Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 64

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Quý Lâm Thu dạy kèm toán Olympic cho Bành Tinh Vọng cả chiều, rời phòng xong bé nhỏ vô cùng ngơ ngác.

Không phải do bản thân đề toán Olympic hóc búa hay gì, mà do nhất thời Bành Tinh Vọng chưa thể tiếp thu nổi hiện thực kì diệu.

Thầy Quý, à không, anh Lâm Thu, hóa ra anh ấy lại giỏi toán đến vậy!!

Hóa ra anh ấy tính nhẩm được cả phép nhân hai chữ số với hai chữ số!!

Toàn bộ mảng toán Olympic tiểu học chỉ là các bài tập b**n th** do hội người lớn nham hiểm tạo ra, đặc biệt nhiều bẫy loằng ngoằng đánh đố.

Trước kia thường trú ở thành phố Hồng, Bành Tinh Vọng làm đúng nửa tiếng là xong xuôi bài tập giao trên trường để tót ra ngoài chạy nhảy, tung tăng la cà khắp đường làng ngõ xóm với hội Dương Khải, chán chê rồi mới về nhà.

Thậm chí có đợt Khương Vong ngờ là thằng bé này bắt buộc phải thả cho đi dạo như kiểu dắt chó, không nhỡ đâu nó tăng động dỡ tan tành cả nhà cả cửa mất.

Từ khi chuyển tới Dụ Hán, những thử thách hoàn toàn mới trồi lên chẳng khác nào gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu bé nhỏ 9 tuổi.

Cái gì cơ!! Chẳng lẽ mình không phải bạn thông minh nhất lớp ư!!

Hóa ra trên đời hãy còn đề bài khiến mình phải bó tay, ghét quá, thực sự vắt óc mãi vẫn không nghĩ ra ấy!!!

Oe oe oe oe khó quá đi à sao các bạn đã làm xong hết rồi còn được lên cô tặng kẹo nữa kìa!

…Hơn 1 tuần rồi, có phải cả lớp chỉ còn mỗi mình mình chưa nhận kẹo của cô Thiệu không thế, khóc chết mất thôi.

Đầu tiên Quý Lâm Thu tự làm một lượt các đề bài cậu bé chép, sau đó anh hướng dẫn bé nhỏ phân tích logic trong đó, giảng kĩ lưỡng vài điểm mấu chốt nhất, am hiểu tới độ tưởng anh phải là giáo viên toán thâm niên.

Bành Tinh Vọng học cực nhanh, nắm được bí quyết là bất kể đề cho con chó chạy qua chạy lại giữa hai người mấy lần hay bồn tắm to thêm nước rồi lại xả nước, đọc lướt qua đều bắt được ngay trọng tâm.

Giải bài chính xác thấy rất thành tựu, bé nhỏ hoan hô một tiếng đặt bút xuống, rồi lại chợt ngẩng phắt đầu lên ngó Quý Lâm Thu như kiểu bừng tỉnh.

Quý Lâm Thu dở khóc dở cười: “Làm sao, mặt anh dính gì à?”

Bé nhỏ lắc đầu nguầy nguậy, tiếp tục ngắm anh đăm đăm.

“Anh giỏi quá đi mất,” Cậu bé cố gắng tìm từ vựng nghe sùng bái hơn nữa: “anh Lâm Thu, từ giờ anh là thần tượng của em.”

Quý Lâm Thu im bặt giây lát: “Vì anh biết giải đề toán hả?”

“Không ạ, vì anh vừa biết tiếng Anh vừa biết làm toán! Anh là thiên tài!”

Giờ phút này Quý Lâm Thu thực sự muốn dẫn dắt bé nhỏ lên đại học, mở mang tầm mắt với thế giới.

Hai người đang nói dở thì Khương Vong xách theo cây lau nhà xuất hiện ở cửa.

“Tinh Tinh, hai hôm tới anh sẽ nhờ dì Phúc hỗ trợ chăm nhóc, anh với anh Lâm Thu của nhóc phải đi Bắc Kinh công tác, chắc 3 4 hôm nữa rồi về.”

Bé nhỏ không còn lạ lẫm trước việc hai người đi công tác, nhanh nhảu vâng dạ, thu dọn đồ dùng học tập ra ngoài xem tivi.

Để lại Quý Lâm Thu hơi ngơ ngác: “Đi Bắc Kinh? Lúc nào cơ?”

“Đặt vé máy bay tối nay hả?”

“Có nhà xuất bản bên đó cần gặp à, hay là đàm phán với trường nào?” Quý Lâm Thu tưởng hắn nảy ý định đột xuất, anh đứng dậy đi lấy vali: “Em còn có lịch cuộc họp, để chuyển sang cho anh Đoàn chủ trì vậy.”

Khương Vong mỉm cười im ắng, không giải thích nhiều.

Đúng là có vài mối làm ăn ở Bắc Kinh cần trao đổi.

Một khi đã triển khai mạng lưới quan hệ quen biết thì nguồn hàng lẫn nguồn khách sẽ cuồn cuộn đổ về, đôi bên cùng có lợi, cả làng đều vui.

Song đồng thời với đó, họ còn một việc quan trọng hơn cả phải làm.

—— Mua nhà.

Ngay từ hôm cứu Bành Tinh Vọng Khương Vong đã cân nhắc về việc đầu tư bất động sản ở giai đoạn đầu thế kỉ.

Thời điểm này chưa thịnh hành Bitcoin, muốn đào cũng cần am hiểu sơ về lập trình, có thể tạm gác sang một bên, chưa vội.

Nhưng bất động sản… sẽ là hướng đầu tư cốt lõi về sau của hắn.

Bắc Kinh năm 2007 phồn hoa cởi mở, tuy các tòa nhà chọc trời chưa phát triển hoành tráng như rừng bê tông cốt thép tương lai thì khắp nơi cũng đã nhộn nhịp sung túc đông đảo người qua kẻ lại, chẳng lễ Tết gì vẫn cực kì tấp nập.

Với Quý Lâm Thu quay lại Bắc Kinh là trở về chốn cũ, sực nhớ ra vài người bạn đại học nên anh gọi điện hàn huyên trò chuyện, tình cảm thân thiết không phai.

Anh có dự cảm rằng khả năng sau này bạn bè mình nơi đây sẽ trở thành trợ lực giúp Khương Vong.

Chờ tham dự hết mấy buổi xã giao làm ăn, đầu tiên Khương Vong gọi điện cho nhà xác nhận phía bé nhỏ mọi việc vẫn OK, sau đó thì mượn xe của bạn, dẫn Quý Lâm Thu đến dự án khu đô thị đang nổi thuộc vành đai 2 thành phố.

“1 vạn 2 một m2?!” Quý Lâm Thu hơi thảng thốt: “Anh chắc chắn muốn mua nhà ở đây?”

Khương Vong nghiêng đầu nhìn anh: “Thấy đắt à?”

Quý Lâm Thu nhận cốc trà nóng cô gái nhân viên kinh doanh đưa, nói câu cảm ơn rồi chưa đáp lời ngay.

Suy nghĩ anh tinh tế, anh biết tính Khương Vong sẽ không liều lĩnh bừa bãi.

“Bắc Kinh là đô thị trung tâm,” Quý Lâm Thu cúi xuống chậm rãi bóc tách phân tích: “sau này sẽ trở thành cốt lõi của các tỉnh xung quanh, thu hút lượng lớn nhân tài và tăng tốc phát triển… giá nhà nhất định sẽ tăng.”

So sánh tham khảo với giá nhà bên New York hay London thì quả thực rất phải chăng.

