Bành Gia Huy ra về, Khương Vong bèn xúm lại sờ thử chiếc bùa hộ mệnh.
“Có cả cái này nữa hả?”
Bé nhỏ cười toe hì hì, đắc ý nhét trong cổ áo, còn không nỡ cho hắn xem.
Khương Vong ghen ghen một lát, quay vào thu dọn đồ đạc tiếp.
Ai lại đi tự ghen với mình, còn vì cái món bé tí thế chứ, thôi thôi thôi.
Trước khi chuyển nhà họ cũng báo tin cho Đỗ Văn Quyên.
Nhân Nhân sinh ngày mùng 1 tháng 3, giờ còn chưa biết bò, vẫn đang phải nỗ lực học cách lẫy.
Có giúp việc lẫn bảo mẫu thay phiên hỗ trợ, Đỗ Văn Quyên rảnh rang nhẹ nhàng hơn thời sinh con đầu lòng nhiều, song giọng cũng loáng thoáng thấm mệt.
“Không ngờ anh ta chịu cho Tinh Tinh đi với các cậu,” Cô thấp giọng nói: “sau khi rời thành phố Hồng mất mấy năm liền chị không quay lại, chính vì sợ gặp phải anh ta.”
Cuộc điện thoại im ắng mãi lâu, câu nói rõ rệt vang lên ở đầu kia.
“Bành Gia Huy là cái gã cặn bã.”
Nay Đỗ Văn Quyên có cậu em trai chống lưng, hồi xưa còn chẳng dám giãi bày kể lể nhiều.
“Anh ta xem con là công cụ uy h**p bắt chị ở lại thành phố Hồng, cương quyết không cho chị dẫn thằng bé theo, còn đe dọa chị bỏ đi xong về sau mà muốn gặp nó nữa thì cứ liệu chờ đấy ăn vả.”
“Nếu không có cậu… thực sự chị không dám quay về tìm Tinh Tinh.”
Khương Vong yên lặng nghe cô tỉ tê, hàng tá thắc mắc ngày xưa từng trăn trở trằn trọc đêm khuya cuối cùng cũng được giải đáp.
Hắn không bao biện chữ nào thay Bành Gia Huy, cũng không phán xét những chuyện đã qua giữa hai người họ, chỉ điềm tĩnh lắng nghe cô nói.
“Về sau bạn bè ở thành phố Hồng lên Từ Châu chơi, chị đi ăn trò chuyện với họ, họ đều bảo từ khi quen cậu Bành Gia Huy thay đổi hẳn, không nhận ra nữa.”
Đến đây Đỗ Văn Quyên lại thở dài.
“Thật sự là quá đỗi khó tin, thậm chí kể cả bây giờ giao con cho tên súc sinh ấy chị cũng không yên tâm nổi.”
Cô tháo chạy tìm đường sống trong trạng thái hoảng sợ rối loạn triệt để, nhỡ quay về thành phố thăm con trai cũng có nguy cơ bị gã khốn khống chế, hết đường thoát nạn.
“Thấy kể… cậu với anh ta thân thiết lắm ư?”
“Xem như người quen, có Tinh Tinh mà, khó tránh phải tiếp xúc thường xuyên.”
Qua những lời thoái thác hơi bất đồng của hai người họ, Khương Vong không cố phân biệt quá khứ thêm.
Hắn tiếp nhận sự thật rành rành rằng họ đã chia tay, và sẽ chỉ ngày một xa nhau.
Nghe vậy lại thấy rời rạc.
Trước mặt hắn Bành Gia Huy luôn cố gắng thể hiện cho ra dáng con người, về sau có cơ hội cũng rất chịu khó tìm cách bù đắp Tinh Tinh.
Nhờ sự can thiệp từ Khương Vong, khoảng cách giữa trước và sau của y quá xa vời, chẳng thể ghép vào thành một người.
Đỗ Văn Quyên than thở, bắt đầu lăn tăn: “Chỉ lo Tinh Tinh sang Dụ Hán lạ nước lạ cái thôi, nhưng dù thế nào đi nữa cũng ổn hơn là đến Từ Châu.”
“Bên này họ toàn nói tiếng Ngô, lắm lúc đi chợ chị nghe bà cụ nói còn chẳng hiểu, sợ thằng bé có sang ở cũng lẻ loi, không chơi được với các bạn.” Nhắc việc này cô lại buồn: “Chị chưa làm tròn trách nhiệm, không đón thằng bé sang cùng, toàn phiền toái các cậu.”
(*tiếng Ngô: tiếng địa phương chủ yếu ở các vùng Thượng Hải, Giang Tô, Chiết Giang)
“Không cần nghĩ ngợi mấy cái đấy, lo chăm bẵm Nhân Nhân đã.” Khương Vong cười nhẹ: “Nếu nó muốn thì tương lai sang Từ Châu học cấp 2 cấp 3 cũng được ấy mà, đến lúc đó vẫn ở với cô bình thường.”
“Từ Châu thi đại học căng lắm, đừng chuyển hộ khẩu thì hơn,” Đỗ Văn Quyên băn khoăn quá nhiều, trò chuyện với cô lâu là người nghe cũng phải mệt: “chị phải biết nghĩ cho nó mới đúng, về sau chị sẽ cố dành thời gian sang đồng hành với nó ôn thi đại học, con thì để Thường Hoa chăm 1 năm.”
“Ừm, đến lúc ấy tính sau.”
Nhà mới được cải tạo tân trang, 4 phòng ngủ 2 phòng khách tương đối rộng rãi.
Phần sân ngoài trời được xây hẳn nhà kính trồng hoa, lắp thêm xích đu thật, quấn ít giàn nho cho leo hai bên, muốn mọc cao thấp tròn méo ra sao thì tùy.
Sang tới nơi, Bành Tinh Vọng phải lượn lờ khắp từng ngóc ngách mấy lượt liền, xong xuôi quay qua cảm khái y hệt lần chuyển nhà trước: “Nuôi thêm em chó thì hết ý ạ!”
Khương Vong nhanh tay lẹ mắt cản Phòng Toàn Hữu: “Mặc kệ nó, thằng nhóc mới sang lạ nước lạ cái, thêm con chó nữa có mà sấp mặt.”
Phòng Toàn Hữu gật đầu tiếc nuối: “Lúc nào nhà anh định nuôi cứ bảo em nhé ạ, em bế một con qua cho.”
Con xe Cục Vàng nghiễm nhiên phải đem đến cùng, khóa chung vào khu xe đạp người lớn ở dưới hầm gara.
Bành Tinh Vọng sợ nó bị thó tiếp đợt hai, muốn vòng thêm vài chiếc khóa song anh cả đã chỉ cho cậu bé camera giám sát trên góc tường.
“Trông thấy cái kia chưa, hoạt động 24/7, an toàn lắm.”
Bé con v**t v* chiếc xe hồi lâu như vuốt chó, rồi mới bịn rịn theo hắn lên tầng.
Vị trí nhà mới nằm rất gần trường Tiểu học Thực nghiệm khu Hồ Cò, đi bộ chỉ mất 10 phút.
—— Lần này còn chẳng cần nộp phí chọn trường luôn.
Khương Vong rất thân với hiệu trưởng Tiểu học Thực Nghiệm, ông anh này thích sưu tầm sách vở bản khắc cổ, càng hiếm càng mê, trùng hợp Khương Vong kiếm được mấy quyển từ bên buôn sách, bèn nhờ bạn bè móc nối giới thiệu vừa khéo tiện thể biếu tặng, sau có thời gian lại đi câu cá đá bóng chung, tuy cách nhau tận hai mấy tuổi nhưng trò chuyện hợp gu kì lạ.
Thấy bảo trẻ con nhà sếp Khương sắp nhập học, hiệu trưởng đặc biệt xếp cho vào lớp tốt, dặn riêng giáo viên chủ nhiệm gặp họ một buổi trước.
Kể từ khi rũ bỏ tư cách giáo viên Quý Lâm Thu như được thở phào nhẹ nhõm, phong cách ăn mặc cũng thình lình xoay ngoắt về với vẻ rạng rỡ thời thượng nên có của tầm tuổi hơn 20, không còn bó buộc những thứ giáo điều.
Cả hai thay mặt phụ huynh dẫn Bành Tinh Vọng ghé xem trường mới, tiện đường vào thăm chủ nhiệm lớp đang giữa kì nghỉ vẫn nán lại trường họp hành.
Đào Anh Khải là dân địa phương, người hệt như tên, một cô giáo cực kì sáng láng.
Không quá nghiêm nghị tới nỗi tỏ vẻ, cũng không quá câu nệ thành ra tự ti, cất tiếng nói là thấy tràn trề năng lượng, làm người nghe ù tai vang dội sánh ngang loa phường.
Đào Anh Khải trò chuyện vài câu đơn giản với Bành Tinh Vọng, gợi ý Quý Lâm Thu cứ dẫn cậu bé đi dạo quanh khu vực sân thể dục, anh bèn tinh tế dắt bạn nhỏ rời phòng, để Khương Vong ở lại trao đổi riêng.
Đi xa khỏi văn phòng, Bành Tinh Vọng chợt níu lấy Quý Lâm Thu thì thầm.
“Thầy Quý ơi, thầy có biết ba mẹ của anh Khương ở đâu không ạ?”
Quý Lâm Thu thoáng ngơ ngẩn: “Chưa từng nghe nói, có lẽ là do không còn nữa, sao em lại hỏi chuyện này?”
Bé nhỏ tiếc nuối: “Sắp đến sinh nhật anh ấy rồi ạ, em vẫn chưa nghĩ ra tặng quà gì.”
“Hai ta đều bận, tôi cũng không khách sáo thừa thãi.” Đào Anh Khải hơi nhướng đôi mày dài, nói rất điềm tĩnh tỉnh táo: “Hiện giờ Tinh Vọng như vậy chuyển vào lớp không lo bị cô lập, nhưng muốn hòa nhập thì sẽ hơi khó.”
“Tính tình thằng bé tích cực lắm ạ, cũng thích làm quen bạn mới.” Khương Vong không hiểu ý ám chỉ, liếc qua phía ngoài cửa sổ: “Bọn tôi cũng không sốt ruột, cứ để mọi thứ tự nhiên là được.”
“Nếu tiện thì có thể dạy cháu nói thêm giọng Dụ Hán.” Đào Anh Khải mỉm cười: “Đây sẽ là điểm khởi đầu vừa vặn.”
Trẻ em càng bé các đặc tính giống động vật càng áp đảo, tiếp xúc mở mang văn minh xong mới giống người hơn.
Chị dạy ở trường Thực nghiệm 10 năm, quan sát rõ từ lâu rằng trẻ con đều thích lập hội, có bảo ban nhắc nhở mấy vẫn rục rịch lén lút chia bè kết phái nho nhỏ, động tí lại muốn lôi kéo thành viên gia nhập nữa chứ.
Nếu Bành Tinh Vọng biết nói ít tiếng địa phương thì cũng tiện trò chuyện chung với các bạn, sớm ngày thích nghi môi trường lớp mới.
Khương Vong không bận tâm nhiều, gật đầu rồi bàn bạc tiếp các mảng khác.
Tiến độ dạy và học ở hai nơi chênh nhau, giáo trình sử dụng cũng khác biệt đôi chút.
Trẻ con trên tỉnh đã chập chững theo mô hình giáo dục tinh hoa giống Bắc – Thượng – Quảng, thậm chí có các em cấp 1 bắt đầu học tiếng Anh từ tận mẫu giáo, nắm vững lượng từ vựng bằng tận trình độ lớp 8 rồi.
Các em thuộc diện bồi dưỡng nâng cao về toán Olympic hoặc lập trình cũng nhiều vô số kể, tất cả đều hừng hực khí thế phấn đấu trở thành thần đồng nhí tuổi trẻ tài cao.
Bất ngờ vượt ngoài dự liệu của Khương Vong, trung tâm dạy thêm nhà mình còn chưa khai trương mà cơ sở Hồ Cò Dụ Hán đã có học sinh đầu tiên, ấy chính là Tinh Tinh.
Trùng hợp nhóm giáo viên đang trong giai đoạn chuẩn bị nên rất thích lôi bé nhỏ ra luyện tập, tranh thủ dịp nghỉ hè để khởi động thời khóa biểu học thêm nguyên ngày, Bành Tinh Vọng không có cả cơ hội kêu than một tiếng, bị kéo lún luôn vào đại dương toán học, phải sải tay bơi đầy nhọc nhằn trước tầm mắt lom lom giám sát của một dàn thầy cô.
Thời buổi này hay rêu rao giáo dục cần bồi dưỡng tố chất, thực ra nó lại đang biến tướng gây thêm áp lực cho nền giáo dục thi cử truyền thống.
Ngày xưa thi thố chỉ lo học các nội dung trong sách giáo khoa là đủ, thậm chí giáo viên cũng chẳng phải dạy nhiều, độ khó tương ứng vừa vặn.
Song quy mô dân số đông đảo, học sinh cứ sóng sau đè sóng trước, trường tốt thì giới hạn khan hiếm, đành nâng độ khó cao dần, cấp 1 học bài của cấp 2, cấp 2 thi đề của cấp 3, cấp 3 dứt khoát làm hẳn ít tích phân đáng ra vào đại học mới có, mọi thứ hầm bà lằng hết.
Bành Tinh Vọng bơi sải lõm bõm quanh đại dương tiết toán Olympic xong xuôi, đang vẩy bớt nước chuẩn bị trèo lên ra ngoài đi chơi thì lại bị cô dạy văn nhấn đầu, cày tiếp môn bơi ếch ứng dụng văn học cổ, viết bài tập làm văn chưa đủ 600 chữ chưa cho tan học.
Đặt bút xuống bắt gặp giáo viên luyện nói tiếng Anh đang cười híp mắt xếp hàng phía sau, giáo viên luyện thuyết trình vẫy tay chào đón, không khác nào ôn thi phỏng vấn vào trường cấp 2.
Bành Tinh Vọng khóc nhè đến nơi mất.
Thảo nào bao nhiêu anh chị cấp 2 muốn tẩn ông anh nhà mình, như này về sau phải sống sao giờ ——
Lo liệu ổn thỏa chuyện của bé nhỏ, Khương Vong bắt đầu nằm mơ lộn xộn ngổn ngang.
Giấc mơ của hắn thường hay liên quan tới đời thực.
Chưa làm hết việc, nằm mơ lúc nào cũng toàn đang lái xe hoặc ngồi xe hoặc lật giở đọc duyệt hợp đồng tài liệu với những con chữ nhòe nhoẹt, liên miên chẳng dứt.
Đang bận tâm nhà cửa thì sẽ mơ thấy lác đác bóng dáng rời rạc của ba mẹ giằng co nhau thời thơ ấu, duỗi tay ra chợt phát hiện mình đã quay về năm 5 tuổi, không thể làm gì hơn.
Chỉ khi mơ gặp Quý Lâm Thu, những cảnh tượng hình bóng mới hóa thành cảm nhận tựa bản năng.
Thị giác và thính giác giao hòa quấn quýt, nhiệt độ nóng bỏng khiến người ta tham lam mở mang sục sọi thêm nữa, hôn nhau mà mười ngón tay vẫn phải đan chặt, đủ sung sướng suốt đêm dài.
Người đàn ông giật mình choàng tỉnh, nín thở mất vài giây.
Ngoài cửa sổ trời đã sáng trưng, có cả tiếng gõ cửa nhè nhẹ.
“Em vào đây nhé.”
Quý Lâm Thu bước lại gần hắn, ngồi xuống bên giường, thử chạm mu bàn tay lên má hắn.
“Sao ngủ đến 11 giờ còn chưa dậy, cuộc họp với bộ phận tài liệu buổi chiều hủy rồi, em sang báo anh một tiếng.”
Toàn bộ cảm quan ở Khương Vong vẫn đang nấn ná dở giấc mơ rừng rực nọ, hắn đáp cụt lủn, bọc chặt chăn bảo: “Em ra ngoài trước đi.”
Quý Lâm Thu chớp mắt một cái thật chậm, giọng anh trở nên chắc chắn.
“Mơ thấy gì thế?”
Còn giọng người đàn ông đã khàn đặc, hắn duy trì nguyên tư thế nằm ngủ cong lưng, thì thầm nỉ non câu gì đó như muốn dụ dỗ anh cúi thấp ghé tai nghe.
Quý Lâm Thu chưa nghe rõ, bèn chống tay ở mép giường áp sát môi hắn, ngay giây tiếp theo eo anh bị chắn ngang kéo xuống, toàn thân ngã uỵch vào giữa đống chăn đệm bồng bềnh.
Cơ thể bị khống chế quá đỗi đột ngột khiến hơi thở anh lập tức trở nên dồn dập, anh ngước mắt trông hắn đang bao trùm phía trên.
Khương Vong đè áp lồng ngực Quý Lâm Thu, giống con sói cuối cùng cũng tóm được lấy chú thỏ xảo quyệt, khẽ l**m khóe môi trong vô thức.
Vốn dĩ Quý Lâm Thu chưa kịp xuất hiện phản xạ gì, thấy hắn l**m môi mới ngứa ngáy lòng dạ, đang bị lấn át mà anh còn thản nhiên nhấc thử một bên chân xem xét tình hình.
“Ui, nóng ghê ha.”
“Tự giác quá nhỉ,” Người đàn ông cắn d** tai anh, hơi thở dần dà dịch chuyển lên theo cần cổ: “thầy Quý, đừng có tự tiện vào phòng anh, hậu quả nguy hiểm lắm đó.”
Quý Lâm Thu tưởng hắn đùa, hơi nhấc vai thì phát giác mình đã bị đè hoàn toàn không thể nhúc nhích, giờ anh mới nhận ra dấu hiệu sai sai.
“Làm thật à?”
“Rất muốn.” Khương Vong siết vòng ôm chặt hơn bằng thái độ có phần xấu xa, thấy đối phương đỏ mặt cố ngồi dậy mà cương quyết không cho.
Hắn và anh còn có thể buông mình rơi xuống sâu thẳm hơn nữa trong mơ.
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Ôi trời ơi ———— sau này quyển này mà xuất bản nhất định mị sẽ kí không được cắt xén của mị QAQ ————