Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 57

Khương Vong xuất viện, mọi người từ trong ra ngoài đều nhận được thông tin, nhao nhao bày tiệc mời mọc tranh thủ thời cơ tâng bốc nịnh nọt.

Trước vụ việc hắn cũng đã thuộc hàng nhân vật bí ẩn của thành phố rồi.

Dưới biết kiểm chứng sừng soi cường giáp xuyên không gian, trên giỏi phong thủy tính toán tài vận tinh thông đủ món, tay trắng lập nghiệp mà mở đường thông suốt mọi tầng lớp lĩnh vực, không ai không nể mặt.

Lần này bản tin thời sự phát sóng, từng ngóc ngách thành phố Hồng đều phải bùng nổ.

Sao sao, hóa ra chính sếp Khương bắt được tên điên đấy à?

Sếp Khương biết đánh nhau nữa hả? Thấy kể thân thủ không phải dạng vừa đâu, đối phương xách theo con dao bổ dài bằng nửa cánh tay cơ mà!

Khương Vong cần duy trì mối quan hệ làm ăn với các bên, dĩ nhiên phải tham dự.

Song ghé nhà nào ăn tiệc cũng na ná như nhau.

Dù lão luyện thành thạo tới đâu đi nữa vẫn khó tránh cảnh bị mọi người hô hào mời rượu, xúm xít đưa đẩy những chủ đề vỉa hè linh tinh lộn xộn, về cuối còn thêm gái xinh ngả ngớn ôm ấp, kiểu quy trình cố định đóng khung.

Trưa một cuộc tối một cuộc, ăn uống xong xuôi lại quay sang chuẩn bị chiều đi tiếp, về đến nhà thì chiếc áo khoác mới mua đã ám mùi thực sự không thể mê nổi.

Trước khi mở cửa người đàn ông còn hơi chột dạ, phải ngửi thử cổ áo rồi xuống cổ tay, cuối cùng chọn cởi hẳn áo khoác hẵng vào phòng.

Tháng 5 hoa dành dành nở rộ, mùi thơm đậm rất nồng nàn, rạng rỡ phô trương mà lại tinh khôi, ánh chiếu sáng bừng cả nửa màn đêm.

Năm ngoái chuyển nhà họ trồng đầy dành dành dọc ngoài sân, giờ tối mịt quay về chưa cần nhìn đường cũng có thể tìm tới cổng nhà.

Cảm giác thấm đượm ít hơi nước, mát rượi xa xăm, hít hà chút thôi đã giúp tỉnh rượu bớt.

Hắn xoay chìa khóa mở cửa, hướng phòng ăn lẻ loi sáng đèn, Quý Lâm Thu vẫn đang vùi đầu giữa đống sách vở chất chồng như núi.

“Về rồi à?”

“Ừm, hội anh Tôn cứ giữ lại mãi, nhì nhằng thêm tiếng đồng hồ.”

Khương Vong thấy cuộc đối thoại nghe chẳng khác nào đôi vợ chồng già, bèn phì cười: “Ngồi chờ anh đó hả?”

Song Quý Lâm Thu nhất quyết không mắc bẫy hắn, anh chỉ đứng dậy bước sang cầm quần áo hộ, đỡ chiếc áo khoác ngửi thử, cau mày bảo: “Cái này anh tự giặt nhé.”

Có vẻ Khương Vong lại say, cứ cười ngắm anh trong ánh đèn hắt mờ, bị mắng mấy câu lòng dạ vẫn rất sung sướng.

Quý Lâm Thu chớp mắt, duỗi tay quệt thử cánh mũi hắn, liếc tiếp vẻ sáng loáng từ mắt người đàn ông, nhanh chóng đưa ra đáp án: “Anh có say đâu.”

“Vớ vẩn, hôm nay chạy sô 3 cuộc liền, sao mà không say được.” Khương Vong dang cánh tay ôm chầm, vùi mặt vào hõm vai đối phương ma sát kì kèo, giọng lè nhè: “Anh ngất ngư quá à, đi đứng còn oặt ẹo lảo đảo, em mau thương anh với.”

Quý Lâm Thu phát hiện hễ giở trò nhõng nhẽo là cái tên này giống Bành Tinh Vọng y sì đúc.

Chính cái nết cậy chiều đâm hư rõ trắng trợn lì lợm, nhưng đồng thời không hề gây cảm giác được nước lấn tới, có năng khiếu điều độ chừng mực bẩm sinh.

Làm người ta lại xiêu lòng xuôi theo, chăm mãi xong chỉ muốn cho ăn đòn.

Quý Lâm Thu bóp ấn đường, dắt tay sếp Khương vào nhà tắm.

Đối phương ngoan ngoãn để anh dẫn đi thật, ướm thế nào bước thế ấy đúng như trẻ con, được vài nhịp chợt ui một tiếng: “Còn chưa thay giày nữa.”

Xong bèn chạy lạch bạch ra đổi dép lê, rồi chạy ngược trở về xòe tay trước mặt Quý Lâm Thu, ý bảo anh nắm tiếp.

Quý Lâm Thu bình tĩnh phán đoán lại một lượt.

Chưa say. Tên khốn này đang giở trò nũng nịu thôi.

“Hôm nay anh nhậu tận mấy cuộc, không tắm nước nóng được đâu, đánh răng rửa mặt ngâm qua cái chân vậy.”

Khương Vong nghe lời gật đầu, đứng cạnh chỗ gương bất động.

Bản thân Quý Lâm Thu cũng chưa vệ sinh cá nhân buổi tối, đang chuẩn bị đánh răng chợt nghiêng đầu sang thấy hắn vẫn đơ đơ, anh liếc xéo bảo: “Còn chờ gì thế?”

“Anh say rồi.” Sếp Khương tuyên bố hùng hồn: “Anh không biết cách đánh răng.”

Một bên lông mày Quý Lâm Thu nhướng lên: “Nhắc lại lần nữa?”

Vốn dĩ Khương Vong muốn diễn sao cho giông giống thêm chút, khổ nỗi sợ chọc anh dựng lông thế là đành chun mũi nặn kem đánh răng.

“Ê, hôm nọ em là như nào đấy?”

“Hôm nào?”

“Hôm ném bóng ý.” Khương Vong giả vờ chơi chơi thôi, quấy một hồi là biết điều không đùa dai, hồi phục giọng điệu tỉnh táo tán gẫu với anh: “Đập một phát 3 quả tennis vừa chuẩn vừa ác, trông chắc có tập luyện hẳn hoi.”

Quý Lâm Thu tập trung đánh răng tỉ mỉ, mỗi lần đều đánh đủ 3 phút mới súc miệng, chắc xuất phát từ phẩm chất rèn giũa của giáo viên.

“Hồi đại học có chơi bóng chày với câu lạc bộ một đợt, từng thử cả ném bóng với chốt gôn 2.”

Đến đây anh cố tình ngắt nghỉ đầy ám chỉ.

“Chơi hai vị trí này là lực hông phải khỏe lắm nhé.”

Khương Vong bị khiêu khích, ngậm bàn chải nhìn anh: “Khỏe bằng anh không?”

“Anh tự tin thế à?” Quý Lâm Thu cười nhạo ngược lại hắn: “Trông em gầy thôi chứ hồi đại học giành giải nhất hội thao mấy lần rồi, giờ bảo chạy đường dài 10 cây số vẫn không vấn đề.”

Khương Vong híp mắt chưa tiếp lời, xem đấy là phản ứng ung dung của kẻ mạnh.

Quý Lâm Thu tự động quy phần thắng về mình, tâm trạng phơi phới ngâm nga rửa mặt, xong xuôi anh chúc ngủ ngon một câu rồi định bỏ ra ngoài.

Vừa quay người đã bị tóm lấy cánh tay, Khương Vong nói tỉnh bơ: “Tối nay không ngủ chung hả?”

“Ngủ chung?” Quý Lâm Thu chậm rãi liếc qua hắn: “Tơ tưởng gì đấy?”

“Anh say rượu, ngật ngừ thế này rồi em còn chẳng chịu chăm anh ư,” Khương Vong tiếc rẻ: “tình cảm bọn mình nhựa quá đi à.”

“Cơ mà… em nói xem anh tơ tưởng gì nhở?”

Quý Lâm Thu định mạnh miệng nữa song người đàn ông đã tiện thể kéo tay đưa anh vào trước lồng ngực mình, nâng cằm anh lên.

Hai người hôn rất trúc trắc bản năng, giống hai chú mèo đang vờn nhau, l**m một cái rồi lại mổ một cái, miết cạ tới nỗi vị muối tre lan ra khắp răng môi đối phương.

Môi mềm ghê. Hôn sao cũng dễ chịu.

Khương Vong vẫn rục rịch chưa thỏa, muốn phát triển thêm chút mà mù mờ cách thức, hắn chỉ ôm anh dụi dụi: “Bên Bành Gia Huy lo liệu ổn rồi.”

Hắn kể lại đầu đuôi câu chuyện ở bệnh viện, Quý Lâm Thu thoáng giật mình trong bụng.

May chỉ hú vía một phen, không gây nên biến cố lớn hơn.

Anh có thể lý giải đại khái cơn tức tối bức xúc của Quan Hồng đến từ đâu.

So với Bành Gia Huy thì mọi mặt điều kiện Quan Hồng đều vượt trội, do đối phương bày đủ chiêu trò cưa cẩm lấy lòng cô nàng mới gật đầu đồng ý, nào ngờ chính y đòi cắt đứt dứt khoát luôn.

Cộng thêm đả kích từ phía bạn trai cũ của cô nàng, quả thật quá tổn thương tự ái.

Chứ bản chất chẳng dính dáng gì tới hai chữ “tình yêu”.

Khương Vong rửa qua mặt, giữ khăn nóng xông một lúc cơn nhức đầu mới dịu đi phần nào.

Đúng là uống hơi nhiều.

“Bên mẹ Tinh Vọng thì vốn dĩ anh cũng muốn nói, nhưng chị ấy vừa mới sinh em bé, đang đúng giai đoạn lu bu bận bịu.”

Đứa thứ hai đang cái tầm khóc ròng xuyên đêm quay cuồng tá lả vấn đề, chờ ổn định bớt hẵng đề cập với cô sẽ ổn thỏa hơn là giờ đổ thêm dầu vào lửa.

Trong lúc ngâm chân cả hai dặn dò vài câu, nhớ tránh thân mật quá đà trước mặt Tinh Vọng, thơm nhau vài cái nữa rồi mới tạm biệt đi ngủ.

Khương Vong trở lại phòng một mình, bọc chăn xung quanh, được rơi vào giữa cục bông êm ái.

Hắn mất ngủ.

Dường như linh hồn đang bị lý trí và tình cảm chia cắt thành hai nửa, một nửa hãy còn đang âu yếm quấn quít với Quý Lâm Thu, nửa kia thì canh cánh về Bành Tinh Vọng.

Có một việc mãi hắn vẫn chưa nói.

Cũng bởi mãi chưa tìm ra cách giãi bày cho nhóc con.

Cảm giác đang chứng kiến lưỡi dao cùn cứa vào bản thân thuở bé hết lần này sang lần khác, mà lại chẳng thể làm gì hơn.

Tinh Tinh đã không còn cơ hội quay về cạnh ba mẹ, hòa nhập vào bất cứ gia đình nào nữa.

Bé con sẽ biến thành ngôi sao trôi lững lờ dọc dải ngân hà, sẽ phải tiếp thu sự thật đã an bài ở một mốc nào đó trong tương lai, giống như Khương Vong.

Đỗ Văn Quyên tái hôn sinh thêm con, vài ba năm tới ắt sẽ bận rộn với công cuộc nuôi nấng em bé khôn lớn.

Bành Gia Huy cứu vãn được thể diện nhờ gánh nặng giảm nhẹ, bản thân y cũng biết xa thơm gần thối, chỉ có thể thi thoảng đóng vai người cha tận tụy chức trách trước mặt Tinh Tinh mà thôi.

Khương Vong cuộn mình thật sâu vào đống chăn đệm, trùm kín đầu lại.

Hiếm khi hắn gặp những vấn đề tiền bạc không tài nào giải quyết.

Đây chính là đoạn nan giải nhất.

—— Dạy cho một đứa trẻ hiểu rằng số phận con người ta sống trên đời vốn phải phụ lòng nhau, trăng hàng tháng thường khuyết chứ ít tròn.

Nếu nói thẳng chân tướng cho thằng bé thì hắn thấy thực sự quá tàn nhẫn, nhưng hắn cũng chẳng thể đứng chắn trước mặt bản thân tuổi 7 8 chập chững để hứng chịu thay nó.

Hồi trước chứng kiến mẹ mang thai thôi nhóc con đã khóc ra nông nỗi ấy, đến lúc phát hiện việc này thật… e khó mà dỗ nổi.

Ba không còn là ba thường trú, mẹ thì đã là mẹ của người khác.

Ban ngày càng xem nhiều những đoàn viên mỹ mãn, ban đêm vướng mắc trong nội tâm Khương Vong càng sâu hoắm.

Nghĩ tái nghĩ hồi, nghĩ bụng may cháu nhỏ gặp được mình và Quý Lâm Thu.

Muốn thay thế vai trò ba mẹ là bất khả thi, nhưng hai người họ sẽ luôn luôn đứng sau Tinh Vọng, có thể che chở nhãi con tung tăng chạy nhảy, thong thả trưởng thành.

Khương Vong rất hạn chế cân nhắc vấn đề bằng khái niệm “cả đời”, cực kì ấu trĩ.

Song giờ phút này đây, hắn hi vọng tận đáy lòng rằng mình có thể trông nom nhóc con cả đời.

Cũng hi vọng sẽ có cả đời bên Quý Lâm Thu, lâu dài vĩnh cửu, cùng chung bạc đầu.

Sang hôm sau, sếp Khương xốc lại tinh thần đổ xăng đầy đủ, chở thân quyến xuất phát vào thành phố xem nhà.

Đáng nhẽ Quý Lâm Thu bận việc, lớp dạy thêm ở thành phố Hồng mới mở, còn hàng loạt đầu việc lặt vặt cần lo liệu, khổ nỗi anh thoái thác vô ích bị sếp Khương lừa lên xe, bé nhỏ thì ở đâu cũng vui, chỉ ham được đi chơi xa.

Từ ngày nhận tin đại ca xác định lên Dụ Hán phát triển là Phòng Toàn Hữu không hề do dự, lập tức nhảy việc sang tỉnh thành làm môi giới bất động sản tiếp, tầm này cậu ta đã tìm hiểu nguồn cung xong xuôi sẵn sàng, cắp theo quyển sổ ghi chép chi chít đi cùng họ ghé xem từng nhà một.

“Căn hộ diện tích lớn 180 m2, view sông, nhiều phòng chức năng phân chia rõ rệt, tầm nhìn thoáng đãng lấy sáng cả ngày!”

Quý Lâm Thu khẽ lắc đầu: “Hơi phô trương.”

“Nhà nguyên căn 4 tầng, có sẵn vườn hoa và dịch vụ quản gia tận tâm kiểu Âu!”

Khương Vong thấy không ổn: “Xa công ty anh quá, chạy đi chạy về lỡ bao nhiêu việc.”

Bành Tinh Vọng tò tò theo xem cả buổi, khoa tay múa chân trình bày với chú Phòng: “Liệu có kiểu nhà nào đi thang máy lên được, có sân, gần nhà sách, vừa ngắm được cảnh sông vừa được chơi xích đu không ạ chú?”

Phòng Toàn Hữu lẩm nhẩm trong bụng khách hàng đều là thượng đế đều là thượng đế, gồng mình nặn ra nụ cười đáp mọi người chờ chút, phóng về công ty môi giới thúc giục toàn bộ đồng nghiệp đi tìm nguồn cung, vậy mà cũng mò ra một căn thật.

—— Nằm ở tầng 6 tiểu khu cao cấp, chẳng những thuộc đoạn giữa tòa nhà không lo nắng gắt, mà còn sở hữu vườn hoa ngoài trời cùng 2 ban công, trục hướng nam bắc đón sáng vừa vặn, hơn nữa có sẵn nội thất tinh tế, lái xe đến nhà sách Không Quên chỉ mất đúng 10 phút.

“Đây vốn là căn bên đầu tư họ làm riêng để ở, toàn bộ tiểu khu có đúng căn này là mẫu độc nhất vô nhị, do định đổi nơi khác dưỡng già nên mới ngỏ ý bán thôi!” Phòng Toàn Hữu chưa dám báo giá, phe phẩy xoa tay mất mấy giây xong lí nhí bổ sung: “Mỗi tội, mỗi tội giá hơi đắt xíu anh ạ.”

Ai đó từng chứng kiến giá nhà điên rồ 20 năm sau chẳng buồn chớp mắt cái nào: “Bao nhiêu?”

Phòng Toàn Hữu dè dặt đưa bảng giá cho hắn xem.

“Đây là giá… rẻ nhất em thương lượng được rồi ạ, nhưng vẫn nhỉnh hơn 5% so với giá thị trường.”

“Mua luôn.” Sếp Khương rút thẻ ngân hàng ra, tư thế đầy phóng khoáng: “Nhớ lắp cái xích đu cho thằng nhóc hiếu động này nhé.”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Tinh Vọng (lao vào): Anh cả O3O!!!

——————

Hồi bé mị từng gặp kiểu nhà này một lần, ngỡ ngàng thảng thốt

…Tức là một tòa cao vừa khéo nằm sát cạnh tòa thấp, có thể tận dụng nóc tòa thấp làm vườn hoa, đồng thời mình vẫn ở đoạn giữa.

Thực sự chuẩn mẫu nhà trong mơ của mị luôn (gạt lệ

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn