn đổi ý, hớt hải bổ sung: “chỗ chị điện nước đủ tất, cậu dọn dẹp qua tí là ở ngon ngay.”
“Nhà đang chưa giường chiếu tủ lạnh trông nó thế, nhưng mà ánh sáng thích cực!”
Khương Vọng cười chửi thầm trong bụng, kí nhoay nhoáy vài nét.
“Cơ mà có câu này phải nói trước,” Biểu cảm người phụ nữ mập mạp đột nhiên nghiêm nghị hẳn: “cậu làm nghề gì chị không can thiệp, miễn đừng dẫn những cái hạng lông bông vớ vẩn về phòng, hiểu ý chị chứ hả?”
“Không có sở thích đấy.”
Dãy tập thể có hai kiểu nhà, hắn ở căn 2 phòng ngủ loại nhỏ sát góc, cửa sổ to lấy sáng tốt đồng thời cách âm cũng kém, vẫn nghe thấy cả tiếng loa tiểu thương rao hàng văng vẳng qua cửa sổ.
Căn nhà hoàn toàn chưa sửa sang, sàn nhà đen kịt trông chắc trồng lúa còn được, dây điện lù lù nhằng nhịt trên trần nhà hệt sơ đồ động mạch, món nội thất duy nhất là cái bóng đèn dán băng dính lên tường.
Máy móc màn hình cảm ứng ngâm nước quá lâu đã hết đời cứu vãn bị quẳng vào ngăn kéo của cái bàn lụp xụp, còn suýt va trúng tổ nhện.
Thử nghĩ kĩ lại, hắn phải đồng hành với bản thể chính mình trong cái nhà này đến khi học hết cấp 1, có khi còn phải tích cóp tiền cho bản thân lên đại học ấy chứ.
…Mình tự nuôi mình ăn học, đù.
Khương Vong bóp ấn đường, vớ lấy chìa khóa rời nhà.
Trường Tiểu học Hồng Sơn mở cổng lúc 4 rưỡi chiều, đám trẻ con màu chó cỏ lấm bùn nhốn nháo chạy ùa ra ngoài.
Lúc ôm chỗ bài tập đi ra Bành Tinh Vọng cứ dáo dác ngó nghiêng, ngoái đầu trông thấy ngay nhân vật cao to mặt xị giữa các ông bà cụ tóc bạc già nua.
“Thầy Quý —— anh ý ở kia ạ!” Bành Tinh Vọng vẫy tay rối rít gọi thầy giáo đằng sau nhìn sang phía đó.
Vốn dĩ bầy nhãi con thừa năng lượng nhao nhao ồn ào đang khiến Khương Vong ngứa tay muốn vác súng máy, nghe thấy giọng Bành Tinh Vọng hắn ngẩng đầu lên, phát giác nhóc con đang dắt tay một thầy giáo trẻ tuổi tới gần, phản xạ có điều kiện khiến hắn lùi lại một bước.
“Hóa ra ở đây, anh là người nhà em Bành Tinh Vọng ạ?” Người đàn ông trẻ trung để bé con níu tay rất chặt, nụ cười hiện lên lúm đồng tiền mờ mờ hai bên má: “Tôi là giáo viên tiếng Anh của em ấy, họ Quý.”
Khương Vong không chịu nhìn vào mắt anh, tránh né gật đầu qua loa.
“Đi thôi, về nhà.”
“Chờ chút,” Thầy Quý ôn tồn gọi: “lâu nay thằng bé thiếu thốn… chăm sóc, anh có tiện cho tôi xin phương thức liên lạc được không.”
Bành Tinh Vọng xem cả hai trao đổi phương thức liên lạc, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm trong bụng.
Thế này kể cả mình bị bán chú công an cũng sẽ tìm ra thôi, may ghê.
Đám nhóc phiên bản Sponge Bob lần lượt thay nhau bye bye chào thầy, Khương Vong chào hỏi ngắn gọn vài ba câu rồi dẫn Bành Tinh Vọng ngoặt vào hàng văn phòng phẩm be bé đang lúc nhúc khách khứa sát cạnh đó.
Bạn nhỏ không hề đoái hoài tới que cay bánh tuyết con quay.
“Anh sợ thầy Quý lắm ạ.”
Khương Vong liếc gương mặt ấu trĩ non nớt của mình, giọng rất thấp.
“Không sợ.”
“Thầy Quý là giáo viên đẹp nhất nhất nhất nhất trường bọn em đó!” Biểu cảm Bành Tinh Vọng đầy hạnh phúc: “Thầy ấy hát siêu hay luôn, chưa bao giờ quát tháo bọn em cả!”
…Nên mày mới suốt ngày bám dính lấy người ta.
Khương Vong híp mắt, không thốt lên lời bỉ bôi.
“Chọn cái cặp sách đi, tranh thủ mua cả sách vở thước kẻ đang thiếu nữa.”
Song Bành Tinh Vọng chưa chịu dừng chủ đề lại, đề xuất rất nghiêm túc: “Đại ca, em đặc biệt thích thầy Quý ạ. Anh cũng thích thầy ấy đi mà được không?”
“…”
Dọc đường xách Bành Tinh Vọng về nhà khách, Khương Vong ngó sang xe rác tận mấy lượt.
Quái gở thật sự, bình thường trừ phi bắt buộc chứ không mình luôn ngậm mồm tuyệt đối, cái miệng lẻm bẻm như này chẳng lẽ nhặt nhầm à?
Bạn nhỏ chưa hề chú ý thấy nỗi khao khát vứt trẻ vào thùng rác đến từ phiên bản người lớn của mình, đeo cặp sách mới đội mũ vàng tung tăng nhảy nhót mãi, trong lúc chờ đèn đỏ chợt nghĩ đến gì đó, kêu ui một tiếng.
“Nếu mình mà không ở nhà khách thì giống người nhà quá anh nhỉ?”
Cậu bé cảm nhận được rằng thực ra đại ca rất tử tế.
Đằng nào đi đâu cũng khá hơn về chỗ ba, chí ít không phải ăn đòn nữa.
Đèn đỏ đổi màu xanh, Khương Vong duỗi tay kéo lệch chiếc mũ bé con đang đội ngay ngắn, tỉnh bơ sải bước tiếp.
“Có nhà rồi.”
“Mai ngày kia tôi dọn dẹp lại tí, rồi nhóc mang đồ sang.”
Hai người cùng ăn sủi cảo nước và chiên nhân thịt lợn cải thảo dưới chân nhà khách, xong xuôi trả thêm tiền phòng ở tiếp một hôm.
Chiếc bàn trong phòng nhà khách còn đặt cả đèn ngủ, một trời một vực so với điều kiện học tập của bé con hồi xưa.
Bành Tinh Vọng vừa làm toán vừa lải nhải tỉ tê, Khương Vong thì ngồi đằng sau giở báo đọc.
Lật được vài trang lại đặt xuống.
“Sau này nhóc đổi tên đi, thấy sao.”
Đợt hắn mới chào đời người nhà chọn tên rất tùy tiện, thực ra định đặt là Bành Hưng Vượng.
Ý nghĩa đơn giản là mong sao dòng dõi nhà họ Bành luôn con đàn cháu đống, đời đời sung túc thịnh vượng.
May một họ hàng có ăn có học thấy chối quá, góp ý bảo nhà quê à mà đặt tên thô thế, chọn lại hai chữ khác na ná cho nên mới thành Tinh Vọng.
(*2 tên đồng âm, Hưng Vượng 兴旺 và Tinh Vọng 星望 cùng đọc là /xīngwàng/; tên Hưng Vượng thì hơi “kêu”, Tinh Vọng = ngắm sao, chí ít cũng hàm súc bay bổng hơn)
Sau ấy đến năm 15 tuổi, hắn nhập ngũ sớm nhờ chế độ đặc cách cho đối tượng có năng khiếu thể thao, kiểm tra ra thấy thiếu hộ khẩu.
Thời hắn ra đời quản lý hộ khẩu khá lỏng lẻo, thị trấn nhỏ cũng ít bắt bẻ vụ này, đi xin tờ đơn điền đủ bù vào là xong.
Hắn hoàn toàn không niềm lưu luyến với thành phố đây lẫn xuất thân của chính mình, bèn nói dối mẹ ruột họ Khương, đổi tên lần nữa.
Lãng quên, tốt nhất cứ quên sạch hết đi.
(*họ Khương 姜 đồng âm với chữ 将 /jiāng/ là phó từ mang nghĩa ‘sẽ/sắp’, dùng trong văn viết; tên Khương Vong 姜忘 = 将忘 = /jiāngwàng/, dịch thô là ‘sẽ quên/quên đi’, đồng thời chữ Vong đồng âm với chữ Vọng)
Bành Tinh Vọng còn đang loay hoay cộng trừ nhân chia, xòe bàn tay xoắn vặn tái hồi, mất một hồi lâu chưa kịp phản xạ.
“Ế? Đổi thành gì ạ?”
Bỗng Khương Vong bật cười.
“Các bạn ở trường gọi nhóc là c* Vượng, nhóc không bực à?”
(*c* Vượng: chữ Vượng đồng âm với chữ Vọng, đây là nhân vật thuộc một hãng đồ ăn-uống nổi tiếng bên TQ, chính là hãng Want-Want ở VN)
“Không bực ạ.” Bành Tinh Vọng ngồi trên ghế cao đong đưa chân, vừa khỏe khoắn vừa hoạt bát giống con Labrador bé: “Các bạn đều chê em bốc mùi hôi hôi, chịu gọi tên em đã là tốt lắm rồi.”
Khương Vong đang định lên lớp nhóc con, chợt điện thoại trong túi đổ chuông tít tít tít tít.
Cái điện thoại này chỉ lưu đúng một số.
Ánh mắt Khương Vong trầm xuống, hắn bỏ ra ban công.
“Chào anh, cho hỏi anh Khương đúng không ạ?”
“Ừm.”
“Tôi là thầy Quý, lúc chiều hai ta có gặp nhau.”
Khương Vong cúi đầu trông về phương xa đang nhuốm màu những quầng sáng ánh đèn ảm đạm, mãi chẳng cất tiếng.
“Anh bảo anh có biết sơ qua… chuyện gia đình Bành Tinh Vọng.”
“Nếu được thì hi vọng anh dành thời gian dẫn em ấy đến bệnh viện kiểm tra thử, xem xem có vấn đề gì không.”
Giọng thầy giáo sáng rõ êm ả, dường như anh mãi mãi dành lại đôi phần dịu dàng cho thế giới.
“Tôi cứ đau đáu về em ấy mãi.”