Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 2

Tự dưng Khương Vong phát hiện phân tích phải trái đàng hoàng với bản thân mình 7 tuổi thật là gian nan.

“Tôi sẽ không bán nhóc.” Hắn nói từ tốn: “Thực ra… tôi là họ hàng mẹ nhóc nhờ đến đây chăm nhóc, xét vai vế thì tôi là anh họ nhóc.”

“Hiện giờ nhóc rất an toàn.”

Đã mấy năm liền Bành Tinh Vọng chưa hề gặp mẹ, cậu bé đang đau tới nỗi mắt nhòe nhoẹt nước mà vẫn phải cố ngẩng lên nhìn hắn.

“Thật ạ?”

Nội tâm Khương Vong thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tìm được cái cớ hẳn hoi, mãi rồi giọng điệu mới hòa nhã hơn phần nào.

“Ừm, thực ra trông tôi giống mẹ nhóc lắm đấy, nhóc nhìn kĩ mà xem.”

Bành Tinh Vọng suy tư mất vài giây.

“Anh gọi điện cho mẹ được không ạ?”

Mặt mũi Khương Vong vô cảm: “Ông đây không có điện thoại.”

“Chỗ lễ tân nhà khách có máy bàn đó ạ.”

“Đi ngủ đi.”

Biểu cảm Bành Tinh Vọng tiu nghỉu, chỉ thiếu nước viết câu “Quả nhiên anh lừa em” lên mặt, bé con sụt sịt trèo lên giường bọc kín chăn, lát sau đã thở đều thiếp ngủ.

Còn lại mỗi mình Khương Vong cầm nửa cuộn băng vải ngồi ngây ngẩn cạnh giường.

Hắn không thể ngờ mọi việc sẽ diễn biến ra nông nỗi này.

Lơ ngơ thế nào xách luôn mình phiên bản tuổi thơ đi, tiếp theo tuyệt nhiên không có chuyện trả thằng bé về chỗ nữa, đành đâm lao theo lao nuôi nốt thôi.

Kinh nghiệm yêu đương của ai đó tới giờ bằng 0, nghe tiếng trẻ con khóc là sốt ruột, vốn đang ngán ngẩm chán đời định lẻ bóng đến già, sắp về chầu ông bà thì tự túc tìm chỗ nào đào cái huyệt nằm xuống là xong, đỡ được cả tiền hòm.

Nhìn Bành Tinh Vọng là hắn thấy phiền.

Sáng sớm hôm sau trời vừa tờ mờ hửng lên, Bành Tinh Vọng đã rón rén chân không tuột khỏi giường, liếc thử cái chăn lồng cồng ở giường bên cạnh rồi chuồn tót ra ngoài như bay.

Được ba bước thì đụng trúng cơ bụng 8 múi sắt thép.

“Ui ——”

Khương Vong xách túi quẩy với sữa đậu cúi đầu ngó cậu bé, cái bóng đổ dài thượt.

Bành Tinh Vọng ngoái đầu chạy vội, chui lại vào chăn gồng mình ngủ tiếp giả vờ không có chuyện gì xảy ra.

“Dậy.” Người đàn ông lạnh lùng gọi: “Ăn xong tắm rửa còn đi học.”

Bạn nhỏ tưởng mình nghe nhầm: “…Đi học ấy ạ?”

Khương Vong đã mua cái áo phông rẻ tiền thay tạm, quay lưng về phía bé con đi ra ban công thu dọn sơ mi và áo khoác: “Bình thường mấy giờ tan học? Chiều tối tôi ghé đón nhóc.”

Bạn nhỏ im lặng một lúc, giọng nói khẽ khàng hẳn.

“Chưa bao giờ có ai đến đón em tan học cả.”

Năm nay Bành Tinh Vọng 7 tuổi, theo thông lệ đi học sớm ở thành phố A thì đáng ra phải lên lớp 2 rồi.

Nhưng bé con chưa từng đến trường mẫu giáo, từ khi cậu bé chào đời cha ruột suốt ngày say sưa trong đống rượu và bãi nôn, mẹ sinh xong chưa đầy 2 năm đã vội bỏ sang vùng khác, cậu bé sống được tới ngày hôm nay nhờ cả vào sự bố thí tốt bụng của hàng xóm.

Giữa tầm tuổi tung tăng hoạt bát nhóc con lại chẳng biết đi đâu, chỉ toàn la cà nhặt rác trêu mèo chọc chó ngoài đường, may sao năm nay làm chặt vụ xây dựng đô thị văn minh, các cô bên tổ dân phố mới dẫn vào trường tiểu học, ép theo đủ chế độ giáo dục bắt buộc 9 năm.

