Chuyển nhà từ thành phố này sang thành phố khác là công cuộc cực kì tốn sức.
Xe tải đi chỉ mất một buổi chiều thôi, nhưng riêng khâu thu dọn các thể loại đồ đạc lặt vặt thì tốn hẳn mấy ngày trời.
Khương Vong đang bận lo công việc ở Dụ Hán, phần dọn dẹp kiểm kê ở nhà giao cho Quý Lâm Thu.
Vốn dĩ hắn áy náy định thuê thêm mấy người làm công theo giờ hỗ trợ nhưng Quý Lâm Thu từ chối.
“Càng đông càng rối, để đồ lung tung em càng không tìm thấy, cái này em với Tinh Vọng làm là được.”
Với bé nhỏ, cả hai đều giữ thái độ bình đẳng kì lạ.
Gặp phải vấn đề gì cũng không bao giờ nghĩ “Tinh Vọng mới 8 tuổi hãy còn là trẻ con”, mà trái lại sẽ để bé góp sức đỡ đần, tay cầm tay dạy bé làm, hệt cách đối xử với một người trưởng thành.
Đồng thời sau đó sẽ động viên khen thưởng đầy đủ, thành ra bé nhỏ chạy vặt đi mua hộ chai xì dầu thôi đã thấy cực kì thành tựu.
“Được, vậy em xem dọn dần nhé,” Khương Vong thuận miệng bảo: “có cái gì hỏng cứ vứt đi không sao đâu, sang kia mình mua mới.”
“Biết rồi, lo việc của anh đi.”
Hỗ trợ dọn phòng giúp bạn trai, Quý Lâm Thu cũng hơi ngại thật.
Thực tế hiếm khi anh vào phòng Khương Vong, dù hai người đang sống chung dưới một mái nhà anh vẫn khá tránh né, không phải do lễ phép.
Người đàn ông này… mang bản tính xâm lược mãnh liệt quá.
Nó không bộc lộ cụ thể qua ánh mắt hoặc lời nói, mà thuộc về dạng khí thế lan tỏa len lỏi.
Kể cả đang cười dịu dàng hay thậm chí đang cắm cúi lau nhà, thì chỗ cơ bắp đầy đặn rắn rỏi vẫn cứ im lìm dọa dẫm.
Quý Lâm Thu không chịu vào phòng anh, khá giống trực giác tránh xa thiên địch.
Tiềm thức anh cảm thấy mình mà ở gần Khương Vong thế, hơi lơ là chút thôi có khi sẽ bị chén sạch, chẳng còn nổi miếng vụn xương.
Rất nguy hiểm.
Hiện giờ sói đuôi to vắng nhà, anh ngân nga ghé thăm lượn lờ, bước qua cửa phòng mà thư thái bao nhiêu.
Căn phòng bừa bộn như lâu nay vẫn vậy, áo phông áo khoác mỗi thứ vắt vẻo một nơi, cà vạt còn rơi chỏng chơ dưới sàn.
Mới vào trong vài bước đã ngửi thấy mùi của người đàn ông.
Thơm trầm thấp nồng nàn, toát lên vẻ phô trương từ hormone phái mạnh.
Mặt Quý Lâm Thu nóng bừng, anh kéo cửa sổ giả vờ nhằm thông gió cho phòng bạn trai, nhịp tim tăng tốc dồn dập.
Anh thu dọn mất nguyên cả buổi chiều, cất tài liệu giấy tờ công ty vào một thùng, quần áo đồ dùng hàng ngày phải mấy thùng, dùng cạn kiệt mấy cuộn băng dính từ lúc nào chẳng hay.
Chiếc tủ quần áo to đùng dần trống rỗng trở lại, để lộ một ngăn kín bên trong, không khóa.
Ngăn bí mật do chủ cũ căn nhà lắp, hồi trước đặt két sắt, về sau họ mang két sắt đi nên nó biến thành ngăn cửa kéo rỗng, phù hợp đặt ít sổ tiết kiệm hay hợp đồng quan trọng, sẽ có quần áo che phủ.
Phòng Quý Lâm Thu cũng có một ngăn kín giống vậy, anh để không suốt chưa dùng đến.
Nhưng bên chỗ Khương Vong… liệu có cất thứ gì không?
Quý Lâm Thu băn khoăn cả buổi, rồi vẫn quyết định đừng xem.
Mối quan hệ giữa anh và hắn đã cực kì thân thiết tin tưởng, song cũng không nên hành xử thừa thãi.
Nào ngờ bản lề ngăn tủ cũ đã xập xệ xuống cấp từ lâu, lấy hết mấy chiếc áo măng tô áo khoác phía ngoài xuống, quán tính lỏng lẻo làm nó tuột sang phía còn lại, hé lộ bọc vải căng phồng bên trong.
…Bọc vải?
Quý Lâm Thu ngờ là hắn dấm dúi ga giường chăn gối sao đó chưa giặt, chuẩn bị sẵn tâm lý bốc mùi kinh khủng ngửi thử một cái.
Hoàn toàn trái ngược. Chiếc bọc vải đã giặt giũ sạch sẽ tinh tươm, còn có mùi long não nhàn nhạt.
Bọc vải chèn mấy bức thư phía dưới, đều là thư nhà Đỗ Văn Quyên gửi sang.
Cái này thì anh lại biết.
Ban đầu Bành Tinh Vọng phát hiện tủ quần áo của Khương Vong có chỗ bí mật hay ho thế nên hú hét đòi cất cả thư mình nhận được vào, đặt chung với của anh.
Quý Lâm Thu do dự tái hồi, sau cùng vẫn khẽ khàng nhấc bọc vải lên, ôm đặt lên giường chậm rãi giở ra.
Tháo lớp vải bọc, lại đến một lớp chăn mềm mượt mới tinh được gấp 4 góc vuông chỉnh tề, xung quanh toàn là long não tránh côn trùng, hiển nhiên còn có thứ khác gói bên trong nữa.
Bỗng dưng anh hơi ghen tị.
Rốt cuộc là đồ gì mà phải bảo quẩn tỉ mẩn tới mức ấy?
Quý Lâm Thu nín thở vén một góc chăn, định nhìn lướt qua sẽ trả về chỗ cũ ngay, chốc nữa gọi điện xin lỗi Khương Vong.
Song khoảnh khắc trông thấy rõ thì anh sững sờ.
Phần mặt vải hở ra thực sự quá quen thuộc với anh.
Lông cừu dệt lẫn, cổ đứng truyền thống, khuy cài màu xám đậm.
Sao áo mẹ tặng mình lại nằm trong tủ của anh ấy?!
Đây là áo tự tay mẹ làm ——
Mất một giây Quý Lâm Thu tưởng rằng hắn lén lút lấy áo sang, nhưng anh nhanh chóng phát hiện dấu hiệu bất thường.
Không, chắc chắn đây không phải áo mới vừa mặc năm nay.
Hiện tại sự thảng thốt đã bao trùm toàn bộ tâm trạng anh, vậy nên Quý Lâm Thu nhấc hẳn chiếc áo lên luôn, trải rộng hết cỡ bằng động tác vô cùng dè dặt thận trọng.
—— Phải gọi là y sì đến từng chi tiết.
Kiểu dáng cắt may, màu sắc chất liệu, thậm chí cả vết xước trên khuy áo, tất thảy đều tương đồng.
Đợt Tết anh đang gọt táo thì trượt tay, mũi dao tì nhẹ trúng khuy áo, thành ra bị mẻ một vệt rất nông, mắt thường gần như không thể chú ý.
Song khuy của chiếc áo này cũng có dấu vết giống hệt.
Hơi thở Quý Lâm Thu đóng băng, anh quay đầu rảo bước chạy về phòng mình tìm áo, cầm nó sang đặt vào cạnh so sánh.
Không, có nhiều điểm khác biệt cực nhỏ.
Chiếc áo khoác cũ Khương Vong giấu tồn tại vô số vết tích chỉnh sửa chắp vá.
Quan sát thấy rõ nó đã phải qua tay tận mấy người thợ may, nới rộng phần eo lẫn vai vốn khá ôm và hẹp, kéo dài tay áo, tìm cách sử dụng hàng loạt loại vải tương tự và điểm xuyết ít phụ kiện để che đường chỉ khâu ở những chỗ bắt buộc.
Do ngâm nước quá lâu nên chiếc áo cũ bị biến dạng cứng đơ, không thể mặc nữa.
Vậy là nó được gấp gọn gói kín thật cẩn thận, cảm giác dù có khô rục tận xương thì vẫn cần giữ gìn bảo quản nó, một vật chứng quý báu.
Quý Lâm Thu ép mình duy trì hít thở sâu, bóc tách suy nghĩ cho rành mạch, vô vàn mảnh vụn nổi lên từ tận đáy kí ức.
Khương Vong không giống bất cứ ai ở thành phố.
Hắn có thể dễ dàng xem được hoàn cảnh gia đình rồi bệnh tật của người bên cạnh, thậm chí nắm rõ con thứ hai đang bầu của phụ huynh cùng lớp là trai hay gái.
Bước vào hàng cá cược xổ số thì cứ mua là trúng chưa từng sơ suất, tầm nhìn làm ăn chuẩn xác tinh vi tới nỗi bao nhiêu kẻ phải tấm tắc thần kì.
Hắn có nốt ruồi giống Tinh Tinh đến từng milimet, biểu cảm phong thái của cả hai khi cười lên chẳng khác nào cha con.
Hắn chưa bao giờ đề cập đến cha mẹ mình với một ai, trôi nổi ở thành phố Hồng không gốc gác dây mơ rễ má, dồn sức tập trung chăm lo đứa bé vốn có nguy cơ bỏ học trọng thương nọ.
Quý Lâm Thu dừng lại, chưa chịu đào sâu thêm.
Anh thõng mắt trông mãi thật lâu rồi lật túi trong của cả hai chiếc áo, tìm đến vị trí gần như góc chết để kiểm chứng nốt đáp án sau cùng.
Trước khi chào tạm biệt, mẹ thì thầm kể với anh là mẹ đã lặng lẽ thêu cho anh hai chữ.
Bình an.
Mẹ chọn chỉ đỏ loại cực mảnh, giấu chữ ở nơi đưa tay là chạm tới, cầu chúc con trai hàng năm bình an, không tai ương bệnh tật.
Lật ngược hai chiếc túi trong ra cùng lúc, hé lộ đường thêu kín hệt bản sao của nhau.
Dòng chữ bên áo mới vẫn rõ rệt từng nét, chiếc Khương Vong giấu thì bởi ma sát rơi rụng nhiều năm nên còn rải rác mỗi vài chấm chỉ đỏ lốm đốm, miễn cưỡng ghép nối đọc được.
Nhưng Khương Vong từng kể từ tận đợt mới làm quen.
15 tuổi hắn nhập ngũ đặc cách, gặp một giáo viên ở ga tàu.
Thầy giáo nọ cởi áo khoác của mình ra đưa hắn, dặn miền bắc lạnh, dọc đường nhớ cẩn thận.
Thậm chí anh còn bảo hắn một câu, chắc hẳn anh nhớ thầy ấy lắm nhỉ.
Khi đó người đàn ông ngước mắt cười khẽ, không nói thêm gì nữa.
Sao có thể cơ chứ?
Sao lại có thể như vậy được?
Quý Lâm Thu cầm hai chiếc áo khoác giở ra giở vào xem đi xem lại, bàng hoàng trước bí mật sửng sốt hắn giấu anh suốt bao lâu nay.
Song anh cương quyết không chịu nghi ngờ hắn.
Quý Lâm Thu phát hiện mình cứ như kiểu chiều Khương Vong thành thói, phản xạ đầu tiên vào thời điểm này lại là tráo đổi, giả sử mình ở vị trí đó e cũng không tiện đề cập trình bày, sẽ có rất nhiều nỗi niềm lăn tăn khó nói.
Anh không chịu hoài nghi hắn, không muốn suy diễn con người này theo bất kì phương hướng hơi hơi tiêu cực nào hết, cố chấp khó tả.
Vừa hoang mang mà cũng vừa yêu thương hắn thêm, cảm giác lúng túng bất lực khi mê muội đầu óc.
Mãi rồi hoàng hôn tan dần, Quý Lâm Thu khẽ khàng thở hắt, bọc lại chiếc áo cũ từng lớp một theo đúng hiện trạng ban đầu.
Sau đó anh trả nó vào vị trí, đóng ngăn tủ bí mật lại, treo thêm vài ba chiếc áo quần ra ngoài, bố trí sao cho trông hơi bừa bộn, chứng tỏ chưa thu dọn đến.
Có tiếng vặn khóa vang lên dưới tầng, sát theo sau là tiếng cười nói của người đàn ông cùng bé nhỏ.
“Em đói chết mất thôi, giờ em đói đến mức gặm sạch cái cửa này cũng được luôn!!”
“Để cặp xuống! Thế tối mình đi ăn lẩu?”
“Không!! Em muốn ăn thịt cơ!! Thịt kho tàu!!”
Khương Vong thấy chủ đề này phải trưng cầu thêm ý kiến của người còn lại, bèn cất cao giọng gọi.
“Lâm Thu ——”
Hồi xưa hắn hay gọi anh là thầy Quý dù Quý Lâm Thu đã đùn đẩy mấy lần, bảo mình có phải thầy giáo hắn đâu.
Về sau tỏ tỉnh xong mới từ từ sửa đổi, cuối cùng cũng chịu gọi tên, ban đầu còn hơi ngượng nghịu chứ càng gọi càng thân mật quen mui, thậm chí đang yên đang lành cứ thích gọi chơi chơi.
Quý Lâm Thu trên gác thò đầu ra, nhướng mày bảo: “Về sớm mà không bảo em một tiếng?”
Bé nhỏ chưa buồn thay dép đã phi một mạch lên trên: “Thầy Quý bế em! Vừa nãy anh em vặn tai em!!”
Người đàn ông dưới tầng 1 cười rất ngông nghênh: “Thầy Quý cũng bế anh một cái với?”
“Anh lên đây cho em!” Quý Lâm Thu kiềm chế bớt tâm trạng hốt hoảng, cứu cánh hộ đương sự: “Tủ quần áo của anh nhồi nhét lộn xộn quá nhé, tự đi mà dọn!!”
Khương Vong sực nhớ ra vấn đề, vỗ đầu chạy vội lên theo, xộc về phòng mình trông thấy mấy thùng to đồ đạc lặt vặt đã sắp xếp ngay ngắn.
“Quần áo hè thu cất hết rồi, quần áo mùa đông ở tủ kia kìa, anh tự làm nhớ?”
“Hình như anh có quyển sổ tiết kiệm bên trong —— đợi tí!”
Người đàn ông kéo cửa tủ đưa lưng về phía anh lục lọi gì đó, lát sau bèn rụt đầu khỏi đống áo gió áo khoác dày cộp.
“Không phải, để ở két sắt văn phòng chứ.”
“Đi, đi ăn trước đã, chỗ còn lại để anh làm nốt.”
Hắn khoác vai Quý Lâm Thu, kín đáo dẫn anh rời phòng.
Quý Lâm Thu dí ngón tay đẩy đầu hắn: “Lần sau cứ phải thuê ít người thôi, hôm nay em sắp gãy lưng rồi đây này.”
Khương Vong đã được nước còn khoe mẽ: “Đàn ông ai lại đi nhận eo hông mình bất ổn!”
Bụng dạ Bành Tinh Vọng chỉ mải mê thịt kho tàu, gần ra đến cửa nhóc con mới tỉnh hồn: “Con trai eo hông khỏe để làm gì ạ?”
“Đừng nghe anh em nhố nhăng!”
Sếp Khương sắp chuyển nhà chính thức, đông đảo bạn bè ở thành phố đều muốn đãi tiệc tạm biệt, khó tránh màn quà cáp biếu tặng.
Ở trường Quý Lâm Thu rất được lòng mọi người, không chỉ mỗi hiệu trưởng cất công gặp riêng anh trò chuyện thật lâu, mà cả bà bác Hứa cũng gửi anh tuyển tập thơ tiếng Nga mình sưu tầm từ xưa, bên trong kèm theo hàng loạt ghi chú viết tay.
May sao có Khương Vong về góp sức thu dọn đồ đạc, mười mấy thùng hàng ở nhà vừa lên xe đến Dụ Hán, quay vào phòng khách đã thấy chất chồng quà cáp cứ như đón Giáng sinh, lại phải phân loại từng thứ một từ đầu.
Bành Tinh Vọng lượn lờ lòng vòng quanh hai người lớn, bắt đầu hâm mộ.
“Anh với thầy đều giỏi quá đi, có nhiều quà thế này.”
“Một số gọi là ơn tình có qua có lại, chờ lớn hơn chút nhóc cũng sẽ gặp.” Khương Vong lơ đãng liếc sang: “Hâm mộ thật thì hôm nào Giáng sinh nhóc treo đôi tất ở đầu giường, ước với ông già Noel ấy.”
“Em chả tin cái đấy đâu.” Bành Tinh Vọng nghiêm túc nói: “Đấy là biến tướng đòi quà anh với thầy còn gì, đòi thì gọi gì là quà nữa ạ.”
Chưa kịp dứt lời bỗng thấy tiếng chuông vang ngoài cổng.
Bành Gia Huy đứng ở cửa, tay xách một túi đồ nhỏ.
Đầu tiên y chào hỏi Khương Vong với Quý Lâm Thu một câu, vẫn câu nệ ái ngại không vào nhà, chỉ gọi bé nhỏ ra cửa.
“Tinh Tinh, con sắp đi Dụ Hán, sau này hàng tháng đi công tác ba đều có thể tiện đường ghé thăm con, gặp phải việc gì cứ kể với ba thoải mái.”
Bành Gia Huy giở túi, đeo chiếc túi gấm nho nhỏ lên cổ cho cậu bé.
“Đây là bùa hộ mệnh ba xin ở chùa, mỗi năm lại xin cái mới, con đừng làm mất nhé.”
Y dừng giây lát, có vẻ muốn bày sẵn đường lui giúp Tinh Tinh.
“Dĩ nhiên, nhỡ bất cẩn làm mất cũng không sao cả, cứ bảo ba, mình cùng đi xin thêm cái khác, được không nào?”
Bành Tinh Vọng ngó vào chỗ quà chất chồng như núi trong phòng khách, rồi lại nhìn xuống chiếc túi gấm trên cổ mình, nở nụ cười xán lạn gật đầu thật mạnh.
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Đăng chương mới thành công!