Ga trải giường hơi hơi khó xử lý.
Kẻ đầu têu hoàn toàn không biết ngại ngùng, tồng ngồng ra mở cửa sổ đón gió, duỗi mình một cái thỏa thuê vô ngần.
Quý Lâm Thu ngửi mùi hormone ngập ngụa khắp phòng đã đỏ bừng vành tai, vội vàng mặc quần vào vừa tháo ga giường vừa mắng hắn: “Làm gì thế kia, không sợ Tinh Tinh thấy nữa.”
“Nó đi học thêm lâu rồi,” Khương Vong nhìn anh đầy trơ tráo như kiểu đang đáp ‘Anh cũng muốn làm tí gì nữa thật’.
Quý Lâm Thu lập tức bụm miệng hắn lại: “Cấm nói!”
Người đàn ông bị che mõm, biểu cảm vô tội: “Nói gì cơ?”
Quý Lâm Thu dúi ga giường bẩn cho hắn: “Anh giặt, vò tay!”
Khương Vong rướn sang thơm má anh một cái, xoay người sải đôi chân dài ngân nga đi giặt ga.
“Mặc cái quần vào!”
“Không mặc đấy.”
Trong lúc hắn giặt đồ thì Quý Lâm Thu quét dọn sơ qua phòng ngủ một lượt, sau đó đứng tựa vào máy giặt chờ chung.
“Anh có biết đợt trước em gặp gì ở Tiểu học Hồng Sơn không?”
“Gặp gì?”
Lúc này tâm trạng Quý Lâm Thu đang phơi phới, anh nói đùa đùa: “Hôm nghỉ hè, Bành Tinh Vọng thu dọn nốt ít đồ còn sót ở trường, xong có cô bé tỏ tình với nó.”
Chắc là do xem phim nhiều quá, cô bé con đỏ mặt tỏ tình rất dõng dạc, các bạn trong lớp nghe xong đồng thanh “Uây ——” rõ dài rồi vỗ tay nhiệt liệt.
Khương Vong tráng thêm một lần nước trước khi quẳng ga giường vào máy giặt, thuận miệng đáp: “Thằng bé bảo sao?”
“Bành Tinh Vọng nó…” Biểu cảm của Quý Lâm Thu tương đối phức tạp: “cúi gập người chào bạn nữ một cái.”
Khương Vong không nhịn được cười phọt, bụm miệng bò lăn ra hô hố.
Có lẽ nhóc con sợ làm tổn thương lòng tự tôn của bạn mà lại không biết phải làm sao cho ổn thỏa, cố gắng bộc bạch chân thành nhất có thể.
“Xin lỗi cậu, tớ thích Mạnh Thanh Viễn cơ, nhưng bạn ấy không thích tớ, đằng nào cũng phải chuyển trường rồi, thôi vậy.”
Lúc ấy Bành Tinh Vọng còn đáp rõ là phong độ.
“Hiện giờ lý tưởng của tớ là thi đỗ lên Bắc Kinh Thượng Hải học, yêu đương sẽ ảnh hưởng học hành, không được!”
Cô bé kia cũng ý chí vô cùng: “Thế sau này mình lên Bắc Kinh Thượng Hải làm bạn cùng trường, đến lúc ấy đi xem phim robot với nhau nhé!”
Quý Lâm Thu hồi tưởng lại, nghiêng đầu bình luận: “Cảm giác kiểu tri kỉ chung chí hướng ra phết.”
Khương Vong cười bảo: “Hai ta có phải tri kỉ không nào?”
“Không,” Quý Lâm Thu đáp thẳng thừng: “em không làm tri kỉ với người không mặc quần.”
Theo kế hoạch ban đầu Khương Vong phải đến trung tâm bồi dưỡng để giám sát công việc, Quý Lâm Thu thì chắc cần cày đề cả ngày.
Kể từ sau đợt Tết cả hai chưa từng nghỉ ngơi, Khương Vong dầm dề công ty mãi cũng ngán, tự dưng nảy ra ý tưởng đòi hẹn hò cùng người yêu.
“Mình quen nhau bao nhiêu ngày rồi, còn chưa đi chơi riêng với nhau hôm nào kìa.”
Cũng đúng nhỉ.
Đợt Valentine họ chưa tỏ tình, khái niệm 520 thì chưa được khởi xướng, hồi đó họ cũng tối mắt tối mũi công việc lẫn chuyển nhà.
(*520 phát âm tương tự ‘em yêu anh/anh yêu em’ trong tiếng Trung, nên ngày 20/5 cũng là một ngày dành cho các cặp đôi, chỉ mới thịnh hành trong giới trẻ gần đây)
Hiện đang đúng tầm cuối xuân đầu hạ, đặc biệt phù hợp để yêu đương.
Quý Lâm Thu vừa chịu giày vò một phen, gáy còn đang ửng đỏ, không có lòng dạ cày đề cho lắm.
Thế là họ đặt hai vé xem phim sát giờ thật, dắt nhau đi trải nghiệm bầu không khí tình yêu.
Năm 2007 chưa xuất hiện nhiều hình thức giải trí, tổng cộng quanh đi quẩn lại chỉ có vài địa điểm hẹn hò phổ biến.
Bộ phim được chọn là “Môn đồ”, tuy đối với Khương Vong đây đã là bộ phim Hongkong xưa xửa xừa xưa, nhưng thời gian lâu quá hắn quên sạch tình tiết luôn rồi, xem lại vẫn rất hay ho cuốn hút.
Cả hai đều quá nghiêm chỉnh, ngồi giữa hoàn cảnh tối đen như mực cũng chỉ dám lặng lẽ nắm tay, trong khi tai nghe rõ rệt tiếng hôn hít chùn chụt đến từ ghế hàng xóm.
Lúc rời khỏi phòng chiếu phim tối mù, Quý Lâm Thu phát hiện ánh mắt Khương Vong ngập tràn nụ cười.
“Cười gì đó?”
“Được ngồi gần em, vui.”
Quý Lâm Thu thoáng nín thở, cảm giác vừa bị người này thọc trúng một phát chuẩn xác, thấp giọng bảo: “Em cũng vui.”
Hai người lần đầu biết yêu, tự dưng hành xử y hệt học sinh tiểu học, làm không khí xung quanh cũng toát lên vẻ non nớt trẻ trung.
Thời gian còn sớm, trùng hợp ngay cạnh rạp phim có khu trò chơi điện tử, bên trong bày nguyên dãy máy gắp thú bông.
Khương Vong chiếm vị trí cần điều khiển theo thói quen, chơi hai ván chợt dạt sang nhường chỗ: “Em chơi này.”
“Em muốn đi mua cái kem,” Quý Lâm Thu nghiêng người, không hề khách sáo: “anh gắp giúp em con thỏ tai vểnh với con sói tai nhọn kia đi, cái con mắt cười híp híp ấy.”
Khương Vong lắc thử chỗ đồng xu trong cốc giấy: “Đủ, chờ đó.”
Đúng là hắn rất may mắn, thỏ tai vểnh một gắp lên luôn, con kia thì đuôi dài quá nên bị lệch trọng tâm, phải vận dụng kĩ thuật nhích từng tí từng tí.
Que kem việt quất socola được giơ tới bên môi: “Há miệng.”
Người đàn ông cắn một miếng, lười nhác ngó anh: “Thầy Quý chiều anh vậy hả.”
Quý Lâm Thu cũng cắn một tiếng, vui vẻ dung túng hắn.
“Sau này phải chịu khó chiều chuộng, không lại chạy mất.”
Sói tai nhọn rơi xuống lộp bộp, được Quý Lâm Thu ôm cả vào lòng cùng con thỏ, vừa khéo đã tiêu hết xu.
Hai người cười nói bước ra phía cửa, trùng hợp đi ngang qua gian chụp ảnh tự sướng đóng khung hoạt hình.
Khương Vong vô thức liếc sang, cũng hơi hơi hoài niệm.
Ở thì tương lai ngập ngụa filter và sticker sẵn có thì món này tuyệt chủng, trong khi bây giờ hãy còn đầy đường khắp phố, thời gian thấm thoát vậy đó.
Quý Lâm Thu nhướng mày hỏi: “Muốn chụp?”
“Hai thằng đàn ông con trai ai đi hi hoáy mấy cái thứ hồng hào chóe lọe.” Bụng dạ xót xa cảm khái chứ bề ngoài Khương Vong vẫn cứng cỏi: “Về thôi.”
Chưa nhấc chân lên đã bị Quý Lâm Thu túm vào: “Mặc kệ, anh vào với em.”
“Ế? Ế!”
Quý Lâm Thu không thích chụp ảnh, hôm nay chỉ đơn thuần muốn cho hắn chơi.
Khương Vong thích gì ghét gì đều quá đỗi rõ rệt.
Dễ đoán thành ra đáng yêu ghê.
Bước vào đến nơi là các loại khung hình giả cổ đầy hoài niệm nét căng chình ình trước mặt hấp dẫn triệt để sự chú ý của Khương Vong, hắn ngắm nghía chọn lựa hồi lâu, chụp hẳn 10 bức với Quý Lâm Thu, hai người vừa chê bai vừa cười đùa ấu trĩ vô cùng tận, chẳng hiểu cười gì nữa luôn.
Loay hoay chụp ảnh làm kem sắp chảy gần hết, cả hai lại phải hớt hải chia nhau luân phiên cắn vội, ăn xong Quý Lâm Thu m*t đầu ngón tay một cái, bỗng nhiên Khương Vong chớp mắt.
“Em ngửi thấy gì không?”
Quý Lâm Thu thử tập trung hít mũi: “Không, ngửi thấy gì cơ?”
Mặt mũi Khương Vong đầy nghiêm túc: “Hương vị tình yêu.”
Quý Lâm Thu: …?
Bành Tinh Vọng cần cù làm bài tập mãi đến 8 rưỡi mới thấy anh cả và thầy Quý cùng nhau về nhà.
“Anh với thầy lại đi họp ạ?” Bé nhỏ liếc qua họ: “Em ăn tối rồi, hai người… ăn lẩu ạ?”
“Đâu, sao thế?”
“Môi thầy Quý hơi hơi đỏ, em còn tưởng là tại ăn cay.” Bành Tinh Vọng chống cằm thở dài: “Ví dụ em lấy tiền mừng tuổi ra khao các thầy cô bữa lẩu, liệu các thầy cô có bớt bớt giảng bài cho em đi được không nhỉ.”
“E vô ích thôi,” Anh cả phát biểu ngắn gọn chuẩn trọng tâm: “vì anh là sếp họ mà.”
Bành Tinh Vọng rú lên oe oe, vùi đầu cày đề tiếp.
Khương Vong lại gần ngó thử rồi đi tắm, để Quý Lâm Thu ngồi chung với bé.
Quý Lâm Thu vừa ngồi xuống cạnh là bé nhỏ ghé sang thì thầm: “Thầy nghĩ ra tặng gì cho anh em chưa ạ, tuần sau sinh nhật anh ấy rồi.”
Quý Lâm Thu sờ cằm nghĩ ngợi: “Có khi hôm nay là tặng xong rồi ấy.”
Bành Tinh Vọng: …!!!
“Em chưa nghĩ ra nữa,” Bé con lại bắt đầu sầu não: “em thấy không thể mua đại cái gì tặng anh được, khổ nỗi điểm thủ công của em thấp tè, làm cái gì cũng xấu điên ý ạ.”
“Xấu không sao đâu,” Quý Lâm Thu thông cảm xoa đầu bé: “quan trọng là truyền đạt tấm lòng.”
“Đúng rồi, anh ấy với em sinh nhật cùng ngày nhỉ,” Quý Lâm Thu nhớ ra gì đó, ngập ngừng mất vài giây: “…cùng một ngày, khéo thật.”
Có nốt ruồi giống hệt nhau, chung một ngày sinh nhật, rồi cả chiếc áo kia…
“Em không thích đón sinh nhật lắm ạ, xui xẻo lắm.” Bành Tinh Vọng lắc đầu: “Giá mà anh quên béng vụ này đi thì tốt.”
“Sao thế?”
Bé con chỉ một mực lắc đầu, không chịu giải thích.
Quý Lâm Thu lặng lẽ ngồi cùng chờ Bành Tinh Vọng làm bài tập thêm nửa tiếng, đến cuối cùng mới chợt bừng tỉnh.
Đợi bé nhỏ tắm rửa đi ngủ, anh ra ban công hỗ trợ Khương Vong cất quần áo đã phơi khô, bất ngờ bảo: “Tuần sau là sinh nhật Tinh Tinh với anh, anh biết mà đúng không.”
“Ừm, hôm ấy mình đi khu vui chơi hay đi đâu ăn mừng?”
“Vấn đề không nằm ở đó,” Quý Lâm Thu suy tư tái hồi, hạ thấp giọng nói: “mình phải giúp thằng bé hiểu là sự hiện diện của nó rất xứng đáng.”
“Tinh Tinh xứng đáng được yêu, xứng đáng được sống vui vẻ rạng rỡ.”
Khương Vong xoay người nhìn anh, chưa theo kịp mạch suy nghĩ, cười cười đáp: “Sao tự dưng lại văn nghệ thế, anh cứ thấy kì kì.”
“Anh phải nghe em giải thích tí đã… cái này liên quan đến tâm lý học giáo dục.”
Quý Lâm Thu muốn Khương Vong chú ý hơn tới khía cạnh này, anh phân tích rất từ tốn: “Thực ra ấy, trẻ em đều sẽ tự luyến.”
“Tự luyến ở đây không phải kiểu thấy mình ưa nhìn như bình thường hay gặp đâu.”
“Mà ý nói đứa trẻ sẽ nhận thức theo bản năng rằng mình là trung tâm của gia đình.”
“Giả sử cha mẹ cãi vã, gia đình gặp biến cố hay thậm chí rạn nứt… thì chúng sẽ thấy tất cả trách nhiệm đều do mình mà ra.”
—— Liệu có phải nếu mình đừng có mặt trên đời, ba mẹ sẽ sống hạnh phúc hơn chút không?
—— Nếu mình không tồn tại chắc hẳn ba mẹ sẽ không cãi cọ, cũng chẳng ly dị đâu nhỉ.
—— Đúng đó, nếu mình đừng xuất hiện, ly dị xong ba mẹ đã chẳng nặng gánh thế, có thể bắt đầu cuộc sống mới từ lâu rồi, không phải sao?
Quả nhiên mình… thật thừa thãi, xin lỗi ba mẹ.
Quý Lâm Thu nhíu mày nói: “Trông Tinh Vọng rất sáng sủa, nhưng em ấy cũng khó tránh quy kết rằng ba uống rượu say, mẹ chạy đến Từ Châu, sinh thêm em bé khác, rồi hàng bao nhiêu việc tiếp đó nữa… đều do mình rước thêm phiền toái cho ba mẹ, đều là lỗi của mình.”
Khương Vong quay lưng về phía anh trầm mặc thật lâu, khẽ khàng cất tiếng: “…Không phải lỗi của anh ư.”
Quý Lâm Thu tưởng những lời này khơi gợi lại kí ức kém vui trong quá khứ về gia đình hắn, anh ôm lấy người đàn ông từ phía sau, hôn lên lưng hắn.
“Đối với nhiều người, thay vì yêu người khác… thì việc chấp nhận bản thân mình xứng đáng được yêu còn khó hơn cả.”
Trước khi gặp anh, em cũng từng mắc kẹt giữa đầm lầy.
Khương Vong giữ nguyên tư thế im lìm lặng thinh, mãi sau mới mở miệng.
“Được, vậy mình chuẩn bị cho Tinh Tinh một món quà.”
Thực ra suốt bao lâu nay hắn chỉ xem Bành Tinh Vọng như một đứa em trai, cư xử theo ấn tượng mặc định rằng ấy là một bé con không liên quan gì tới mình.
Ví dụ ý thức được mình đang xót thương thay mình thuở bé thật, hay phải suy tính làm sao để dỗ dành chiều chuộng mình thì lại thấy kì quặc gượng gạo khủng khiếp, kiểu làm gì sai trái lắm.
Giờ phút này đây bỗng nhiên Khương Vong thật sự rất muốn duỗi tay ôm lấy bản thân 20 năm trước, ôm chính cái đứa bé vốn không nên có mặt trên đời ấy.
Cảm giác sẽ phải đánh cược toàn bộ dũng khí mới đủ sức làm nổi điều đó.