Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 84

Mùng 1 đầu năm là dịp phù hợp nhất để đi chúc Tết, Bành Tinh Vọng đã được mở sẵn thẻ ngân hàng từ trước, thẻ mới còn là mẫu giới hạn đặc biệt in hình Ultraman Cosmos cơ.

Tối qua Khương Vong chơi game muộn, vốn định đánh một giấc đến bao giờ tự dậy mới thôi, nhưng rồi 8 giờ sáng vẫn lim dim díp mắt theo bé con sang nhà mọi người.

Thường những thời điểm thế này Bành Tinh Vọng cực kì biết điều, không quấy phá không hô hào gây khó chịu mà chỉ nằm nhoài ở mép giường nhìn hắn như con cún con, trông chẳng nỡ lòng nào từ chối.

Khương Vong cố tình trùm chăn che mặt, xoay qua phía khác giả vờ chưa hề có gì xảy ra, khổ nỗi tầm mắt hừng hực chân thành và vô tội ấy vẫn quá đỗi mãnh liệt.

…Thôi thôi, dậy xừ cho xong.

Nhận lì xì có thể xem là đặc quyền của trẻ con Trung Quốc nhân dịp năm mới, các nước khác cùng lắm chỉ nhận đồ chơi linh tinh nhét tất Giáng sinh thôi, trong khi lì xì Tết là tiền mặt hẳn hoi.

Chỗ Dụ Hán thường quen để tận vài trăm tệ, chúc Tết một vòng xung quanh xong túi nhỏ đã căng phồng không nhét nổi, đành cất vào cặp sách dự phòng trên xe.

Khương Vong ghé thăm đơn thuần nhằm trò chuyện tán gẫu với khách quen hoặc bạn bè, song gặp nhà nào có trẻ con cũng vui vui.

Hắn vừa huyên thuyên vừa im ỉm theo dõi bọn trẻ giở trò đùn đẩy nhõng nhẽo với họ, giả nai nũng nịu mà mặt mũi còn rõ ngượng nghịu, cuối cùng đến lúc nhận ‘hàng’ thì vô cùng dứt khoát, diễn trọn cả vở điêu luyện mượt mà.

Ngồi xem một hồi xong cười toe.

Giống mình ghê. Đổi thành mình mình cũng làm thế.

Trong khi đó Đỗ Văn Quyên đang ở nhà rán trứng bọc sủi cảo và làm thịt viên củ sen, tâm trạng phơi phới ngâm nga suốt.

Điện thoại đổ chuông, cô quan sát bọt trong chảo dầu, tiện tay ấn nghe: “Thường Hoa à?”

“Nhân Nhân ở nhà bà nội ngoan lắm, nhận được mấy bao lì xì rồi đây này.” Thường Hoa ra hiệu người nhà bế con ra xa, hỏi thăm tình hình cô.

Gọi điện đường dài khá đắt, hai người chỉ trao đổi sơ lược, thậm chí hơi cứng nhắc.

Chờ sắp cúp máy, Đỗ Văn Quyên lần lượt gắp thịt viên đã chín để vào giỏ mây, chợt thấp giọng bảo: “Em muốn đón Tinh Vọng sang kia.”

Đầu dây đối diện im ắng mất giây lát, mãi mới thấy trả lời.

“Sao lại nhắc cái vụ này à?”

“Anh biết ngay mà… nhưng Văn Quyên, Nhân Nhân được có mấy tháng, đợi tròn 1 tuổi xong mình còn phải dạy con bé nói, đồng hành cùng con bé đi các nơi, lấy đâu ra thời gian để chăm con trai em nữa?”

Đỗ Văn Quyên không vui: “Em lo được, nhà cũng có sẵn chỗ cho thằng bé ở rồi.”

“Thường Hoa, anh mà cứ chưa gì đã phủ đầu khăng khăng thế này là em sẽ cân nhắc dẫn Nhân Nhân đến Dụ Hán ở đấy nhé, giờ Tinh Vọng mới 9 tuổi thôi.”

Có vẻ đối diện đảo mắt bất mãn một giây, giọng điệu trở nên quái dị.

“Trước ngày cưới 1 2 tháng em mới báo với anh là em có đứa con trai.”

“Văn Quyên, anh chưa bao giờ trách móc em việc này cả, nhưng em cũng phải hiểu cho anh chứ.”

Nghe xong Đỗ Văn Quyên chỉ thấy bức bối trong lòng, cứ nghĩ đến việc con quấn mình như thế, nghĩ đến cả Nhân Nhân ở đầu kia điện thoại, cảm giác mắc kẹt giữa ngã tư đường chẳng biết phải đi đâu.

Cô tắt bếp, cầm điện thoại chậm rãi mở miệng: “Tháng trước thẻ ngân hàng của em thiếu mất 1 ngàn 5, vậy là sao đây?”

Đối phương ngớ người, nhanh chóng đáp: “Thiếu mất 1 ngàn 5? Sao anh biết được, hay em nhớ nhầm.”

“Em đổi mật khẩu rồi.” Đỗ Văn Quyên bình tĩnh nói: “Thường Hoa, tuy vừa sinh con xong nhưng anh mà còn tái phạm những chuyện mang tính nguyên tắc thế này nữa, là chắc chắn em sẽ dẫn Nhân Nhân đi đấy.”

Ngày trước cô không đủ dũng khí nói câu này, thậm chí chẳng dám mon men nảy ý tưởng.

Nhưng hiện tại, dù Nhân Nhân mới chào đời chưa đến 1 năm, cô lại vẫn có thể tuyên bố mạch lạc dõng dạc, thậm chí đối chất thẳng mặt anh ta.

Hóa ra con người sẽ thay đổi liên tục thật.

Câu nói khiến Thường Hoa nghẹn họng, anh ta đáp qua quýt ậm ừ vài ba câu xong cúp điện thoại luôn.

Đỗ Văn Quyên xem số dư tiền điện thoại hiển thị trong tin nhắn, hồi lâu sau cô thảy miếng thịt viên củ sen vào miệng, vừa nhai vừa chậc một tiếng.

Cưới xin quái gì, ông nào ông nấy rách việc như nhau.

Khương Vong đã khô khốc miệng lưỡi vì chúc Tết, bèn dẫn Tinh Vọng về tiệm nhà mình uống trà sữa Hongkong.

Nay hắn đang có 4 nhà sách ở thành phố Hồng, mở thêm 2 nhà sách ở Dụ Hán, trung tâm dạy thêm phân bố ở 3 khu vực thương mại cốt lõi quanh tỉnh thành, chưa kể khách hàng tấp nập, doanh thu khấm khá.

Nếu xét theo tiêu chuẩn khá giả thì hắn đã có thể ngơi tay từ lâu, ngồi chơi xơi nước tận hưởng là được.

Song trước giờ hắn luôn rất thận trọng.

Trên đời nào có chuyện kiếm chác bền vững mãi.

Hễ tham gia thị trường đang dịch chuyển thì cạnh tranh, so sánh, rủi ro là điều khó tránh khỏi.

Vậy nên bắt buộc phải đối chiếu xác nhận mọi lúc, duy trì vị thế dẫn đầu để tăng tốc độc lập.

Sự phát triển tột bậc của nhà sách Không Quên và trung tâm Không Quên khiến Dụ Hán xuất hiện tình trạng y hệt thành phố Hồng ——

Nhà sách, quán trà sữa, lớp dạy thêm mới nối nhau mọc lên như nấm sau mưa, thậm chí nhăm nhe mở tiệm sát sạt cạnh công ty hắn, bắt chước quy mô phương thức vận hành rồi đến cả thực đơn tên món cũng bê nguyên đai nguyên kiện sang nốt.

Chưa chờ nhân viên của Văn hóa Khương Vong bức xúc, quần chúng nhiệt huyết bao gồm khách quen hàng trà sữa, thành viên hạng vàng cửa hàng phụ kiện lẫn phụ huynh thường trú trung tâm bồi dưỡng đã xôn xao lên án hộ.

“Các cậu thấy cái hàng trà sữa kia chưa – lại còn đặt là trà sữa Phải Vượng, trà vải sủi bọt các cậu bán bọn họ cũng bán, không buồn đổi tên nữa cơ!”

“Ấy, cái lớp bồi dưỡng ở cổng nhà xưởng rầm rộ vậy mà lén đi photo trộm tài liệu bên này về giảng cho học sinh kìa, vô liêm sỉ thế là cùng!”

Khương Vong đã bắt tay nộp đơn xin cấp bản quyền đủ các lĩnh vực, quay về thì cùng nhân viên cám ơn những khách hàng nhiệt tình này rất chân thành.

Đám gián chuột thối tha dưới cống thì làm sao diệt sạch nổi?

Sao chép cóp nhặt trắng trợn thất đức, sớm muộn cũng gặp quả báo thôi.

Giờ hắn có việc quan trọng hơn cần làm.

Năm mới là dịp quảng bá thúc đẩy tiêu thụ tuyệt vời, lý tưởng để thu hút khách mới nâng cao doanh số.

Khương Vong lên sẵn phương án từ cách đó 3 tháng, tranh thủ đang đông đúc sôi nổi bèn tung ra hoạt động hộp mù năm mới.

—— Hễ chi tiêu đủ 66 tệ làm thẻ ở nhà sách là có một lượt bốc thăm kẹp sách 12 con giáp, tập hợp đủ bộ sẽ được đổi quà tùy thích, bao gồm máy ảnh kĩ thuật số, máy tính xách tay v.v.

Kẹp sách làm theo kĩ thuật chạm rỗng, đính chuỗi hạt tua rua bạc điểm xuyết, 12 mẫu là 12 loài động vật xinh xắn dễ thương hoàn toàn khác nhau, màu sắc và chất liệu cũng có các đặc điểm riêng biệt rất tinh tế.

Các em nhỏ không có nhu cầu sưu tập thì mua sắm xong được tặng kẹp sách miễn phí, các em đam mê thì mua gom số lượng lớn bê cả hộp về, rút thừa có thể mang đi đổi với bạn bè.

Nhân viên lễ tân ai nấy đều được tập huấn bài bản, gợi ý nếu gia đình không cần nhiều sách vậy thì đăng kí lớp luyện nói của trung tâm cũng được, các bên liên kết với nhau hết, vẫn tính mức chi tiêu làm thẻ đổi hộp mù như thường.

Đúng là hàng ngày đều có một hai em nhỏ gom đủ 12 mẫu, tung tăng cầm kẹp sách đến đổi giải thưởng lớn ngay trước mặt quần chúng, ôm mô hình bản giới hạn sung sướng khải hoàn.

Mọi người khác bán tín bán nghi, tò mò rục rịch bốc thăm theo.

Vốn dĩ chỉ định thử một lần xem xem rốt cuộc bên trong là gì thôi, mê muội thế nào đã thành hẳn 10 lượt liên tục, chờ lúc bừng tỉnh đã thấy mình đăng kí hết lớp phát âm lớp luyện thi Olympic lý luôn rồi.

“Từ từ… Hình như mình chỉ định mua quyển từ điển thôi mà.”

“Tiền mừng tuổi của mình đâu?? Nguyên cả xấp lì xì dày cộp thế sao đã tiêu sạch rồi?? Vô lý vậy ta??”

“Còn đúng cái con rồng nữa là đủ bộ 12 mẫu aaaaaa ngàn vàng tìm kẹp sách tuổi thìn!! Ai đổi với tớ không!!”

Tất cả hoạt động ở Dụ Hán lẫn thành phố Hồng đều triển khai đồng bộ, doanh số các chi nhánh tăng vọt thần tốc tới độ kế toán bất đắc dĩ phải tăng ca làm sổ.

Sếp Khương mừng rỡ yên tâm cực kì, đặc biệt mãn nguyện.

Tiền mừng tuổi thì dĩ nhiên phải chuyển hóa thành tri thức với thành tích học tập thì mới bảo toàn giá trị nhất chứ.

Nhân viên lỡ nhận lì xì há miệng mắc quai tăng ca đều đặn, nghĩ bụng sếp nhà mình cười lên trông thì thân thiện, chứ lúc nào đã bào là bào không nương tay.

…Đỉnh thật.

Dẫu sao mùng 1 đến mùng 7 vẫn cần ăn Tết đàng hoàng trên hết, Khương Vong không đòi hỏi bắt bẻ, chủ yếu mọi người tiện đường thì buổi chiều ghé qua tăng ca một lát, làm vài việc hoặc ít hoặc nhiều rồi lại về nhà ăn cơm, phía nhân sự sẽ không yêu cầu ép buộc song hễ có mặt là được nhận lì xì, bầu không khí làm thêm rất rộn ràng.

Chỉ đúng một nhân vật cứ sáng 10 giờ đến tối 8 giờ về sừng sững bền bỉ —— Phù Nhĩ.

Đồng chí Phù Nhĩ thiếu mỗi đoạn bê chăn gối giường gấp bàn chải đến đóng đô ở văn phòng nữa thôi.

Sau khi dạo chơi nước Pháp phong cảnh như tranh thì bố mẹ cô đang lên kế hoạch đi tiếp một tour nước Mỹ cởi mở tự do.

Phù Nhĩ đẩy kính, bày tỏ bố mẹ muốn đi đâu cũng thoải mái, con đây chỉ muốn kiếm tiền, mục tiêu duy nhất trong đời là tăng ca lao động cày cuốc hàng ngày.

Ngồi một mình giữa công ty trống trải vắng vẻ mà cô rất thư thái, kể cả bật rock n’ roll loa ngoài vẫn chẳng ai kêu.

Mùng 3, cô đang chuẩn bị giáo án luyện thi Olympic thì có tiếng hỏi thăm ngoài cửa: “Cho hỏi có ai không ạ?”

Phù Nhĩ ngạc nhiên ngẩng đầu, tưởng là đồng nghiệp ở khu vực khác sang, bèn xỏ dép lê đính cục lông thỏ ra đón.

Xuất hiện trước mặt là một cô giáo mày kiếm mắt sáng, chị mặc áo khoác phong cách workwear với quần bò nâu sẫm, vóc dáng cao ráo bừng bừng khí thế, cô phải ngẩng đầu lên để nhìn đối phương.

“Chào chị…” Cô quan sát thấy đối phương không đeo thẻ tên ở ngực: “Xin hỏi chị là?”

Đào Anh Khải mang tiếng chủ nhiệm lớp tiểu học của Bành Tinh Vọng, nghỉ Tết cũng rảnh rỗi, đi dạo qua đây định xem xem có gặp cậu bé không.

Chị và Quý Lâm Thu rất thân thiết, dần dà thành thói quen hay ghé nhà sách mua sắm, thi thoảng lại vào trung tâm phụ đạo ngắm nghía ngó nghiêng.

“Không biết Tinh Vọng có ở công ty không, hay lại sang nhà sách rồi?”

Phù Nhĩ ngớ người: “Chị quen em ấy ạ…? Hay để tôi gọi điện hỏi thử?”

“À, tôi là giáo viên dạy văn kiêm chủ nhiệm lớp em ấy,” Đào Anh Khải ý thức được hình như biểu hiện của mình hơi kiêu, cũng có thể do cô gái đối diện lùn quá, nói chuyện với mình hơi tốn sức, chị cười xua tay bảo: “tiện đường nên tôi định vào thăm thằng bé ấy mà, xin lỗi nhé, làm phiền cô quá.”

“Đâu có đâu có,” Phù Nhĩ nhanh nhẹn kéo cửa: “vào chơi một lát? Để tôi giới thiệu cho chị.”

Cô luôn luôn để ý đặc biệt đến các đồng nghiệp không thuộc công ty nhà mình, vì các lãnh đạo tuyên bố rõ rồi mà, miễn ứng viên tiến cử phù hợp yêu cầu khảo hạch, cứ mỗi suất tính một phần hoa hồng riêng.

Nhỡ rủ được ai thì sao?

Phải khoe khoang thật xịn sò thay mặt sếp Khương, tốt nhất còn tranh thủ xin cải thiện mức hoa hồng trợ cấp nghỉ phép năm các thứ nữa chứ?

Gia nhập công ty tui thắp sáng tâm huyết, tương lai tươi đẹp gần ngay trước mắt!

Đào Anh Khải đi theo sau Phù Nhĩ, lờ mờ cảm nhận tâm trạng cô gái bỗng dưng phơi phới hẳn lên.

Chị sống ở Dụ Hán một mình, Tết nhất cũng lười về quê, chị quan sát Phù Nhĩ rồi hỏi: “Hội sếp Khương gây áp lực cho cô hay cô chủ động ở lại tăng ca thế?”

Phù Nhĩ đang vui vẻ ngâm nga, trình bày với chị về thiết bị giảng dạy và tài liệu đồng bộ mới nhất theo đúng quy trình công ty.

“Tôi thích làm đề, thích dạy học, Tết nhất tăng ca vài hôm cũng vui.”

“Đi dạy ở trường thì muốn trốn tăng ca cũng chẳng được,” Đào Anh Khải cười bảo: “khổ nỗi nghỉ đông nghỉ hè mà họp hành làm lụng chưa chắc đã kiếm nổi mấy đồng.”

Phù Nhĩ nghiêng đầu nhìn chị một hồi, chợt nói: “Chị rất có tiềm năng.”

Ngoại hình chính trực, giọng điệu vang vọng mạch lạc, quan sát qua đủ biết là giáo viên giỏi thâm niên.

Hay làm chung với bọn tôi đi.

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Bành Tinh Vọng: Cô Phù cô từ từ đã!!!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn