Tuy bữa tất niên chỉ có 3 người ăn nhưng suốt cả chiều Đỗ Văn Quyên vẫn xào nấu chiên rán luôn tay không ngừng nghỉ, bưng đầy đủ 10 bát to ra bàn.
“Đã bày mâm là phải đủ mười món, cho đầy đặn tròn trịa viên mãn,” Cô cười nhận tua rua cắt giấy đỏ từ tay Bành Tinh Vọng, rón rén gài vào miệng con cá rán, trịnh trọng tuyên bố: “Từ mùng 1 đến mùng 3 mình không được động đến con cá này đâu nhé, để nguyên lấy điềm lành.”
Cô nấu nướng cực cần cù, mấy lần hai đứa lớn nhỏ muốn vào hỗ trợ mà đều bị đẩy ra xem tivi.
Khương Vong ngửi mùi thôi đã sôi cả bụng, cứ như sáng giờ chưa ăn gì vậy.
Chờ đến đúng 8 giờ tối, cả gia đình ngồi quây quần quanh bàn ăn xem chương trình gala giao thừa, đồ ngon đầy ắp trên bàn khiến người ta thèm thuồng nhỏ dãi.
Dụ Hán phổ biến các món chưng hấp, cho chung củ sen sườn lợn cải cúc ba chỉ vào nồi, sủi cảo nhân rau gói mới trong ngày, cắn một miếng đã thấy tràn trề mùi vị mùa xuân.
Mọi năm 30 Tết Khương Vong toàn luộc đại ít sủi cảo đông lạnh cho xong chuyện, hôm nay ngồi cạnh hai người ngắm nghía mâm cỗ thịnh soạn trên bàn, đang chuẩn bị động đũa thì hắn chợt kêu: “Chờ chút!”
Đây mà là 20 năm sau, đảm bảo phải đăng cái ảnh lên mạng khoe khoang một phen.
Tầm này mạng Nhân Nhân hãy còn xa lạ, Weixin thì chờ thêm vài năm nữa may ra, thôi cứ chụp bức ảnh làm kỉ niệm đã.
(*Mạng Nhân Nhân 人人网: ra mắt năm 2005, là mạng xã hội sớm nhất TQ, khởi điểm là nền tảng dành riêng cho sinh viên ĐH, nổi tiếng nhất vào giai đoạn năm 2010)
Hắn chạy về phòng làm việc tìm máy ảnh, đầu tiên lấy nét chụp một bức bàn ăn mỹ vị phong phú rồi ngồi xuống cạnh mẹ, chỉ cho mọi người cùng nhìn vào ống kính: “Nào, mình tự chụp một bức!”
Đỗ Văn Quyên cười cong mắt làm số 2, bé nhỏ giơ cả hai tay lên hoan hô theo.
Tiếng đốt pháo đã lác đác lốp đốp ngoài cửa sổ, bầu không khí rộn ràng.
“Sang năm 2008 rồi đấy,” Đỗ Văn Quyên cảm khái: “thời gian trôi nhanh thật, nhoáng cái Tinh Vọng đã sắp 10 tuổi đến nơi.”
“Chưa đến mà ạ,” Bé nhỏ ăn dính cả vụn cải cúc trên má: “con không lớn nữa đâu, cứ thế này là nhất!”
Chờ mọi người ăn uống gần xong Khương Vong giành phần rửa bát trước, dọn bàn sạch sẽ với bé nhỏ rồi mới bê chồng hộp pháo đi ra ban công.
Hắn nhắn tin cho Quý Lâm Thu, giục anh ra sân xem pháo hoa.
Tin nhắn đã gửi, Khương Vong nhấc hộp ‘Sấm sét đất trời rắn đỏ múa lửa vang 3000 tiếng’ độc quyền bán chạy của hàng pháo hoa ra chính giữa khu vực trống, dặn Đỗ Văn Quyên dắt bé nhỏ đứng tránh xa xa.
Hộp pháo hoa này chiều rộng hơn 1 mét, to đến nỗi không để vừa cốp, phải gác lên ghế sau xe.
Chủ tiệm bán được hàng mà mặt mũi xúc động như kiểu gặp phải tri âm tri kỉ: “Mua nó!! Mua nó là sáng suốt lắm đấy!! Đảm bảo cực đỉnh!!”
Bành Tinh Vọng đã bịt tai sẵn sàng, hơi hơi hồi hộp.
Cũng mười mấy năm rồi Khương Vong chưa châm pháo, thực sự bắn pháo ở doanh trại dã chiến cũng không hốt đến mức này, bật lửa thấy tóe tia là hắn quay ngoắt bỏ chạy luôn.
Dây dẫn rất dài, Bành Tinh Vọng bịt tai mãi lâu chả thấy động tĩnh gì, mới bỏ tay xuống bảo: “Sao cái này nó không ——”
“Đoàng!!”
“Đùng đùng đùng!!!”
“Loẹt xoẹt —— đùng!”
Tiếng nổ khiến bé con nhảy dựng tại chỗ, Khương Vong phải duỗi tay sang che tai hộ: “Ngốc chưa.”
Nào ngờ hộp Sấm sét đất trời rắn đỏ múa lửa vang 3000 tiếng này danh xứng với thực, phát nào phát nấy vọt lên trời đều rầm rĩ vang dội ầm ĩ chẳng kém pháo cối, cảm giác nó phải bung đủ tam dương khai thái đào mai ngập trời mới thôi, tiếng còi tiếng nổ rung chấn đồng thanh đính kèm cả tiếng đùng đoàng liên miên không dứt khiến cư dân toàn bộ tiểu khu đều giật mình kéo cửa sổ ló đầu ra xem.
“Ôi, pháo nhà nào mua mà bốc thế?”
“Đỉnh thật chứ, ầm ầm 2 phút rồi mà vẫn chưa xịt à?”
“Đẹp quá đẹp quá, nào nào nào cả nhà mình đứng vào chụp kiểu ảnh với loạt pháo này đi, đỏ rực đúng Tết nhất luôn!”
Khương Vong cũng sốc khi thấy pháo hoa bản địa đáng tiền từng xu, lúc móc ví trả 999 tệ hắn chỉ nghĩ người ta hét giá, giờ nghe pháo hoa nổ mà lồng ngực cũng đập thình thịch thình thịch theo, nhịp điệu mạnh mẽ cuồng nhiệt.
Pháo hoa chưa cháy hết, Quý Lâm Thu đã gọi điện sang.
“Khương Vong,” Anh nhịn cười hỏi hắn: “anh lắm lời ghê cơ, cái loa phóng thanh hò hét phải 2 phút rồi đấy nhỉ?”
“Vẫn còn nhé, tận dụng lặp lại thêm vài lần, sợ em không nhớ kĩ.” Khương Vong thì cười nhức cả cơ mặt: “Tình cảm anh sâu nặng, nó thấu hiểu hết mà.”
Còn lâu mới 12 giờ, phía ngoài đã rộn ràng nhốn nháo lấn át hoàn toàn âm thanh từ tivi.
Mọi người ngồi trong nhà cười đùa sang sảng oang oang, nói một câu thôi bị tiếng pháo đì đùng lốp đốp xen kẽ chia tách thành hẳn mấy đoạn vang vọng, cứ phải vừa nghe vừa đoán.
Cả ba bèn dứt khoát xuống sân đi dạo, Khương Vong giám sát giúp bé nhỏ đốt hết cuộn pháo trúc to tướng, giao máy ảnh cho cậu bé chụp bầu trời tùy thích, cất bước lững thững dọc phố phường thoáng đãng.
Tầm này đường xá sạch bóng xe cộ, chủ yếu toàn cha mẹ anh chị dắt trẻ con ra đốt pháo ngắm pháo, thấp thoáng mấy cụ già đơn côi ngồi trong góc đốt tiền vàng cho người đã khuất.
Tinh Vọng đi đằng trước, cách vài bước lại ngửa đầu chụp ảnh bầu không, Khương Vong và Đỗ Văn Quyên thì sóng vai chậm rãi phía sau bé con.
Trời cao giăng bức màn trong trẻo mênh mông, để con người dưới trần điểm xuyết bằng hoa lửa và ánh sáng, mặc những sắc màu rực rỡ phô trương lan tràn, chiếu rọi toàn thể thế giới lấp lánh theo.
Khi nãy giữa bữa tất niên Đỗ Văn Quyên có uống dăm ba chén, hiện giờ tản bộ cô hơi ngà ngà say, gò má ửng đỏ.
Cô theo cạnh Khương Vông, trông bóng lưng Bành Tinh Vọng trước mắt, từ tốn cất lời.
“Thực ra hồi đó lần đầu Bành Gia Huy tát chị là vì chị hiểu nhầm anh ta lén lút cặp bồ, nói mấy câu rất chối tai.”
“Xưa nay bố mẹ luôn yêu thương chị, từ bé đến lớn không nỡ đánh mắng một tí nào, lần đầu ăn vả ấy chị ngơ ra luôn, muốn ly dị ngay tức khắc.”
Khương Vong chậm chạp tiến bước, cũng đoán được đại khái câu chuyện tiếp sau.
“Buổi sáng hôm định đề nghị ly dị, chị nấu mì với hành cho cả hai, nghĩ bụng ăn hết bát mì này là duyên phận đôi bên chấm dứt sạch sẽ.”
Đỗ Văn Quyên nhìn lên cảnh pháo hoa long lanh ở khoảng trời đầu phố, dừng chân lại: “Kết quả vừa ăn được một miếng chị đã ọe ra ngay trước mặt anh ta, nguyên buổi sáng hôm ấy chỉ dám uống vài ngụm nước, ngửi thấy mùi mì thôi là buồn nôn.”
“Đi bệnh viện kiểm tra, thì có Tinh Tinh được 3 tháng rồi.”
Vậy nên Khương Vong cũng ngưng bước, nhìn vào mắt cô.
Hiếm khi nào hắn sợ.
Nhưng giây phút này đây hắn lại rất sợ những gì cô sắp kể, thậm chí còn muốn lập tức tìm đề tài khác đánh trống lảng, trốn tránh khỏi câu chuyện ấy.
Ý nghĩ đó xuất hiện trong hắn từ lâu, song hắn nhét nó vào xó xỉnh đại não, tuyệt nhiên không bao giờ động đến.
Đừng kể tiếp nữa.
Nào ngờ Đỗ Văn Quyên quay sang xem Bành Tinh Vọng, cười rất vui vẻ.
“Lúc chờ kết quả ở bệnh viện chị cứ nghĩ mãi, nhỡ có bầu thật thì phải lo liệu đứa bé thế nào đây, sau đấy làm sao còn đề nghị ly dị được đây.”
“Nhưng lúc bác sĩ báo với chị là chị mang bầu thật… chị chỉ thấy mừng thôi.”
“Mừng tới nỗi cảm giác trời cũng trong xanh hẳn, sẽ nắng rạng rỡ cả đời.”
Ánh mắt cô đong đầy nụ cười, hễ nhớ về hôm đó lại tự động cười lên.
“Rời bệnh viện về nhà mà chị còn sờ bụng nghĩ, hóa ra chị thích Bành Gia Huy đến thế, thích đứa bé này đến thế cơ.”
“Ban đầu chị thật lòng muốn có con với anh ta, xây dựng một gia đình nhỏ đầm ấm với anh ta, cùng nhau cố gắng nuôi con khôn lớn.”
“Cứ mường tượng vậy xong tự dưng thấy việc gì cũng tha thứ được hay sao ấy, miễn hàng ngày chung sống hòa thuận êm ả thôi.”
Khương Vong chôn chân tại chỗ, đầu óc trắng trơn.
Đỗ Văn Quyên bước mấy bước, phát hiện hắn chưa đi theo bèn gọi Tinh Vọng đứng lại chờ, tưởng hắn thích phong cảnh đoạn này nên đang nấn ná thêm chốc lát.
Tâm trạng dần vượt khỏi tầm kiểm soát, giọng Khương Vong hơi khàn khàn.
“Cô… không trách thằng bé cản trở cô ly dị ư.”
Nếu khi ấy chưa mang thai thì biết đâu mẹ đã bỏ được Bành Gia Huy từ lâu, đã chẳng phải gánh chịu nhiều khổ đau vậy, đúng không?
“Tại sao?” Hàng lông mày mảnh của Đỗ Văn Quyên khẽ nhướng, cô đút tay vào túi cười đáp: “Thằng bé là con chị mà.”
“Ai lại đi đổ lỗi của người lớn lên đầu trẻ nhỏ chứ.”
“Thực ra nghĩ kĩ mới thấy, chắc hồi đó còn đang trong bụng mẹ Tinh Tinh đã bảo với ba, con tranh thủ cho ba được một cơ hội đấy, ba phải thể hiện hẳn hoi, đừng để nhà cửa chia năm xẻ bảy.”
“Nôn lúc nào không nôn mà cứ phải chọn đúng thời điểm ấy.” Cô cảm thán: “Đợt bầu Tinh Tinh thằng bé yên ắng nhẹ nhàng lắm, các bạn chị còn hâm mộ mãi kìa.”
“Cực kì nghe lời, không hành hạ chị, đẻ ra cũng trộm vía ăn ngon ngủ ngon, chị ở cữ xong tươi tắn đến nỗi đồng nghiệp tưởng nhà chị thuê giúp việc cơ mà.”
“Ba nó kém cỏi, sa đà bạo lực trốn tránh trách nhiệm mấy thì cũng tại chị chọn nhầm người.”
“Cơ mà… khoảnh khắc Tinh Tinh chào đời, hình như chị đã hiểu hết tất thảy.”
Cô dụi mắt ngoái nhìn Khương Vong, biểu cảm áy náy lẫn cảm kích sâu sắc: “Mấy năm mới bỏ chạy mãi chị chẳng dám về đón, sợ anh ta lợi dụng con nhốt chị ở đó luôn.”
“Cũng may có em bên nhà ngoại chống lưng, chị mới dám trở lại.”
Khương Vong muốn mở miệng đáp một câu mà chóp mũi cay xè, cổ họng khô khốc nhói đau.
“Trước đây tôi vẫn nghĩ, với cô thì đứa con cũng là nỗi khổ.”
“Nếu không sinh nó có khi cô đã hạnh phúc hơn nhiều rồi.”
Mắt Đỗ Văn Quyên đỏ hoe theo.
“Không đâu,” Cô cười rưng rưng nước mắt, giọng êm dịu và kiên định: “thằng bé là con chị, chị sẽ chỉ rất rất yêu thương nó.”
Khương Vong cảm giác thứ gì đó vụt lướt qua gò má mình, nóng bỏng mà cũng rét căm.
Đỗ Văn Quyên ngây người, hốt hoảng hỏi: “Sao em lại khóc? Có phải chị lỡ miệng nói gì sai không?”
Cô vội thò vào túi tìm giấy ăn nhưng không thấy, đành duỗi hẳn tay sang, khớp ngón tay sạch sẽ lau đi vệt nước mắt trên má hắn.
Ngón tay người phụ nữ lành lạnh mềm mại, thoang thoảng hương nước hoa mùi nhài.
Mùi của mẹ.
“Nhỡ chị nói gì làm em buồn thì…”
“Không phải đâu,” Khương Vong sững sờ vì bản thân lại rơi nước mắt, luống cuống bảo: “tôi chỉ đang nghĩ, hóa ra mẹ tôi cũng yêu tôi.”
Hóa ra mẹ mình cũng yêu mình.
“Sao lại ngốc thế cơ,” Đỗ Văn Quyên dở khóc dở cười: “lắm lúc Tinh Tinh ngơ ngơ không biết đâu là đường đâu là muối, chị vẫn thích nó mà.”
“Em giỏi giang tử tế thế này, một mình bôn ba phấn đấu gây dựng sự nghiệp, có trách nhiệm dám đảm đương, biết chăm sóc mọi người nữa.”
“Khương Vong, chắc chắn mẹ em sẽ tự hào về em lắm, sẽ nhớ mong em từng ngày.”
Bành Tinh Vọng đang chụp ảnh dở chợt phát hiện cả mẹ cả anh đều đã tụt lại đằng xa bèn chạy về chỗ cả hai, trông thấy anh thì giật mình thảng thốt.
“Anh ơi anh có sao không ạ!”
“Anh con nhớ nhà đó,” Đỗ Văn Quyên gọi bé nhỏ tới gần ôm lấy Khương Vong: “thôi đừng buồn, ngoài trời gió lớn, mình về nhà nhé?”
Khương Vong cúi xuống ôm chầm lấy Bành Tinh Vọng, chùi hết nước mắt vào quần áo mới của cậu bé.
Bé nhỏ cũng xót áo nhưng mà xót anh hơn, còn chủ động đẩy vai ra, ý bảo nếu anh không ngại có thể mượn tay áo mình lau mặt tiếp.
“Đi, về nhà.”