Song xét cho cùng không phải con cháu ruột thịt trong nhà, hàng xóm láng giềng quan tâm cũng chỉ có thể đứt quãng bữa đực bữa cái, ân cần quá tốn tiền đã đành, còn bị gia đình ý kiến nữa.

Bạn nhỏ nào có quyền lựa chọn, cứ sống tạm bợ vậy thôi.

Khương Vong trầm mặc giây lát, gấp chiếc áo khoác cũ kĩ thật gọn gàng rồi ôm bằng một tay, đưa Bành Tinh Vọng rời nhà khách.

Trường Tiểu học Hồng Sơn mở cổng từ 7 giờ sáng, đồng phục trường là họa tiết kẻ sọc đồng bộ phối màu vàng nâu và đen, trông từ đằng xa chẳng khác gì bầy cún con ong mật xếp hàng tới lớp.

Người đàn ông cao to dẫn theo bé trai đứng yên cạnh tấm bảng bến xe bus ở góc chéo đối diện cổng trường thật lâu.

Khương Vong bất ngờ nhớ ra Bành Tinh Vọng không có đồng phục.

Nói chính xác hơn là mãi gần lúc tốt nghiệp mới được nhận một bộ đồng phục sạch sẽ, trước đó toàn rách rưới chắp vá như nhóc ăn xin.

Bành Tinh Vọng không rõ hắn đang nghĩ gì, ngoẹo đầu hỏi: “Em sang kia nhé?”

Khương Vong cau mày, xoay người: “Đi.”

Hắn phải kiếm ít tiền mua bộ đồng phục cho thằng bé đã.

Một lớn một nhỏ bước lang thang vô định theo con phố, hồi lâu sau rẽ vào hàng xổ số thể thao.

Tivi đời cũ vẫn dùng màn hình đen trắng, tín hiệu chương trình bóng đá chập chờn, phát được một lúc thì nhiễu mất một đợt, chốc chốc lão già lại phải vung tay vỗ mấy cái.

Xưa nay đây là địa bàn ruột chơi bài tán dóc của hội người cao tuổi hưu trí, mở cửa từ sáng sớm tinh mơ, kiếm chác chẳng bao nhiêu cơ mà chỗ ngồi bên trong tương đối tấp nập.

Lão già trông quầy quan sát tên thanh niên đường phố ghé tiệm còn dắt thêm đứa nhóc, biểu cảm khá thiếu thân thiện: “Cần gì?”

Khương Vong dán mắt vào tivi, mãi sau bảo: “World Cup?”

“Muốn xem bóng phải cược,” Lão già nói rất sẵng: “hết chỗ rồi, đứng tạm đi.”

Bành Tinh Vọng nhút nhát trông ra ngoài phố, chẳng biết mình có nên bỏ chạy ở thời điểm này không nữa.

Khương Vong không mê xem bóng đá.

Sở thích của hắn hiếm hoi đến kì cục, bao năm qua hắn sống rất khép kín.

Vài năm đầu mới đi làm, phòng khách nhà thuê có chiếc màn chiếu, cuối tuần bạn cùng phòng rảnh rang xem thường xuyên là một chuyện, còn hay tìm tòi các trận ngày xưa tua đi tua lại nghiền ngẫm nữa.

Thi thoảng Khương Vong nhận chén rượu đối phương đưa, cậu kia phấn chấn hứng khởi lắm, hắn thì ngồi cạnh nhấm nháp vật vờ gà gật.

Đôi khi có bàn thắng, trên phòng khách gào toáng một tiếng tới tận dưới tầng cũng nghe thấy, Khương Vong sẽ lơ mơ làm ngụm rượu lim dim nghía màn chiếu một hồi, xong tiếp tục dựa vào sofa say sưa ngủ khò.

Lão già cứng rắn định đuổi cổ cả đôi, nào ngờ thanh niên đường phố móc ra một mớ tiền mặt.

Ước tính cũng phải vài trăm, không hiểu sao đi phá hết thành tiền lẻ.

Khương Vong đếm 180 đưa lão.

“Ba Lan với Ecuador, đặt 0:2.”

Lão già liếc hắn bán tín bán nghi, cho từng tờ 50 tệ 20 tệ vào máy soi tiền chạy một lượt, rề rà viết phiếu.

Gần đó có gã đàn ông trung niên đang giấu vợ đi xem bóng bật cười.

“Cậu đặt cho Ecuador á?”

“Năm ngoái Ba Lan đá giao hữu đã 3 0, cậu này, kể cả muốn đặt cửa dưới cũng không ai chơi thế được đâu.”

“Gorawski tấn công phải gọi là con mẹ nó hay vãi lờ,” Kẻ khác cười gạt tàn thuốc: “chú nghe anh khuyên, dồn hết vào Ba Lan đảm bảo không thiệt.”

Bành Tinh Vọng kiếm cái ghế đẩu ngồi im, được chốc lát đã nằm bò ra bàn ngủ gật.

2 tiếng sau, người đàn ông nhận 500 tệ mới tinh đút túi, cúi xuống búng tay vào đầu bạn nhỏ một cái.

“Oái!” Bành Tinh Vọng duỗi tay che đầu: “Đau ạ!”

“Uống soda không.” Trông miệng Khương Vong trưng cầu ý kiến chứ tay thì đã mở tủ lạnh nhà người ta ra: “Thích vị gì?”

Bành Tinh Vọng cực cảnh giác: “Em không uống đâu.”

Khương Vong bèn nghênh ngang tự ý chọn hai chai Bắc Băng Dương.

Lão già vừa khui chai cho họ vừa rỗi rãi hỏi thăm nghe ngóng.

“Nhóc này là con trai cậu à?”

“Lấy đâu ra.” Khương Vong cong khóe môi: “Tôi không đẻ được đứa ngơ ngơ thế.”

Buổi trưa hai người quay về trường, tới phòng Giáo vụ mua một bộ đầy đủ đồng phục giày trắng khăn quàng đỏ mũ vàng.

Đang trả tiền thì có bạn học cùng lớp nhận ra Bành Tinh Vọng, tiếp đó ngửa cổ nhìn sang Khương Vong đầy tò mò.

“c* Vọng, chú này là ai của cậu thế?”

Bành Tinh Vọng gọi vang dội giòn tan.

“Đại ca tớ!”

Tự dưng mặt Khương Vong khó ở hẳn.

Từ trước giáo viên đã nhức đầu chuyện nhà cậu nhóc này chẳng bao giờ chịu nộp một xu một cắc nào, giờ thấy cuối cùng cũng có người đứng ra lo cho thì thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng tìm được bộ đồng phục đúng cỡ.

Bạn nhỏ ôm đồng phục mắt long lanh, chạy ngay vào nhà vệ sinh thay xong xông ra, kéo góc áo Khương Vong cười ngờ nghệch.

“Đẹp không ạ!”

Khương Vong nghĩ bụng cái quả phối màu nhà quê này thì đẹp chỗ nào, hắn nheo mắt gật đầu rõ qua loa miễn cưỡng.

Nụ cười của Bành Tinh Vọng càng thêm rực rỡ, bé con tung tăng chỉ chực chờ hòa mình theo đám học sinh tiểu học màu chó cỏ lấm bùn: “Em vào lớp nhé ạ?!”

Khương Vong hơi ngẩng đầu, bỗng ánh mắt khựng lại.

Đầu bên kia hành lang thấp thoáng một bóng hình quen thuộc.

Người nọ gầy gò mảnh khảnh, cổ tay bên phải đeo ngọc trắng, ngũ quan sáng trong tựa trăng đêm hè.

Dường như dòng thời gian đã bất chợt giảm tốc chảy chậm, Khương Vong tiến lên trước một bước, giống đứa học sinh mãi rồi cũng về trường thăm thầy cô sau hai mươi mấy năm trời.

Người nọ bắt gặp Bành Tinh Vọng mặc đồng phục mới bèn cười xoa đầu bé con khen đẹp, dắt tay cậu bé về lớp học.

Người đàn ông thì đứng ở đầu kia xa xăm, trông theo cái bóng anh lùi dần dưới bậc thang như thủy triều lui xa, ngơ ngẩn thật lâu rồi mới nhìn xuống chiếc áo khoác cũ vẫn cứ ôm suốt trong lòng.

Thậm chí hắn còn chưa biết tên anh.

————

.

.

.

Mình nhớ sơ sơ có Hy Lạp 2004, Đức 7 1 Brazil 2014, Leicester City 2016, Bayern 8 2 Barca 2020, Saudi Arab 2 1 Argentina 2022, còn gì nữa ta =)))

Đùa thui chứ cá độ bóng đá là vi phạm pháp luật VN nhé ạ XD

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn