Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 56

-1-

Bành Gia Huy chưa bao giờ nghĩ các tình tiết trên tin thời sự xã hội sẽ rơi trúng đầu con trai nhà mình.

Thậm chí đợt trước nghe đồn có tên điên Bành Gia Huy còn chẳng để tâm, cũng không cất công gọi điện dặn dò gì con cả.

Nghĩ bụng tóm lại sớm muộn rồi sẽ bị tóm thôi, lấy đâu ra trùng hợp thế.

—— Nhưng nó cứ trùng hợp thật.

Hôm xảy ra vụ việc y đón Bành Tinh Vọng về nhà y, dẫn con trai đi tắm sấy tóc dỗ dành cho ngủ, xuyên suốt quá trình bé con rất ngoan ngoãn nghe lời hoàn toàn không quấy phá.

Hồi xưa thằng bé khác hẳn.

Bành Gia Huy nắm cực kì rõ những hành vi mình đã làm thời còn mông muội.

Đợt công việc vấp váp thất bát, hàng ngày ở công ty y khúm núm khép nép thấp cổ bé họng, về nhà thì lôi con ra trút giận hả dạ, cứ bất thình lình đạp mấy phát chẳng đầu chẳng đuôi.

Ngày ấy Bành Tinh Vọng vừa gầy gò vừa sợ sệt rúm ró, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào y, càng đừng hi vọng nói năng tự tin dõng dạc như bây giờ.

Trong lúc tắm cho con trai, có một thoáng chớp nhoáng Bành Gia Huy tưởng mình đang nằm mơ.

Sao trẻ con lại có thể xí xóa hận thù nhanh vậy nhỉ.

Chẳng lẽ thằng bé không hận y ư?

Đáng ra con trai phải hận y vì đã khiến mẹ nó tức tối bỏ chạy, hận y thuở trước hở tí là đánh là mắng là chửi, hận y cứ gửi nhờ nó sang nhà họ hàng nuôi hộ ròng rã đến tận giờ chứ?

Toàn thân Bành Tinh Vọng gần như không một cây gai.

Hễ tỉnh táo dần là Bành Gia Huy biết dựng hệ thống đề phòng lên theo bản năng, sợ con trai lôi những việc hồi xưa y làm ra để lăng mạ y.

Nhưng từ xưa đến nay chưa từng có lần nào hết.

Cảm giác Tinh Tinh đã quên sạch tất thảy mọi chuyện tồi tệ trước kia, sống vui vẻ mỗi ngày theo cái cách rất nghiễm nhiên vô tư.

Thậm chí Bành Gia Huy chia sẻ việc này cả với Khương Vong.

Y nghĩ hẳn mình phải là dạng khuynh hướng ham bị ngược đãi gì đó, không xứng đón nhận sự gần gũi từ con.

“Cậu nói xem, sao thằng bé Tinh Tinh nó lại không hận tôi nhỉ?”

Khi ấy Khương Vong hút hết nửa điếu thuốc rồi mới nhìn sang y.

“Tự cái thân ông biết thế là được.”

Khương Vong cũng chẳng hiểu nổi nhóc con.

Trái tim cứ như làm bằng kính chống đạn, mặc cho trứng ung cà thối đập trúng lép bép lộp bộp, cầm khăn lau đi vẫn trong veo sáng bóng hệt pha lê.

“Ba ơi, lúc trông thấy ông điên đó, con mới nghĩ bụng nhỡ con gặp bất trắc gì thì ba sẽ đau lòng lắm.”

Bành Tinh Vọng xoa bọt sữa tắm kể: “May là thầy Quý ra tay đỉnh cao, ném mấy quả bóng sang làm ông ta lăn đùng luôn!”

Bành Gia Huy ậm ừ đáp vội một tiếng, cầm vòi sen xả nước hộ bé con.

Quan Hồng đứng ngoài ban công hút thuốc rất lâu, sau cùng im ắng lặng lẽ bỏ về trước.

Sang hôm sau chở Bành Tinh Vọng đến bệnh viện xong, Bành Gia Huy mời bạn gái ghé nhà thêm một chuyến, còn đặc biệt chuẩn bị sẵn hộp bánh ngọt làm quà.

Buổi tối hôm nằm ngủ cùng con trai, y đã suy ngẫm thông suốt rất nhiều việc.

“Hồng Hồng à, anh cũng không thể lỡ dở em.”

“Có những khía cạnh mình không hòa hợp được với nhau, vậy thôi đừng gượng ép làm gì, chia tay cho êm đẹp vậy.”

Quan Hồng từ chối quà của y, trợn trừng mắt lên nói: “Anh nhắc lại lần nữa?”

Bành Gia Huy chẳng hiểu rốt cuộc cái cô này muốn sao: “Thì em bảo…”

“Anh mới cưa đổ tôi được mấy hôm? Bảo chia tay là chia tay thật?” Quan Hồng thấy quá đỗi sỉ nhục, lại sồn sồn nổi cơn: “Anh được lắm, tôi chứng kiến cái cô họ Lâm phòng nhân sự suốt ngày dính lấy anh rồi nhé, vừa mắt người ta lâu rồi chứ gì? Tận dụng con trai mượn cớ chặn họng tôi?”

Mặt mũi Bành Gia Huy rất rối rắm kì cục: “Tiểu Lâm Tiểu Vương nào cơ, anh đề xuất vậy vì con trai anh thật mà, ban đầu chính em bảo có nó thì không có em, em phân biệt cho rõ ràng được không?”

“Ông anh diễn cho ai xem đó?” Quan Hồng phá ra cười hô hố như kiểu vừa nghe thấy câu đùa kệch cỡm lắm: “Vì con trai?”

“Nếu vì con trai thật thế mấy năm qua anh chết dí ở đâu mà giờ mới nhớ ra thằng con?”

“Không tự nuôi, không đưa vợ cũ nuôi, đi giao nó cho hai thằng đồng tính luyến ái trông nom, anh không sợ con trai anh biến thành đồng tính theo à?!”

Đầu óc Bành Gia Huy trắng trơn, y lùi lại mà ngần ngừ sượt tay, chiếc bánh ngọt đổ ụp xuống đất be bét.

“Cô, cô nói lăng nhăng gì đấy?!”

Y đùng đùng phẫn nộ: “Anh em tôi không phải hạng người ấy, anh em tôi với thầy Quý đàng hoàng trong sáng, cô đừng có mà đứng đây bịa đặt, cô có chứng cứ không?!”

“Chứng cứ? Đến nước ấy rồi còn đòi chứng cứ?” Quan Hồng châm chọc mỉa mai: “Y sì đúc cái thằng bạn trai cũ của tôi, lần nào gặp cũng thấy bám riết lấy trai, chỉ muốn dí cái bản mặt vào với nhau, anh nhìn xem được mấy thằng đàn ông suốt ngày thân mật dính sát một thằng đàn ông khác thế hả?”

Cô nàng còn chưa dứt lời Bành Gia Huy đã như bị chạm nọc, sải bước tiến lên vung tay vả một phát đau điếng!

“Bốp!”

“Anh —— anh đánh tôi á?!” Quan Hồng thét the thé: “Bành Gia Huy anh điên rồi à?!!”

“Anh lo hàng xóm láng giềng chưa hay tin chứ gì,” Cô nàng bắc hai tay làm loa, sắp sửa định gào to: “Khương Vong là thằng đồng ——”

Bành Gia Huy giáng thêm cái tát nữa rõ mạnh.

“Im miệng!”

Đã rất lâu y không động thủ đánh người, đến lúc cất tiếng cơ thể còn run rẩy.

“Tôi nói cho cô biết, con mụ rồ này, bớt bớt cái trò xì xào to nhỏ sau lưng người khác đi!”

“Kể cả thực tế Khương Vong có là phụ nữ đóng giả, là yêu ma đội lốt thì cũng không đến lượt cô chỉ trỏ ý kiến ý cò!”

“Cô muốn rêu rao cho hàng xóm hả,” Bành Gia Huy phăm phăm mở toang cửa chính, kéo nốt cả lưới chống côn trùng, hoàn toàn không để Quan Hồng có cơ hội phản xạ: “cô dám bịa thì tôi sẽ dám chửi, chửi cô lên giường với bốn năm thằng cùng lúc bị họ Khương bắt gặp, xem xem hàng xóm tin ai!”

Quan Hồng rùng mình ớn lạnh, không thể nào ngờ Bành Gia Huy bênh vực bao che tới độ này.

Cô nàng cũng ý thức rằng mình gây gổ quá trớn, đồng thời sửng sốt khi thấy đối phương dữ dằn ngoài dự kiến.

Chưa chờ Quan Hồng thốt lên thỏa hiệp hay nhượng bộ Bành Gia Huy đã quát ầm ầm: “Cút đi cho ông!!”

Bạn gái cũ cập rập tháo chạy theo cái cách vô cùng nhếch nhác, người đàn ông trung niên bèn chậm chạp ngồi xuống, động tác thoáng lảo đảo.

“Hắt xì!”

“Bị cảm à?”

“Không giống, dạo này có bị lạnh đâu nhỉ.” Khương Vong dụi mũi, chẳng hể hay biết mình đã bị cha ruột gán mác yêu ma đội lốt: “Hay phóng viên ngoài kia chửi thầm anh?”

Đầu tiên hắn định ở viện dăm hôm rồi về luôn, nhưng công ty quản lý tiểu khu cất công mời hẳn chuyên gia tâm lý khơi gợi dẫn dắt cho hắn và bé nhỏ, tránh cảnh bức xúc ra tòa lại chăm chăm hét giá bồi thường, phòng bệnh đơn cao cấp cộng chuyên gia hàn huyên trấn an, cũng là một dạng chiến thuật vòng vèo.

Có vẻ họ chỉ sợ thái độ tích cực chưa đủ đon đả, lẵng hoa hỏi thăm đặt ở cửa và đầu giường mỗi ngày thay một lượt, ba bữa cơm đều 4 món 1 canh kèm đĩa hoa quả cắt sẵn, nghe ngóng hay tin sếp Khương bị sỏi thận nhẹ còn di chuyển hẳn chiếc máy uống nước vào phòng bệnh riêng.

Hàng ngày Quý Lâm Thu sẽ ghé sang ngồi với hắn một lúc, tiếp tục thay mặt hắn dẫn các cố vấn đi gặp gỡ giáo viên bàn bạc hợp đồng.

Vài tiếng gõ cửa vang lên, Khương Vong đang cắm cúi chỉnh sửa tài liệu trên máy tính, thuận miệng đáp: “Vào đi.”

Banh Gia Huy xách cặp lồng đựng canh bước vào, còn mang cả túi hoa quả cho hắn.

“Tôi đang tưởng là thư kí,” Khương Vong phì cười chào: “xin lỗi nhé, bận mụ mị cả đầu.”

Bành Gia Huy hơi ngần ngừ, gật đầu rời rạc có phần gượng gạo, khách sáo hỏi han hắn hồi phục thế nào rồi.

Khương Vong cảm giác là lạ, thử suy đoán theo lối tư duy cố hữu, đánh giá chắc là cha ruột tìm đến mượn tiền hắn.

Thấy bảo công ty cơ khí bên đó đang mở rộng xúc tiến đầu tư, có khi trùng hợp định phát triển cổ đông.

…Cũng không hẳn không thể cho mượn, chủ yếu phải xem y cầm tiền đi làm gì.

Trông trạng thái hắn thân thiện tự nhiên làm Bành Gia Huy càng không cách nào hỏi thành lời cái vấn đề quái gở này, đành nhắm mắt nhắm mũi múc đại bát canh cho anh em.

“Tôi có động chạm gì gân cốt đâu, chưa đến nỗi phải tẩm bổ xương ống.”

Khương Vong cười nói bình thản nhẹ tênh, sau đó húp cạn sạch nguyên bát canh to đùng.

May thằng nhãi Tinh Vọng đang đi học, đỡ được cái cảnh mình giành ăn canh với chính mình.

Suy nghĩ của Khương Vong chợt chuyển hướng, phát hiện bản thân cũng chẳng khá khẩm là bao.

Tuy đúng hồi bé từng chịu đòn đau ăn mắng ăn chửi vô số lần, nhưng canh bưng ra trước mặt vẫn húp xì xụp.

Ha, loài người.

Bành Gia Huy ngồi cạnh tán gẫu đứt quãng vài câu, thầm nhủ hay thôi đừng hỏi nữa, kể cả hai người họ yêu nhau thật thì chẳng lẽ lại hại Tinh Tinh được chắc?

Khương Vong chờ một hồi, bắt đầu hơi hơi mất kiên nhẫn, mượn tiền thôi chứ gì mở miệng giải thích hẳn hoi là xong.

“Thực ra có những việc ông muốn thì ông cứ nói đi, mình quen nhau lâu lắc thế rồi sao đâu mà phải sợ.” Hắn thoải mái gợi mở: “Không cần nặng gánh tâm lý quá, có mấy cái chuyện cỏn con.”

Bành Gia Huy sững sờ vài giây, nghĩ bụng đã bị nhìn thấu rồi cơ á?

Cha ruột nhấp nhổm mãi lâu, thấp thỏm bảo: “Cứ thấy là, hỏi cậu cái này thì ngại quá.”

“Ngại gì mới được?” Khương Vong nhướng mày: “Ai mà chẳng gặp thời điểm tương tự.”

…Hở?

Bành Gia Huy đã nín nhịn cả buổi: “Tôi mới chia tay với Hồng Hồng.”

“Chóng vánh quá vậy.” Khương Vong bắt đầu ngẫm lại từ đầu rốt cuộc cha ruột mượn tiền đi đâu: “Cô nàng bị sao à, hay là ông bị sao?”

“Tôi không sao hết,” Bành Gia Huy cuống quít xua tay: “vì chuyện thằng bé, mỗi thế thôi.”

“Cô ấy không ưa trẻ con, không muốn nhìn thấy Tinh Vọng ở nhà, tuy hồi trước tôi mê vẻ đẹp của cô ấy thật… nhưng đẹp cũng chẳng giúp ích lắm.”

Bành Gia Huy thở dài kể lể: “Tôi từng cân nhắc hay cưới thêm cô vợ, nhưng dù thế nào Tinh Tinh cũng là con trai tôi, sao bảo bỏ là bỏ được cơ chứ.”

Tự dưng tâm trạng Khương Vong tươi tắn hẳn: “Ừ thì lý thuyết là thế.”

“Thực ra Tinh Tinh có sang tìm tôi, nói với tôi chuyện các cậu định chuyển trường cho nó.”

Bành Gia Huy cúi gằm mặt, lại ỉu xìu xẹp lép.

“Tôi cũng hi vọng nó lên tỉnh thành mở mang tầm mắt, mỗi tội…”

“Mỗi tội sao?”

“Nói cậu đừng chê,” Bành Gia Huy bứt rứt xoắn vặn ngón tay: “tôi sợ nó lên tỉnh thành, hàng xóm láng giềng sẽ đâm thọc sau lưng, chê bai tôi vứt bỏ con trai.”

“Nhưng bảo ép nó ở lại chỉ vì sĩ diện thì chẳng ngáng trở điều kiện học hành của nó đấy ư?”

Khương Vong chịu khó lắng nghe rất kiên nhẫn.

Hắn để ý mình cực thích nghe Bành Gia Huy nói về Tinh Tinh.

Mỗi lần Bành Gia Huy nghiền ngẫm phải làm sao để đối xử tốt với Tinh Tinh, mỗi lần y mua gì đó tặng bé nhỏ hay dẫn thằng bé đi đâu đó chơi, là tâm tình Khương Vong có thể phấn chấn mấy ngày liền.

Dẫu sao về bản chất nhãi con cũng là hắn, chín bỏ làm mười vẫn là cha ruột U40 đang cố gắng bù đắp cho bản thân.

“Cho nên tôi trăn trở tái hồi, quyết định chuyện này cứ phải theo các cậu, ai ngồi lê đôi mách tôi sẽ tìm cách giải thích rõ sau, hồi xưa cũng bị nhòm ngó bàn tán mãi rồi.”

Bành Gia Huy hít thở sâu một hơi như đang gỡ lòng tự tôn trên mình ra, nhìn về phía Khương Vong nói: “Người anh em, trước khi gặp cậu tôi chỉ biết sống đời mông muội, lê lết ngày nào hay ngày ấy.”

“Tôi thực sự rất biết ơn vì đã gặp được cậu, nghe theo lời cậu bước từng bước cho đến ngày hôm nay, có thu nhập ổn định, đủ khả năng đưa con đi thăm thú các nơi, thật lòng đấy.”

Khương Vong ngồi nghe nóng bừng cả mặt, ai ngờ cha ruột đột nhiên cải lương, hắn đằng hắng e hèm liên tục chẳng biết nên tiếp lời sao.

Bành Gia Huy vội hỏi: “Có phải bị cảm không?”

“…Chắc vậy,” Khương Vong chưa thôi ho, cố khặc khặc cho qua cơn sến sẩm: “hai hôm nay toàn hắt xì suốt.”

Nói xong tới đây, nút thắt trong lòng Bành Gia Huy đã được cởi bỏ phần nhiều.

Y cười khan, thử nhắc nửa đùa nửa thật: “Lúc đòi chia tay Quan Hồng độc lải nhải lăng nhăng, còn đi bảo cậu với thầy Quý đang yêu nhau nữa chứ.”

Trái tim Khương Vong thình lình thắt lại, hắn vội kiềm chế toàn bộ biểu cảm nhỏ nhất theo bản năng.

“Ông bảo sao cơ?”

-2-

Cả quãng thời gian rất dài vừa qua Khương Vong chỉ sống trong thế giới riêng của mình.

Một khi đã quen thuận buồm xuôi gió thì con người ta dễ vậy lắm. Dường như mọi bộ khung quy tắc đều được đo ni đóng giày riêng cho bản thân, làm gì cũng nghiễm nhiên hợp lý.

Việc hắn thích Quý Lâm Thu là quy luật hiển nhiên, hắn bám dính Quý Lâm Thu cũng là tất lẽ dĩ ngẫu, hết thảy đều hệt bản năng, hoàn toàn không phải nghĩ nhiều.

Mãi đến khi Bành Gia Huy bất ngờ nhắc tới nó, Khương Vong mới đột ngột chuyển sang góc nhìn của cư dân thành phố nhỏ ở thời đại này.

Đồng tính luyến ái, bị bệnh.

Chớp mắt thôi dòng suy nghĩ của hắn đã biến đổi trăm ngàn phương hướng, từ đoạn liệu hắn và Quý Lâm Thu có bị quần chúng khắp thành phố chỉ trỏ xì xầm sang liệu có khả năng hắn phải buông tay bé nhỏ, sang tiếp đến nhỡ Đỗ Văn Quyên hay tin liệu sẽ đối xử với họ ra sao.

Hiển nhiên Bành Gia Huy cũng cho rằng đặt vấn đề vậy quá đỗi động chạm, y dịch lùi ghế ra sau sát tường, cười xòa bổ sung: “Cậu đừng giận, cô ta lên cơn linh tinh ấy mà, chắc cũng uống nhầm thuốc.”

Khương Vong vẫn đang dồn sức sục sạo xem họ đã bại lộ ở đâu, gấp gáp cố dập trận cháy rừng có thể sẽ nuốt trọn mất người yêu hắn.

Hôm gặp Quan Hồng hắn và Quý Lâm Thu dựa sát nhau quá ư? Cô ta bắt gặp hắn hôn anh giữa đêm mưa? Hay là nghe ai khác tọc mạch kể lể?

Mãi lâu sau hắn mới điềm tĩnh đặt câu hỏi, vờ như không có chuyện gì xảy ra dù giọng đã khàn đặc: “Quan Hồng nói à? Sao tự dưng lại nói thế?”

Bành Gia Huy ngồi thẳng người lên chút, ngộ ra đối phương chưa phủ nhận ngay, trán y túa mồ hôi.

“Đừng bảo cậu, thật…”

Khương Vong nhìn y, đầu óc ngẫm ngợi liệu trong túi người này có giấu máy ghi âm hay không.

Rồi lại thấy châm chọc trước chính ý tưởng ấy.

“Ừm. Sớm muộn cũng sẽ nói cho ông, chứ không định giấu giếm.” Hắn bấu chặt lấy chiếc bát giữ nhiệt cha ruột mang đến, cúi đầu nhấp một ngụm canh vốn cạn sạch từ đời tám hoánh, yên lặng đợi phản ứng tiếp theo của đối phương.

Hệt một đứa trẻ con đang chờ ăn đòn.

Bành Gia Huy chết lặng mãi rất lâu, y xoa tay, đứng dậy rồi lại ngồi xuống.

“Cậu đưa bát cho tôi.”

Người đàn ông trung niên cầm lấy bát, múc thêm xương hầm thơm nức sữa cho hắn, dè dặt rón rén đổ nước canh gần đầy, khó tránh bất cẩn sánh một ít ra ngoài.

“Sạch trơn luôn rồi, còn đâu mà ăn nữa.”

Khương Vong đưa tay nhận theo phản xạ có điều kiện, tranh thủ đang nóng húp tiếp ngụm canh.

Đứa bé trong nội tâm hắn không thấy cái tát dự kiến, hơi ngơ ngác.

“Thực sự là tôi chưa từng ngờ đến, xin lỗi nhé, mấy hôm trước tôi còn bảo thầy Quý là để giới thiệu đối tượng cho cậu ấy làm quen,” Bành Gia Huy lúng túng nói: “thực ra tôi cũng không biết nhiều về đồng… về dạng giống các cậu, đương nhiên, chủ yếu chỉ thấy mọi người bảo cái này dễ mắc AIDS, các cậu cứ nên… chú ý an toàn cho chắc.”

Khương Vong đáp cứng ngắc: “Tôi còn chả biết nam với nam lên giường như nào, bình thường cũng chỉ nắm tay thôi, làm sao mà AIDS nổi.”

Bành Gia Huy cũng ngáo theo: “Cậu không biết á?”

Có vẻ y đang vướng mạch logic ở đây, biểu cảm ngập tràn thắc mắc: “Cậu xác định cậu với cậu ấy là… cái đó thật hả?”

Đừng bảo mấy người họ đều nhầm to tò nhâm hết nhé?

“Thật,” Khương Vong chúi mặt húp canh: “trước khi gặp thầy Quý tôi không thích ai cả, không vừa mắt ai cả.”

Bành Gia Huy bối rối gật gù, cũng khó tưởng tượng anh em tốt nhà mình lại thành cặp với giáo viên tiếng Anh của con trai nhà mình, y e hèm nói tiếp: “Trông cả hai cậu đều kiểu tỉnh táo giữ mình, chắc là không làm sao đâu.”

“Lúc Quan Hồng bảo tôi tôi còn tát cho cô ta hai phát, tại cô ta tức tối đòi ra ngoài rêu rao với cả xóm.”

Bành Gia Huy chưa xác nhận được rốt cuộc người anh em này có gốc gác xã hội đen Hongkong thật không, sợ hắn sẽ giết người diệt khẩu chỉ vì tí chuyện vặt vãnh, phải quýnh lên giải thích: “Tôi dọa cô ta rồi, cô ta mà dám lu loa bừa bãi tôi sẵn sàng loan tin cậu bắt gặp cô ta lên giường với ba bốn thằng cùng lúc, cô ta hãi quá chạy mất dép luôn, không sao đâu ấy.”

Nghe xong Khương Vong dở khóc dở cười, nghĩ bụng vãi cả hóa ra đây cũng là một cách, rồi lại thấy hoang đường vì mới bàn luận chuyện lên giường xuống giường với cha ruột.

Đằng nào chẳng thành bro của cha ruột rồi, còn xàm xí đến đâu được nữa, chấp nhận sự thật thôi vậy.

Đờ mờ đúng là lấy độc trị độc.

Khương Vong phát giác tâm trạng y vẫn nằm trong tầm kiểm soát, bèn mạnh dạn chuyển sang gặm thịt trên xương ống, vừa nhai vừa nghe Bành Gia Huy giãi bày tiếp.

“Các cậu cũng trắc trở nhiều thứ, chắc bình thường phải cẩn thận lắm, thời nay đồn đãi sát thương kinh khủng khiếp, cậu thì đảm bảo sẽ che chở thầy Quý.”

“Ông không thấy phản cảm à?”

“Tôi á?” Bành Gia Huy ngại ngùng đáp: “Tôi từng bị người ta phản cảm, nên là đại để có thông cảm được với các cậu.”

Nghe vậy Khương Vong cũng hiểu sơ sơ.

Cha ruột từng nát rượu triền miên, hàng xóm ra vào chạm mặt khó tránh chê bai càm ràm, thảo nào biết thấu hiểu sẻ chia.

“—— Cậu thấy tôi hay nấu nướng mà đúng không, đợt mới cưới, tình cảm với Văn Quyên còn êm đẹp thì tôi thường xuyên đi chợ lo bếp núc, phục vụ vợ con nên bị người ta nói ra nói vào sau lưng suốt, họ chê tôi bất bình thường.” Bành Gia Huy sờ đầu: “Thực ra đến tận giờ, tôi cứ nấu cơm hầm canh là hàng xóm vẫn bóng gió châm chọc đôi câu.”

“Uây, lại nấu cơm đấy à? Hiền hậu quá nhỉ!” Y bắt chước giọng điệu những người này, cười rất bất lực: “Mình có ai thảnh thơi hơn ai đâu, mó máy cái gì cũng bị xì xầm, đúng là cái đờ bờ khỉ gió.”

Xưa nay Khương Vong chưa từng nghe tới quan điểm vậy, hơn 20 năm độc thân về cơ bản hắn không rớ vào bếp núc nhưng phải công nhận tác phong bên thành phố Hồng bảo thủ, đàn ông nhậu nhẹt đánh đấm chả ai quan tâm, trái lại chăm con làm việc nhà hàng ngày mới bị người ta bỉ bôi ẻo lả.

Ở thành phố lớn kiểu Bắc – Thượng – Quảng đây là điểm cộng tuyệt đối, xuống vùng chật hẹp thì lại méo mó thế đó.

“Thực ra nghe Quan Hồng nói xong tôi cũng xoắn xuýt mãi, không biết rốt cuộc để Tinh Vọng ở với các cậu là tốt hay không tốt nữa.”

Bành Gia Huy rũ đầu, giọng trở nên phẳng lặng.

“Tôi phát hiện tôi là cái ngữ rất ích kỉ.”

“Dù biết cậu với thầy Quý quen nhau thì phản xạ trước hết vẫn cứ muốn đưa Tinh Vọng lên Dụ Hán, để nó sinh sống học hành trên thành phố lớn, đừng loanh quanh vất vả ở cái chốn bé tẹo này giống ba nó.”

“Tôi hi vọng nó có thể thi đỗ mà lên Bắc Kinh Thượng Hải học, ra nước ngoài nữa thì tuyệt vời, cho cuộc đời thật suôn sẻ thì thôi.”

“Xin lỗi cậu nhé, tôi cũng chẳng biết tôi đang nói cái gì nữa.”

Y ngẩng đầu liếc thử Khương Vong một cái thật nhanh, giờ phút này trông y vừa loay hoay vừa hèn mọn.

“Miễn các cậu đối xử tốt với Tinh Tinh, các thứ khác đều không quan trọng.”

Thật lòng thì từ khi nhảy việc thăng chức Bành Gia Huy luôn cố tìm lại tự tôn trước mặt Khương Vong, muốn đứng thẳng lưng trao đổi đàng hoàng.

Y sẽ căn ke kể dạo gần đây mình kiếm được bao nhiêu, định mua nhà to nhà đẹp thuộc phân khúc nào, như thể làm vậy y cũng sẽ ra dáng con người khá ổn, xứng đáng hô hào anh em chí cốt với sếp Khương nổi trội nhất thành phố.

Suốt mấy tháng qua, đây là lần đầu tiên Bành Gia Huy hạ mình xuống thấp đến thế.

Giống kiểu gian nan vất vả mãi mới tu luyện thành công, bước tới trước mặt Khương Vong lại tự giác xua mình trở về nguyên dạng, phơi bày sự bất lực bẽ bàng chưa từng có.

Khương Vong đặt miếng xương ống trong tay xuống, giờ phút này tự dưng chóp mũi cay cay.

“Ầy, ông cứ nói những cái gì thế.” Hắn không muốn bầu không khí kéo dài tiếp như thế, giả vờ tỏ vẻ nóng vội qua quýt: “Khách sáo vậy là cùng, nghe ngại bỏ xừ đi được.”

“Tinh Tinh thích bạn nữ, không bị bọn tôi ảnh hưởng đâu… Thằng bé có mà khôn lỏi lắm.” Khương Vong cố tình chọn nhắc đúng vấn đề Bành Gia Huy chưa dám hỏi, chống trán bảo: “Mới tí tuổi đầu đã biết lấy quà tặng kèm ở nhà sách đem đi nịnh nọt người ta, còn hẹn người ta đi xem phim chung, ông khỏi lo nhiều đau đầu ra.”

“Tôi với Quý Lâm Thu cũng sẽ chú ý hoàn cảnh, tuyệt đối không bậy bạ trước mặt thằng bé đâu.”

“Những việc này… muốn nói với ông ngay từ đầu rồi, cũng định là tìm dịp nào phù hợp chia sẻ với mẹ Tinh Vọng nữa, chứ không cố ý giấu giếm.”

Bành Gia Huy gật đầu, thấy hắn ăn uống xong xuôi bèn đứng dậy thu dọn sạch sẽ đồ đạc trên chiếc bàn nhỏ, một lúc sau y nói thêm: “Cơ mà chờ hôm nào Tinh Vọng đi tôi vẫn sẽ dặn con nó một câu, trên tỉnh mà gặp phải chuyện gì không vui thì thoải mái gọi điện, tôi sẵn sàng đón thằng bé về bất kì lúc nào.”

“Tuyệt nhiên không phải đề phòng các cậu đâu nhớ.”

“Cần thiết mà, ông cứ dặn bình thường.” Thấy y thu dọn chuẩn bị ra về, Khương Vong đang ngồi trên giường bệnh chợt bảo: “Thực ra… so với hồi đầu, có vẻ giờ ông yêu Tinh Tinh hơn nhiều lắm.”

“Vậy hả?” Bành Gia Huy cười, lấy giấy ướt lau qua mép ngoài hộp cơm.

“Thỉnh thoảng tôi lại nghĩ, không biết có phải nếu ngay đời mình mình còn chưa sống cho ra hồn, thì chẳng có cách nào yêu được ai.” Y nhìn Khương Vong, dường như cuối cùng đã tìm thấy sự nhẹ nhõm trước điều gì đó: “Chỉ khi nào công việc thuận lợi, ăn no mặc ấm ở yên, rồi mới có sức mà chăm nom người khác, cậu nói xem có đúng không?”

Khương Vong nhìn y thật lâu, chậm rãi gật đầu.

Bỗng nhiên hắn nghĩ, có lẽ suốt bấy lâu nay cái Đỗ Văn Quyên và Bành Gia Huy đang thiếu chỉ là một cơ hội.

Mấy năm mới cưới, hai người họ gặp đúng làn sóng cắt giảm nhân sự quy mô lớn của các nhà máy quốc doanh, đời bố mẹ cha chú đều là nông dân, chẳng ai chỉ dẫn họ phải làm gì tiếp theo hết.

Nếu cơ hội ấy đến kịp lúc biết đâu họ đã chẳng ly dị, càng không có chuyện mặc hắn đơn độc vấp váp loạng choạng suốt quãng đường để thành ra như giờ.

Sau khi thông não, Khương Vong làm thủ tục ra viện ngay tối hôm đó, khập khiễng lết về nhà.

Quý Lâm Thu đang ngồi làm bài tập cùng Bành Tinh Vọng, ngẩng đầu lên mà thoáng sửng sốt.

“Hôm nay ba nhóc đến,” Khương Vong duỗi tay vò đầu bé con: “ba nhóc vẫn mong nhóc lên tỉnh thành học, còn bảo mong sao nhóc thi thật tốt đỗ hẳn đại học trên Bắc Kinh Thượng Hải, ra nước ngoài cũng được nữa.”

“Ở Dụ Hán có gì không thoải mái không vui vẻ thì nhóc có thể gọi điện cho ba bất cứ lúc nào, bảo ba đón nhóc về nhà.”

Bành Tinh Vọng ngây ngẩn, rồi reo hò hoan hô.

“Vâng ạ!!”

Vài ngày qua ở trường bé nhỏ đã hóa thành nhân vật anh hùng xịn sò bước ra từ màn ảnh, được các bạn xúm vào xin chữ kí đã đành, điền đầy ắp kín đặc danh bạ từ lâu, có bạn còn cất công đăng kí cả số Weixin để đảm bảo giữ liên lạc với bé chứ.

Tuy chia xa khó tránh đau xót, song sang thu là cậu bé sẽ có thể bắt đầu cuộc sống mới ở một thành phố mới, nhỡ đâu mọi thứ sẽ hay ho hơn nữa thì sao!

“Còn một việc này,” Khương Vong nghĩ ngợi, thấp giọng kể: “ba nhóc chia tay với dì Quan rồi, sau này dì Quan sẽ không sang nhà thêm đâu.”

Bành Tinh Vọng ngớ người, cậu bé sợ không biết liệu có phải do mình làm gì sai.

Khương Vong khẽ véo má bé nhỏ, chẳng hề phát giác bản thân cứ cười suốt từ lúc về nhà.

“Ba nhóc bảo là ba thực sự rất rất yêu nhóc.”

“Ba chỉ hi vọng nhóc sẽ mãi mãi vui vẻ.”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Ngủ 15 tiếng dậy tràn trề tinh thần update!

6K chữ xin mời thưởng thức! Chụt chụt!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn