Quý Lâm Thu chưa phát hiện sự yên ắng khác thường của Khương Vong đằng sau, vẫn đang chăm chú quan sát chiếc áo mới theo động tác của mẹ.
Đợt trước Bành Tinh Vọng bám lấy họ tung tăng tíu tít, anh còn cười thầm bé nhỏ trong bụng là có mỗi chuyện đơn giản vậy thôi đã hớn hở đến thế.
Nhưng giờ phút này anh cũng cảm nhận được niềm vui giống hệt.
Anh cũng có áo mới mẹ tặng rồi.
Tết thật là vui quá.
Thực ra nghe lời giận dỗi của mẹ, Quý Lâm Thu hiểu mẹ sẽ nói được làm được.
Trong mắt người ngoài trông gia đình họ đều mềm mỏng dễ chịu, chứ thực ra tính cách ai nấy ngang bướng chỉ hơn chứ không kém.
“Mẹ mà như này từ sớm có phải hay bao nhiêu không ạ.” Anh thấp giọng nói: “Xưa nay con muốn hỏi lâu lắm rồi, nhất định cứ phải lần nào gọi điện mở miệng ra là lại ra rả giục cưới ạ.”
Trần Đan Hồng ngượng nghịu đằng hắng một tiếng, phân bua: “Nhỡ 30 rồi vẫn chưa kết hôn, người ta sẽ nghĩ con không bình thường ấy.”
Ở thành phố nhỏ hoặc thôn xóm núi non thì khái niệm không bình thường chẳng khác nào một loại dịch bệnh, tất cả đều cật lực tránh xa.
Quý Lâm Thu quay đầu nhìn mẹ, vừa bực vừa buồn cười.
“Chẳng lẽ người khác nói gì mẹ cũng phải nghe ạ?”
Trần Đan Hồng bị đâm trúng vấn đề, vội giơ chiếc áo lên như muốn tìm cách lấp l**m: “Thử xem, xem áo mới có đẹp không nào.”
Quý Lâm Thu nhận lấy chiếc áo song vẫn đang nhìn mẹ, hỏi thêm một câu rất hòa nhã nhẹ nhàng.
“Mẹ, người khác chõ mũi duỗi tay vào tận nhà mình soi mói chỉ trỏ, mẹ không thấy tức ạ.”
Anh dừng đề tài đúng lúc, chỉ giở áo xoay sang soi gương khoác thử, vừa khít từ vai đến eo.
Trần Đan Hồng ngây ngẩn mãi hồi lâu, luống cuống khen anh mặc đẹp, khen màu áo tôn lên trông mặt mũi tươi tắn hơn.
Quý Lâm Thu vuốt phẳng vạt và cổ áo rồi quay người dang tay, ôm mẹ vào lòng.
Anh khẽ khàng vỗ lưng mẹ, giọng trầm thấp êm ái.
“Mẹ, chúc mừng năm mới.”
Sang 30 Tết cái là hơn 4 giờ tờ mờ sáng đã bắt đầu có người đốt pháo, lốp đốp tí tách cứ như lở núi.
Tối qua Khương Vong xem tivi đến tận 2 giờ khuya, gồng mình trùm chăn cố gắng ngủ tiếp.
6 giờ, ánh sáng tự nhiên dần lọt qua khe hở rèm cửa, tiếng đi lại lác đác vang lên ngoài hành lang và cầu thang.
Khương Vong vùi mặt sâu hơn, bất chấp thế giới ngủ đến tận 9 giờ.
Quý Lâm Thu dán câu đối Tết với em gái xong bèn lên gác gọi hắn dậy, gõ cửa bước vào trông thấy một đống chăn.
Anh phì cười ha hả, ngồi xuống bên giường cong ngón tay gõ ai đó đang y sì cục bánh gạo.
“Dậy thôi nào, nay 30 rồi.”
Bánh gạo khẽ nhúc nhích.
“Còn sớm, cho tôi ngủ tí nữa.”
Chưa kịp dứt lời đã có 3 4 chùm pháo đỏ đồng thanh bung mình bôm bốp vang dội ở sân nhà chếch đối diện, khí thế đúng kiểu phải nổ tung trời.
Khương Vong: …
Thực ra hắn định dậy rồi nhưng cứ thích trêu Quý Lâm Thu, cố tình dúi đầu kín hơn trong chăn.
Ngay tiếp đó chiếc chăn bị kéo giở lên một góc, Quý Lâm Thu thò nửa người vào chăn xem hắn.
“Có dậy không?”
Khương Vong trợn to mắt, bắt gặp Quý Lâm Thu gần trong gang tấc dưới ánh sáng ám đỏ mờ mờ.
“Cẩn thận tôi hôn cậu giờ.” Giọng hắn khàn khàn: “Áp sát thế, cố tình hả?”
Quý Lâm Thu quay mu bàn tay dí vào cổ Khương Vong lạnh toát, thong thả đáp: “Thế cũng đừng hôn trong chăn, sau này hồi tưởng toàn mùi mồ hôi.”
“Cũng đúng.”
Hôm nay là ngày đẹp, không khí rộn ràng tươi tắn, theo phong tục ở đây mọi người phải tắm rửa sạch sẽ toàn thân, thay quần áo mới cùng ăn bữa tất niên.
Bánh nếp giã tay hấp lên ngập tràn mùi hương trong trẻo của gạo, thịt gà vịt xông khói bóng mỡ thơm nức, cá rán nguyên con được nhét bông hoa giấy đỏ ở miệng, phải đảm bảo chưa rơi rụng một mẩu xương nào.
Lúc cầm đũa nhìn ớt đỏ ớt xanh ớt bao tử thừa mứa trên bàn tâm thế Khương Vong đã phẳng lặng triệt để chẳng gợn sóng gió, hắn còn giơ ngón cái khen chân thành: “Hấp dẫn!”
Quý Lâm Thu tiện tay rót cốc nước lọc cho hắn, hắn mau chóng đỡ lấy, híp mắt cười.
Từ gần ra xa là hàng dãy pháo hoa mọi người đốt bắn từ ban ngày, hiện giờ trời đang nắng sáng rực rỡ nên khó quan sát thấy hình dáng màu mè xanh đỏ tím vàng, chỉ nghe được tiếng còi và tiếng nổ tung vang rền bầu không.
Bắt gặp âm thanh, Khương Vong bèn trông ra ngoài cửa sổ dõi theo giây lát: “Bao nhiêu năm rồi chưa xem pháo hoa.”
Quý Quốc Thận rất ngạc nhiên: “Thành phố Hồng không cho đốt pháo á?”
“À không ạ,” Hắn cười lắc đầu: “hồi xưa cháu làm ăn ở vùng khác, không về được.”
“Lâm Thu, tối con dẫn sếp Khương đi xem pháo hoa nhiều vào.” Trước đó mẹ Quý đã nghe Quý Trường Hạ kể, việc Lâm Thu chịu về ăn Tết có công lao rất lớn của anh Khương, bác càng thêm cảm kích trong lòng: “Nhà bác tiếp đón chưa được chu đáo, cảm ơn cậu không chê.”
“Đâu có ạ, bác khách sáo quá.”
Đến tối, chương trình gala đón giao thừa chiếu được khoảng một nửa là gần như không nghe rõ lời thoại trên tivi nữa.
Thôn xóm lo ngại nguy cơ cháy rừng nên dành riêng mấy bãi đất trống rộng rãi chuyên để bắn pháo hoa chính thức, đại khái hẳn Quý Lâm Thu đã hỏi thăm sẵn vị trí, anh cầm đèn pin dẫn Khương Vong sang tìm địa điểm khác trên cao hẻo lánh hơn đứng xem, không cần chen chúc theo mọi người.
Họ quay lưng lại những tiếng đì đùng rầm rĩ, rảo bước trèo lên cao, đã có hơn chục đóa pháo hoa sáng lóa bung nở vang rền rồi lập lòe tan đi biến mất giữa bầu trời đêm.
Đúng là chỗ cao tầm nhìn thoáng đãng hẳn, thậm chí trông thấy cả ánh sáng vàng bạc lấp lánh soi rọi từ thành phố tít tắp đằng xa.
Khương Vong ăn mặc phong phanh, đứng xem một lúc đã cảm giác cái rét đang luồn vào ống quần lan tràn nhằng nhịt như mạng nhện, phải rút bao Bạch Sa châm cho mình một điếu.
Quý Lâm Thu trông ra khung cảnh lộng lẫy tràn trề ngập trời cùng hắn, cười nhẹ vẻ tình cờ: “Tưởng cai rồi mà.”
Khương Vong liếc mắt: “Cậu lại biết đấy à.”
“Ừm, mấy tháng nay anh hút ít hẳn, cơ bản chỉ lúc đi với khách hàng mới làm một điếu, châm để đó cho có.” Quý Lâm Thu nhướng mày nói: “Sao tự dưng muốn cai thế?”
Vì muốn thấy cậu vui.
Khương Vong không giải thích, cười cười tiếp tục ngắm áng mây sắc màu chớp nhoáng giữa các đỉnh núi đêm khuya.
“Hơi lạnh.”
“Tôi cũng lạnh.” Quý Lâm Thu dém áo khoác kín hơn, tựa vào lan can ngó hắn: “Cái áo mẹ làm tôi không nỡ mặc, sợ mặc đi cọ phải cành lá hay gai quả các thứ.”
“Nào, anh Vong, cho tôi ké với.”
Khương Vong không đưa thuốc cho anh.
Hắn rít thêm một hơi dài ngay trước mặt Quý Lâm Thu, khẽ cười bảo: “Cậu có biết cậu hút thuốc của tôi, thực ra là đang hôn tôi không?”
Quý Lâm Thu chớp mắt thật chậm.
Sau đó anh duỗi sang kẹp lấy điếu thuốc trên môi hắn giữa đầu ngón tay mình, thong thả rít thuốc cực kì khiêu khích.
“Giống thế này à?”
Khương Vong nhấc điếu thuốc về, bấu lấy cổ anh bằng một tay rồi cúi xuống hôn anh.
Đây là nụ hôn đầu của cả hai, thành ra vài giây đầu hai người chỉ biết nôn nóng chạm môi nhau, sau đó mới hôn lấy đối phương mãnh liệt hơn nữa như thể muốn hấp thu thêm dưỡng khí.
Pháo hoa vẫn đang dồn dập vọt thẳng lên tầng cao nhất bầu trời trong tiếng rít the thé.
Sau đó thì đùng, chúng bung nở cùng lúc.
Họ tham lam l**m láp ngấu nghiến đôi môi nhau, đâu nhớ nổi là mình đã mở mắt chưa nữa, chỉ muốn cướp đoạt hết mọi hơi thở lẫn nhịp tim đập ở đối phương.
Mười ngón tay cả hai đã đan cài thật chặt từ bao giờ chẳng hay, gió đông xoay vòng vọt ngang qua hẻm núi, song toàn bộ bầu không khí vẫn hừng hực cơn nóng bức đang chất chồng tăng nhiệt.
“Quen tôi nhé.” Khương Vong thơm anh nỉ non: “Được không?”
Dường như hắn muốn chứng minh bằng những nụ hôn miên man nối liền liên tục, thậm chí không chịu cho anh khoảng nghỉ lấy hơi, cứ bấu giữ cổ tay anh ghì chắc vòng eo anh, cúi người hôn lên trán anh, lên mắt anh.
“Lâm Thu, quen nhau đi, được không nào?”
Hắn chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ hôn anh thế này.
Sẽ ủ ấm cái lạnh của anh bằng nhiệt độ rực cháy của mình, ngay đến chiếc khuy ở cổ áo cũng đang va đập quấn quýt.
Quý Lâm Thu là ánh sáng thời niên thiếu của hắn, là ẩn số hắn từng không dám chạm tới.
Nhưng thời khắc này đây họ gần nhau đến vậy.
Cảm giác trái tim cũng đang kề sát nương tựa, cộng hưởng chung nhịp vừa cuồng nhiệt vừa buông thả.
Thậm chí Khương Vong còn nghĩ hôn là một quá trình người này dốc sức cố trở thành một phần trong cơ thể người khác.
Trước khi hôn anh hắn chưa từng phát hiện, hóa ra cả hai người họ đều đang khao khát thân mật hơn nữa.
Sau đó hắn áp vào vành tai anh nỉ non thật khẽ, sợ bỏ sót mất dù chỉ một âm tiết.
“Tôi yêu cậu lắm.”
Những nụ hôn khiến Quý Lâm Thu phải thấp giọng nghẹn ngào, mau chóng hít thở lấy hơi, rồi đã lại bị ôm vào lòng hôn sâu lần nữa.
“Anh…” Giọng anh cũng khản, đôi mắt ướt át thoáng đờ đẫn: “Anh có để tôi trả lời đâu.”
Lúc này Khương Vong mới chịu dừng, hắn duỗi tay vén tóc con của anh ra sau TAI, áp mu bàn tay lên má anh đo thử.
“Nóng bừng rồi kìa.” Người đàn ông bật cười: “Giờ còn lạnh không.”
Quý Lâm Thu cũng bật cười, ngay giây tiếp theo có chùm pháo hoa nổ đùng trên không trung phía bên cạnh họ, tô vẽ màn đêm hóa cây bạc nhành sương lấp lánh vô tận.
“Hết lạnh rồi.” Anh nhìn hắn, đôi mắt phản chiếu tỏa sáng rực rỡ: “Em cũng yêu anh.”
Hai người nán lại trên núi quên cả khái niệm thời gian, mãi sau dắt tay dung dăng dung dẻ men đường mòn về nhà, tới gần chỗ đèn đóm mới thả ra.
Lối quay về vẫn là lối ban nãy đến, vẫn vắng tanh không bóng người, ngổn ngang đá sỏi cỏ dại và tuyết chưa kịp tan.
Song nó bỗng bằng phẳng rộng rãi biết bao nhiêu
Anh và hắn chẳng nói thêm gì hết, chỉ nắm tay cùng bước về phía nhà.
Vậy mà cảm giác tim còn đang kề sát tim, làn da cũng ấm áp nóng bỏng lên được.
Về đến nhà, Khương Vong vừa chào hỏi mọi người đang xem gala giao thừa ở phòng khách xong là Quý Lâm Thu kéo luôn hắn lên tầng.
“Ấy —— Triệu Bản Sơn sắp ra rồi này, xuống mà xem tiểu phẩm!” Mẹ Quý gọi: “Lên đấy làm gì!”
Quý Trường Hạ cũng hoạt bát hơn nhiều, cô cắn miếng táo to rủ: “Anh Khương! Ăn miếng hoa quả đã ạ!”
“Con tặng anh ấy món quà đã, chốc nữa xuống ngay.” Quý Lâm Thu đáp lấy lệ một câu: “Mọi người cứ xem trước đi.”
Khương Vong được dẫn thẳng sang phòng đọc sách, thấy Quý Lâm Thu khóa trái cửa bèn hào phóng dang hai tay ra.
“Nào, cho bạn trai ôm cái.”
Quý Lâm Thu nín cười bước lại gần cho hắn vừa ôm vừa hôn, anh nhặt chiếc bút dạ trên bàn lên.
Tiếp theo anh bắt đầu xắn tay áo tận quá khuỷu tay.
“Nào, thỏa mãn nguyện vọng của anh.”
Nhất thời người đàn ông chưa kịp phản ứng, tay phải đã được tay trái anh nắm lấy, cầm vào bút rồi viết nắn nót từng nét một lên làn da bóng loáng.
Khương, Vong
Tự dưng hắn sực nhớ mình đã kể với Quý Lâm Thu, hắn thích viết tên vào trang bìa lót của sách vở.
Hắn khao khát sở hữu chúng.
Hắn ngơ ngác mất vài giây.
“Hóa ra em thuận tay trái à?”
Quý Lâm Thu thở hắt dài thượt: “Giờ anh mới biết?”
“Vậy tắm xong tên trôi mất thì sao.” Khương Vong trưng ra biểu cảm ủ ê như trẻ con: “Còn chẳng giữ được hai hôm.”
Nhưng xong lại vội lắc đầu nguầy nguậy.
“Không cho xăm nhé, em cứ trắng trẻo đẹp đẽ là nhất.”
“Không bị trôi đâu.” Hắn cúi xuống lại gần vành tai anh, nói thật khẽ: “Chữ sẽ ngấm vào từng chút một.”
Quý Lâm Thu chưa từng nghe những lời âu yếm trắng trợn đến thế bao giờ, giờ đây cảm giác dòng điện đang râm ran lan qua hệ thần kinh trong mình.
“Thấm qua da vào máu xương, lần theo động mạch chảy tới tận sát cạnh trái tim.”
“Em yêu anh bao lâu, chữ sẽ khắc ghi sâu ngần ấy.”