Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 1

Sau

“Anh Khương ơi, thực sự tháng này em cố hết sức rồi ạ, vẫn còn mấy khách chê mẫu nhà không ổn mà giá cao quá, không thể nào chốt được với họ.”

Cậu tóc húi cua phủi bộ vest rẻ tiền, nở nụ cười méo mó hơn cả khóc.

“Em cũng biết cấp trên siết doanh số căng lắm, anh Khương giúp em với anh Khương, nhà em hãy còn gồng gánh hai đứa nhỏ.”

Người đàn ông quay lưng về phía cậu ta, tựa vào cột đèn đường im lìm hút thuốc.

Loại thuốc hắn đang hút là hiệu Tháp Đỏ bình dân, hất nhẹ tay thôi tàn thuốc đã rơi rụng lả tả dưới đất như tuyết khô.

Cậu tóc húi cua nín thở vài giây rồi móc một xấp tiền màu đỏ quăn mép, duỗi tay định dúi vào túi chiếc áo khoác cũ đã mặc suốt mười mấy năm của người đàn ông.

“Bỏ ra.”

Ánh mắt hai cậu nhân viên kinh doanh cạnh đó toát lên vẻ luống cuống, họ khổ sở nài nỉ: “Anh Khương ơi ——”

“Nới thêm 2 tháng,” Người đàn ông dí tắt điếu thuốc ở cột đèn đường, giọng nói trầm thấp vang dày: “tôi lấy doanh số căn giao dịch gần nhất bù cho các cậu, không có lần sau.”

Tóc Húi Cua rối rít gật đầu lia lịa như mới tỉnh hồn, tay vẫn đang cầm dở xấp tiền nhăn nhúm, không đưa được mà cất cũng chẳng xong.

Cậu đứng gần vội đánh mắt ra hiệu: “Ngơ ra đấy làm gì nữa, anh Khương hào sảng, mấy đứa mình mau mời anh Khương một bữa!”

Khương Vong chưa kịp trả lời thì đột nhiên có tiếng phanh xe choe chóe rít lên ngay sát.

Hắn đá văng cấp dưới cạnh mình đi theo phản xạ, giây tiếp theo cổ họng chợt ngọt lợ, cơ thể nhẹ bẫng, hắn bị chiếc xe mất lái đâm trực diện bay vèo lưng chừng trên không trung.

“Khương Vong!!!”

“Anh Khương!!!”

Thế giới chao đảo lộn ngược.

Hắn mất trọng tâm, rơi xuống thẳng đứng giữa những cái bóng chồng của cao ốc chọc trời và nhà dân xập xệ.

Tõm một tiếng, hắn ngã vào hồ nước, vạn vật cũng ngập theo màn đêm.

Khương Vong trông lên bầu trời âm u mù mịt, con ngươi dần dần đánh mất tiêu cự.

Thậm chí cảnh sát còn chẳng cần báo tử cho bất kì ai, cũng tốt.

Chỉ tiếc cái áo khoác này.

Nước hồ ộc vào phổi kéo theo mùi ẩm ướt mốc meo, làm người ta sặc sụa muốn nôn ọe.

Sau khoảng 10 giây chìm nghỉm Khương Vong quyết định tự túc trèo ra.

Hắn bơi bình thường thôi nhưng cơ thể linh hoạt, nhắm mắt nhắm mũi chịu đựng mùi máu trong họng để cố đẩy người lên cao, nghĩ bụng chắc đơn hàng buổi chiều phải đến muộn mất rồi.

Những tiếng vang đục ngầu giống tàu hỏa đi qua đường hầm, vụn sáng li ti xoay vòng trên mặt nước.

Khương Vong mở bừng mắt trông lên, vươn tay gạt đám rong bèo rồi đạp chân thật mạnh.

Hắn ngoi được khỏi mặt nước ướt dầm dề, xung quanh lặng ngắt như tờ.

Quái lạ.

Chỗ này đâu phải tỉnh thành.

Khương Vong hít sâu một hơi, bơi đến sát bờ.

Cú tông xe khiến cổ áo hắn dính đẫm máu, cằm có vết rạch xước tầm nửa lòng bàn tay, giày da với tất sũng sượi nước.

Hồ công viên đã biến thành con sông nhỏ, đô thị trải phẳng tới độ phóng tầm mắt ra trông thấy luôn đường chân trời, lúc này có đàn chim đang sải cánh bay ngang bầu không trong vắt.

Hàng bao nhiêu năm trời Khương Vong chưa từng gặp chim tụ theo bầy, hắn chống người dậy leo lên dốc con đê, phát giác mọi thứ đều quá bất thường.

Cách đó 200 m là ngã tư đường, có sạp báo mới dựng bên cạnh, mùi sơn nồng gay mũi.

Hắn loạng choạng bước sang, làm lơ ánh nhìn lạ lùng của người qua kẻ lại, quơ tay chộp lấy tờ báo địa phương, tìm ra ngày tháng giữa một đống quảng cáo điện thoại gập và thực phẩm chức năng.

“Mẹ.”

Giờ là ngày 10 tháng 6 năm 2006.

Hắn quay trở lại thành phố A rồi.

Những mẫu xe lỗi thời và phố xá cũ kĩ cứ như bối cảnh hoài niệm trong bộ phim thời đại xa xưa, điểm xuyết con chó cỏ tranh thủ lúc hắn đang ngơ ngẩn để d*ng h*ng tè xè xè trúng ống quần âu.

Khương Vong im bặt xoay người trở về bờ sông, chúi đầu lặn xuống.

Đến khi nổi lên lại vẫn cứ là năm 2006, mỗi tội có thêm mấy đứa trẻ con chỉ trỏ bàn tán trên bờ.

Bản mặt Khương Vong ngâm dưới nước trông thúi quắc.

“Mẹ ơi ——”

“Về ăn cơm! Đừng có xem cái thằng tâm thần!”

Nhóm phụ nữ trấn nhỏ mặc bộ đồ vải hoa đuổi con về nhà, sắc trời dần tối.

Người đàn ông lẳng lặng bơi trở lại bờ vắt quần áo khô bớt, lê bước vào sâu trong con phố.

Khương Vong quá quen cái chốn này.

Hoang vu, hẻo lánh, thành phố nhỏ tuyến 5 6 kết nối hệ thống đường sắt cao tốc muộn nhất, cũng là vùng quê khỉ gió hắn đã hối hả rời đi từ năm mười mấy tuổi.

Việc duy nhất cần xác nhận lại…

Nếu giờ là năm 2006, vậy mình 20 năm trước có còn tồn tại không?

Thị trấn khá nhỏ, đi bộ 10 phút là đến địa điểm quen thuộc.

Khách khứa đang cười nói sang sảng trong quán mạt chược, tiếng xáo bài lách ca lách cách nghe như tiếng quay xổ số.

Sạp hàng ngoài trời mắc chiếc bóng đèn tròn bán sốt thịt gà thịt vịt, tiểu thương nhận tiền xong bốc một nắm mì to cho vào chảo xào, mồ hôi đầm đìa chảy xuống theo cổ.

Tất thảy đều y hệt trí nhớ thời thơ ấu của hắn.

Thường ngày người đàn ông hiếm khi bộc lộ cảm xúc, giây phút này lại càng im ắng lặng thinh, hắn bước xa hơn nữa theo ngõ phố chật hẹp như đang lần ngược dòng kí ức.

Thỉnh thoảng teambuilding ở công ty tổ chức đi xem phim, hắn có biết sơ sơ.

Một người thuộc các tuyến thời gian khác nhau không thể giáp mặt, nếu không sẽ kích hoạt phản vật chất gây hiện tượng hủy diệt.

Chỉ là có những chuyện hắn sắp quên béng mất rồi.

Bà thím xách giỏ thịt lợn hành lá đang tán dóc dở với hàng xóm, kể đến đoạn say sưa thì xua tay thở dài.

“Đúng là tạo nghiệp mà.”

Khương Vong đi ngang qua họ rẽ vào khu nhà tạm, đột nhiên nghe thấy tiếng khóc của một đứa bé.

Hắn chợt ngừng thở.

Đầu tiên là chai rượu rơi xuống lăn lông lốc, tiếp đến âm thanh quất thắt lưng vút gió vọng ra.

“Đừng đánh nữa ba ơi —— con xin ba, ba!!!”

Bé con gào lên khóc gần như thảm thiết, giọng hệt con thú nhỏ bị hành hạ xé toạc đêm đen.

Chỉ một tích tắc máu trong người Khương Vong đông đặc, ý định ban đầu liếc qua thôi rồi sẽ bỏ đi bị k*ch th*ch bộc phát bồng bột.

Không, đấy chính là mình ngày xưa, mình không thể ——

Ma men đã lật tung bàn, tiếng đổ vỡ loang choang khắp sàn, y vừa mắng oang oang vừa định đạp thêm cước nữa.

Ngay sau đó bức rèm cửa sổ vải nylon in hoa bị kéo giật thật mạnh, bé trai ôm cánh tay suýt ngã nhào xuống đất, thoáng lảo đảo rồi xông ngay khỏi nhà khi còn chưa thăng bằng hẳn với gương mặt giàn giụa nước và đôi mắt sưng húp.

