Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 48

Khương Vong chìm vào giấc ngủ, nằm mơ cũng lâng lâng trên mây.

Hắn ôm chăn nghiêng đầu tựa bên gối, lờ mờ thẩn thơ tưởng tượng đang ôm Quý Lâm Thu, còn nửa tỉnh nửa mê hôn chụt cái gối.

Bắt đầu yêu đương vào là cuộc sống như lật sang trang mới, mọi thứ trở nên tươi sáng và lạ lẫm.

Ai đó đi ngủ cứ cười lơ ngơ suốt.

Trông chọn ngày khéo chưa kìa, tỏ tình 30 Tết, về sau chẳng lo mất công nhớ ngày kỉ niệm luôn.

Mùng 1 Tết không thấy tuyết rơi thật.

Có vẻ ông trời đã nghe lời cầu nguyện, cố gắng chờ sang tận mùng 3 mới đổ trận tuyết lớn cỡ lông ngỗng lần nữa, đến nỗi núi đồi bát ngát chỉ thấy trắng xóa bao la.

Quý Lâm Thu dậy cực sớm qua giật chăn hắn, lại áp mu bàn tay vào cạnh cổ Khương Vong khiến hắn phải giật thót vì rét.

“Ở lì trong nhà tận ba hôm rồi, đi, ra ngoài leo núi.”

Cứ nghỉ lễ là Khương Vong ì ạch nhão nhoẹt, thay quần áo xong xuôi theo anh lên núi mà vẫn chưa dứt được cơn ngáp.

Công nhận về quê đón Tết chỉ cần ăn ngon ngủ ngon, thư giãn biếng nhác hơn hẳn ở thành phố.

Cả hai ra ngoài đơn thuần nhằm hoạt động gân cốt, leo túc tắc nửa chừng dừng ngắm cảnh một hồi, tranh thủ rừng thông vắng người hôn nhau một cái, đến lối mòn chật chội nở rộ sơn trà lại hôn thêm cái nữa.

Bất thình lình động phải cành cây, tuyết đổ ụp xuống chóp mũi cả hai, nụ hôn thành ra lành lạnh tí ti rồi vương vấn hương sơn trà, đôi bên vừa hôn vừa cười rinh rích.

Chuông điện thoại bất ngờ réo vang rất không đúng lúc.

Khương Vong trông Quý Lâm Thu ửng đỏ gò má, tiếc nuối cắt ngang màn thân mật.

“Sếp ôi!!!” Thư kí gào rống: “Rốt cuộc bao giờ anh mới về đây ạ!!!”

Bên phía nhà sách bắt đầu vỡ trận tin nhắn cuộc gọi ngay từ 30 Tết, ai chưa biết còn tưởng do lắm người hỏi thăm chúc mừng năm mới quá, để mùng 1 sợ pháo nổ đì đùng sếp Khương không nghe rõ những lời nồng nàn gan ruột của họ.

Khương Vong làm ăn chậm mà chắc, bắt đầu lo liệu các hoạt động giảm giá đồng bộ trực tiếp và trực tuyến dịp năm mới từ tận trước đó 2 tháng, gửi quà Tết đầy đặn dồi dào thành ý cho toàn bộ đối tác, vạch sẵn hẳn mấy phương án dự phòng khẩn cấp.

Vấn đề chủ yếu nằm ở các nhân viên, đang ở thành phố nhỏ lần đầu va phải lượng công việc khổng lồ thế này, ngớ cả người ra.

Hãi hùng, thực sự là hãi hùng.

Tầm hơn 20 tuổi Khương Vong đã quen mắt nhàm tai với các dịp khuyến mãi sắm Tết hoặc 11/11 này kia, nhưng nhân viên hơn 20 ở thời này chứng kiến số đơn đặt hàng lên tới cả ngàn cả vạn thì đầu óc rất dễ bốc cháy chập mạch.

Tết nhất mọi người rảnh rỗi nhàn nhã, ai biết dùng máy tính chắc chắn sẽ lượn lờ mạng mẽo xem có gì ngon nghẻ hay ho để mua, ai lo năm mới xong xuôi đi đây đi đó chơi đảm bảo cũng hóng hớt cùng.

Nhà sách Không Quên ở Dụ Hán thì liên hệ kết nối với các lớp học thêm lớn để tổ chức hội chợ năm mới, quy mô địa điểm còn hoành tráng hơn lần trước, thậm chí phóng viên đài truyền hình tỉnh cũng chú ý ghé thăm đưa tin nhiệt tình, thu hút đông đảo người dân từ thành phố lân cận đến tham dự.

—— Đằng nào lái xe cũng mất có 1 tiếng, không đi thì phí, hồi xưa muốn xem hội chợ còn phải ngồi tàu hỏa cả tối mới tới được Bắc Kinh đây này!

Nào là thổi kẹo đường cắt tranh Tết, viết câu đối rán bánh trôi tại chỗ, nào là bịt mắt gặm táo dán hình con vật, lắm chiêu trò và càng lắm thú vui, các quầy hàng đều chuẩn bị thêm những món nho nhỏ làm quà, nhà sách cũng đã nhất trí với họ từ đầu, không đặt nặng doanh thu mà ưu tiên khơi gợi bầu không khí.

Mảng trực tiếp hài hòa trôi chảy, mảng trực tuyến thì đón lượng lớn đơn hàng đổ về, hệ thống đối chiếu tồn kho công ty tự xây dựng gặp đúng đỉnh điểm nhu cầu có nguy cơ sẽ quá tải chết máy luôn.

“Sếp ơi —— anh đi chơi thấy hòm hòm rồi thì nhớ về quan tâm tình hình nữa ạ ——” Thư kí quệt nước mắt nói: “Mấy ngày nay tóc em cứ rụng cả tảng cả tảng đây này anh!”

5 phút đầu Khương Vong còn chịu khó đứng nghe đám nhân viên ở đầu kia cuộc gọi khóc than bán buôn vỡ trận tâm lý sắp sụp đổ theo, qua mốc 10 phút thì lòng kiên nhẫn từ từ cạn kiệt.

“Anh cũng có phải lập trình viên quái đâu! Khóc lóc gì với anh! Các cậu đi khóc với kĩ thuật ấy! Túm đầu cậu ta hỏi bao giờ mới hoàn thiện hệ thống xem nào!!”

Nhân viên bên cạnh khóc òa một tiếng: “Kìa sếp ——”

Khương Vong giơ điện thoại ra xa, ấm ức tủi thân nhìn người yêu hãy còn nóng hổi: “Em trông?”

Quý Lâm Thu cười đạp mông hắn: “Biến về mau lên, ăn vạ em làm gì.”

Sếp Khương được nước vẫn cứ la làng, cầm điện thoại gào lên đáp lời: “Hôm nay về được chưa! Các cậu giám sát tử tế cho anh, trả lương gấp 3 mà làm hỏng cẩn thận phạt ra cửa công ty úp mặt vào tường đấy nhé!”

Nhóm nhân viên mừng rỡ vâng dạ, nghe loáng thoáng cả tiếng hoan hô xa xa: “Sếp bảo hôm nay sếp về rồi!!”

“Sếp về cứu net rồi ——!”

“Aaaaaaa may quá đi thôi!!”

Khương Vong lập tức xuống núi tạm biệt mọi người nhà họ Quý trước tiên, tiện thể lì xì đám trẻ con đến chúc Tết thêm lượt nữa, làm chúng hò reo hú hét tung nóc nhà.

Sau đó hai người cùng lái xe lên huyện mua vé chuyến sớm nhất, chuẩn bị chào nhau ở đây.

Dịp Tết vé tàu rất khan hiếm, chọn chuyến sớm nhất cũng phải chờ những 2 tiếng rưỡi.

Đằng nào cũng đang rảnh, Khương Vong rủ Quý Lâm Thu sang lượn lờ ngắm nghía trung tâm thương mại nhỏ gần đó, gặp một hàng bán đồ may mặc từ vải lông cừu.

“Ấy,” Hắn bỗng nảy ý tưởng: “em mua cái khăn quàng cho bố mẹ em đi, cả em gái em nữa.”

Rất hiếm khi Quý Lâm Thu tặng quà lẫn nhận quà, anh thoáng lưỡng lự.

“Bố em khá là cổ hủ bảo thủ, khả năng không chịu nhận đâu, còn lo lãng phí cơ.”

Bà chủ trông hàng đã nhiệt tình tiến lên chào đón: “Hai cậu mua khăn quàng à? Lông cừu thật đấy, đeo vào không châm chích mà ấm lắm, tặng người lớn tuổi là vừa đẹp luôn!”

Quý Lâm Thu ngẫm nghĩ chốc lát, cuối cùng vẫn chọn 3 chiếc cho mọi người ở nhà.

Khương Vong đứng cạnh lấy ví ra: “Bà chủ ơi, lấy cho tôi cái đen cái trắng bên cạnh nữa, hai chiếc này không cần túi đựng đâu, tôi trả cùng cả 5 chiếc luôn.”

Quý Lâm Thu sốt ruột: “Anh còn cướp của em à.”

“Cướp là cướp thế nào,” Khương Vong liếc anh: “em chọn anh thanh toán, định lý vĩnh cửu.”

Quý Lâm Thu cương quyết không chịu, nhất định thanh toán hết toàn bộ, bà chủ bên cạnh vừa đếm tiền vừa toét miệng cười: “Chúc mừng năm mới, phát tài phát lộc nhé!!”

Cả hai rời trung tâm thương mại, Khương Vong quàng chiếc khăn trắng vào cổ cho Quý Lâm Thu, quấn cẩn thận từng vòng.

Xong hắn nghếch cằm lên: “Nào.”

Quý Lâm Thu phát hiện mình cũng thích cái tính rách việc thối tha của tên này thật, anh cười tỉ mỉ quàng chiếc màu đen cho hắn, rồi lấy ra hai phong bao lì xì.

“Vẫn chưa được gặp Tinh Tinh, nhớ thằng bé ghê.”

Khương Vong ghé mắt: “Còn đứa kia thì sao?”

“Anh nói xem?” Quý Lâm Thu véo má hắn: “Bé lớn, bớt bớt đi cái.”

Sếp Khương hứ một tiếng rõ tự luyến, nhận lì xì ngay không hề đùn đẩy, tranh thủ vắng vẻ hôn anh thêm một cái.

“Anh đi về chú ý an toàn, em ở với bố mẹ thêm mấy hôm rồi quay lại ngay.” Quý Lâm Thu dặn dò cặn kẽ: “Về đến nhà nhớ để ý cửa nẻo thông gió, đi đâu lo liệu công việc cũng phải mặc ấm kẻo bị cảm đấy.”

Người đàn ông nhìn anh, ánh mắt ngập tràn nụ cười.

Quý Lâm Thu hơi bực, giả vờ tức tối che đậy sự ngượng nghịu: “Cười gì, em nghiêm túc nhé.”

Khương Vong vẫn cười tít mắt đáp lời, vẫy tay nấn ná với anh mãi xong mới khuất bóng sau cổng an ninh.

Yên vị trên tàu rời khỏi nơi đây mà hắn vẫn cảm giác có sợi dây diều đang buộc quanh cổ tay mình, giãn xa dần theo tiếng còi kéo ù ù, nối tới tận Quý Lâm Thu ở đầu kia con đường đèo.

Hình như hắn chứng kiến được cả cảnh Quý Lâm Thu một mình lái xe trở về, cười nhẹ trò chuyện cùng em gái, rồi thì liệu cũng có thẩn thơ nhớ hắn.

Sợi dây diều dài miên man vô tận, khẽ giật nhè nhẹ hình như sẽ có gì đáp lại, hay là không.

Giả dụ giữa đường mà trùng hợp hắt xì vài ba cái, ắt hẳn ấy chính là chứng cứ trái tim vẫn đang kết nối với nhau đó.

Khương Vong trông ra ngoài cửa sổ toa tàu mãi lâu, thấy tàu đi vào đường hầm, ánh đèn trong khoang làm khung cửa sổ phản chiếu gương mặt hắn.

Cuối cùng phải e hèm đằng hắng.

Người ta hay bảo yêu vào ngu đi.

Công nhận ngu thật.

5 giờ chiều xuất phát, 11 giờ tối mới về đến nơi.

Dọc đường công ty lại gọi điện mấy cuộc, báo vấn đề cơ bản đã được giải quyết toàn bộ, cực kì trôi chảy.

Sếp Khương tương đối bức xúc: “Biết ngay mấy cô cậu chỉ giỏi tự mình dọa mình thôi mà, lỡ hết việc của anh.”

“Lỡ việc gì của sếp chứ ạ, thấy bảo bên đó lên núi còn chẳng có mạng nữa.” Thư kí chột dạ cười xòa: “Anh về cảm nhận không khí đón Tết thành phố Hồng cũng vui ghê mà anh, bao nhiêu cô công ty mình còn đang mong anh đi làm để gói sủi cảo chung đấy ạ.”

“Còn nữa sếp ơi, Tinh Vọng thấy bảo anh sắp về nên nằng nặc đòi tối ra ga đón chung, có cho cậu bé đi không hả anh?”

Khương Vong ngỡ ngàng một giây, hơi hơi đằng đằng sát khí: “Tưởng nó đang ăn Tết với ba nó cơ mà, làm sao, ba nó lại vớ vẩn đấy hả?”

“Đâu ạ đâu ạ,” Thư kí vội ngọt nhạt nịnh nọt: “nhóc con nhớ sếp thôi ạ, bên này em cũng để ý mà, không thiệt thòi gì đâu anh.”

Sếp Khương hứ tiếp tiếng nữa: “Được, thế cứ đi chung cả thể.”

11 giờ tối đến thành phố Hồng, trời đang đổ tuyết nhẹ li ti lắc rắc, đèn đóm đỏ lòm ở cổng ga tàu chiếu rọi làm chúng trông như cơn mưa vụn cánh hoa.

Bé nhỏ tia thấy hắn đầu tiên, reo lên hoan hô xong lao vụt sang bằng tốc độ nước rút 100 m.

“Chúc! Mừng! Năm! Mới! Anh!”

Khương Vong để cho Bành Tinh Vọng húc thẳng vào lòng mình vừa dúi dụi vừa ưỡn ẹo, lật tay móc ra hai bao lì xì.

“Nè, để về anh dẫn nhóc đi làm cái thẻ ngân hàng, tự túc tiết kiệm cho đỡ tiêu pha.”

Bành Tinh Vọng hớn hở nhận lấy, cẩn thận cất kĩ vào chiếc túi bao tử luôn mang theo mình.

Khương Vong liếc thử chiếc túi be bé phồng lên dày cộm: “Thu hoạch khá quá nhờ.”

“Năm nay ba em kiếm được tiền! Lì xì em siêu to luôn anh ạ!”

Khương Vong đưa vali cho thư kí, chui vào ghế sau ngồi cùng bé con.

“Sao sốt sắng đến đón anh thế, không gặp vụ gì kém vui chứ hả.”

“Không ạ, ba em lại đi chơi bài ấy mà,” Bành Tinh Vọng chun mũi, duỗi cánh tay ngửi thử: “áo mới của em lại ám mùi thuốc lá rồi, ghét ghê.”

Tuổi trung niên có mỗi cái sở thích đó thôi, đừng cờ bạc là được.

Xe chậm rãi nổ máy, Khương Vong hỏi han sơ lược tình hình công ty rồi trò chuyện tiếp với bé nhỏ.

“Vẫn nhớ mấy hôm nữa phải đi học chứ?”

Nhóc con hơi hơi hóa đá.

Nụ cười của anh cả Khương vô cùng hiền từ: “Làm hết bài tập nghỉ đông chưa?”

“À thì… Dương Khải bảo… thầy cô cũng lười chữa.” Bé nhỏ ấp úng: “Với cả các bạn khác… các bạn ý đều…”

“Nhóc quên thầy Quý đang ở ngay nhà mình đấy à.” Khương Vong cười híp mắt: “Hồi đầu chưa nghĩ đến đoạn làm bài tập hở?”

Bành Tinh Vọng rú lên thảm thiết.

“Có bao nhiêu làm hết.” Khương Vong thong thả nói: “Ngày cuối cùng đợt nghỉ anh sẽ kiểm tra.”

Thế là hàng ngày đến báo cáo công việc, cấp dưới của sếp Khương đều có thể bắt gặp cảnh nhóc con loi choi ngồi ở đầu kia bàn làm việc, cầm bút nhoay nhoáy bù lại tiến độ bài tập về nhà, mặt nhăn mày nhó sầu đời khổ đau.

Sếp thì đọc báo uống cà phê, rảnh rang còn quan tâm cả các thực tập sinh công ty.

“Nào, tạm dừng việc trong tay nghỉ ngơi một lúc đã, cậu sang ngó thử xem bài tập thằng bé làm đã đúng hết chưa.”

Trớ trêu là ngay đối diện công ty có một bãi cỏ rộng, tầm này thậm chí có trẻ con đang chạy chơi thả diều dưới nắng, tiếng cười nói hân hoan rôm rả, ngồi trên tầng 6 vẫn nghe thấy.

Bé nhỏ sục sôi căm phẫn: “Làm xong quyển bài tập này em sẽ đi cạo đầu!”

Thư kí đang rót trà bên cạnh đơ ra giây lát: “Tóc nhóc cũng có dài đâu.”

“Kệ nó.” Sếp Khương từ tốn hà hơi: “Thằng cháu ngoại này nhà anh ngốc sẵn ấy mà.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn