Tuy nhắc đến Tết nhất, các ngành nghề lĩnh vực đều rộn ràng phát thưởng tổ chức tiệc cuối năm cho toàn thể nhân viên nghỉ ngơi, song riêng hai mảng Khương Vong đang tham gia lại khác.
—— Làm chuyển phát nhanh, càng lễ Tết càng bùng nổ đơn hàng, điện thoại sắp sửa bốc khói vì tiếng thông báo đòi mạng tuần hoàn lặp đi lặp lại.
Mọi người dần dà quen với niềm vui mua sắm đồ Tết trên nền tảng thương mại điện tử, cao điểm năm ngoái cùng lắm bằng 160% bình thường, năm nay công ty thử mô phỏng dữ liệu, ước tính ít nhất phải nhảy lên 320%.
Còn đoạn giáo dục bồi dưỡng thì vận hành ròng rã quanh năm luôn.
Một năm 4 mùa 365 ngày bọn trẻ con đều phải cày đề, vào đợt nghỉ hè nghỉ đông nhân viên trung tâm càng cần tăng ca.
—— May sao sếp Khương hào phóng sòng phẳng, đam mê đánh chén kiếm chác cùng cả làng, mỗi dịp Tết nhất đều trả lương gấp đôi thậm chí gấp ba, ngoài ra kèm cả thưởng theo hiệu suất và lì xì năm mới, nhiều người sẵn lòng vui vẻ nán lại làm thêm.
Hăng hái nhất phải kể đến Phù Nhĩ.
Trông cô gái nhỏ nhắn yếu đuối, nói chuyện lí nhí như chim sẻ ấy thế mà hồi đầu dạy thử khiến tất cả phải giật bắn.
Chỉ cần đặt chân lên bục giảng là người chị em bỗng dồi dào năng lượng dõng dạc hùng hồn, ánh mắt sáng quắc kiểu sắp xẻ thịt đối phương ra.
Phần lớn học sinh trong tiết dạy thử đều thuộc dạng ngồi cho đủ quân số, bị phụ huynh xách tới dự thính miễn phí, nào ngờ gặp đúng cô giáo mới rùng mình khiếp vía, muốn mất tập trung cũng khó.
Điều Khương Vong ngạc nhiên hơn cả là Phù Nhĩ có khả năng duy trì hoạt động đều đặn trong suốt tiết học, cứ như đang cày chỉ tiêu số bước đi bộ hàng ngày vậy, vừa giảng bài vừa lượn lờ xung quanh, căn đúng thời điểm lên bục viết bảng vẽ hình, thành ra dưới lớp không đứa nào dám lén lút chơi điện thoại làm việc riêng cả.
Chuyện này trông tưởng đơn giản, thực tế giáo viên làng nhàng chưa chắc đã cân nổi.
Việc đi lại và quan sát học sinh sẽ liên tục cắt ngang dòng tư duy của não, giáo viên cấp 2 cấp 3 thường hay chọn xuống lớp vòng vèo giữa khâu chữa đề, vậy thì cầm quyển sách ở tay, nói dần theo thứ tự là ổn.
Nhưng Phù Nhĩ tiến hành song song cả hai ngay trong khi giảng bài mà tuyệt nhiên không hề vấp váp, toàn bộ hệ thống giáo án đã khắc ghi triệt để vào sâu não bộ, vừa phân tích các lực tác dụng vừa gõ đầu trẻ theo nghĩa đen, làm thằng bé hết hồn rơi oạch điện thoại xuống sàn.
Cô không chịu áp lực tâm lý trước lãnh đạo hay đồng nghiệp, đối xử với học sinh thẳng thắn rành mạch, đem lại cảm giác dễ gần bất ngờ.
“Đợt Tết để tôi ở lại công ty tăng ca cho!”
Mọi người còn khuyên can: “Tiểu Nhĩ mới làm mấy hôm, Tết không về nhà à, hẳn bố mẹ cũng muốn sum vầy con cái chứ?”
“Không sao! Tôi đăng kí cho bố mẹ tour châu Âu 7 ngày rồi!”
Cô gái hừng hực năng lượng: “Tranh thủ chưa mở lớp chính thức tôi muốn soát lại một lượt toàn bộ tài liệu môn lý đã, anh Khương anh xem được không!”
Khương Vong buồn cười: “Được chứ, vất vả cho cô quá.”
Đến hôm 30 Tết, Khương Vong dậy thật sớm, việc đầu tiên là tắm rửa sạch sẽ toàn thân, thay bộ quần áo mới đúng thói quen địa phương của Dụ Hán, sau đó hắn dẫn Bành Tinh Vọng đi mua pháo hoa.
Thời điểm hiện tại chưa cấm đốt pháo toàn quốc, hắn trông bé nhỏ bê pháo dây lẫn pháo hoa nổ cao bằng nửa người mình chất lên xe mà thấy vừa mới mẻ vừa hoài niệm.
“Cẩn thận bỏng tay nhé, năm nào cũng có vụ nổ gây thương tích đấy.”
“Em biết rồi anh! Anh chơi quăng pháo không, hay mình mua thêm ít cho thầy Quý nữa ạ?”
Khương Vong hút cạn sữa canxi AD, vứt hộp rỗng vào thùng rác.
“Mua, mua hẳn loại to ấy, mùng 1 mình chơi chung cả thể!”
Xét ra thì đây mới là lần đầu trong kí ức hắn đón Tết cùng người thân.
Mẹ ở đây, ba đã lì xì trước, bên cạnh có cả mình cỡ nhỏ chẳng khác nào em trai ruột.
Người yêu và bố mẹ người yêu ở ngay tiểu thu sát vách, đâu đâu cũng rộn ràng tiếng pháo trúc tưng bừng, toàn bộ thế giới đều hân hoan mừng rỡ, cực kì ấm áp sôi nổi.
Đỗ Văn Quyên cũng dậy từ sớm, chạy ra chợ mua hết cải cúc củ sen sườn lợn cá mè hoa tươi ngon nhất, về đến nhà thì thấy một lớn một nhỏ đang dán câu đối ở cửa.
Bành Tinh Vọng chê chưa đủ độc đáo, cất công bê hộp mực dùng trong tiết thư pháp ra, cầm bút thấm đẫm viết chữ Phúc thật to.
Khương Vong gọi một tiếng Lâm Thu theo thói quen, chẳng nghe ai trả lời mới sực nhớ mấy ngày Tết anh đã sang ở với bố mẹ.
Điện thoại rung vài nhịp.
[Lâm Thu]: Nhớ anh rồi nè.
[Vong]: Chờ đó.
[Lâm Thu]: ?
Mới quay đi một lúc đã thấy bé nhỏ viết được hẳn nguyên chồng chữ Phúc không kém cạnh gì máy in, nét đầu to đùng chình ình sắp bành trướng khỏi mép giấy, viết dần về sau chuyển sang sáng tạo tùy hứng, vẽ chữ uốn éo như hoa thơm bướm lượn.
Khương Vong duỗi tay nhấc mất già nửa tập.
“Ấy ấy ấy! Chồng này em viết chưa đẹp ạ!”
“Không sao, có phúc của nhóc là được,” Khương Vong soi ra nắng ngó thử, chữ tròn vành vạnh rất hợp không khí, hài lòng bảo: “anh mang sang tặng thầy Quý.”
“Từ từ đã, anh sang gặp anh ấy ạ?!” Nhà thư pháp nhí bèn lấy tờ giấy mới vung tay múa bút, xong xuôi nhón một góc đưa hắn: “Anh cầm cẩn thận nha, cái này em viết cho anh ấy đó!”
Khương Vong nheo mắt đọc.
[Xin chúc thầy Quý
Ăn nhiều không béo
Tài lục dồi dào
Vui vẻ mọi mọi mọi ngày]
“Tài lộc, lộc lá chứ.” Hắn nghiêm túc nhắc: “Không phải lục lam chàm tím đâu.”
Bé nhỏ ăn vạ: “Em chả biết! Tờ này cơ!”
“Rồi.”
Khương Vong báo với Đỗ Văn Quyên một tiếng, xuống tầng đích thân làm nhiệm vụ chuyển phát nhanh.
Trước khi rời nhà chợt nghĩ ngợi, lễ phép xách thêm theo lon trà và hộp rượu.
Dẫu sao cũng là sang gặp bố mẹ vợ cơ mà.
Quý Quốc Thận vừa từ trung tâm về, buổi sáng công ty tổ chức cho mọi người viết câu đối và chữ Phúc, giờ gặp Khương Vong thì bác ngẩn ra, vội đón hắn vào nhà.
“Mời vào mời vào, sao còn mất công đem gì sang thế kia!”
Quý Lâm Thu đeo tạp dề xanh sẫm đang xắn tay áo lau cửa sổ, dính cả ít bọt xà phòng ở khuỷu tay.
“Khương Vong?”
“Đây là chữ Phúc Tinh Tinh viết muốn tặng mọi người,” Khương Vong đặt từng xấp một lên bàn trà: “còn đây là chút tấm lòng của cháu ạ.”
“Anh Vong đến ạ!” Quý Trường Hạ cười gọi con trai lại gần: “Nào, Đoàn Đoàn, chào chú Khương đi con!”
Bé trai bên cạnh hớn hở cất giọng: “Cung hỉ phát tài, lì xì may mắn ạ!”
“Đoàn Đoàn!”
Khương Vong móc luôn bao lì xì ra đưa bé nhỏ vô cùng tiện tay, xoa đầu bé nói: “Sau này cứ gọi anh, vai vế không quan trọng, chú nghe già lắm.”
Bé nhỏ reo lên hoan hô: “Em xin anh ạ!!”
Quý Quốc Thận xem chữ Phúc, mừng rỡ bảo: “Đây là chữ Tinh Vọng á? Tiến bộ rồi này!”
Bố mẹ nhà họ Quý gặp Bành Tinh Vọng lần đầu ở công ty là Văn hóa Không Quên, hồi ấy còn giật mình tưởng Khương Vong trẻ măng mà con trai đã lớn bằng này rồi.
Hai bác níu Quý Lâm Thu lại thì thầm hỏi han làm anh dở khóc dở cười, phải giải thích đại để một lượt tiền nhân hậu quả.
“Hóa ra là thế,” Nghe xong Trần Đan Hồng xuýt xoa: “sếp Khương tốt bụng tử tế vậy mà sao giờ vẫn chưa thấy cưới vợ nhỉ, về sau mình cũng phải để ý xem xét giúp cậu ấy mới được.”
Quý Lâm Thu nín thinh: “Sao gặp ai mẹ cũng bắt tay lo toan cưới xin cho người ta thế mẹ, hôn nhân hay ho vậy ư?”
Trần Đan Hồng định phản bác theo thói quen, rồi lại lờ mờ thấy con trai nói cũng có lý, vậy là nghẹn lời thật luôn.
“Chẳng lẽ… không hay? Có thêm người phục vụ, thấu hiểu đỡ đần, còn sinh được đứa con về già nó chăm lo cho, chẳng lẽ không hay à?”
“Nhưng giờ anh ấy bận bù đầu quên ăn quên ngủ, bắt vợ con phải hầu nữa thì phụ lòng cả hai còn gì ạ.”
Quý Lâm Thu nhìn mẹ, dịu giọng nói thật chậm: “Mẹ, mẹ rõ nhất cái cảnh chờ đợi mỏn mỏi ngày này qua tháng khác mà.”
“Mẹ nghĩ giờ mà ai lấy anh ấy, ngày nào cũng héo mòn ở nhà không gặp được nhau, liệu sẽ hạnh phúc thật ạ.”
Trước kia nghe những câu tương tự, ắt hẳn Trần Đan Hồng sẽ nổi đóa tranh cãi với Quý Lâm Thu.
Song hiện tại cuối cùng bác đã có công việc chính thức, có đời sống riêng của mình, nhờ vậy cuối cùng cũng có thể bình tĩnh ngẫm nghĩ đàng hoàng.
Rồi bác chỉ chà tay cười khổ.
“Cũng đúng, người ta đang sống tự do thế kia, mẹ cứ lăn tăn linh tinh đâu đâu, cái duyên nó tới là tự khắc sẽ thành thôi, đúng không con?”
Quý Lâm Thu cười lắc đầu, thấy mẹ vẫn chưa hiểu hẳn.
Về sau hai nhà dần dà quen thân, lắm khi Bành Tinh Vọng còn sang chỗ họ ăn ké.
Ngày xưa Quý Quốc Thận dạy từ tiểu học lên, thi thoảng rảnh rỗi bèn phổ cập vỡ lòng lý hóa cho Bành Tinh Vọng, một già một trẻ chuyện trò cực rôm rả, hàng ngày rủ nhau thí nghiệm cơ bản để làm quen.
“Tinh Tinh đang dán chữ Phúc ở nhà chưa xong, để mai dẫn thằng bé sang chúc Tết các bác ạ.”
“Được, đến lúc ấy hai bác sẽ chung một bao lì xì thật to, nhất định phải nhận nhé!”
Khương Vong cười hàn huyên dăm câu rồi vòng ra ngoài sân lau cửa sổ chung với Quý Lâm Thu.
Quý Lâm Thu quan sát suốt nãy giờ, nói đầy ám chỉ: “Sếp Khương đang định cưa đổ hết mọi người nhà em đó hả.”
Đây có phải anh em bạn bè ghé nhà chúc Tết đâu, nhận là con rể về ngoại gặp bố mẹ nghe còn đỡ ngại.
“Chưa chính thức nữa mà,” Khương Vong đáp lan man: “cưới vợ nào có đơn giản thế.”
“Hay để em cưới anh cho?”
“Được luôn, anh chuẩn bị sẵn 20 hòm hồi môn rồi đây này.”
Cả hai cùng phá ra cười.
“Cơ mà em không ngờ thật nhé, kêu nhớ anh chưa đầy 10 phút đã thấy anh ló mặt qua.” Quý Lâm Thu phì cười rúc rích: “Anh nói xem làm sao ý nhỉ, cũng chỉ tách ra mấy hôm Tết thôi mà em cứ bị bịn rịn ấy.”
Khương Vong đứng cạnh cúi người giặt giẻ, vắt khô đưa cho anh.
“Tối anh sẽ đốt giàn pháo hoa màu đỏ kèm tiếng còi, em nhớ xem nhé, phía đông nam, đoạn nhà anh kia kìa.” Hắn kéo anh sang ngó về hướng đông nam: “Tiếng còi vang lên tức là anh đang nhắn nhủ với em vượt không gian đó.”
Quý Lâm Thu trông bầu trời xanh ngắt xa thẳm, tò mò hỏi: “Anh định nhắn nhủ gì với em cơ?”
Khương Vong nghiêm túc suy ngẫm vài giây.
“Pháo hoa đang bảo, thầy Quý! Chúc mừng năm mới! Ăn nhiều hoa quả ngủ đủ giấc đừng thức đêm, cười nhiều vào!”
“Pháo hoa còn nhắn, trên đời này có rất nhiều người đặc biệt yêu em, nhưng có một thằng tên Khương Vong yêu em nhất, thầy Quý phải nhớ kĩ vào nhé.”
Quý Lâm Thu đáp đúng mạch: “Được, để tối em đếm xem pháo hoa kêu mấy tiếng, thừa thì trả thiếu thì bù.”
“Thiếu thì bù được,” Khương Vong kì kèo: “nhưng thừa không cho trả đâu.”
“Nhỡ pháo hoa đỏ cứ lách tách lèo xèo mãi, thừa ra mấy tiếng chứng tỏ anh đang bắc loa báo với cả tiểu khu, anh thích thầy Quý nhất nhất nhất nhất đấy.”
Quý Lâm Thu duỗi tay véo má hắn: “Tết nhất thảnh thơi, có cái hộp pháo hoa mà anh bắt nó thầu lắm việc thế, bóc lột vừa thôi.”
Khương Vong nghĩ thấy cũng chí lý: “Vậy chốc anh mua thêm mấy hộp nữa? Cho chúng nó thay phiên?”
“Thôi khỏi.” Quý Lâm Thu cười cong cả mắt: “Em nghe thấy rồi đây.”
“Kể cả tối nay không có tiếng pháo nào em vẫn nghe thấy hết.”
Anh tranh thủ phòng khách bên trong cửa sổ đang không có ai, thơm hắn một cái cực nhanh, giọng dịu dàng ấm áp.
“Yên tâm, thầy Quý cũng thích anh nhất.”