Từ xem nhà cho tới chốt hạ chỉ mất đúng nửa ngày, thần tốc tới nỗi toàn thể môi giới ngoài Phòng Toàn Hữu đều sững sờ chết lặng.
Đây chính là khách xịn kiếp trước cứu thế giới mới gặp được đấy ư?!
Phải giàu đến mức nào quyết đoán đến mức nào mới xem xong nhà phát quẹt thẻ lấy liền cơ chứ —— lại còn thanh toán dứt điểm!
Lượng giao dịch ở tỉnh hơn xa các thành phố tuyến dưới, song bất luận khách hàng lớn nhỏ, kể cả nhà giàu tài sản hàng triệu tệ xem xong cũng phải về bàn bạc cặn kẽ với vợ vài hôm, không thể thiếu khâu ngó nghiêng khắp nơi chọn vị trí đất thậm chí mời thầy kiểm tra phong thủy chọn số căn này nọ.
Giao dịch 7 chữ số, sếp Khương bảo chốt là chốt ngay, đỉnh cao!
Gia đình 3 người nhà sếp Khương vừa nhấc gót ra về văn phòng lập tức xôn xao nhốn nháo, bao nhiêu đồng nghiệp sốc không dám tin.
Chỉ mỗi Phòng Toàn Hữu hoàn toàn thản nhiên.
…Mấy anh chị chưa chứng kiến khí thế hồi đại ca này mua mặt bằng nhà sách ở thành phố Hồng thôi.
Thậm chí xem đất đặt cọc trong vòng chưa đầy 1 tiếng đồng hồ, cứ như ra chợ mua cây cải thảo.
Người khác cũng dần phát hiện điểm nổi trội của Phòng Toàn Hữu.
Đừng tưởng cậu này chân ướt chân ráo, bắt tay vào việc còn chẳng cần công ty tập huấn, phong cách vô cùng độc đáo.
Năm xưa Khương Vong bền bỉ tung hoành giới bất động sản, giá trị giao dịch qua tay thành công đã vượt 8 con số từ lâu, mắt nhìn lẫn cách ăn nói đều cực tinh.
Sau khi đến thành phố Hồng hắn chuyển nghề mở nhà sách, duyên số trùng hợp chọn được cậu đồng nghiệp đắc lực chiếm trọn ưu thế từ cái tên là Phòng Toàn Hữu, bèn sẵn lòng truyền thụ vài bí quyết độc quyền của mình.
(*Phòng Toàn Hữu dịch word by word ra là ‘nhà có hết’)
Hai ba dzô cốc bia mát lạnh, nhắm thêm ít xiên nướng đùi cừu, hai người ăn uống rất vui vẻ.
“Biết đâu hôm nào anh lại muốn triển ngành này thì chú sang làm giám đốc cho anh nhá, đảm bảo đáng tin.”
Phòng Toàn Hữu chỉ nghĩ Khương Vong nói đùa, cung kính vâng dạ đồng ý, còn đứng hẳn dậy mời hắn mấy cốc, tự túc nốc ừng ực cạn đáy.
Tiếp đó đến Dụ Hán lo liệu công việc đàm phán hợp đồng đều trôi chảy suôn sẻ thật, năng suất cao vút trình tự chỉn chu, trưởng chi nhánh bên này cũng phải giơ ngón cái.
Khương Vong quan sát thấy cả, buổi tối chờ đi dạo phố chung với Tinh Vọng Lâm Thu xong bèn gọi điện luôn.
“Chỗ ở quyết rồi, còn thiếu địa điểm mở trường nữa.”
Phòng Toàn Hữu đang tăng ca, phản hồi ngay tắp lự: “Cần địa điểm như nào ạ, anh cứ nói!”
“Anh đang ngắm tòa văn phòng Quân Duyệt ở góc chéo đối diện đường Bích Ba, cần thuê trọn 2 tầng 6 tầng 7, chú thương lượng hộ anh.”
“Tòa văn phòng Quân Duyệt,” Phòng Toàn Hữu nhắc lại, ghi chép thông tin: “Nguồn này chi nhánh không có, mai em sẽ đi hỏi thử người quen, anh kì vọng giá bao nhiêu ạ?”
Khương Vong cầm điện thoại cười nhạt gật đầu.
Không có điều kiện thì tự tạo ra điều kiện, rất thông minh.
Hắn đáp một khoảng giá sơ lược, nghĩ ngợi rồi bổ sung: “Tốt nhất tìm cho anh thêm cái mặt tiền dưới tầng tòa này nữa, nhà nào hợp mở quán ăn ấy nhé.”
Vừa vặn thành một vòng tròn khép kín hoàn chỉnh.
Ghé nhà sách mua tài liệu tham khảo và văn phòng phẩm, đi thi thử ở trung tâm phụ đạo rồi đăng kí lớp dạy kèm chuyên đề, học xong đúng giờ xuống tầng ăn cơm, chuỗi dịch vụ hoàn hảo.
Phòng Toàn Hữu nhanh nhẹn nói: “Về công ty nội thất ở địa phương thì em tập hợp chọn lọc được 5 bên giá cả phải chăng thi công đàng hoàng, em gửi tài liệu tổng hợp vào email của anh rồi đấy ạ.”
“Sếp Khương ơi, mai nhà anh mà đi chơi Dụ Hán thì có cần em gọi ai đi theo làm hướng dẫn viên không ạ?”
“Không cần đâu, đi loanh quanh ngắm nghía tí ấy mà.”
“Vâng, thế có hộp quà đặc sản địa phương em nhờ lễ tân khách sạn để ở cửa phòng anh rồi đó ạ, chúc anh ngủ ngon, em không quấy rầy nữa nhé.”
Khương Vong phát hiện đúng là mình đã bồi dưỡng được một đồng nghiệp hết ý, hắn phì cười ngó thử ra cửa.
Gồm 2 cây thuốc ngon 1 hộp bánh hoa, chọn đúng vị trứng muối Tinh Vọng mê nhất.
Tự dưng hắn nhớ mấy năm làm môi giới của mình thế cơ.
Hầy, cái nghề này mà không nhạy thì khó sống lắm.
Quả đúng như họ dự tính, 5 ngày sau 2 tầng tòa văn phòng được bao trọn thành công, trở thành trụ sở chính của Công ty TNHH Văn hóa Không Quên và địa điểm lớp học của Giáo dục Không Quên, cải tạo sơ qua theo phong cách tối giản, vừa tiết kiệm vừa thoáng đãng.
Nhân sự và đồ đạc từ thành phố Hồng bắt đầu lục tục di dời lên tỉnh theo từng đợt quy mô lớn, rất đông giáo viên ưu tú ở thành phố nhỏ được tuyển dụng thẳng sang Dụ Hán, bao ăn bao ở đãi ngộ thiết thực.
Trung tâm phụ đạo đầu tiên cũng chính thức kết thúc giai đoạn chạy thử, trở thành điểm sáng mới cho khu Hồng Sơn.
—— Chẳng những có hệ thống phân công giáo viên phụ trách minh bạch, mà học sinh đều phải tham gia khảo sát đầu vào chấm điểm chia lớp, phụ huynh sẽ nhận tin nhắn định kì, nhấn nút là nắm được ngay tiến độ mới nhất, mô hình tiên tiến tiết kiệm thời gian công sức lại hữu ích nữa chứ!
Nhất thời tình hình kinh doanh hai bên song song bùng nổ, tuyển dụng hàng loạt nhân viên vẫn chưa kịp ngơi tay, Bành Tinh Vọng làm bài tập xong còn phải chủ động ra quầy lễ tân hỗ trợ phát phiếu đăng kí, ‘được’ các phụ huynh ưu ái xem là linh vật may mắn xoa đầu mấy trăm lần.
“Cô ơi nhẹ thôi ạ! Sắp hói mất!!”
Khương Vong thì tranh thủ làm biếng, trước mặt quần chúng rất rắn rỏi lấn át, về chốn riêng tư là cái đuôi to đùng vung vẩy tít mù.
Thế là một buổi chiều mưa phùn lắc rắc, hắn giả vờ tình cờ ấn vào một trang web không phù hợp tiêu chuẩn cộng đồng nào đó, thử đắp nặn bù vài khoảng hổng trong kiến thức.
Mỗi tội hắn đã quên xừ mất sự thô sơ của phim con heo thời kì này.
Chất lượng hình ảnh tệ đến nỗi như kiểu quay bằng điện thoại bàn, âm thanh thảm thiết ái ngại hơn cả cắt tiết gà, phần lớn còn toàn clip cá nhân tự túc của quốc nội chứ, động tí là lủng lẳng ngấn mỡ, trắng lòa phát ngấy xem chỉ tổ buồn nôn.
Chuyến thăm quan trần gian đầu tiên kết thúc, nội tâm rục rịch của sếp Khương khô héo mất nửa.
Không, chắc tại châu Á chưa có phim xịn thôi.
Ai đó một tay che mặt một tay tiếp tục lướt lướt tìm kiếm, ấn chọn bừa một bộ Âu – Mỹ.
Tải mất nửa tiếng đồng hồ mới bật được clip lên, nội dung là 300 hiệp đại chiến giữa trai da đen lưng hùm vai gấu với hai người da trắng, xem thấy như con gấu ngựa 3 đầu đang hứng tình húc gốc cây.
Sếp Khương quyết định rút nguồn máy tính.
Sau đó phải ngồi một mình 15 phút cho hoàn hồn.
Hắn cảm giác nên có chút gì đó phát sinh giữa hắn và Quý Lâm Thu.
Nhưng không phải cái kiểu thế kia.
Hắn và anh phải quấn quýt, phải êm dịu, thấm nhuần nuốt trọn từng tí một, áp kề thật sát rồi chiếm lấy nhau triệt để theo bản năng thúc giục.
Khương Vong dựa ghế văn phòng nghĩ ngợi thật lâu, nghiền ngẫm cách làm sao để hôn lên một bông hoa dành dành.
Hắn thích nụ cười của anh.
Hắn muốn chứng kiến anh hạ giọng xin tha, hoặc bị bóp eo đè cạnh bệ cửa sổ, mặt đỏ bừng tận tai song cũng sẵn lòng buông thả.
Dù bị vấy bẩn, dù lộ ra biểu cảm bết bát, chắc chắn Lâm Thu vẫn đẹp đẽ hơn xa mấy nhân vật trong phim.
Mà không, không so sánh được luôn ấy.
Mỗi khi nghĩ về anh Khương Vong đều phải dè dặt rón rén, như thể nhỡ đâu ý tưởng thô bạo quá cũng có khả năng gây tổn thương cho người mình thích.
Mưa đã to dần từ bao giờ chẳng hay, thư kí ghé sang gõ cửa.
“Giám đốc Khương ơi, em thấy anh không mang ô, hay chốc nữa để em đưa anh ra bãi xe ạ?”
Khương Vong tỉnh táo lại, xua tay qua loa.
“Cũng không mưa to lắm, cô tan làm trước đi.”
Thư kí tỏ vẻ thán phục ‘Sếp ơi sếp quả là người đàn ông mạnh mẽ’, hơi cúi mình lùi ra biến mất.
Hắn xử lý sơ một số công việc, xách cặp tan làm đúng giờ.
Bầu không khí trở nên trong lành ẩm ướt, cảm giác mọi bực dọc trong lòng đều được gột rửa sạch trơn, lắng nghe tiếng mưa thôi tâm trạng đã khá hẳn lên.
Đi xuống dưới tầng trông ra cửa công ty, Khương Vong chợt bắt gặp loáng thoáng một bóng người đang cầm ô đứng đợi.
Rách việc, mưa có tí cũng phải cất công đến đón.
Chờ hắn tiến thêm mấy bước thì Quý Lâm Thu ngẩng đầu, vẫy nhẹ chiếc ô đang cầm trong tay.
“Biết anh không mang, đi nào.”
Khương Vong chớp mắt vài nhịp.
Đây là lần đầu tiên hắn được ai đón tan làm, cảm tưởng —— sung sướng vãi nồi.
“Đã cảm động rồi á?” Quý Lâm Thu phì cười: “Thế em mà tiết lộ với anh Tinh Tinh đang lén lút học nấu cơm, bày mâm 3 món 1 canh chờ anh ở nhà thì anh khóc nhè ở đây luôn à?”
Khương Vong hít thở sâu, sải bước chạy vào dưới tán ô của người yêu, ghé mắt hỏi: “Nhãi con tự học nấu cơm ấy hả?”
Giờ hắn còn chưa biết nấu đây này… khụ.
“Bà cụ Phùng dạy đó, biết đặt miếng đậu vào nồi cơm hấp chung cho thơm nữa cơ, giục em đến đón anh về sớm còn ăn canh nóng.” Quý Lâm Thu cảm khái: “Nhóc con cũng yêu anh thật chứ, đòi bắc cái ghế đứng lên tự tay xào rau.”
“Yêu bọn mình.” Khương Vong đính chính, xong lại vênh váo: “Sức hút của anh mãnh liệt quá mà, biết làm sao.”
Hắn đi tiếp vài bước, tự dưng kêu: “Tan làm thích quá đi thôi.”
Mình mê tan làm thực sự!
Đầu bên kia, Bành Tinh Vọng bắc ghế loay hoay lên xuống hoàn thành 3 món 1 canh, đầu tiên cậu bé vẫy tay chào tạm biệt bà cụ Phùng đã đứng cạnh hiền từ hướng dẫn suốt quá trình, sau đó thì lót khăn bưng các thứ sang phòng ăn.
Nghĩ ngợi thấy vẫn hơi thiêu thiếu, bé bèn chạy ra sân hái mấy nhánh hoa dành dành c*m v** lọ, giơ tay vẩy ít nước đóng giả sương đọng, tiếp tục đứng qua cạnh bàn ăn chuẩn bị tư thế và biểu cảm.
Hết đứng lại ngồi, tay chân loăng quăng ngượng nghịu.
Nên ‘Nấu xong bữa này em mệt bở hơi tai luôn anh ơi anh phải xót em đi nè’, hay nên ‘Ui chao tự nhiên lỡ tay thầu luôn bữa tối nhà mình mất rồi em cũng không ngờ em lại thiên tài thế ấy’ đây ta?
Đang xoắn xuýt dở dang thì tiếng vặn khóa đã vang lên ngoài cổng.
Bành Tinh Vọng lập tức chộp vội cái khăn quay lưng lại phía cửa hì hục lau bàn, ý là bận bịu lu bu chưa kịp ngóc đầu.
“Lại đây lại đây, anh ôm cái nào!”
Bé nhỏ hoan hô một tiếng, lao b*n r* ôm chầm cả Khương Vong lẫn Quý Lâm Thu, nở nụ cười khoe khoang đúc cùng một khuôn với Khương Vong: “Xem nè xem nè!!”
Khương Vong ngó thử mấy món ăn được úp bát đĩa che đậy kín kẽ: “Đầu bếp nhí, tối nay nhà mình ăn gì ấy nhỉ?”
Bành Tinh Vong bèn chạy vụt trở về chỗ tác phẩm, tèn tén ten mở ra bằng hai tay: “Đậu đũa xào thịt!”
“Súp lơ xào!”
“Lạp sườn hấp!”
“Trứng xào cà chua!”
“Với một đĩa nhỏ đậu chao đỏ anh thích ăn nữa ạ!”
Khương Vong phải nghĩ bụng rốt cuộc hôm nay là cái ngày thần thánh gì vậy nhỉ, hắn và Quý Lâm Thu cùng nhau thay dép rửa tay, quay vào hỗ trợ bày biện bát đũa.
“Nhóc tự nấu hết đó hả?”
“Ặc, có tính không ạ?” Bành Tinh Vọng ngoái đầu sang trông Quý Lâm Thu: “Bà Phùng hướng dẫn em…”
Quý Lâm Thu khẳng định chắc nịch: “Đương nhiên là tính.”
“Thầy Quý bảo đúng ạ!”
Khương Vong chia bát xong bế xốc bé nhỏ lên, xoay một vòng vun vút giữa không trung.
“Thông minh quá đi.” Hắn cảm khái tận đáy lòng: “Sao mình lại đỉnh thế cơ chứ.”
“Có phải anh đỉnh đâu! Khen ngược rồi!” Bé nhỏ dựng lông: “Anh phải khen em giỏi chứ! Em mới giỏi!!”
“Rồi rồi rồi, ăn cơm thôi!”
“Anh khen lại đã!! Rốt cuộc là ai giỏi!!”
“Nhóc giỏi!”
“Anh anh qua loa lấy lệ thế ạ em tan nát con tim rồi đây này!!”
“…!!!”
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Không viết nổi nữa, chờ ngủ dậy sẽ up thêm! Up lên là xong!