Bành Tinh Vọng hoàn hồn, vội đẩy cửa lăn lông lốc khỏi tủ, lôi theo quần áo vướng víu quanh người, lê lết như con hamster kèm quả bóng chạy ra mở khóa cửa, trông thấy đúng thầy Quý thật là lập tức ầng ậc nước mắt.
“Thầy cũng đến ạ!”
“Suỵt, nói nhỏ thôi.” Quý Lâm Thu mau chóng hé cửa dắt cậu bé ra, dẫn bé nhỏ đi ngang phòng ăn sang bếp rồi rời nhà từ cổng sau.
Để bé nhỏ ở lại trong phòng một mình thì không khác nào quả bom hẹn giờ thường trực, phải dẫn cậu bé tránh xa khỏi khu vực nguy hiểm ngay lúc này mới là cách đảm bảo nhất.
May sao biệt thự rộng rãi, đứng ngoài sân hoàn toàn không mảy may phát giác tiếng bước chân trong nhà.
Khương Vong điều chỉnh trạng thái giọng sao cho thật ôn tồn, điều hướng người đàn ông trung niên rời khỏi nơi đây.
“Cậu nhìn thấy nó thật à?” Mặt tên điên rất ngờ vực: “Trông nó như nào cơ?”
Khương Vong đáp tỉnh bơ: “Mắt rất sáng, da mịn màng, cười lên cực kì xinh, đúng chưa?”
“Cô bé còn cầm theo món quà, xách lâu lắm rồi, bảo là cứ đợi ông suốt,” Hắn giấu chiếc gậy bóng chày ra sau lưng, chú ý biên độ cử động của đối phương, đề phòng ông ta đột ngột vùng lên bùng nổ: “nào, đi theo tôi, bên này.”
Bành Tinh Vọng nắm tay Quý Lâm Thu đi qua cửa sau, đột nhiên cảm giác người mình bị cái gì vướng kéo lại lưng chừng trong giây lát.
Cậu bé giật mình ngoái đầu, phát hiện ra là quần áo mắc vào mép cổng sắt, đang lúc luống cuống nên bèn giật mạnh một cái.
Cổng sắt thình lình bật ngược theo quán tính vỗ đập khung cửa thật mạnh, tiếng kim loại kêu lên vang vọng.
“Đốp!”
Giữa màn đêm tĩnh mịch, âm thanh ấy mang sức dội xuyên bầu không đầy mãnh liệt khiến tên điên bất chợt biến sắc, quay ngoắt lại nhìn về hướng cửa sau: “Tiếng gì kia?!’
Ông ta giơ con dao bổ dưa, cảnh giác lẫn nóng ruột: “Có phải đồng bọn cậu không?! Các người định bắt cóc con gái tôi?”
“Các người không được đưa nó ra bờ sông chơi đâu, nó lên lớp 9 rồi, sắp sửa thi vào 10 rồi, ngày nào cũng làm bài tập muộn ơi là muộn, không được đâu.”
Khương Vong đang định mở miệng thì tên điên đã xoay lưng bước phăm phăm sang bên kia: “Không được, tôi phải sang xem thử, các người toàn lừa tôi.”
Đằng xa, Quý Lâm Thu quả quyết bế xốc Bành Tinh Vọng lên cắm đầu bỏ chạy về phía an toàn bằng tốc độ tối đa, ngay sau đó anh nghe tiếng gào rú bùng nổ vang trời cất lên ở góc chéo đối diện: “Đứng lại!!”
Bành Gia Huy đang im lìm ngồi hút thuốc xem tivi.
Từ lúc về nhà y đã chẳng nói năng gì, nặng nề tâm sự.
Thấy điện thoại gọi đến, mặc xác chuyện công hay tư cũng dập máy từ chối thẳng thừng, vùi đầu suy ngẫm.
Quan Hồng tắm xong bước ra để ý gạt tàn đã đầy ụ một nửa, bèn cười bảo: “Làm sao, hãy còn đang giận em đấy à?”
Bành Gia Huy mím môi, cuối cùng đã hạ quyết tâm.
“Hồng Hồng, những việc khác anh đều có thể chiều em, nhưng riêng chuyện Tinh Vọng mình không thể quyết định tuyệt đối thế được.”
Biểu cảm Quan Hồng dao động, giọng cô nàng cũng nâng tông choe chóe: “Ý anh là gì?”
“Bất kể vợ cũ của anh, hay cậu anh em đấy của anh nói sao thì anh vẫn có nghĩa vụ đón Tinh Tinh về nhà nuôi dưỡng bất kì lúc nào, nhà cửa cũng phải luôn dành sẵn chỗ cho nó.” Bành Gia Huy dí tắt điếu thuốc, ngẩng đầu nhìn lên Quan Hồng bằng vẻ nghiêm túc hiếm gặp: “Hồng Hồng, mình mới quen nhau có mấy tháng thôi, nhưng Tinh Vọng là đứa ngoan lắm thật đấy, anh cam đoan chắc chắn thằng bé sẽ không làm phiền gì em đâu.”
“Bọn mình thì chưa cần vội vàng lo vụ cưới xin, nhưng sau này dù cuối tuần thôi thằng bé cũng nên có quyền ở nhà cha ruột cả ngày nếu nó muốn, chứ không phải ăn được mỗi bữa cơm xong mình lại chở nó về.”
Mặt mũi Quan Hồng trông rất khó coi.
“Anh thật thà ghê chứ nhở.” Cô nàng chống nạnh, lông mày dựng ngược: “Tôi giặt quần áo nấu nướng cơm nước cho anh tăng ca cùng anh, anh lại quẳng cho tôi đứa con trai người khác đẻ ra để báo đáp tôi thế à?”
“Đã vậy hôm nay tôi cũng nói thẳng luôn.”
“Bành Gia Huy, sau này tôi tuyệt nhiên không có chuyện chăm con hộ anh, cũng tuyệt đối không muốn thấy trẻ con trong nhà đâu nhé, anh định như nào, chia tay? Anh quên ban đầu anh mặt dạn mày dày cưa cẩm tôi như nào rồi à, giờ thì mạnh miệng quá cơ?”
Điện thoại lại đổ chuông lần nữa, rất sai thời điểm.
Chuông vang đến lần thứ hai rồi thứ ba, Bành Gia Huy bèn tắt ngúm điện thoại, bực dọc đáp: “Sau này anh sẽ kiếm tiền mua cái nhà to hơn được chưa? Thằng bé là con trai ruột anh, anh mà bỏ nó thì anh chẳng thành cái loại súc sinh à?!”
Còn chưa dứt lời, đã có bà cụ sồn sồn tới đập cửa phía ngoài: “Bành Gia Huy!! Cậu có nhà không!! Con trai cậu gặp tên điên rồi kia kìa!!!”
Lời cảnh báo khiến Bành Gia Huy thình lình tỉnh ngộ, tức tốc lao ra mở cửa: “Bà bảo sao cơ?!”
“Cậu mau sang chỗ tiểu khu nhà sếp Khương đi, cái tên điên mấy hôm trước chơi mạt chược tôi có kể với cậu đấy, không hiểu làm sao mà hắn ta xách dao lẻn vào chỗ họ ở, bao nhiêu cảnh sát có mặt rồi, thấy bảo sếp Khương còn đang xông vào cứu người cơ, cậu mau đi xem tình hình đi!!”
Bành Gia Huy vội chạy xồng xộc xuống tầng, quên cả thay giày.
Cùng lúc đó, những tiếng rít gào của tên điên vang vọng xung quanh căn biệt thự.
“Con gái ơi!! Phân Phân!! Bố ở đây rồi, con đừng đi với người ta!!!”
Bành Tinh Vọng phải kiềm chế không hét toáng lên đốp chát.
Chú ơi chú nhìn cho kĩ vào!! Cháu có chim cháu là con trai cơ mà!!!
Quý Lâm Thu chú ý người nọ đang muốn nhảy bổ sang, anh bế theo trẻ con chắc chắn tốc độ sẽ thua tên điên, vậy là anh bất ngờ dừng chân thả Bành Tinh Vọng xuống.
“Trốn ra sau thầy.”
Bành Tinh Vọng chỉ thiếu nước tụt quần tại chỗ chứng minh, cậu bé nấp đằng sau Quý Lâm Thu mà rất sợ nhỡ anh bị thương.
Khoảng cách giữa 3 người rút ngắn còn chưa đầy 20 m, thậm chí con dao đang tí tách nhỏ nước dưa hấu dưới ánh đèn đường, trông không khác gì máu.
Mục đích ông ta chộp con dao ở sạp hoa quả chính là nhằm đòi đối tượng trả con gái, giờ chưa kịp nhìn rõ đứa trẻ đứng sau Quý Lâm Thu ông ta đã sốt sắng giơ con dao thật cao bằng hai tay: “Cậu ——”
Đột nhiên Quý Lâm Thu thò tay móc thứ gì đó trong túi, rồi ném phăng nó đi bằng động tác nhạy bén hoàn toàn không ăn nhập với một giáo viên tiếng Anh.
Thế mà cú ném bay trúng mắt người nọ thật!
Con dao dài rơi thẳng xuống đất leeng keeng, tên điên thét gào thảm thiết, quả bóng tennis thứ hai liền mạch theo sau cũng một phát trúng đích, gia tốc giúp dồn lực bùng nổ càng thêm mạnh mẽ, đập thẳng vào hông ông ta.
“Tinh Vọng, chạy!!”
Tên điên loạng choạng sắp ngã, phải một tay chống đất một tay rướn xa cố với con dao bổ, đúng lúc lật người thì ông ta bắt gặp Khương Vong đang cầm chắc cây gậy bóng chày.
“Cậu!! Các người ——”
Ông ta quờ quạng vung chém bừa bãi vào không khí, thử liều mình kéo tất cả chết chùm nhưng rồi chịu một đòn gậy trật khớp cổ tay, mở bừng mắt ra chỉ thấy người nam hệt quỷ La Sát đang hùng hổ chồm lên tấn công, sau đó bèn ngất xỉu triệt để.
Khi cảnh sát cầm khiên chống bạo loạn di chuyển từng bước áp sát thì tên đàn ông trung niên đã bị dây nhảy trói kĩ chặt cứng, còn chưa tỉnh táo lại hoàn toàn.
Vừa rồi Khương Vong ra đòn dồn dập cương quyết, phỏng đoán tích cực nhất cũng phải chấn động não mức độ nhẹ.
“Tốt nhất các anh nên rà soát lại một lượt phạm vi 100 m xung quanh, xác nhận ông ta không còn đồng bọn nào khác.” Hiếm khi thái độ Khương Vong nghiêm nghị sắc bén thế này: “Đã biết sao ông ta vào được đây chưa?”
Bảo vệ bị hỏi giật thót, phản xạ có điều kiện phải đáp vội như báo cáo cấp trên: “Ông ta đi vào qua cổng hầm để xe ạ, bảo vệ đoạn đó mải chơi điện thoại nên không trông thấy!”
Cảnh sát ngay tức khắc tỏa ra giải tán hiện trường khắc phục hậu quả, đồng thời khống chế tên điên áp giải lên xe.
Trùng hợp đúng lúc này lão Hình được hai đồng chí công an hộ tống về nhà.
Tên điên chớm tỉnh hồn lia mắt tia thấy luôn lão già, vốn dĩ đang bình tĩnh dần mà giờ lại bắt đầu chồm lên giãy giụa: “Chính mày! Chính mày bảo tao đi sang phía đấy tìm con, mày lừa tao, cái thằng già súc sinh!!”
Khương Vong liếc xéo lão già một cái rét căm.
Đối phương rùng cả mình, cuống quít xua tay lia lịa song không thốt nên lời, quay đầu chuồn tót vào nhà.
Quý Lâm Thu tình cờ gặp Bành Gia Huy lái xe của công ty sang tìm con, anh bèn giao Tinh Vọng cho y, dặn tối nay ngủ chung với bé nhỏ chịu khó dỗ dành, sau đó quay trở lại lôi Khương Vong đến bệnh viện.
“Anh chảy máu kìa, đi mau.”
“Không sao,” Khương Vong liếc qua, thậm chí chẳng thấy có cảm giác gì: “rạch phải một vết ở đùi ấy mà, chắc khâu 3 mũi là xong.”
Quý Lâm Thu thò tay cốc đầu hắn: “Nói năng lăng nhăng!”
Vụ việc xảy ra khiến cả thành phố chấn động nhốn nháo.
Công ty quản lý tiểu khu đương nhiệm bị sa thải thẳng cổ, phải bồi thường Khương Vong chi phí xét nghiệm toàn diện cộng 2 ngày nội trú, còn các hạng mục phí tổn thất sức khỏe tinh thần nhỡ nhàng công việc vân vân thì phải chờ tòa án xem xét phán quyết cụ thể.
Tổ dân phố tặng gia đình họ chiếc cờ lưu niệm, một dàn các cụ các mẹ đổ dồn sang cổng nhà họ xin chụp ảnh chung.
Vốn dĩ Khương Vong dự định rửa vết thương khâu gọn ghẽ rồi về nhà, nào ngờ bị đẩy vào nằm nội trú xét nghiệm gói VIP toàn diện thật, thậm chí bị ghi vào hồ sơ là có sỏi thận mức độ nhẹ.
Quý Lâm Thu trông nom bên giường đầy tự nhiên, nín cười bảo: “Trông thấy chưa, sỏi thận kìa, phải chịu khó uống nước thể dục thể thao vào!”
“Cái này hoàn toàn chả liên quan gì đến vụ tối qua luôn nhé!”
Khương Vong bị khâu 3 mũi mà chân chẳng đau đớn xi nhê, trông sang nhóm phóng viên đang giơ máy ảnh thò đầu chầu chực ngoài cửa phòng bệnh mới nhức d**: “Không phỏng vấn đâu, đuổi hết đi, đỡ bị người ta chửi mua bài lăng xê.”
Bành Tinh Vọng về ngủ chung với cha ruột một tối, sang hôm sau đã tung tăng nhảy nhót không chút ám ảnh tâm lý, rời nhà suýt bị hội phóng viên bao vây bám đuổi chặn đường.
Bé nhỏ cũng chưa đụng độ tình cảnh như này bao giờ, vội quay đầu chạy ngược vào nhà nhờ cha ruột chưng diện cho mình thành con gái, im ỉm vòng qua lối khác xuống tầng ghé thăm nom dưới sự che chắn của bác sĩ.
Lúc mới nhìn thấy bé gái tết tóc hai bên Khương Vong còn nhảy dựng: “Đứa nào đây?”
Bành Tinh Vọng ngước khuôn mặt to bản đánh má hồng quá trớn: “Anh! Em vào thăm anh nè, chân anh đỡ chưa ạ?!”
“Bạn em gọi điện sang đoán là anh từng học võ gậy Thiếu Lâm ở núi Thái Sơn, thật hả anh?!”
Thiếu Lâm của nợ nào lại ở Thái Sơn cơ.
Thực tế Khương Vong vẫn hoạt động tự do bình thường, hắn ngả người giật luôn bím tóc của nhóc con, nghĩ bụng sao hồi mình bé toàn những cái thẩm mỹ quái gở thế nhỉ: “Ai vẽ mặt cho nhóc ra như này?!”
“Ba em ạ, cả dì Quan nữa!”
…Thế là vấn đề tay nghề rồi.
Người đàn ông ngáp dài, rút tờ giấy ướt lau mặt hộ chính mình phiên bản chà đạp, miệng lẩm bẩm: “Còn tưởng cô bé kia tìm đến tận nơi thật luôn ạ.”
Quý Lâm Thu trù trừ giây lát, thấp giọng nhắc: “Con gái ông ấy, em từng kể với anh.”
“Từng kể? Lúc nào cơ?”
“Kì trước lịch họp phụ huynh đẩy xuống muộn hẳn, anh nhớ không.”
Khương Vong ngớ ra, thử men theo lần ngược dòng suy nghĩ: “Hình như đúng thế thật, bình thường mọi khi là phải họp từ giữa học kì, sau đấy —— hôm đó em bảo có em học sinh chết đuối à? Chính là con ông điên điên kia?”
Quý Lâm Thu khẽ gật đầu, nói rất nhỏ: “Là học sinh trường cấp 2 bên cạnh, lớn lên trong gia đình đơn thân, năm ngoái đợt em ấy chết đuối các trường đều hối hả củng cố giáo dục vấn đề an toàn, nào ngờ bố em ấy lại…”
Lại suy sụp đổ vỡ tinh thần tan nát.
Khương Vong lặng người hồi lâu, chợt vỗ đầu Bành Tinh Vọng một cái.
“Để anh đăng kí lớp học bơi cho nhóc.”
Dấu hỏi chấm mọc lên trên đỉnh đầu Bành Tinh Vọng: “Sao anh biết em không biết bơi ạ?”
“Anh còn biết cứ xuống nước là nhóc quẫy đạp tứ tung, bể 1m2 cũng sặc cho được.” Mặt Khương Vong hoàn toàn vô cảm: “Ngày mai đi học luôn, chưa học xong chưa cho về nhà.”
“Ơ anh!!!”