Tiếp đến cậu bé ngây ngẩn gặp phải Khương Vong đang đứng ở ngã rẽ.

Con ma men say mèm chửi bới om sòm, mở cửa chính chuẩn bị mò ra bắt tóm thằng bé, bé con vừa sợ vừa hoảng chẳng biết trốn vào đâu.

Khương Vong hít thở sâu một giây, cắp bạn nhỏ lên co cẳng chạy biến khỏi đây.

Kệ con mẹ nó định luật không thời gian hủy diệt thế giới của khỉ gì, chuồn trước đã tính sau.

Bạn nhỏ bị cắp nách xóc quá nói năng cũng gợn sóng theo: “Chú chú chú là là chú là là ai thế á á á á ——!!”

Khương Vong có cánh tay khỏe đáng sửng sốt, sức bật cũng bùng nổ, thể lực rèn luyện nhờ 5 năm đi lính giúp hắn vác nặng chạy 800 m mà nhịp thở vẫn hoàn toàn ổn định.

Hắn quên tiệt rằng vốn dĩ ma men nào có đuổi được bao xa, cảm giác phải tháo chạy tới hơi thở cuối cùng mới dám dừng chân.

Mới đầu bạn nhỏ còn kêu e é quẫy đạp tứ tung, về sau thì nín thinh hẳn như con thỏ bị túm gáy.

Cả hai đứng lại ở một xó xỉnh không ai biết là đâu.

Được thả xuống rồi bé trai vẫn chẳng dám hô chẳng dám chạy, thậm chí tự giác bụm miệng mình vào, quan sát cái người xa lạ trong ánh đèn mờ tối.

Đuôi mắt có sẹo, một đoạn lông mày đứt xém, quần áo dính máu, ăn mặc phong cách đại ca xã hội đen phim Hongkong.

—— Đảm bảo không phải hạng tử tế.

Khương Vong còn đang chống một tay lên tường điều hòa hơi thở, chưa hề nhận ra mình đã bị phân loại định tính vào hàng ngũ phi pháp.

Bạn nhỏ im bặt không dám hó hé.

Khương Vong liếc bé con một cái, thò tay sờ túi, mò được 4 tờ tiền mặt với mấy đồng xu từ chiếc ví chống thấm nước.

20 năm sau bỏ thói quen dùng tiền giấy lâu rồi, hồi trước cầm theo cũng chỉ để bồi dưỡng ban quản lý bảo vệ các thứ, tiện dẫn khách vào xem nhà.

Trông thấy hắn đếm tiền mà bé con lại đâm căng thẳng thêm, thành chim cút rụt cổ.

Thôi toi, chắc định bán quách mình đi đấy.

“Đói không.”

Bé con mất vài giây hít thở sâu, lẩy bẩy ngửa mặt lên nhìn hắn.

To cao mét 9, ngược sáng cực kì kh*ng b*.

“Cháu… cháu chào chú, cháu tên là Bành Tinh Vọng.”

Đù, đừng nhắc cái tên của nợ này chứ.

Khí thế quanh Khương Vong trở nên dữ tợn, hắn cau mày bảo: “Đang hỏi nhóc muốn ăn gì.”

Bạn nhỏ Bành Tinh Vọng run cầm cập luôn rồi, đang phải gồng mình trả lời: “Chú ơi cháu biết nhặt ve chai biết làm toán nữa ạ, chú đừng bán cháu vào mỏ than được không chú.”

Khương Vong mài nghiến răng, xách cổ bé con lên bước tiếp.

“Tối nay sang nhà khách ở.”

Hắn chọn bừa một quán nướng, gọi hai lon bia với đĩa mì xào, nghĩ ngợi xong thêm bát cháo trứng khuấy cho nhóc con.

Đã 3 ngày trời Bành Tinh Vọng chưa ăn gì hẳn hoi, cậu bé bưng bát cháo nóng mà chẳng màng chạy nữa, vùi đầu xì xụp, chép miệng tấm tắc.

Khương Vong thì sậm mặt nốc hết hai lon bia, tâm trạng bốc mùi và sũng sượi hệt mớ quần áo trên người.

Bạn nhỏ đối diện bàn mặc đồ cũ rộng thùng thình, trên còn in con heo hoạt hình màu hồng, nhìn thôi cũng biết là áo bác gái hàng xóm thương hại soạn đồ thừa của con gái nhà mình đem cho.

Bành Tinh Vọng ngửi mùi thịt dê xiên nướng cứ nuốt nước bọt ừng ực, thèm ăn mà nào dám động vào, lẳng lặng ngó nghía vậy thôi.

Khương Vong quan sát cực sắc sảo, chứng kiến cảnh này lại càng cáu.

“Nhóc có đói thì ăn.”

“Không ăn không ăn đâu ạ.” Bạn nhỏ lắc đầu: “Cháu no rồi ạ.”

Khương Vong nghiêm mặt đẩy đĩa sang.

“Có ăn không?”

Bành Tinh Vọng cố nén nước mắt rưng rưng gặm thịt dê nướng, hơi dọa tí là rén.

Khương Vong, được mọi người trong quân đặt biệt danh Tay bắn tỉa 89 đoạt mạng, thời còn tại ngũ huấn luyện thực chiến dã ngoại có gan giết sói hoang, sau giải ngũ mặt mũi hằm hằm vẫn chốt lời hẳn mười mấy căn nhà, chưa từng chịu thua yếu thế một ai.

Lúc này tái ngộ thằng nhãi thò lò nước mũi 20 năm về trước thì cực kì bốc hỏa.

Bành Tinh Vọng chén hết xiên thịt nướng rồi cầm thìa vét nốt cho sạch bát cháo, trông đĩa mì xào còn thừa già nửa phía bên kia đầy tiếc rẻ, song vẫn nghe lời đi theo người đàn ông lạ mặt, cơ bản không dám chống đối.

Mẹ cậu bé bỏ đi từ lâu lắm, cha ruột giờ có lẽ đã lăn lóc ngủ say như chết, có bị bán cũng chẳng mấy ai hay.

“Chú ơi.”

“Đừng có gọi chú.”

Bành Tinh Vọng tủi thân rụt rè gật đầu, lí nhí: “Cảm ơn chú ạ.”

“…Gọi đại ca đi.”

Danh tính xã hội đen của ai đó bị bạn nhỏ chứng thực triệt để.

Trời đã tối mịt, các hàng bán quần áo dọc phố đóng cửa từ lâu, Khương Vong dẫn bé con đi về, dọc đường ghé vào hàng thuốc mua ít cồn, tăm bông và băng vải.

Nhân viên nhà khách thấy chứng minh nhân dân của hắn có vẻ mới, nghĩ bụng e không phải người ở thành phố.

Lần đầu tiên Bành Tinh Vọng đến một nơi thế này, bỗng nhớ tới việc sang ngày mai thôi mình sẽ bị bán vào mỏ đi đào than, thế là bi ai lại ngập đầu, cậu bé cắn răng mặt mũi xoắn xuýt.

Chưa để đối phương đọc đến ngày cấp chứng minh, Khương Vong đã dữ dằn giục: “Có cho thuê không nào?”

“Có, có chứ ạ.” Nhân viên cuống quít trả lại, hướng dẫn hắn đăng kí họ tên và số điện thoại, sau đó lấy chìa khóa dẫn hai người lên phòng.

Trước khi đóng cửa, Khương Vong liếc cậu ta một cái: “Cho xin điếu thuốc.”

Nhân viên dè dặt lấy hai điếu rón rén đưa cho hắn.

“Lửa.”

Nhân viên ấm ức lắm mà không dám động vào hạng người lai lịch bất minh, ngần ngừ xong vẫn phải giao nộp chiếc bật lửa mới tinh của mình.

Khương Vong vào nhà tắm rửa ráy qua đầu tóc mặt mũi, c** q**n áo bẩn ngâm tạm nước sạch rồi cầm ra ban công phơi, hắn mặc quần đùi ngậm điếu thuốc, mặt mũi vô cảm tự bôi thuốc băng bó cho cánh tay bị xước trầy da của mình.

Bạn nhỏ yên ắng ngồi xem một hồi, đưa tăm bông cho đại ca xã hội đen mới anh dũng đổ máu trở về.

Hãy còn có não.

Khương Vong thầm khen chủ thể chính mình trong bụng, ra hiệu cho cậu bé vén áo: “Để bôi thuốc cho nhóc.”

Bạn nhỏ nghiêng mặt tránh rồi vén áo lên, phơi bày toàn bộ những vết bầm ứ xanh tím.

Hồi trước từng bị đánh bằng ván gỗ có đinh, tận mấy vết rách còn nát bét.

Ánh mắt Khương Vong lạnh đi, hắn trầm mặc xử lý vết thương giúp bé con.

Bỗng nhiên bạn nhỏ bật khóc nấc nghẹn.

Động tác của Khương Vong khựng lại: “Làm đau nhóc à?”

“Chú… đại ca,” Bành Tinh Vọng giàn giụa nước mắt: “anh là người tốt, anh đừng bán em mà được không.”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Im ỉm update

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau