Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 63

Bước sang tháng 8, Giáo dục Không Quên chính thức triển khai đợt đăng kí chiêu sinh đầu tiên, thuê quảng cáo tràn viền trên hẳn 4 tuyến xe bus, mua thêm suất giờ vàng của 3 đài truyền hình khác nữa.

Vậy là các bậc phụ huynh đi làm hàng ngày bất kể ngồi xe bus hay lái xe riêng đều sẽ bắt gặp thông tin ngay tức khắc, muốn bỏ lỡ cũng chẳng được.

Khương Vong đã sống ở xã hội 2027 quá lâu, thấm nhuần trường phái quảng cáo giục giã, cứ nhiệt huyết hừng hực mà táng.

“Mẹ ơi, con muốn học Thanh Hoa!”

“Để mẹ đăng kí cho con lớp độc quyền 1 kèm 1 của Giáo dục Không Quên nhé, giảng viên luyện thi lên lộ trình cá nhân hóa xuyên suốt, nhất định con sẽ làm được!”

“Ba ơi, lần này con lại thi được có… hơn 40 điểm ạ.”

“Không việc gì phải sợ! Ba đăng kí cho con lớp củng cố nền tảng của Không Quên, giáo viên luyện thi giảng dạy đa chiều, chim non dậy sớm tung bay trước, Giáo dục Không Quên nâng bước vượt đường đua!”

Nhờ chọn lựa diễn viên lồng tiếng vô cùng tinh túy mà gần đây nhân viên văn phòng khu Hồ Cò đi làm nghe quảng cáo đến độ ma nhập, cứ nhắm mắt vào là đầu óc tự động bật đài “Mẹ ơi con muốn học Thanh Hoa”.

“Mẹ ~~ ơi! Con muốn ↘ học ↗ Thanh Hoa!!”

Đờ mờ, có thôi đi chưa hả.

Lần đầu tiên mở lớp phụ đạo ở tỉnh thành, Khương Vong tương đối lửng lơ chưa yên tâm hẳn, hắn tự bỏ tiền túi thêm một khoản chi phí truyền thông bước đầu.

“Đích thân sếp đứng ra treo thưởng học bổng 100 ngàn tệ, hễ đạt mục tiêu dự kiến là nhận phong bì tiền mặt liền tay!”

“Hàng loạt quà tặng quý giá đắt đỏ gồm iPod Classic & combo du lịch Tam Á sang chảnh & PSP & ảnh minh tinh có chữ kí độc quyền & vân vân, miễn bạn dám tiến bộ, cứ việc giành lấy!”

Thực tế thời điểm này việc tập huấn hơn 20 giáo viên tinh nhuệ mới đang tiến vào giai đoạn gần cuối, chưa hoàn thiện toàn diện.

Quý Lâm Thu quản lý mảng cấp 3, Đoàn Triệu thì phụ trách mảng cấp 2.

Tuy hai người một dạy chính tiếng Anh một chuyên môn về toán, song sở hữu tư duy linh hoạt giỏi nắm bắt tình hình tổng quan, làm lãnh đạo tổ vẫn đủ sức khiến các thành viên tin phục.

Cả hai bắt tay duy trì kiểm soát nội bộ công ty, lo hết quy trình tập huấn giáo viên sang biên soạn tài liệu, mọi phương diện từ trí nhớ đến khả năng phân tích đoán đề đều gây sửng sốt, xây đắp uy tín cao vút trong khoảng thời gian ngắn ngủi.

Suốt 1 năm qua, chỉ riêng khâu họp hành cùng các giáo viên đã giúp Khương Vong tiếp thu bị động được rất nhiều kiến thức, muốn chọn lĩnh vực này làm ăn thì chí ít cũng cần lướt hết một lượt nội dung sách giáo khoa cấp 1-2-3.

Bản thân hắn chưa học đại học, nhưng tính hắn không hề ghét học.

Hoàn toàn ngược lại, ở vai trò lãnh đạo hắn rất giỏi che giấu điểm yếu của mình, đồng thời luôn hấp thụ tri thức triệt để hệt miếng bọt biển, hắn cấp tốc học thêm đọc giáo trình xem sách tham khảo, câu nào không biết làm thì đi thỉnh giáo chính các thầy cô ở trung tâm.

Các giáo viên run rẩy hãi hùng, tưởng boss cố tình sang thử thách năng lực nghiệp vụ của họ, giảng giải chi li cặn kẽ từ cơ bản lên nâng cao.

Khương Vong học hành hưng phấn bất ngờ.

Mấy môn tự nhiên hay ho thật, về nhà phải làm cái phòng thí nghiệm be bé mới được.

Kể từ khi trung tâm tung quảng cáo công bố số hotline, dịch vụ chăm sóc khách hàng túc trực sẵn sàng 24/7 đã đành, thái độ còn luôn duy trì đúng giọng điệu dịu dàng hoàn hảo nhờ 3 tầng kiểm soát gồm tập huấn nghiêm ngặt cộng mức thưởng cực khủng cộng chế độ ghi âm rà soát xác suất ngẫu nhiên.

Mở mười mấy lớp mà giành giật hết veo chỗ trống, làm ăn suôn sẻ tới độ chắc phải cúng thần tài thịnh soạn lắm.

Sếp Khương hơi cảm khái: “Biết vậy bao nốt cả tầng 8.”

Tầng 6 lên tầng 8, lộc phát luôn, ngon lành.

Tuy một số trường rất khó tiếp xúc, song may thay mạng lưới quan hệ là thực thể càng mở mang càng dồi dào, chỉ trong vòng 1 năm ngắn ngủi Khương Vong đã kịp làm quen với hàng loạt trường cấp 2 cấp 3 trọng điểm tỉnh thành phố, phát triển nguồn hàng tương đối rộng.

Mục tiêu hắn nhắm tới chính là độ phủ sóng, sao cho học sinh toàn bộ thành phố, toàn bộ tỉnh rồi toàn quốc đều biết đến cái tên này.

Chờ gây dựng được ưu thế về danh tiếng xong in sách nữa thì… bằng in tiền còn đâu.

Sau khi chính thức gia nhập công ty, Quý Lâm Thu nhanh chóng thăng cấp trở thành ‘sếp phó’ trên danh nghĩa.

Gặp vấn đề lưỡng lự bất quyết Khương Vong sẽ sang bàn bạc cùng anh, thỉnh thoảng Khương Vong đi công tác để anh ở lại trực, anh từng một mình xử lý hàng loạt đầu việc phức tạp khó nhằn.

Lắm lúc anh bận tối mắt tối mũi quên cả nghỉ ngơi, mệt tới độ não hơi thiếu oxy, phải nằm vật ra ghế xếp xoa bóp cho dịu lại.

“Khương Vong, anh nói xem tương lai mấy chục năm nữa… cuộc sống sẽ thay đổi thế nào nhỉ?”

Khương Vong không nghĩ ngợi nhiều, vừa gõ bàn phím trả lời email vừa đáp: “Thảnh thơi gấp trăm lần, mà cũng mệt gấp trăm lần bây giờ.”

Quý Lâm Thu không ngờ đáp án lại mâu thuẫn vậy, chợt tò mò: “Sao anh lại nghĩ thế?”

“Khoảng một hai chục năm nữa thôi, rất nhiều thứ em dùng bây giờ sẽ cô đọng tích hợp với nhau.”

Khương Vong xoay người lại chỉ vào chiếc iPod trên lồng ngực anh, rồi chỉ sang máy chơi game trên bàn làm việc của mình.

“Những cái này biến mất hết, không ai cầm theo MP3 MP4 để nghe nhạc cả, có điện thoại thôi là thừa rồi.”

“Đến lúc ấy em bấm điện thoại mấy cái có ngay xe taxi đưa đón tận nơi, khỏi lo đứng vỉa hè hứng gió rét ngóc cổ chờ mòn mỏi nữa.”

“Muốn ăn món mình thích càng quá đơn giản, 2 giờ đêm vẫn có người giao hàng vào tới cửa nhà, trà sữa cà phê đều ngon lành hơn bây giờ nhiều.”

“Tuyệt vời nhất là, 20 năm sau… nhỡ nhớ em anh có thể gọi video thẳng cho em luôn, khong lo đường dài, không lo phí chuyển vùng, kể cả mỗi đứa một nơi vẫn có thể trông thấy gương mặt em, nghe thấy tiếng nói của em.”

Hắn nhìn anh, bỗng nở nụ cười.

“Hay quá đúng không?”

Quý Lâm Thu nghe mà mơ ước, hỏi tiếp: “Thế sao lại mệt hơn?”

Khương Vong cúi đầu nghĩ ngợi, đáp thật thà: “Khoảng cách giữa người với người thu hẹp gần quá thì dễ hao mòn, cứ vắt kiệt nhau triền miên.”

Chợt hắn cảm giác mình mô tả hơi chi tiết hơi chắc nịch quá đà, phải ngẩng đầu quan sát thử biểu cảm của Quý Lâm Thu rồi thuận miệng biện bạch: “Đấy là anh đọc tiểu thuyết viễn tưởng họ viết thế, cũng chả hiểu đúng hay sai, có ông còn đoán 20 năm sau gáy mình sẽ cắm đầy dây điện, ai mà biết được nhờ.”

Quý Lâm Thu chưa thể hiện thái độ tin hay không, lát sau anh mới chậm rãi bảo: “Em thích nghe anh kể chuyện cực, kể cái gì cũng thấy hay ho thật ấy.”

Khương Vong khe khẽ mím môi, lần nữa ngã gục vì bộ dạng Quý Lâm Thu quá đáng yêu.

Sao hắn lại thích anh thế cơ.

Toàn bộ tháng 8 trôi đi vùn vụt.

Bé nhỏ căn bản không hề hay biết mình đã kịp học hết toàn bộ chương trình lớp 3 lớp 4 trước ngày khai giảng, hệt một nhân vật tép riu bất ngờ lọt vào mắt xanh của Hồng Thất Công Tiểu Long Nữ lẫn Kim Luân Pháp Vương, tạm thời còn chưa trông thấy hào quang học sinh xuất sắc được các thầy cô ụp cho bản thân.

Đến ngày nhập học, bé thấp thỏm nắm tay hai người anh, cuối cùng cũng đặt chân vào trường học mới, bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới.

Dù bận rộn nhường nào đi chăng nữa, tuần đầu tiên Khương Vong và Quý Lâm Thu vẫn đảm bảo có mặt đầy đủ cả đôi cùng đón bé con tan học.

Môi trường thành phố lạ lẫm dễ khiến bé nhỏ thấy thiếu an toàn, cần chú trọng chăm nom.

Thời gian lâu dần, chưa chờ Bành Tinh Vọng tự chia sẻ, hai ông anh đã tự giác ý thức được một vấn đề nổi cộm.

Cả nhà chỉ có mình Tinh Tinh… không giống ‘dân thành phố’.

Khá là khó xử.

Khương Vong một thân một mình lập nghiệp ở thành phố lớn nhiều năm, Quý Lâm Thu thì từng học đại học trên Bắc Kinh suốt mấy năm trời, tác phong nói năng cư xử của cả hai tự khắc mang chất riêng.

So ra thì Bành Tinh Vọng giống con chim cút bé xíu bị xách cổ khỏi ổ gà quê.

Cậu bé nói chuyện hơi hơi lẫn giọng thành phố Hồng, bộ dạng ngó nghiêng thậm thụt cũng có nét rất đặc trưng kiểu trẻ con dưới quê.

‘Dân thành phố’ là một khái niệm phức tạp, một dạng đường nét mờ nhạt vô hình nào đó, người vùng ngoài nhìn qua chưa thấy khác, song dân gốc bản địa ngó lướt thôi lại phân biệt được ngay.

Quý Lâm Thu tinh tường, để ý thấy trước mặt họ bé nhỏ luôn hớn hở vui tươi, về phòng mình mới hiện nguyên hình ủ rũ.

Khương Vong quan sát mấy hôm, bếch Bành Tinh Vọng trở lại phòng khách mở cuộc họp gia đình.

“Nào, trình bày thử xem vướng mắc cái gì.” Anh cả nói năng vẫn cực hào sảng: “Cho các anh nghe với, không đỡ đần được thì cũng tranh thủ cười thối mũi nhóc cho vui.”

Bành Tinh Vọng ngồi xuống trước mặt hai người, im lìm một hồi xong bảo: “Em ổn lắm ạ, có gì không vui đâu ạ.”

Quý Lâm Thu khẽ đằng hắng.

Biểu cảm bé nhỏ thoáng lung lay: “Thì chỉ có… thỉnh thoảng nghe thầy cô nói không hiểu hết thôi ạ.”

Anh cả nhướng mày lên.

“Với cả… nhiều lúc các bạn trò chuyện em không tham gia vào được ạ.”

Bành Tinh Vọng là cháu của chủ nhà sách, ở thành phố nhỏ cậu bé nắm giữ mọi động thái mới nhất về mảng truyện tranh, đọc tá lả đủ mọi thể loại tiểu thuyết, tán dóc chủ đề gì cậu bé cũng đảm nhiệm vị trí phát biểu tích cực, thuộc hàng nhân vật bừng sáng chói lọi trong lớp hồi xưa.

Nhưng chuyển trường sang đây, chênh lệch khủng khiếp tới mức phải tan nát con tim.

Vốn dĩ bé con định qua quýt lấy lệ hai ba câu thôi, ai ngờ bật đài cái chạm đúng mạch lập tức tuôn ra một tràng.

“Các bạn ấy toàn chơi Báo động đỏ với Pokemon, trong khi em còn chẳng biết con Bulbasaur lên cấp mấy mới chịu tiến hóa nữa!”

“Tiết toán cô đính kèm thêm cả đề Olympic nâng cao, bạn nào biết làm sẽ lên gặp cô nhận kẹo socola, em chưa được ăn một lần nào hết!”

“Các bạn chẳng ai xem phim hoạt hình ở truyền hình vệ tinh cả, các bạn toàn xem Naruto thôi, mà em không biết Naruto chiếu kênh nào luôn ấy!”

“Em, em chả biết gì hết ấy ạ,” Bành Tinh Vọng dụi mắt khóc nhè hu hu: “em mở thử tất cả các kênh có trên tivi ở nhà gần 10 lần rồi, tìm mãi vẫn chẳng thấy Thủy thủ mặt trăng với Naruto ở đâu ——”

Hai ông anh đưa mắt nhìn nhau, lặng lẽ lò dò sang dỗ bé nhỏ.

…Quả nhiên vấn đề bạn nhỏ xoắn xuýt luôn vượt ngoài phạm vi suy tính của họ.

“Đúng là phải tìm lúc nào dạy nhóc tiếng Dụ Hán,” Khương Vong trầm ngâm: “Pokemon thì anh nhóc biết chơi đây, Fire Red Leaf Green XY Sword and Shield đủ hết, cái này để anh dạy.”

“Đề toán Olympic rất đơn giản thôi, từ giờ mỗi ngày anh kèm thêm cho em nửa tiếng, nắm cơ bản là làm được ngay.” Quý Lâm Thu ngồi cạnh xoa đầu: “Những phim em bảo đó phải xem trên máy tính cơ, anh sẽ hướng dẫn em cách dùng máy tính.”

Bành Tinh Vọng đơ ra mấy giây, ngoái đầu ngó họ.

Bé hít thở sâu vài nhịp, kiểu như lần đầu làm quen hai ông anh vậy.

“Anh cả anh… hóa ra anh biết chơi Pokemon ạ!!”

Mặt mũi Khương Vong đầy chê bai: “Lúc anh ấp ra được con Shiny 6V nhóc còn đang ở tận đẩu tận đâu đấy nhé.”

“Anh Lâm Thu anh —— hóa ra anh biết làm toán nữa ạ?!!”

Bành Tinh Vọng vẫn chưa dám tin vào tai mình: “Sao anh lại biết giải đề toán Olympic cơ chứ!!”

Cuối cùng Quý Lâm Thu cũng cảm nhận thấy cơn bốc đồng muốn tét mông bé nhỏ.

“Ai bảo em giáo viên tiếng Anh không biết làm toán đấy hả??”

Bé nhỏ 9 tuổi nào đã biết về đầu tư kiếm tiền, hồi trước cậu bé không thể hiểu nổi tại sao mọi người cứ luôn trông hai ông anh trai nhà mình bằng ánh mắt khâm phục đến thế.

Mãi đến hôm nay bé con mới thình lình giác ngộ ——

Hai anh nhà mình đều là thần tiên!!

Thần tiên! Tuyệt đỉnh!!!

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Truyện có tham gia hoạt động hội thơ Nguyên tiêu, hoan nghênh mọi người tham dự cùng O3O~~~

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn