Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 65

Nhờ khoản tiết kiệm khổng lồ mà Khương Vong trở thành đối tượng chăm sóc trọng điểm của ngân hàng ở cả thành phố Hồng lẫn Dụ Hán, mỗi dịp lễ Tết quà cáp không ngớt, có hẳn dịch vụ VIP chuyên biệt, đến đâu làm thủ tục thao tác cũng đều vào thẳng phòng khách quý.

Đợt năm 2007 nền kinh tế vĩ mô chưa nhảy vọt toàn diện, số lượng doanh nhân lớn không nhiều, đối với địa phương nhỏ lẻ như thành phố Hồng thì riêng khoản tiền gửi của cá nhân Khương Vong cùng một loạt các nghiệp vụ từ công ty và gian hàng trực tuyến đứng tên hắn đã đủ nuôi sống hẳn mấy chi nhánh ngân hàng rồi.

Mua xong mấy căn nhà bên Bắc Kinh là tiền mặt trong tay Khương Vong vơi đi già nửa, chưa đầy 10 phút đã có giám đốc quản lý khách hàng gọi điện sang, khách sáo lễ phép hỏi thăm hắn có cần dịch vụ cho vay không.

Khương Vong thất thanh phì cười, không ngờ mình cũng có ngày phải khổ trước sướng sau, hàn huyên vài câu rồi lịch sự cúp máy.

Thực ra hắn tưởng tượng tới viễn cảnh xa hơn.

Nếu ngày đẹp trời nào đó toàn bộ các khoản đầu tư tăng lên gấp bội, hắn hoàn toàn có thể yên tâm giao Giáo dục Không Quên cho Quý Lâm Thu, mình lại tiếp tục quay sang mở mang bờ cõi ở lĩnh vực mới.

Một khi đã sở hữu khoản để dành 7 con số trở lên, cuộc sống của con người ta sẽ có cảm giác hư ảo giống một trò chơi nhập vai RPG vậy.

Nhẹ nhàng đơn giản tới độ dường như mọi khó khăn gian khổ trong quá khứ đều là ảo ảnh, giờ đây ta mới vừa tỉnh giấc mộng hoàng lương.

Trước kia Quý Lâm Thu làm việc hay suy tính bộn bề, sau chung đụng với Khương Vong lâu, dần dà cũng lây tác phong sấm sét, tốc độ ra quyết sách cực nhanh.

Anh mua một căn nhà ở Bắc Kinh, về đến Dụ Hán bèn chọn thêm một căn tầng 1 có sân vườn ở khu Cò Trắng, đi bộ đến nhà mình mất khoảng loanh quanh 10 phút, tương lai có thể đón bố mẹ lên đây dưỡng già.

Kế hoạch ban đầu của hai người là về tỉnh thành ngày 14/10, cuối cùng do bận rộn đi lại nên tối đặt tạm một khách sạn qua đêm, sang hôm 16 mới xách vali về nhà.

Mở cửa ra bắt gặp Bành Tinh Vọng đang đeo tạp dề lau nhà, hì hục hì hục trán lấm tấm mồ hôi.

Khương Vong im lìm giây lát: “Anh nhớ anh có thuê bác giúp việc theo giờ mà nhỉ?”

Bé nhỏ trốn vội vào cạnh bàn ăn đúng kiểu bị bắt quả tang: “Em… em có sở thích là làm việc nhà ạ!”

Quý Lâm Thu cảm giác Khương Vong không hi vọng chứng kiến cảnh này lắm, anh bèn nhận lấy cây lau nhà còn cao hơn cả Bành Tinh Vọng, cúi người lau chùi sạch sẽ chỗ góc mép tường sát cạnh tủ lạnh.

Khương Vong hiểu ra gì đó, cũng đặt cặp táp xuống tìm cái khăn đi lau bàn.

Bành Tinh Vọng hoảng hốt: “Ý em không phải thế —— các anh cứ nghỉ ngơi đi đã ạ!”

Kết quả là sau đấy bỗng nhiên lại biến thành ba người chung tay tổng vệ sinh, từng căn phòng lần lượt được dọn dẹp sạch bong bóng loáng, bừng sáng như đón Tết sắp về.

Mới đầu Bành Tinh Vọng còn hơi sợ sệt vì nghĩ mình làm sai, tò tò bám sau hai anh cặm cụi mười mấy phút rồi bất ngờ cảm nhận thấy bầu không khí gia đình vừa êm ả vừa ấm cúng.

Ba người họ đang cùng nhau quét dọn nhà cửa nè.

Cảm giác có nhà thật vui quá, mình thích quét nhà với các anh quá đi à.

Phòng ốc to đùng đùng, ngoài vườn hãy còn ít cỏ dại rêu xanh cần xử lý.

Khương Vong và Quý Lâm Thu lan man vài chuyện công ty, quay đầu ngó thử Bành Tinh Vọng đang theo cạnh cố góp lời đâu đó.

“Mấy ngày này nhóc ở trường thế nào rồi?”

Bé nhỏ chớp mắt chốc lát, thình lình bỏ khăn lau xuống lao về phòng mình, một lúc sau lại xông ra hệt viên đạn nhỏ, giơ cao chỗ giấy gói kẹo socola lấp lánh lên.

“Kẹo socola?”

Khương Vong không hiểu lắm: “Thích ăn hãng này à? Để mai anh mua cho nhóc mấy hộp?”

“Đấy là cô Thiệu thưởng động viên em đúng chứ?” Quý Lâm Thu nhớ lại chuyện đợt trước, cười híp mắt bảo: “Em làm được hết các câu Olympic toán cô giao rồi à?”

Bành Tinh Vọng hãnh diện gật đầu, cẩn thận kẹp giấy bọc kẹo vào quyển sổ thật tỉ mỉ giống cách ép khô bảo quản lá vàng rơi.

“Bây giờ em thích làm đề Olympic toán nhất luôn ạ!”

Nỗi niềm cảm động trào dâng trong lòng Khương Vong.

Tốt quá, sau này chắc mình sẽ không còn là đứa mù văn hóa nữa.

Tương lai nhóc con mà đi học đại học hay nghiên cứu sinh này nọ thì chín bỏ làm mười coi như mình cũng đã hoàn thành một khóa, tuyệt vời.

Trưng bày xong Bành Tinh Vọng cất hiện vật đi, quay lại ngồi xổm xuống đất nhổ cỏ dại tiếp.

Nhổ được một lúc bỗng bảo: “Hôm qua cô giáo nói với em một câu lạ lắm ạ.”

“Hửm?”

Bé con cố gắng bắt chước ngữ điệu, lắp bắp cứng ngắc: “Bựa ni cơm nước chi chơ?”

“Anh ơi, thế là sao ạ?”

“Hỏi em đã ăn cơm chưa đó.”

Bành Tinh Vọng ồ một tiếng, tranh thủ thêm một câu: “Cô Thiệu còn bảo em c* nớ sọi hè, nghĩa là gì ạ?”

Quý Lâm Thu chống trán cười rinh rích.

“Khen em gọn gàng ưa nhìn đó.”

Đầu óc bé con mờ mịt lớ ngớ.

Khương Vong bèn dứt khoát triển khai dạy nói giọng Vũ Hán tại chỗ, vừa lau tường nhà kính vừa giải thích nguyên lý trong đó.

Hắn ở tình thành rất nhiều năm, giọng chuẩn không lẫn, hướng dẫn rất giản lược trực tiếp.

Văn hóa bến bãi sông nước của Vũ Hán có lịch sử sâu xa, giọng địa phương sẽ mang nét chợ búa giang hồ hơi thô.

Nghe qua có vẻ dữ dằn, nhưng nghe nhiều lại thấm sự hào sảng của hội anh em trai tráng nhậu nhẹt ăn to nói lớn, tuy phát âm ngữ điệu khác hoàn toàn tiếng Ngô ngọt xớt mềm mỏng, song cảm giác thân thiện tỏa ra thì rất tương tự.

Điều hay ho là Khương Vong lên lớp giảng bài, chốc chốc Quý Lâm Thu cũng đan xen bổ sung vài câu.

Anh không phải người Dụ Hán song có năng khiếu đặc biệt về ngôn ngữ, ở đâu một thời gian là học được ngay chất giọng tương ứng.

Người tri thức nói tiếng địa phương nghe cực kì thú vị.

Khương Vong nhướng mày ngả ngớn bảo “Cấy đồ quẹt khu nhởi nhớp”, lấc ca lấc cấc rõ ngông nghênh.

Nhưng Quý Lâm Thu hỏi một câu “Răng mà thi cự trật lất rứa” thật nhã nhặn thanh lịch thì sẽ mang nét ôn hòa lẫn sắc sảo tương phản, lại vẫn vô cùng chân thực.

Ba người làm việc nhà hết một buổi, tiết học tiếng Dụ Hán cũng kéo dài ròng rã cả chiều, xem như dạy được sơ sơ cho bé nhỏ.

Lúc quay vào nhà tắm giặt khăn lau Khương Vong vẫn thoáng băn khoăn.

“Em nói xem nó học nửa vời thế, liệu có bị ra rìa không nhỉ?”

“Thì ngay từ đầu đã không nên dạy hết mà,” Quý Lâm Thu bật cười: “thằng bé mà biết hết, sao các bạn trong lớp còn làm giáo viên cho nó được nữa?”

Khương Vong lập tức bừng tỉnh, nhiệt liệt tán dương.

Mọi người đều biết Tinh Tinh là bạn nhỏ đến từ thành phố nhỏ, cũng rất sẵn lòng tiếp nhận bé tham gia vào tập thể.

Học ấm ớ cái hiểu cái không, vừa vặn mới tạo cơ hội cho bé trò chuyện nhiều hơn với các bạn cùng lớp.

Chuông cửa vang vài tiếng, hình như là nhân viên giao hàng ghé nhà.

Khương Vong bảo bé nhỏ đi xem tivi nghỉ ngơi một lúc, để mình ra kiểm tra.

Mở cửa, hóa ra lại là tổng giám đốc khu vực Dụ Hán của Chuyển phát nhanh Tốc Phong, tên Khâu Mạt.

“Lâu lắm rồi không gặp sếp Khương,” Chị cười giơ hộp quà, hơi khom người bảo: “anh có rảnh trò chuyện một lát không?”

Đã lâu lắm Khương Vong không đả động tới mảng chuyển phát nhanh nữa.

Ban đầu hắn dựa vào Tốc Phong để dựng tiệm, cuối năm ngoái còn ghé trụ sở chính dự hội nghị tuyên dương, nhưng do công cuộc khởi nghiệp của cá nhân nên sau cùng hắn chuyển giao hai bưu cục cho bạn bè đáng tin cậy, bản thân thì từ chức không can dự thêm.

Song qua vài lượt hợp tác, đông đảo thành viên tập đoàn Tốc Phong cả trong lẫn ngoài tỉnh đều dần dà quen thân với hắn, ấn tượng đôi bên về nhau rất tích cực.

Ngoại hình và phong cách ăn mặc của Khâu Mạt đều thuộc mẫu phái nữ công sở điển hình, bước đi từ tốn trên đôi cao gót rất vững vàng ổn định, cách nói năng của chị cũng tương tự.

Hai người hàn huyên đôi ba câu rồi vào thẳng vấn đề, bất ngờ thay là họ muốn ngỏ ý mời hắn gia nhập lần nữa, đóng góp quy hoạch mở rộng công ty trong vai trò cố vấn độc lập.

“Tốc độ tăng trưởng khối lượng nghiệp vụ hiện giờ… hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của bọn tôi.”

“Nói thật lòng, hồi trước còn lo thiếu việc để làm, giờ thì chỉ lo giao đơn không xuể.”

2 năm vừa qua, số lượng gian hàng trực tuyến tăng vọt mất kiểm soát chẳng khác nào cỏ dại, ưu thế về giá hiển hiện rõ rệt.

Các doanh nghiệp nhãn hàng lớn lục tục xây dựng trang web chính thức, đơn đặt hàng qua mạng nhanh chóng lên cao, vì vậy cũng cần gấp sự hỗ trợ từ đối tác vận chuyển ưu tú.

“Mấy tháng nay bọn tôi phải ra sức tuyển thêm, nhân sự tập huấn phờ phạc đến nỗi cổ họng bốc khói luôn rồi,” Khâu Mạt gõ ngón trỏ vào ấn đường, thấp giọng bảo: “nhưng giờ tôi lo nhất là đợt Giáng sinh và đợt Tết, khả năng cao năng suất giao hàng sẽ xuất hiện đứt gãy.”

Lượng mua hàng sẽ trải qua giai đoạn cao điểm nhẹ vào dịp lễ Giáng sinh, thời gian từ Tết dương sang Tết âm thì còn lập đỉnh dồn dập, khổ nỗi ấy lại chính là thời điểm giao thông vận chuyển ách tắc căng thẳng nhất.

Cơ quan đã họp hành bàn bạc ròng rã mà lần lữa mãi vẫn chưa chốt được phương án sau chót.

Cuối cùng Khâu Mạt vỗ bàn, quyết định mời kiện tướng đắc lực trở về hỗ trợ.

“Tiền lương lẫn hoa hồng đều tính 150% so với mốc bên nhân sự đề xuất, ngoài ra hàng năm có lương tháng 14, không yêu cầu bắt buộc đến công ty, nhưng một số cuộc họp cần thiết thì phải có mặt, anh thấy khả thi chứ?”

Chị nghe danh Khương Vong đã lâu, trước đó từng tiếp xúc vài lần đều thấy cực kì ăn ý, thành ra cách nói chuyện cũng cởi mở hệt đang mời chào chiến hữu.

Khương Vong nhận phong bì đựng hợp đồng, chỉ cười cười đáp: “Việc này tôi phải suy nghĩ thêm đã, chưa trả lời chị ngay được.”

“Nhưng mà,” Hắn ngắt nghỉ giây lát, chậm rãi nói: “nhiều khi không phải phương án của các chị có vấn đề đâu.”

“Mà do hệ thống của các chị không theo kịp khối lượng nghiệp vụ nữa.”

Từ góc độ bạn bè, tuy chỉ nhắc nhở đúng một câu thôi song đã đủ cho chị bừng tỉnh mở mang.

Ánh mắt Khâu Mạt kiên định, ý chí lại hừng hực cháy.

“Ý anh là đầu tiên bọn tôi nên cân nhắc cải cách hệ thống nhập dữ liệu thu phát đã đúng không?”

“Hợp lý, rồi cả điều phối giao nhận xe cộ, tỷ lệ ghép nối bên vận chuyển đường hàng không…” Chị lẩm bẩm liến thoắng vài câu, đứng dậy cúi gập người thật sâu: “Thực sự rất rất cảm ơn anh, hi vọng anh sẽ cân nhắc thêm nhé.”

Khương Vong ra cửa tiễn Khâu Mạt, quay vào phòng khách ngồi bóc quả quýt suy ngẫm.

Quý Lâm Thu làm xong việc trong tay, lại gần ngồi xuống hé môi đớp một múi, cắn vào thấy thơm mát trong trẻo ngập tràn khoang miệng.

“Em nghĩ sao?”

“Em nghĩ lương bổng là thứ yếu thôi,” Quý Lâm Thu thong thả đáp: “anh không thiếu tiền lương, nhưng thiếu cổ phần của bên họ.”

Khương Vong cười nhẹ gật đầu.

Đúng là có thể đàm phán lại điều kiện.

Hai người trò chuyện không hề tránh mặt trẻ con, bao gồm cả khi nãy Khâu Mạt đến trình bày công việc Bành Tinh Vọng cũng vẫn ngồi yên chỗ cũ.

Đang nói dở thì Khương Vong phát hiện bé nhỏ đã dừng xem tivi, đang lẳng lặng ngó họ.

Hắn cười: “Nhóc đang nghĩ gì đó?”

“Em đang nghĩ…” Bành Tinh Vọng gãi đầu trả lời: “hóa ra lại có nhiều lựa chọn thế ạ.”

Hai người lớn cùng quay sang nhìn bé.

“Hồi lâu lâu trước kia, em tưởng em sẽ sống ở thành phố Hồng cả đời.” Biểu cảm trên gương mặt bé nhỏ trở nên băn khoăn: “Nhìn những người lớn khác cảm giác chỉ có đúng một con đường cứ lần lượt thế thôi, ai cũng men theo đó đi thẳng về phía trước.”

“Nhưng anh Vong, không chỉ mình anh cứ lượn phía đông vài bước, rẽ phía tây vài bước,” Bành Tinh Vọng im ắng ngoẹo đầu: “anh còn kéo cả thầy Quý khỏi đường anh ấy đang đi nữa, bắt anh ấy lòng vòng loanh quanh khắp nơi theo anh, chẳng hề bận tâm người khác nói gì hết.”

Khương Vong phì cười: “Thế nhóc thấy như nào mới thoải mái nhất?”

“Em không biết nữa, chắc đáp án phải sâu sắc lắm ạ.” Bé con nghiêm túc đáp: “Nhưng em có thấy hai anh rất nhiệt huyết với công việc, cuộc sống siêu siêu hạnh phúc.”

Sau này lớn lên, nhất định em cũng phải trở thành người lớn giống hai anh mới được.

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Lải nhải ngoài lề mấy câu~

1. Tham gia Hội thi thơ Nguyên tiêu nhớ ghi đúng 5 chữ này ở dòng đầu tiên nha.

Thấy có độc giả viết thơ siêu hay nhưng đánh nhầm tiêu đề, tuy cũng vui vui cơ mà hệ thống Tấn Giang sẽ nhận diện 5 chữ đó để tổng hợp xét giải, tiền thưởng phong phú ghê nhé, cố lên cố lên~

2. Quyển “Nhận nuôi chính mình” khả năng cao sẽ kí xuất bản giản thể không cắt với NXB ở Bắc Mỹ, xin hãy đón chờ.

Trước mắt sách “Lão làng” và “Vương miện” đều đang ở giai đoạn làm bìa, họa sĩ siêu đỉnh cao, bên NXB cũng cực kì tâm huyết chỉn chu, huhuhu mị cũng siêu mong đợi luôn ấy.

Sách “Lão làng” sẽ kèm ngoại truyện 30K chữ + easter egg truyện chính 6K chữ.

“Vương miện” kèm ngoại truyện 20K chữ + easter egg truyện chính 5K chữ, có thể còn thêm tập brochure & nhiều tranh toàn thể thành viên Corona nữa nha.

Tiến độ cụ thể & phương thức đặt hàng có thể theo dõi Weibo của NXB Bắc Mỹ, chắc sẽ có tiên nữ thiên link link địa link link dưới bình luận đó.

3. Ngoài ra, “Con trai lão làng” do Tử Lặc Xui Xẻo & Cố Thần lồng tiềng đã vào khâu hậu kì, dự kiến tháng 4 & 5 lên kệ cùng sách xuất bản, miễn phí toàn bộ~

Tử Quy Lyan đang tuyển nhân viên hậu kì, ai quan tâm có thể ứng tuyển thử xem.

Hôn mọi người, muah~

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn