Tuy thời gian tạm trú không lâu, mùng 6 hết Tết là phải về Từ Châu rồi nhưng Đỗ Văn Quyên rất vui vẻ.
Trông thấy Tinh Vọng ngủ nướng cô vui, xem bé con nhảy dây ngoài sân cô cũng vui, kể cả bé nhỏ loanh quanh lòng vòng trong bếp chẳng hộ được gì thì cô vẫn cười gập cả bụng chỉ vì vài ba câu trêu đùa của Tinh Vọng.
Lắm lúc vui một mình xong rủ cả Khương Vong đứng cạnh đó vui cùng.
“Em biết không, giờ Tinh Vọng không gặp ác mộng nữa, tối ngủ ngon cực kì.” Chứng kiến nhóc gấu con mình nuôi lớn lên đặc biệt khỏe khoắn, cô mừng rỡ tận đáy lòng: “Mấy hôm mới sang chị còn lo, đêm hôm mò dậy tận mấy bận, kết quả nó vừa ngáy còn vừa chép miệng, chẳng nhớ gì những chuyện tồi tệ kia nữa, may quá.”
Khương Vong nhìn về phía Đỗ Văn Quyên, khẽ gật gù theo, lặng lẽ đứng ngoài quan sát.
Đợt đi học Bành Tinh Vọng bị đống bài tập nặng nề đè đầu cưỡi cổ, gian nan mãi mới giành được cơ hội nghỉ lễ, cậu bé bèn dẫn mẹ đi thăm thú hết các địa điểm ở Dụ Hán, còn lấy tiền mừng tuổi mua bó hoa tulip to đùng tặng mẹ.
Ban ngày dạo bộ khắp nơi, về đến nhà người lớn đã mệt lử phải đi nghỉ sớm, bé nhỏ thì chỉ cần ăn xong bữa cơm là đủ sạc pin đầy ắp, tiếp tục tràn trề tinh thần gọi điện nấu cháo với bè bạn.
“Dương Khải, cậu biết không, bài tập nghỉ đông của bọn tớ là chăm cá đấy!”
Triết gia nhí lười biếng ngáp dài: “Tớ làm xong lâu rồi, cậu chuyển trường xong cô Hứa vẫn khó tính thế, tớ đến chúc Tết cô cô còn hỏi thăm xem giờ cậu đang như nào đó.”
Bành Tinh Vọng á một tiếng, vỗ đầu bảo: “Tớ quên chưa gọi cho cô mất rồi, mai tớ sẽ gọi!”
“Thế giờ cậu ở Dụ Hán thế nào rồi? Có ai bắt nạt cậu không?”
“Làm gì có,” Bành Tinh Vọng cực hãnh diện: “tớ thân với các bạn mới lắm, các bạn ấy đều thích Ultraman Cosmos, giờ tớ cũng thích, ngày nào bọn tớ cũng thảo luận!”
Dương Khải chợt cảnh giác: “Cậu không thích Ultraman Tiga nữa ư?!”
“Ơ, thì cũng tạm…”
“Cũng tạm?!” Dương Khải nghiêm nghị: “Bành Tinh Vọng, mới đến Dụ Hán có mấy hôm thôi cậu đã phản bội tổ chức thế!”
“Tớ không nói chuyện với đồ phản bội đâu, cúp đây!”
“Ấy —— ấy!!”
Bé nhỏ hừ một tiếng, lăn lộn ra đầu kia sofa nằm nhoài.
“Thế tớ cũng lơ cậu luôn, xem ai hơn ai.”
Đỗ Văn Quyên chợp mắt một giấc rồi dậy nấu cơm, lát sau Khương Vong cũng đầu bù tóc rối gãi gáy bò dậy tăng ca, gặm lê đọc báo cáo ở phòng khách.
Đúng lúc Quý Lâm Thu sang bàn bạc tiện thể ăn chung, cả hai ngồi cạnh nhau mỗi người một chiếc laptop, dần dà đều tập trung làm việc.
Đỗ Văn Quyên mang nước cho cả hai xong quay vào bận rộn phần mình, chờ món củ sen kẹp thịt rán giòn lần lượt ra đĩa cô mới để ý nhìn qua phía ngoài cửa kính nhà bếp.
Hồi trước chưa biết về mối quan hệ giữa hai người, bắt gặp cả hai cười nói đùa nghịch cô cũng không nghĩ nhiều.
Hiện giờ Khương Vong bộc bạch rồi, cô vẫn lo lắng lăn tăn thay cả hai là chính, bất ngờ thay chẳng hề có tâm trạng phản cảm nào hết.
Hai người ngoài phòng khách đang chăm chú làm việc, thi thoảng uống ngụm nước trao đổi dăm câu.
Uống nước xong Khương Vong sẽ gạt mu bàn tay đẩy cốc sang bên theo thói quen, nhắc Quý Lâm Thu uống nước cùng.
Có khi Quý Lâm Thu nhớ, có khi mải gõ bàn phím không để ý mấy, người đàn ông sẽ cong ngón tay gõ mép cốc, ra hiệu cho anh uống ngụm nước đã.
Trong bếp, Đỗ Văn Quyên rán củ sen bọc thịt và cánh gà rồi hầm thêm nồi canh cá tươi, tỉ mỉ điều chỉnh mức lửa, thi thoảng ngó xem hai người, bỗng thấy cũng ấm cúng phần nào.
Cô phát hiện dù đã biết về mối quan hệ giữa họ, thì sự nể phục và quý mến cô dành cho cả hai cũng không thay đổi.
Dường như đặc điểm ‘đồng tính luyến ái’ giống một vết nhơ.
Song cô sống hơn 3 chục năm, đã gặp cả tá đàn ông tệ bạc.
Đám đàn ông ấy đều thẳng hết, mà có ích gì đâu?
Làm người còn chẳng ra hồn người, bỏ đi cho rồi.
Quý Lâm Thu uống hết cốc nước, tự giác duỗi tay cầm ấm lên rót đầy, nhấp ngụm nhỏ nữa trước khi đẩy lại chỗ Khương Vong.
Đối phương bèn ừng ực qua quýt, quay máy tính sang để anh xem số liệu trên màn hình.
Luân phiên mỗi người một cốc, ấm trà đã vơi đi quá nửa từ bao giờ chẳng hay.
Đỗ Văn Quyên múc canh cá vào nồi đất, tranh thủ đun tiếp ấm trà mới cho họ.
Quý Lâm Thu ngước mắt cười nói: “Cảm ơn chị ạ, đúng là làm phiền chị quá.”
Anh cười lên là đôi mắt tựa dòng suối thiêng, trong trẻo sáng bừng.
Trái lại Đỗ Văn Quyên còn ngại nhìn thẳng anh, cười đáp khách sáo rồi vòng vào bếp pha trà.
Hơi nước mịt mờ lan tỏa, mùi hương thoang thoảng nhã nhặn rất thơm mát.
Cô trông lá trà chìm nổi dập dềnh, một ý nghĩ hoang đường nảy ra trong bụng.
Có một người như vậy sát cánh, chắc hẳn ngày nào em trai cũng sẽ hạnh phúc lắm.
Hình như so với đó, thì đồng tính cũng có quan trọng gì đâu?
Đỗ Văn Quyên sửng sốt trước suy nghĩ của mình, cô phải vội vùi nó xuống hệt lấp l**m lỗi sai, mang ấm trà ra đồng thời ép mình khôi phục trở lại trạng thái lo lắng thay họ thôi.
Chung quy vẫn còn vướng mắc trắc trở nhiều, chỉ mong về sau đừng gặp biến cố gì hết.
Bành Tinh Vọng xem tivi một mình chán quá, bèn ôm bài tập ra ngồi làm chung với hai anh.
Đỗ Văn Quyên cũng rót cho cậu bé cốc nước nhỏ, dịu giọng bảo: “Ngày kia mẹ về rồi, bé cưng, con để mấy hôm nữa làm cũng được, mình tranh thủ chơi với nhau nốt nay mai đã nhé.”
Bành Tinh Vọng bấu lấy chiếc bút, tưởng mình nghe nhầm: “—— Ngày kia đã về rồi ấy ạ??”
“Hẹn từ trước mà,” Khương Vong thuận miệng đáp: “23 sang đến mùng 6, mẹ nhóc còn phải về cơ quan làm việc nữa.”
Bỗng nhiên Bành Tinh Vọng mất hết sức lực, động tác cầm bút cũng trở nên cứng ngắc.
Cậu bé nhìn về phía Đỗ Văn Quyên, kéo dài giọng như năn nỉ.
“Mẹ ở lại thêm mấy hôm được không ạ.”
Đỗ Văn Quyên thoáng do dự, song vẫn phải lắc đầu.
“Lâu rồi em con chưa trông thấy mẹ, em cũng cần được chăm nom, đúng không nào.”
Bành Tinh Vọng cúi gằm dạ một tiếng, xong lại nhanh chóng ngẩng lên: “Thế bao giờ con nghỉ hè mẹ có sang không ạ?”
Đỗ Văn Quyên duỗi tay vuốt trán cậu bé: “Mẹ còn có ngày nghỉ phép năm nữa, chờ lúc nào con nhớ mẹ mẹ sẽ qua ở với con, nhất định sẽ qua.”
Bành Tinh Vọng buồn bã muốn phản bác vài câu, nhưng rồi chỉ ngậm miệng im lặng.
Bé không thể ngang bướng. Bé phải làm một đứa con ngoan.
Trước nay bé luôn rất ngoan, không phải sao?
Tuy gọi là nghỉ Tết, Khương Vong vẫn hiếm có dịp nán lại ăn cơm ở nhà.
Hắn là sếp tổng của công ty, bắt buộc phải theo dõi sát sao tình hình thị trường mọi lúc mọi nơi và liên tục hâm nóng mối quan hệ với bạn bè rải rác các lĩnh vực.
Riêng các mối quan trọng thì xã giao nhậu nhẹt khó lòng thoái thác, hắn sẽ cố gắng thu xếp chu đáo nhất có thể nhằm thuận tiện hợp tác về sau.
Mùng 6 Đỗ Văn Quyên về mà mùng 5 hắn vẫn bất đắc dĩ phải ra ngoài dự tiệc, ăn chung bữa cơm với mấy khách hàng trọng điểm từ Bắc Kinh ghé sang.
Buổi này có cả cậu bạn con nhà giàu hỗ trợ móc nối và bạn gái cậu này, cùng vài giáo viên bên công ty mình.
Khương Vong đứng ra mời khách nên dĩ nhiên cần đến đầu tiên, kiểm tra thực đơn xem các món đã đủ đặc sắc lẫn hài hòa chưa.
Chờ khách khứa lục tục ngồi vào bàn, hắn mới để ý thấy một cô gái trông rất quen.
Người phụ nữ trang điểm cực đậm, giọng nói hơi lành lạnh chát chúa, nhất thời hắn không nhớ nổi đây là ai.
“Đây là bạn gái tôi, Quan Hồng,” Cậu con nhà giàu cười nói: “nào em yêu, chào hỏi mọi người đi, anh này là sếp Khương.”
Tầm mắt Khương Vong và cô nàng chạm nhau, hắn mới đột ngột bừng tỉnh.
Cô này —— là bạn gái cũ của Bành Gia Huy!
Sâu thẳm nội tâm hắn chưa hoàn toàn chấp nhận được việc ba mẹ có người mới, vậy nên ấn tượng trong hắn về Thường Hoa lẫn mấy cô bạn gái cũ của Bành Gia Huy đều khá nhạt nhòa, nghe nhắc tên mới kịp phản xạ.
Giây phút nhìn rõ hóa ra chủ xị mời khách hôm nay là Khương Vong thì nụ cười trên mặt Quan Hồng cũng có phần gượng gạo, song cô nàng nhanh chóng ổn định tâm tình, trò chuyện rôm rả với người khác bình thường.
Suốt bữa cả chủ khách đều hài lòng vui vẻ, Khương Vong không băn khoăn nhiều, giữa buổi hắn lấy cớ nghe điện ra ngoài cho thoáng.
Gian riêng nồng nặc mùi thuốc lá, làm mắt hắn kích ứng hơi khó chịu.
Một lát sau Quan Hồng cũng bước ra theo, đứng hóng gió chung chỗ hắn.
Động tác hút thuốc của cô nàng rất thành thạo, rút điếu thuốc khỏi bao còn gõ nhẹ rồi mới châm lửa.
Xong xuôi thì hất cằm hỏi Khương Vong: “Anh làm điếu không?”
“Thôi, họng đang yếu.”
Quan Hồng bèn ngậm điếu thuốc chậm rãi nhâm nhi một mình, không lên tiếng.
Khương Vong hồi tưởng vài chuyện, quay đầu bảo: “Tôi là bạn với Bành Gia Huy.”
“Đợt trước ông ta đánh cô, tôi xin nhận lỗi thay mặt ông ta, xin lỗi cô.”
Quan Hồng liếc hắn, cười nhẹ tênh: “Anh biết sao anh ta động thủ đánh tôi không?”
Khương Vong chỉ ừm, âm thanh bình bình.
“Hôm đấy tôi cũng giận cá chém thớt, cứ nghĩ đến anh với ai kia là lại nhớ tới hai thằng chó tôi bắt gian tận giường.” Giọng Quan Hồng lạnh căm, cô nàng duỗi ngón tay gõ vào lan can sắt để gạt tàn thuốc, nói thờ ơ: “Bẵng đi một đợt không thấy mặt anh, giờ nghĩ lại cũng ấu trĩ thật.”
Khương Vong không có nhu cầu tha thứ hoặc lấn cấn về cô nàng, hóng gió đêm cho tan bớt cơn say, thấy đầu óc tỉnh táo hơn chút.
“Cơ mà anh biết lý do tôi chia tay anh ta chưa?”
“Không phải do chuyện hai người đâu.” Cô nàng kể với vẻ thoáng mỉa mai: “Mà vì… đứa con trai anh ta.”
“Tôi nghĩ mãi không hiểu.”
“Anh bảo anh ta trách nhiệm, quan tâm con cái đi, thế sao cứ gửi thằng bé nhờ hai người chăm hộ suốt, còn để các anh dẫn nó lên tận Dụ Hán học chứ.”
“Nếu lo lắng thằng bé vậy thật thì hồi trước chạy đâu mất thế? Giờ chẳng khấm khá rồi đấy à, lại vẫn chưa đón nó về?”
Quan Hồng nhìn hắn, dí đầu thuốc vào lan can tắt ngúm.
“Anh nói xem, chẳng nói một đằng làm một nẻo thì là gì?”
Khương Vong chưa biết vụ này, hắn cũng ngạc nhiên trong bụng.
Vì chuyện Tinh Vọng, rồi vì mối quan hệ của mình và Lâm Thu bị cô nàng đoán trúng, Bành Gia Huy bận tâm đến vậy ư?
Mấy năm nay hắn chứng kiến cha ruột lăn lộn với tình yêu tình báo, thất tình vật vã mượn rượu giải sầu, song chưa từng tưởng tượng trong mắt y mình lại đáng kể, lại được đặt lên vị trí quan trọng ngần ấy.
Hắn chợt hoàn hồn, thấy Quan Hồng còn đang chờ đáp án từ hắn.
“Thực ra cũng dễ hiểu thôi.”
“Bạn trai tôi từng bảo với tôi thế này,” Khương Vong trả lời tỉnh bơ: “nhiều người làm bố mẹ chưa đủ khả năng yêu con.”
Lúc nghe thấy cụm ‘bạn trai tôi’ đầu mày Quan Hồng giần giật, nhưng cô nàng vẫn kiên nhẫn đợi hắn nói tiếp.
“Lắm người mắc kẹt ở đó cả đời, nội tâm bướng bỉnh chờ bằng được cái ngày bố mẹ đủ khả năng, cho đi tình yêu bằng đúng cách thức họ mong muốn.”
“Cũng lắm bố mẹ hồ đồ cả đời, cứ tưởng mình đủ khả năng rồi, cái mình cho đi chắc chắn là yêu.”
“Song cả hai trường hợp này đều khác Bành Gia Huy.”
“Ông ta ý thức được mình không đủ khả năng nên dứt khoát đưa con sang môi trường tốt hơn, sau đó ông ta sẽ tự giác tiến từ từ tới vị trí phù hợp.”
“Ông ta chia tay với cô, cố chấp kiên trì giữ một chỗ trong nhà cho con trai, nhưng chưa đón thằng bé về ngay.”
“Chắc là bởi…” Nói tới đây, ánh mắt người đàn ông ấm áp dần: “ông ta muốn gặp lại Tinh Tinh lần nữa ở tương lai.”
Ở một bối cảnh tử tế hơn, bằng tình yêu đúng đắn.
Và ấy cũng là điều Khương Vong mong đợi.