Đào Anh Khải ở lại trung tâm dạy thêm cả chiều, thấy các nhân viên lục tục đến tăng ca rải rác suốt buổi, chị mới tò mò hỏi: “Chỗ các cô nhiều việc quá nhỉ, Tết còn phải tăng ca hả?”
Phù Nhĩ mím môi cười, ghé tai thì thầm với chị con số trong bao lì xì.
Nghe xong Đào Anh Khải ngây người: “Thật hay giả đó?”
Khiếp sợ, sếp Khương hào phóng thực sự, gần bằng mốc nửa tháng lương của chị luôn rồi.
Chị dạy ở Tiểu học Thực nghiệm, ví dụ về quê đón Tết, ai ai nhắc tới cũng hâm mộ cực kì.
“Ăn cơm nhà nước là ngon rồi! Con trai tôi thi biên chế ròng rã 3 năm đây, hầy, nghĩ thấy xui ghê, vật vã mãi vẫn tuyệt nhiên không đỗ nổi!”
“Công nhận, lương lậu ổn áp còn được người ta kính nể, hơn đám cày cấy bê gạch bọn mình nhiều! Anh Tử giỏi thật đấy!”
Những tư tưởng ấy hun đúc Đào Anh Khải trường kì, chị không thấy vấn đề ở đâu hết.
Mãi tới hôm nay ngoái đầu bắt gặp bao nhiêu người Tết nhất vẫn tung tăng đi làm tăng ca, lại bỗng cảm giác hình như mình lạc hậu so với thời đại.
Hóa ra… còn có thể vậy ư?
Trước khi về, chị ngẫm nghĩ tái hồi: “Chuyện hôm nay tôi ghé qua, không cần nói với hội sếp Khương đâu ha.”
“Vâng chị,” Phù Nhĩ nhanh nhẹn lấy điện thoại ra: “mình lưu số đi ạ, xem như làm quen bạn mới?”
Thực ra trông người bộc trực phóng khoáng thế này nội tâm Đào Anh Khải cứ hơi rụt rè, thường ngày bạn bè hiếm hoi, chủ yếu toàn giữ mối quan hệ đồng nghiệp quy củ ngay ngắn.
Chị thoáng ngơ ngẩn, cũng nở nụ cười theo.
“Được, từ giờ mình là bạn nhé.”
Cùng lúc đó, Quý Lâm Thu đang vùi đầu viết giáo án trong phòng làm việc thì có tiếng gõ cửa.
“Mời vào.”
Quý Quốc Thận chậm rãi bước tới gần, cúi xuống xem thử xem anh đang làm gì trên máy tính.
“Con còn định dạy toán nữa á?”
“Dạy chơi chơi cho vui ạ,” Quý Lâm Thu dịch sang bên nhường chỗ: “có việc gì hả bố?”
“Không không, có gì đâu, bố xem thôi ấy mà.”
Quý Quốc Thận tự bê cái ghế qua ngồi, chăm chú theo dõi anh làm việc.
Khoảng tầm 10 phút trôi qua, công việc vẫn chưa hoàn thành hết, Quý Lâm Thu tiện tay mở thêm tệp tin PPT, nhìn màn hình nói rất điềm tĩnh: “Mẹ lại tìm đối tượng xem mắt cho con, đúng chưa ạ.”
Quý Quốc Thận khẽ đằng hắng gượng gạo: “Sao tự dưng đi nhắc cái chuyện này?”
“Bình thường bố có bao giờ thế đâu.” Quý Lâm Thu gạt con chuột gọn vào, xoay người nhìn bố: “Lại con gái nhà ai đây ạ?”
Vốn dĩ Quý Quốc Thận còn định lấp l**m, gặp phải cái nhìn đăm đăm từ anh thì chợt chột dạ.
Kể cũng lạ thật, ở thằng bé đã có thêm sự sắc bén.
Hồi trước chỉ nghĩ nó hiền hòa lễ độ, không một góc cạnh.
Thằng bé bắt đầu thay đổi… từ bao giờ vậy nhỉ?
“Thực ra, là bố hỏi cho con đấy, mẹ con xem lướt qua ảnh tí thôi, không nói gì cả.”
Quý Lâm Thu giữ im lặng, từ tốn nhấp ngụm nước.
Quý Quốc Thận cảm giác hơi là lạ nên chưa giới thiệu cặn kẽ tiếp ngay, bình tĩnh tự ngẫm nghĩ phân tích logic trước.
“Ơ kìa.” Bác trai dạy môn tự nhiên bao nhiêu năm, nhanh chóng nhận ra vấn đề: “Bố mẹ cũng có bắt con phải đảm bảo cưới liền tay đâu, chỉ thử hỏi han tìm hiểu xem liệu có giúp con gặp được đối tượng phù hợp ấy mà.”
“Sao mỗi lần bố với mẹ con đề cập chuyện này con lại như kiểu bố mẹ phạm tội gì thế?”
“Lâm Thu, năm nay con cũng 28 rồi? Chẳng lẽ còn vướng mắc gì ở đây hả con?”
Quý Lâm Thu nhìn bố, trong một khoảnh khắc anh rất muốn bộc bạch hết toàn bộ.
Giấu giếm là cái việc cực kì mệt mỏi.
Bất kể chuyện lớn hay nhỏ, hễ thời gian lâu dần là nó đè nặng trong lòng, khiến người ta ngạt thở.
Anh mở miệng định đáp mà mất một lúc lâu mới cất lời: “Con không thích con gái.”
Quý Quốc Thận nhướng mày lên đầy khó tin, như thể chưa kịp nghe hiểu.
Quý Lâm Thu không nói thẳng rằng mình thích phái nam, giấu thông tin ấy đi trước.
“Hồi trước học cấp 3, có bạn nữ tỏ tình bất thành vẫn cố hôn con, con không kịp tránh nên bị bạn ấy thơm lên má.”
“Con… thấy rất khó chịu.”
“Về sau đi làm, công việc liên quan đến đồng nghiệp nữ mà có khả năng tiếp xúc tay chân con cũng cố hạn chế hết sức.”
Nói đến đây bản thân anh cũng hơi sửng sốt trong bụng.
Sao quen nhau lâu lâu xong mình lại giống Khương Vong, bịa đặt trơn tru vậy nhỉ.
Quý Lâm Thu không hề sợ con gái, càng không bài xích tiếp xúc với phụ nữ.
Đơn giản anh thấy có những việc cần một nguồn cơn nào đó, kể cả phải chờ nó chậm chạp ngấm vào gia đình vẫn còn hơn mãi mãi chôn vùi dưới đất.
Quý Quốc Thận hoang mang nghẹn lời, hệt sấm đánh giữa trời quang.
Bác trai nhớ ra điều gì, quay về tự trách: “Có phải cái chuyện ở thôn ảnh hưởng đến con không?”
“Hay tại hồi xưa bố vắng nhà suốt, để mỗi mình mẹ chăm bẵm nuôi nấng con nên con bị làm sao?”
Giờ phút này Quý Quốc Thận đang rất bồn chồn nhấp nhổm, kiểu gặp phải rắc rối nan giải lắm.
“Bố… cái đấy… Lâm Thu, sao con không nói với bố mẹ từ sớm chứ?”
“Hay là, bố mẹ đi cùng con đến khám bác sĩ tâm lý xem thế nào nhé, hay con thử kể cho bố xem, con bắt đầu thấy vậy từ bao giờ?”
Giữa cuộc đối thoại hoàn toàn vượt ngoài dự kiến, có một khoảnh khắc Quý Lâm Thu nhận ra thật hoang đường, cuối cùng mình cũng bắt đầu nổi loạn rồi.
Giai đoạn thanh xuân của anh cực kì êm ả, thậm chí phải nói trước khi gặp Khương Vong anh căn bản không có khái niệm thời thanh xuân.
h*m m**n, xốc nổi, khát khao đều chẳng tồn tại.
Hơn 20 tuổi đã phẳng lặng giếng cổ, chấp nhận số phận quá chóng vánh.
Anh thấy chua chát tận chân răng.
“Nếu cả đời con không cưới phụ nữ, không động chạm gì đến họ, liệu bố mẹ có gửi con vào bệnh viện tâm thần không ạ?”
Quý Quốc Thận vội xua tay lia lịa: “Đừng nói linh tinh, bố mẹ là bố mẹ con, sao lại đi bắt con vào cái chỗ đấy được!”
Nét mặt bác trai chỉ toàn xót xa lẫn với hốt hoảng: “Chốc nữa bố sẽ báo họ hủy buổi xem mắt đây, mình không đi nữa.”
“Còn lại để bố bàn bạc thêm với mẹ con đã nhé, rồi mình trao đổi tiếp, được không con.”
Quý Lâm Thu khẽ gật đầu, tiễn bố rời phòng làm việc.
Chờ đóng kín cửa rồi anh mới dựa vào tường hít thở sâu, không dám tin tưởng chính mình nữa.
Vừa nãy anh lại dám nói thế với bố thật.
Tiếp theo đây… e chỉ tổ thêm phần gian nan, nhưng cũng phải tiến dần từng bước.
Quý Lâm Thu nhắm mắt, tất cả những gì hiện ra là gương mặt Khương Vong.
Anh không thể ràng buộc mình chung với bất kì người phụ nữ nào khác.
Tương lai của anh chỉ có thể là Khương Vong.
Bố anh đã đi xa hẳn, phòng làm việc im lìm lặng thinh.
Quý Lâm Thu đứng tựa vào tường thật lâu, lấy điện thoại ra gọi cho Khương Vong.
Chờ một lúc đối phương mới nhận, nghe tiếng có vẻ đang xã giao dở.
“Lâm Thu?” Người đàn ông tràn trề nụ cười: “Sao thế, chờ chốc gặp nhé?”
“Không cần, gọi anh một cuộc ấy mà.” Quý Lâm Thu mím môi cố tìm lý do, lời đã đến miệng lại chẳng muốn nói nữa: “Cũng không có gì, tự dưng muốn nghe giọng anh một xíu.”
Khương Vong, vừa nãy em… dũng cảm lắm phải không.
Cứ nghĩ tới anh là bỗng em có thể giãi bày nỗi niềm đè nén trong lòng, làm những việc ngoài sức tưởng tượng.
Anh nói xem, rốt cuộc anh làm sao đây hả?
Sao gặp phải anh xong tính em cũng ngày càng giống anh thế?
Nhất thời Quý Lâm Thu chẳng biết mình nên vui vì tạm thời tránh thoát vụ xem mắt, hay nên muộn phiền lăn tăn liệu bố mẹ có đoán ra việc mình đồng tính, mình nên làm gì tiếp theo nữa.
Anh chỉ nín thở, im lặng lắng nghe tiếng cụng ly hô hào, cười nói rôm rả bên phía Khương Vong.
Khương Vong sợ ồn quá khó trò chuyện, đi hẳn ra hành lang phía ngoài khách sạn để nhận cuộc gọi mà chờ mãi chưa thấy lời đáp, hắn băn khoăn hỏi: “Lâm Thu, em gặp chuyện gì à?”
“Hay như này, chờ chốc ăn tối xong anh sang đi dạo với em, được không?”
Quý Lâm Thu bật cười, khẽ khàng ừm một tiếng.
“Anh dẫn em đi ăn kem đi.”
Khương Vong trông tuyết rơi lả tả ngoài cửa kính, cười gật đầu: “Thầy Quý nhà mình máu thế, anh thích.”
Gần đây hai người họ đang có kế hoạch mua nhà tiếp.
Tuy Giáo dục Không Quên lớn mạnh vô cùng thần tốc, song họ phân biệt rõ tiền nong công và tư.
Công ty thu hút một đợt rót vốn, liên tục mở rộng địa bàn, thu nhập thực tế cũng cực kì khả quan.
Năm nay bộ “12 quyển hoàng kim” chính thức được đưa vào trường học các tỉnh, nhờ uy tín của giảng viên xuất sắc các trường nổi tiếng làm nền, cộng thêm việc 2 năm vừa qua Khương Vong khai thác phát triển mạng lưới quan hệ và nguồn lực quá đỗi hiệu quả, riêng doanh thu bán sách đã rất đáng mừng.
Ngoài ra là khoản thu lớn từ tiệm trà sữa, nhà sách và mảng bán truyện tranh mô hình phụ kiện, cùng tiền đặt cọc và học phí dồi dào ổn định ở lớp dạy thêm, đủ cho họ mua đứt hẳn mấy căn nữa trong năm.
Thời điểm năm 2008 thì giá nhà thực sự rất rẻ, mua đâu đều ngon.
Trong lúc cả hai đi dạo Quý Lâm Thu cũng không nhắc chuyện của mình, chỉ theo chân Khương Vong bước men con phố dài chồng chất tuyết đọng, giới thiệu với hắn các khu lân cận trường học đắt hàng nhất.
“Ở Bắc Kinh chủ yếu cốt lõi vẫn là khu Hải Điến, ngoài các trường trực thuộc Đại học Nhân Dân, Thanh Hoa thì phía tây có thêm THPT số 4, số 8 Bắc Kinh, Thực nghiệm, nhà cửa gần đó cũng rất có tiềm năng tăng giá.”
“Còn Thượng Hải nổi tiếng nhất là THPT Thượng Hải, các trường trực thuộc Sư phạm Hoa Đông số 2, Đại học Ngoại ngữ, Phúc Đán vân vân, hoàn toàn xứng đáng cân nhắc.”
Anh nhìn sang Khương Vong, lờ mờ đoán được gì đó.
“Anh định mua sẵn nhà, cho các phụ huynh đồng hành cùng con thuê à?”
“Giả sử số lượng nhà mà nhiều thì nguy cơ là khó quản lý xuể, phải bố trí người ở Bắc Kinh Thượng Hải hỗ trợ giám sát.”
Kiếp trước Khương Vong không học hành mấy, hiểu biết khá ít về các trường trung học trọng điểm, nghe Quý Lâm Thu liệt kê một lượt như đọc tên món ăn mới chợt giật mình.
…Lượng dự án sẽ lớn lắm đây.
Khu nhà đúng tuyến trước đó họ đi xem là vị trí nằm trong vành đai 2 Bắc Kinh, gần trường tiểu học trọng điểm, năm 2020 đã gần 130 ngàn tệ/m2, hiện tại cho thuê 2 ngủ 1 khách cũng 3500 tệ/tháng.
Đầu tư phải tranh thủ từ sớm.
Vốn dĩ hắn chỉ tính quanh quẩn Dụ Hán trông nom mấy sào ruộng thôi, giờ Quý Lâm Thu nói xong tự dưng hắn lại bừng bừng dã tâm.
“Ầy, Lâm Thu.” Người đàn ông cười tươi: “Ví dụ đang làm trung tâm dạy thêm rồi anh còn muốn đá thêm sang mảng bất động sản nữa, liệu em có thấy anh bị điên không?”
Quý Lâm Thu trông đôi con ngươi màu hổ phách ánh chiếu tuyết rơi của Khương Vong, nâng lòng bàn tay phủi bớt vụn tuyết đọng trên lông mi hắn.
“Em muốn điên cùng anh.” Giọng anh trong vang, âm cuối mềm mại: “Sống trên đời mà có người vật vã chung với mình, chẳng hạnh phúc hơn à?”
Khương Vong cười ôm chầm anh vào lòng.
“Có mỗi em dung túng anh vậy thôi.”
Trước kia hắn tưởng kéo được anh khỏi mấy chục năm cô quạnh, cứu được anh từ chiếc lồng giam tự cô lập ra, có lẽ đã trọn vẹn lắm rồi.
Giờ đây xem ra câu chuyện chỉ vừa mới khởi đầu.
Họ nắm tay nhau, máu cũng nóng bỏng.
Tuyết lớn nữa cũng chẳng hề chi.
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Không ngờ đến phải không, mị update rồi này hì hì hì hì
Ban ngày bận quá cứ tưởng phải leo cây!
Sáng mai cũng có nha, moah moah moah moah!
———-
Đọc bình luận thấy có bạn đáng yêu hỏi, bản thảo sẵn nào cơ, bao lâu nay toàn cởi truồng chạy tụt quần (rơi lệ)
Đã viết là sốt ruột phải đăng ngay, để dành cái gì, update hàng ngày cũng không để dành
Tùy tiện vậy đó (Ê