“1 vạn 2 một m2.” Khương Vong lẩm nhẩm: “Có lẽ vẫn mặc cả giảm được thêm một giá.”

Trông con số này, thậm chí nội tâm hắn thấy ảo ma như kiểu nằm mơ.

Năm 2007, tiểu khu cao cấp thuộc vành đai 2 mà có 12 ngàn tệ một m2.

Năm 2027, chọn bừa một căn gần công viên Nguyệt Đàn hoặc quanh khu Trung Quan Thôn, chưa chuẩn bị đủ 150 ngàn tệ/m2 thì xác định nghỉ khỏe.

Khương Vong làm môi giới bất động sản mấy năm liền, ngồi ăn trên công ty còn nghe thấy các đồng nghiệp kháo nhau một chuyện lạ.

Chẳng là phía bắc Cố cung có khu tứ hợp viện, trong đó có 2 căn mà kẹp giữa là một lối đi hẹp dài, bao lâu nay chủ nhà bên đó chỉ tận dụng làm chỗ đổ rác bỏ đồ đạc lặt vặt.

Kết quả về sau cái xó xỉnh ấy bán được hơn 100 triệu tệ.

“Hơn một trăm triệu!!” Đồng nghiệp ăn cơm hộp cầm đũa vung tay: “Các cậu nghĩ mà xem, mình cày cuốc sống chết cả đời cũng chả kiếm nổi, mấy người này phải buôn bán gì mới được đến mức ấy!”

Ai đó bên cạnh thấy quá hoang đường: “Trăm triệu tệ mua cái lối đi bé xíu để làm gì? Thiếu hộ khẩu Bắc Kinh để thi đại học cũng đâu cần tốn lắm tiền thế.”

“Chú hiểu quái gì, cái người ta cần đâu phải hộ khẩu Bắc Kinh,” Đồng nghiệp suýt văng cả nước bọt sang tận bát canh đối diện: “mà là suất học trường trọng điểm – ấy mới gọi là ngàn vàng khó kiếm nhé!”

Nghĩ đến đây đột nhiên Khương Vong lại thấy mình còn phải mua thêm ít tứ hợp viện, bất kể có giải tỏa hay không, cứ tích trữ để đấy đã.

Bên Trung Quan Thôn thì gom một mảng nhà đúng tuyến, đặc biệt là đoạn trường THPT trực thuộc Thanh Hoa với trực thuộc Đại học Nhân dân, sau đó sang chỗ chùa Ung Hòa và khu lân cận bệnh viện chọn thêm một lượt, không khác chơi Cờ tỷ phú là mấy.

Khởi nghiệp từ mua vé số cá cược, tính đến năm ngoái khối tài sản của hắn đã lên tới hàng triệu tệ.

Năm nay vận hành nhiều chi nhánh cộng thêm mở rộng quy mô công ty, khoản vốn lưu động bị hạn chế một phần song không phải vấn đề lớn.

Hiện giờ hắn đủ sức mua thêm ít nhất 5 căn nhà đất xịn sò ở Bắc Kinh, đợi chốt phương án lo xong bên đây hẵng cân nhắc tiếp việc khoanh địa bàn quanh khu Lục Gia Chủy Thượng Hải.

“Đúng rồi, em thì sao?”

Quý Lâm Thu chỉ biết hãi hùng: “Em cũng mua á?”

Khương Vong sờ cằm: “Anh biết các khu vị trí đẹp giá phải chăng, mình chung luôn?”

Năm ngoái Quý Lâm Thu hãy còn là giáo viên tiểu học, tiền lương làng nhàng, chưa kể anh đang tài trợ cho trẻ em vùng núi đến trường nữa, cuộc sống cực kì nghèo nàn, nhà cửa lèo tèo mấy quyển sách.

Nhưng sếp Khương có ki bo kẹt sỉ bao giờ.

Hắn hiểu rõ kể cả họ không phải người yêu, Quý Lâm Thu cũng hoàn toàn xứng đáng nhận mức lương cao ngất.

Nay Quý Lâm Thu không chỉ là cốt cán mấu chốt song song của cả hai công ty Văn hóa Không Quên & Giáo dục Không Quên, mà còn đồng thời đóng vai trò cố vấn chính về lĩnh vực giáo dục, bao quát toàn diện bằng tư duy chuẩn xác.

Vậy nên Khương Vong đã chờ cơ hội chia cho anh số cổ phần lớn ngay từ khi bắt đầu khởi nghiệp.

Về sau trung tâm phụ đạo Dụ Hán khai trương chính thức, lượng vốn lớn chảy về, giá cổ phiếu tăng theo, dĩ nhiên cổ tức cũng không thể bèo bọt.

Ngoài khoản chia cổ tức còn có tiển thưởng dự án, lương bổng hàng tháng và trợ cấp mua nhà.

Thực sự ai đó đang vắt óc tìm cớ biến tướng dúi tiền cho người yêu dấu nhà mình, thủ đoạn lão luyện tới độ kế toán toát mồ hôi.

Sếp ơi hay là anh đưa thẳng cái thẻ ngân hàng của anh cho người ta đi ạ…

Hôm phát lương, Quý Lâm Thu phải đếm lại 4 lần xem đằng sau có mấy số 0.

Mặt sếp Khương rất vô tội: “Lúc kí hợp đồng cũng là số này mà.”

Quý Lâm Thu: …!!

“Đề xuất của cá nhân anh là em có thể tranh thủ mua sẵn cho bố mẹ em gần chỗ mình đang ở càng sớm càng tốt, mua dạng nhà tầng 1 kèm khoảnh sân ấy, tiện trồng rau củ hoa lá nuôi vẹt này nọ.”

“Dĩ nhiên, đầu tư bên Bắc Kinh đây anh đánh giá chỉ lời không lỗ, nếu em tin anh thì đằng nào cũng mất công đến tận nơi, làm một căn hẵng về.”

Quý Lâm Thu suy tư 5 phút, lấy thẻ ngân hàng ra trả tiền.

“Bạn ơi, mình mua căn đối diện chỗ anh ấy.”

Cô gái nhân viên kinh doanh cũng mới lần đầu gặp khách hàng dứt khoát thế này, thậm chí trả lời còn hơi lắp bắp: “Dạ hai, hai anh cân nhắc xong rồi ạ?”

“Ừm, thanh toán toàn bộ, mua luôn bây giờ.” Khương Vong đung đưa chiếc thẻ.

Biểu cảm trên mặt mấy nhân viên quanh đó đều sốc nặng đúng kiểu “Đừng bảo hai người họ đang rửa tiền nhé”.

—— Từ đoạn vào cổng tới đoạn xem nhà mới 20 phút thôi mà!!! Thần tốc quá đáng ấy!!!

Chờ bàn bạc ổn thỏa cả chuyện làm ăn lẫn mua nhà, các việc lớn trong lòng Khương Vong lần lượt chốt hạ, hít thở cũng thấy thông thoáng hẳn ra.

Hắn nhìn về phía bầu trời đằng xa, nở nụ cười hoài niệm.

“Vẫn mù mịt xám xịt, phải chờ chán chê bao năm nữa mới xanh.”

“Hồi xưa học ở đây em từng gặp bão cát,” Quý Lâm Thu trông ra cảnh phố phường đường xá nườm nượp ngoài cửa sổ xe, hồi tưởng kể: “vốn dĩ đang 2 giờ chiều, là tầm nắng gắt nhất.”

“Tự dưng như kiểu mưa rền đổ ào xuống, trời tối sầm lại y hệt màu mực, mới tích tắc thôi cả thế giới đã đen kịt, tưởng là phải gần 2 giờ đêm.”

“Lúc ấy em chưa biết là làm sao, thấy các bạn người ở đây chạy túa lua đi đóng cửa sổ với cửa ra vào.”

Khương Vong chưa bao giờ trải qua bão cát, chăm chú lắng nghe không cả chớp mắt: “Xong rồi?”

“Xong rồi bão cát ập tới luôn, tiếng gió ngoài cửa sổ rin rít như có người hú hét ấy, em cũng không rõ cụ thể ra sao, nhiều bạn nữ sợ quá phải kéo rèm kín mít, mọi người túm tụm vào với nhau, im thin thít chẳng dám hó hé gì.”

“Chờ hết đợt bão cát, mặt trời ló ra trở lại thì cửa nẻo toàn đất cát vàng vọt, về sau phải lau chùi mãi.”

Quý Lâm Thu nghĩ tới lời hắn vừa nói, cười tiếc rẻ: “Vấn đề môi trường kiểu này… khó xử lý lắm, phải trồng cây quanh đoạn Hoàng Hà Nội Mông, chắc phải lâu lắc nữa trời mới xanh nổi.”

Ngày xưa thời đại học các thầy cô giảng viên đã than thở vụ này suốt, lắc đầu bảo về sau khói bụi sẽ chỉ ngày một nghiêm trọng, tình hình chẳng cải thiện được đâu.

Khương Vong dõi theo bầu trời mờ xám, cũng nở nụ cười theo.

“Sẽ thôi.”

“Rất lâu về sau sẽ có nguyên khoảnh trắc bá diệp chạy dài miên man dọc bờ Hoàng Hà, biến cả dãy núi thành gấm dệt xanh biếc.”

“Bầu trời Bắc Kinh cũng sẽ xanh thẳm sáng trong, không còn tí khói bụi nào nữa.”

Tương lai của em và thế giới trong tương lai của em đều sẽ rạng rỡ xán lạn, hệt ngày nắng tưng bừng giữa hè.

“Lâm Thu, nhất định em sẽ chứng kiến nó.”

***Lưu ý:

Phía dưới là phần tác giả tường thuật + giải thích/đối chất quanh nghi vấn truyện “Trở về 20 năm trước” bị 1 truyện ngôn tình khác cùng trên nền tảng Tấn Giang đạo văn. Nếu muốn bỏ qua mọi người có thể ↑ lên đầu trang↓ xuống cuối trang hoặc → sang chương tiếp (65) ạ.

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Cuối cùng đã về rồi đây.

Rất xin lỗi vì phải biến mất vài hôm, xin giải thích qua ở đây về sự việc với những bạn lo lắng cho mị.

Ngày 25/1, có độc giả nhiệt tình nhắn riêng cho mị là hình như truyện này bị “Quay trở lại thời đại 2K” sao chép đổi giới tính.

[Không phải tình huống truyện tương tự, mà là bố cục tư duy, thứ tự tình tiết có rất nhiều điểm tương đồng.] (Đính kèm 1)

Mị và các bạn cùng nhau tổng hợp sắp xếp, cẩn thận xác nhận tình huống liên quan.

Cũng đúng thời điểm này, bạn thân của mị hay tin người nghi ngờ sao chép đây chính là Canh Da Gà Măng Chua phải đổi tên vì bị Tấn Giang phán quyết đạo văn từ 3 năm trước, bút danh hiện nay là Tống Hàng Hàng.

Ngày 5/2, mị công khai bảng so sánh trên Weibo, đặt câu hỏi với đối phương và kêu gọi mọi người không công kích bừa bãi, hành xử lý tính.

Ngày 6/2, Tống Hàng Hàng giải thích mình lấy cảm hứng từ phim truyền hình “Tôi đợi cậu ở tương lai”. (Waiting for you in the future, 2019)

Bạn ấy bóp méo mị nộp chứng cứ thất bại 2 lần là do “Tấn Giang đã xác định 2 lần là bạn ấy không sao chép”, yêu cầu mị ghim bài xin lỗi bạn ấy trên Weibo 1 tháng.

Trong bài phản biện bảng so sánh,

bạn ấy cho rằng chủ đề của “Nhận nuôi chính mình” là tình cảm yêu đương, khác truyện của bạn ấy là chú trọng gia đình gốc gác, tự chữa lành bản thân.

Đồng thời với đó, phần bình luận của mị xuất hiện lượng lớn các nội dung spam tiêu cực và phỉ báng, lan tin vu khống mị đặt điều gây sự, định hướng dư luận trong cộng đồng người hâm mộ, diễn đàn nội bộ tác giả cũng xuất hiện bài đăng nặc danh công kích bệnh tật của mị.

Mị tiếp tục đọc truyện của bạn ấy để thu thập chứng cứ, bắt gặp rất nhiều độc giả ở bình luận bị dẫn dắt công kích đam mỹ & tác giả đam mỹ, thậm chí cho rằng mị câu view bằng mô tả t*nh d*c, thủ đoạn hạ lưu.

Giai đoạn đó tinh thần mị suy sụp liên tục.

4 giờ sáng ngày 7/2, mị kích động đến mức bình luận thẳng vào bài của bạn ấy bằng tài khoản tác giả chính 2 lần,

hỏi bạn ấy tại sao lại có nhiều điểm trùng hợp thế, sao cả trình tự triển khai cốt truyện cũng trùng khớp hoàn toàn.

Cả 2 bình luận và hàng loạt câu hỏi của các bạn phía dưới đều bị báo cáo và xóa sạch, không còn vết tích tồn tại.

Việc gây tổn thương khủng khiếp nhất không phải thái độ của bạn ấy, mà là việc mị phải ép mình đọc đi đọc lại từng chương một truyện bạn ấy viết để chắt lọc chứng cứ.

Mị tìm ra 30 điểm trùng lặp trong phạm vi 70 ngàn chữ.

Mỗi lần tìm ra một điểm là như chứng kiến những tốt đẹp mị dành cho Tinh Tinh, tình cảm mị dành cho mỗi nhân vật bị lật ngược, chuyển sang hai nhân vật nữ diện mạo mơ hồ.

Câu chuyện của Tinh Tinh bị xuyên tạc chắp vá, tình yêu sâu sắc mị dồn vào bộ truyện cũng biến dạng theo.

Việc dựng bảng so sánh thực sự quá tàn phá tinh thần.

Cũng chính vì thế nên mị mới khóc lóc vật vã giữa đêm, không thể viết nổi.

Về sau nhằm chuẩn bị kiện tụng ra tòa, bên mị đến hẳn phòng công chứng.

Cung cấp chứng cứ chụp màn hình tốn 5 ngàn tệ mỗi 30 phút, yêu cầu mị là chính chủ phải ngồi cắt ghép từng chương một, tìm những điểm tương tự của bạn ấy với mị lại một lần nữa dưới ống kính máy quay.

Không khác nào bắt mị đứng trước máy quay mày mò từng chỗ một, xem mình đã bị xẻ da lóc thịt ở những đâu.

May sao có mọi người.

May sao mọi người luôn ở bên mị.

Mấy ngày qua mị nhận được rất nhiều tin nhắn, quà thưởng, bình luận và quan tâm.

Cảm ơn mọi người đã cho mị ngắm bầu trời, hoa anh đào, hoàng thượng mèo, chăm lo đến tình trạng sức khỏe của mị.

Thậm chí biên tập viên của mị còn gọi điện, sợ mị tái phát bệnh hay làm sao.

Lúc ấy nhận điện thoại mà mị suýt khóc, thực sự ấm áp vô cùng, cảm kích vô cùng.

Mị sẽ dũng cảm hơn, xử lý mọi việc đàng hoàng.

Thật lòng không biết nên nói gì nữa, xin cảm ơn từng người một trong số các bạn.

Thanh Luật cúi mình thật sâu.

——————————–

Đính kèm 1. Mức độ tương đồng về bố cục tình tiết giữa “Nguồn cảm hứng” của Tống Hàng Hàng (THH), truyện của THH & truyện của mị.

  • Phim truyền hình “Tôi đợi cậu ở tương lai”

[Nam chính là giáo viên lớn tuổi độc thân quay về năm 1998 gặp được bản thân 17 tuổi] – [Nam chính trở thành giáo viên chủ nhiệm lớp cấp 3 của bạn nhỏ] – [Nam chính hẹn mẹ ruột mình sẽ ghé thăm nhà trao đổi tình hình] – [Bạn nhỏ gây rắc rối khiến nam chính phải gánh thay] – [Bạn nhỏ hạ thuốc xổ nam chính] – [Nam chính thử nhắc nhở bạn nhỏ song bị chế giễu] – [Bạn nhỏ chơi game bị nam chính bắt quả tang] – [Bạn nhỏ liên tục chơi khăm khiến công việc & cuộc sống của nam chính gặp trắc trở]…

Cốt lõi tuyến truyện: Đấu trí đấu dũng với mình thời kì nổi loạn, giải quyết một loạt nuối tiếc quá khứ từ bạn bè cho tới mơ ước

Cảm hứng & bố cục ở đây và “Quay trở lại thời đại 2K” không hề có bất kì điểm nào tương tự.

  • Kết cấu trùng khớp trong truyện của Tống & của mị

[Gặp gỡ và giải cứu mình thời thơ ấu đang trong cảnh ngộ khổ sở]

[Giả vờ nhận làm họ hàng tìm cách dẫn bé nhỏ đi, cùng thuê nhà ở chung]

[Bù đắp cho bé nhỏ qua nhiều góc độ bằng năng lực tài chính cá nhân]

[Giải quyết vấn đề quyền chăm lo bé nhỏ/trấn an bố mẹ trước, rồi mới chính thức bắt tay làm việc]

[Bé nhỏ dần quen thân nhân vật chính, thử tìm kiếm hơi ấm gia đình thông qua quá trình gần gũi với nhân vật chính]

(Đánh dấu đặc biệt: nghi ngờ gốc gác cảm hứng & các truyện cùng đề tài người sao chép nhắc tới đều không có chi tiết này)

[Nhân vật chính xem trọng vấn đề giáo dục của bé nhỏ, liên tục cải thiện điều kiện học hành cho bé nhỏ]

[Sau khi cải thiện điều kiện học tập, chuyển sang chú ý mảng đầu tư bất động sản]

[Cuối cùng dựa trên các nền tảng đó, thử cứu giúp người thân quen kiếp trước từng đem lại hơi ấm cho mình, nay cũng đang mắc kẹt dưới bùn lầy ràng buộc.]

——————————–

Đính kèm 2. 30 điểm trùng lặp trong phạm vi 70 ngàn chữ.

[Ở đây gọi ‘bé nhỏ’ thay cho nhân vật chính thời thơ ấu]

1. Đều vượt không thời gian về đúng thời điểm mấu chốt lâm nguy thời thơ ấu

2. Đều chọn giấu thân phận mình với bé nhỏ

3. Đều chọn cứu giúp bảo vệ bé nhỏ ngay tức khắc

4. Đều bị phát hiện có ngoại hình giống bé nhỏ

5. Bé nhỏ đều bị gia đình ngược đãi

6. Bé nhỏ đều [có & chỉ] liên tưởng đến việc bị bán vào mỏ than & bán nội tạng

[Phổ biến nhất thường phải liên tưởng đến buôn người & mẹ mìn, nguyên tác không nhắc, “2K” cũng không nhắc.]

7. Đều dốc hết tiền bạc mang theo cố bù đắp cho bé nhỏ ngay lập tức & hết mức có thể

8. Bé nhỏ đều tiết kiệm câu nệ thận trọng đủ đường

9. Trình tự giải quyết vấn đề sau khi gặp gỡ giống hệt nhau

[Dẫn đi → xử lý vết thương & tắm rửa → ăn uống → trường học → gia đình…]

[Có 100 hướng đi biến tấu, vậy mà trình tự cả chuỗi cứ phải y sì đúc từng bước một.]

10. Đều đối phó bố mẹ đẻ bằng danh xưng họ hàng

11. Đều tiếp tế bố mẹ đẻ vài trăm tệ

12. Đều cân nhắc cai thuốc

13. Đều cho bé nhỏ khoản tiền tiêu vặt cực lớn

14. Đều có đoạn mô tả cụ thể chi tiết bé nhỏ suy dinh dưỡng, quá nhẹ cân

15. Bé nhỏ đều thà ăn mì gói chứ không chịu ra hàng quán

16. Đều có cảm giác gia đình lần đầu tiên nhờ căn nhà đi thuê

17. Bé nhỏ đều nhận ra sự lạnh nhạt thờ ơ của bố mẹ ruột đối với mình nhờ có nhân vật chính

18. Nhân vật chính đều bắt tay cải thiện môi trường và điều kiện học tập cho bé nhỏ trước tiên

19. Nhân vật chính đều cân nhắc nâng cao bầu không khí học hành cho bé nhỏ bằng cách chuyển trường

20. Nhân vật chính đều [lo liệu vấn đề quyền nuôi dưỡng] và [điều kiện học hành] của bé nhỏ trước, rồi mới tính toán đầu tư bất động sản

21. Bé nhỏ và nhân vật chính vẽ tranh cùng nhau

22. Nhân vật chính đều thu hút khách hàng, cải thiện kinh doanh thông qua thiết kế món ăn đặc biệt

23. Nhân vật chính đều đưa bé nhỏ đi tàu đến thăm nhân vật quan trọng khác ở xa

24. Dành nhiều thời lượng để mô tả kĩ lưỡng rằng chữ bé nhỏ viết rất xấu

25. Bé nhỏ được chia phần trăm và tích cực tham gia việc làm ăn của nhân vật chính

26. Sau khi thân thiết với nhân vật chính, bé nhỏ luôn luôn tiết kiệm chia sẻ với nhân vật chính, nỗ lực học hành giỏi giang, làm việc nhà chăm chỉ để báo đáp nhân vật chính

27. Nhân vật chính đều quyết định bán phụ kiện văn hóa đang thịnh hành kiếm lời

28. Nhân vật chính đều cân nhắc [cứu giúp nhân vật quan trọng từng đem lại hơi ấm tình thương cho nhân vật chính] sau khi hoàn thiện trình tự chăm sóc tốt bé nhỏ, tính toán đầu tư bất động sản & làm việc cần cù

29. Độ tuổi xảy ra sự cố & mốc thời gian trùng khớp toàn diện, 2 truyện đều cách 20 tuổi, đều chọn độ tuổi lần lượt là 7 và 27 tuổi

30. Cốt lõi tổng thể cả truyện đều nằm ở tư tưởng tự cứu vớt – tự chữa lành.

——————————–

Cảm ơn các bạn đã đọc đến tận đây.

Cảm ơn các bạn luôn luôn ôm lấy mị.

Rồi bầu trời nhất định sẽ trong trẻo xanh ngắt, không còn mây mù bụi bặm.

————

*Note: Mình đọc lướt vài comment thì thấy một số thông tin: truyện kia đã bị đánh dấu đạo văn, trừ điểm, ngưng cập nhật bỏ ngang đến giờ; truyện của tác giả thì đã hoàn thành và vẫn xuất bản bình thường nha; có comment nói tác giả kiện truyện kia ra tòa thật song chưa rõ kết quả ra sao.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn