Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 87

Tết nhất không thể thiếu phần tiếp đón cả dàn họ hàng người quen đến nhà chúc tụng.

Đông đúc quá Khương Vong cũng ngại, cộng thêm việc hiếm hoi được mấy hôm Đỗ Văn Quyên ở nhà, hắn không muốn chứng kiến cô phải pha trà rót nước cho người ngoài, bèn dứt khoát hẹn những ai quan hệ làng nhàng chờ hết Tết hẵng gặp.

Vài bạn bè thân thiết thì đều lần lượt ghé sang, trong số đó có Phòng Toàn Hữu.

Từ đợt gặp Khương Vong cuộc đời Phòng Toàn Hữu như được thần linh chiếu cố, đi theo sếp Khương làm lụng mấy buổi mà mở mang giác ngộ sành sỏi thông suốt, ngày một khôn ngoan khéo léo.

Cậu ta đến xách theo hai chai rượu ngon và hai hộp bánh trái thịnh hành vừa mới ra lò, đầu tiên cười phấn khởi mừng tuổi Bành Tinh Vọng bao lì xì tròn vo, sau đó lần lượt chào hỏi hết mọi người ở nhà.

Khương Vong tán gẫu xã giao chốc lát rồi dẫn cậu ta vào phòng làm việc.

“Người anh em, đưa chú thứ này.”

Phòng Toàn Hữu sợ phải nhận quà gì to tát, mặt mũi hốt hoảng đi theo.

Nào ngờ Khương Vong lấy ra một chùm chìa khóa.

Gần nửa dán băng dính đỏ, nửa dán băng dính xanh, lác đác thêm vài chìa màu trắng.

Kiểu dáng chất liệu mỗi chìa đều khác nhau, hiển nhiên chúng không thuộc cùng một tòa nhà.

“Có việc này buộc phải nhờ cậy chú, dĩ nhiên đảm bảo thù lao đầy đủ, bao hết ăn ở đi lại.” Khương Vong đặt chìa khóa xuống trước mặt cậu ta, từ tốn hỏi: “Chú có muốn từ chức, sang làm quản lý bất động sản cho anh không?”

Phòng Toàn Hữu sững sờ trông chùm chìa khóa, chưa nhận lấy ngay.

“Anh hơi bị… tín nhiệm em quá ấy ạ.”

“Tổng cộng có 12 căn, đây đều là chìa khóa phụ, chìa chính anh giữ.” Khương Vong nói thong thả: “Đợt mua anh chưa kịp làm hết thủ tục giấy tờ, giờ còn cần chú hỗ trợ hoàn thiện giúp.”

“12 căn này cần định giá hàng quý, cập nhật tình trạng cho thuê kịp thời, giá thuê cụ thể thì chú tham khảo rồi làm cái bảng cho anh, mỗi căn phải chụp ảnh đầy đủ các góc, ghi chép theo dõi cả môi trường xung quanh nhỡ có thay đổi nữa.”

Hắn mở ngăn kéo lấy tập tài liệu, đẩy sang phía Phòng Toàn Hữu.

“Toàn bộ nội dung công việc ghi trong đây, lương tháng bằng 150% mức hiện tại của chú. Hoa hồng trung gian tăng thêm 5%, thế nào?”

Công việc mới từ trên trời rơi xuống đập trúng đầu làm Phòng Toàn Hữu hoa mắt chóng mặt, mãi hồi lâu sau cậu ta mới kịp lấy hơi, cầm kẹp tài liệu lên đọc thật kĩ trước rồi nuốt ngụm nước bọt, không dám hó hé.

Khương Vong đan mười ngón vào nhau: “Có ý kiến gì cứ nói.”

“Tiền lương cao quá ạ, không cần tăng nhiều vậy đâu anh,” Cậu ta hớt hải bảo: “em chỉ đang nghĩ… có phải sếp Khương anh định làm thêm gì khác không ạ?”

Khương Vong thư thái đáp: “Cậu tinh thật nhỉ.”

“Chuẩn đấy, tôi đang tính mở thêm công ty bất động sản, cụ thể phải cân nhắc thêm đã.”

Phòng Toàn Hữu: …?!!

Anh Khương anh là siêu nhân ạ??

Tương lai anh còn định lấn sân mấy ngành thành ông trùm đế chế nữa thế??

Cậu ta lờ mờ đoán được ý tưởng của Khương Vong, giờ đã bắt đầu mơ mộng ảo tưởng cảnh một người đắc đạo mình cũng tranh thủ gà chó thăng thiên, vội gật đầu lia lịa nhận lời.

“Sếp ơi anh biết mà, sếp ở đâu em sẵn sàng theo đó, về sau em chỉ chiến với mình anh!”

Công việc bù đầu, kế hoạch chồng chất, đến ngày phải tiễn Đỗ Văn Quyên về thật Khương Vong lại chẳng còn lòng dạ buồn thương là mấy.

Bé nhỏ thì rầu rĩ ủ ê từ tận hôm kia, bình thường bữa tối đánh chén 2 bát cơm ngon lành mà biết mẹ sắp đi là không nỡ ngó ngàng cả món canh, muốn tỏ vẻ người lớn hơn chút song thất bại toàn tập.

Lần này Quý Lâm Thu vướng lịch đi công tác Hàng Châu, không ra tiễn cùng họ được.

Đỗ Văn Quyên kéo vali đi đằng trước lấy vé, sắp sửa vào đến cổng an ninh, cô ngoái đầu nhìn Bành Tinh Vọng.

“Tinh Vọng,” Cô dịu giọng gọi cậu bé: “mẹ sắp phải đi rồi, không ôm một cái thật à con?”

Bé nhỏ ậm ừ hồi lâu, rồi vẫn lao tới ôm chầm lấy mẹ thật chặt.

Mỗi lần chứng kiến Bành Tinh Vọng nhào vào lòng mẹ là Khương Vong cảm giác nội tâm mình cũng bị đâm sầm đồng bộ.

Hắn quay mặt đi, có vẻ ngượng nghịu không chịu xem thêm.

“Con vẫn chưa hết giận mẹ.” Mắt Bành Tinh Vọng đỏ hoe.

Đỗ Văn Quyên thoáng sửng sốt: “Giận mẹ á?”

Tận giờ bé nhỏ mới phát hiện mẹ còn chưa biết mình đang giận, bé giậm chân rõ mạnh rồi nghiêm túc tuyên bố: “Tại —— lần nào mẹ cũng đi đột ngột thế, xong đến cũng đột ngột, làm sao con quen được ạ!”

Cứ mỗi lần vừa làm quen với cuộc sống có mẹ là mẹ lại biến mất, con —— con buồn lắm thật đó!!

Cậu bé còn muốn ngang ngạnh thêm lúc nữa cơ, sau cùng vẫn sửa lời cứng ngắc: “Cũng chỉ giận 10 phút thôi ạ, hết rồi nè, mẹ về đi.”

Đỗ Văn Quyên cúi người thơm má con trai, chẳng biết nên đáp sao nữa.

“Một mình con ở đây phải nghe lời anh Vong và anh Lâm Thu nhé, tan học đừng chạy lung tung, mẹ luôn luôn yêu con, nhất định mẹ sẽ cố gắng sang thăm con nhiều hơn.”

Bành Tinh Vọng gật đầu: “Mẹ chào chú Thường và em Nhân Nhân giúp con nha.”

Đỗ Văn Quyên ôm ghì cậu bé nốt một lần rồi bước về phía Khương Vong, cho hắn một cái ôm cực chặt.

“Chị vẫn rất lo cho em và Lâm Thu, sợ hai đứa bị hiểu lầm, bị cay nghiệt.” Cô thì thầm: “Bất luận ra sao… chúc hai đứa được sống đúng như mình mong muốn, gặp lại sau nhé.”

Một lớn một nhỏ lái xe quay về nhà, trong xe thiếu mất hai người, cứ trống trải vắng lặng thế nào.

Nỗi niềm đau thương ập đến, Bành Tinh Vọng ngồi ở ghế phó lái trông ra ngoài cửa sổ với vẻ u sầu tương đối văn nghệ sĩ: “Anh ơi, anh bắt đầu nhớ hai người chưa ạ.”

Khương Vong ngậm chiếc kẹo m*t, gác que kẹo sang một bên má, suy tư bảo: “Anh đang bắt đầu tính, 5 hôm nữa là vào học lại rồi, nhóc làm hết bài tập nghỉ đông chưa đấy?”

Bành Tinh Vọng: …!!!

Chớp mắt đã tới ngày đi học chính thức, căn nhà yên ắng triệt để.

Đỗ Văn Quyên không ở đây, bé nhỏ đến trường, Quý Lâm Thu còn đang công tác học tập ở vùng khác, đùng cái nhà cửa chỏng chơ mỗi mình Khương Vong.

Vốn dĩ hắn tưởng cuộc sống sẽ hơi tịch mịch, nào ngờ đồng nghiệp bạn bè đợt trước hẹn chờ từ từ hẵng sang chơi chúc Tết giờ lũ lượt kéo đến, tỏ rõ thái độ còn mùng là còn Tết.

“Anh Khương! Đợt này điểm toán thằng con trai nhà tôi sống chết không thể tăng nổi, anh phải nghe tôi tâm sự với, nào nào nào anh em mình làm điếu thuốc đã ——”

“Sếp Khương!! Lâu lắm không gặp rồi, cậu xem thử đợt năm mới xưởng bọn tôi lại vừa ra mẫu đèn bàn dáng cổ điển đây…”

“Chúc mừng năm mới! Tài lộc như ý! Sếp Khương à mình bạn bè bao lâu nay, đứa con gái tôi học tiếng Anh cứ…”

Khương Vong bất đắc dĩ đóng vai hoa hậu thân thiện suốt 4 5 hôm, thu hoạch tổng cộng 6 con tôm hùm Boston, 1 thùng cua nâu, 1 chồng bánh trà Phổ Nhĩ, 2 cặp gà sống, về sau nữa thì hắn lười kiểm đếm lắm rồi, muốn thế nào thì thế ấy đi.

Lố nhất là 8 giờ sáng một hôm nào đó có người gõ cửa, Khương Vong chưa buồn thay đồ ngủ, mở cửa ra trông thấy hai cậu công nhân đang bê nguyên cái bồn tắm massage.

“Anh Khương đúng không ạ? Cái này anh muốn đặt vào đâu ạ, vào nhà có cần thay dép không ạ?”

Dấu chấm hỏi từ từ mọc lên khỏi đầu Khương Vong.

Chờ lắp đặt xong bồn tắm, hắn thử gọi điện hỏi thăm lần lượt xung quanh, hóa ra đợt trước có người bạn đến chơi, tình cờ nghe bảo căn nhà chỉ trang bị toàn vòi hoa sen, bèn cất công tìm hiểu lựa chọn hẳn chiếc bồn tắm to hạng sang.

Trước hôm rơi tõm xuống hồ thì cuộc sống của đồng chí Tiểu Khương 27 tuổi vô cùng sơ sài vô định, bây giờ nhà cửa ngập tràn phong cách trọc phú từ trên xuống dưới từ trái sang phải làm hắn cứ lạ lẫm kiểu gì.

Đang ngó nghiêng xung quanh, nghĩ ngợi lắm quà thế kia hay để vác đi tặng hết nhân viên công ty mỗi người một món cho xong, thì tiếng chuông cửa đã vang lên lần nữa.

“Lại ai nữa đây,” Khương Vong xụ mặt mò ra mở cửa, đập vào mắt là Quý Lâm Thu đang ôm bó hoa hồng màu sâm panh trên tay.

Nghe giọng điệu lèm bèm của hắn, đối phương ngạc nhiên nhướng mày.

“Lâm Thu ——” Một tay Khương Vong nhận lấy bó hoa, tay kia ôm chầm cục cưng nhà mình dúi dụi õng ẹo nước mắt lưng tròng: “Nhà!! Nhà đầy ự rồi!! Bồn tắm lúc nhúc cua nâu với cả tôm hùm!! Anh còn không ngâm bồn được!!!”

Quý Lâm Thu bị ôm suýt bẹp cả cổ họng, vừa khó nhọc hít thở vừa cố ngó qua vai Khương Vong: “Đầy ự… rồi á?”

Phóng mắt trông vào, hộp quà chồng chất nơi nơi.

Ai đó vừa xuống máy bay chưa kịp lấy hơi đã bị ép phải xắn tay thu xếp đồ đạc quét dọn phòng ốc lại từ đầu cùng đàn ông đoảng nhà mình.

Tất bật cả sáng, ăn tạm vài thứ, chưa bật điều hòa mà người đã mướt mải mồ hôi.

“Anh xả nước bồn tắm, nhét hết hải sản vào ngăn đá đi.” Quý Lâm Thu xoa bóp gáy, thở dài bảo: “Sau này đừng có quà gì cũng nhận, cùng lắm nữa thì người ta mà tặng hai món, anh cũng xách hai món trả cho người ta cầm về vậy.”

Khương Vong vâng dạ nghe lời, bỗng hỏi: “Ngâm bồn à?”

“Ừ hứ?”

“Đợi đã —— em xả nước trước đi, anh ra ngoài một chuyến, tí thôi về ngay!”

“Anh đi đâu đấy?!”

15 phút sau, sếp Khương về nhà xách theo một giỏ vịt vàng cao su.

Quý Lâm Thu nín thinh: “Anh mà ngâm bồn chung với đám vịt này là em không vào đâu nhé.”

“Ơ đừng, bồn to mà.” Người đàn ông vô cùng hớn hở: “Chơi chung, anh chia cho em hai con nè.”

Đợt vừa rồi Quý Lâm Thu sang vùng khác công tác học hành, nửa là bởi có việc cần làm thật, nửa cũng là cố tình tránh mặt bố mẹ.

Nghe tin anh không muốn tiếp xúc với phái nữ xong chắc chắn bố sẽ thì thầm chia sẻ với mẹ, tạm thời cả hai chưa phản ứng gì.

Chưa phản ứng gì chính là phản ứng lý tưởng nhất, đầu tiên cứ cho đôi bên thời gian bình tĩnh, sau đó sẽ từ từ tính tiếp.

Vốn dĩ anh còn hơi phiền não trong lòng, song hiếm khi nhà cửa vắng vẻ trống trải có mình hai người họ, anh vẫn c** đ* sạch sẽ gạt hết các thứ vụn vặt khỏi đầu, bước chân trần vào nhà tắm.

Mở cửa ra, trông thấy người đàn ông cơ bắp rắn chắc đang chăm chú hú hí cùng đàn vịt cao su trên mặt nước.

Quý Lâm Thu: “…Chờ tí, em chụp cho anh cái ảnh.”

Kể cũng lạ, anh luôn thấy Khương Vong rất gợi cảm.

Lúc lạnh lùng quyết liệt quyến rũ đã đành, lúc lơ ngơ trẻ con vẫn quyến rũ, ngắm kiểu nào cũng mê.

Mỗi lần suy nghĩ này nảy lên anh đều phải sỉ vả mình một câu.

Đúng là yêu vào mờ mắt.

Khương Vong nép sang góc, vỗ nhẹ mặt nước rất lịch sự: “Nào, ngâm chung.”

Quý Lâm Thu chụp tách tách hai bức tranh sếp Khương ngâm bồn xong duỗi ngón chân thử nước, kêu á khe khẽ.

“Hơi nóng.”

Khương Vong nhoài lên thành bồn ngửa đầu ngắm anh, bỗng bật cười.

“Dạo này bí mật tập tành à?”

“Thỉnh thoảng chạy bộ buổi sáng.” Quý Lâm Thu liếc mắt đáp: “Không so được với anh, nhưng cũng tàm tạm, đúng không.”

“Như này còn kêu tàm tạm,” Khương Vong xáp lại gần hôn một cái, làm nước dính đầy người anh: “vào đi kẻo lạnh.”

Hai người đang định tung tăng vầy nước không hề ngại ngùng thì chuông cửa lại vang phía ngoài phòng khách.

“Sếp Khương ơi ——”

“Em Đại Xuyên đây!! Sếp Khương!!”

“Mình hẹn uống trà với nhau mà, quên rồi à?”

Khương Vong trông Quý Lâm Thu ướt nhẹp, trông tiếp sang đám vịt vàng dập dềnh đong đưa, tương đối bực dọc.

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Chương sau tiếp tục vầy nước (?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn