Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 46

Sử Hào không ở riêng mà còn có một ông anh trai hơn mười mấy tuổi, tóc đã hoa râm.

Lúc Khương Vong sang gõ cửa Sử Hào chỉ mở he hé, nhìn hắn đầy cảnh giác: “Có việc gì?”

“Tôi họ Khương, chắc anh cũng nghe nói rồi chứ,” Khương Vong cười giơ điếu thuốc: “hình như ngày trước Lâm Thu với anh có ít hiểu lầm, mình tranh thủ chưa sang năm mới thì trao đổi luôn cho rõ ràng nhỉ, sau này gặp nhau đỡ gượng gạo mất vui.”

Nghe nhắc đến vụ này là mặt mũi Sử Hào xanh mét, nhưng lão vẫn đẩy cửa ra rộng hơn.

“Tôi thật sự không cố ý đâu.” Lão biện bạch: “Mà độc mỗi cái chuyện cỏn con đâu cần canh cánh từng ấy năm, toàn đàn ông với nhau có nhất thiết phải thế không?”

“Không nhất thiết. Dọc đường sang đây tôi cũng bảo Lâm Thu rồi, chẳng qua là hiểu lầm nho nhỏ thôi,” Khương Vong cười rất phóng khoáng: “nào, mình vào trong ngồi một lúc, xin anh cốc trà uống không làm phiền chứ ạ?”

Đầu tiên Sử Hào liếc qua Quý Lâm Thu, để ý có vẻ đúng anh nghe lời Khương Vong nói thật mới yên tâm mở cửa.

“Phiền gì đâu!”

Quý Lâm Thu dành 30 phút làm bối cảnh rất tận tụy chức trách.

Xét cặn kẽ ra họ cũng chỉ đả động vài câu về vụ việc xích mích lúc mới mở cửa, về sau thuần túy là sếp Khương và Sử Hào chém gió phần phật, tán tá lả tất tần tật từ cục diện quốc tế tới cổ phiếu xăng dầu, rồi liệt kê hàng loạt các mảng buôn bán lời lãi trong thành phố.

Ban đầu Sử Hào vẫn bán tín bán nghi, cử chỉ tương đối gò bó, dần dà về sau bị Khương Vong dắt mũi toàn diện, bất giác ngoác miệng cười to anh em chú bác thân mật từ bao giờ không hay, thậm chỉ rủ cả anh trai vào chung cho vui.

Hai hôm nay Khương Vong biếu tặng lì xì lia lịa, nói năng to tát ra tay rộng rãi, hảo cảm tăng vọt thần tốc.

Sử Hào lải nhải thư thái sảng khoái, ngồi với sếp Khương lâu cảm giác mặt mũi mình cũng phát sáng, từ từ còn kính trọng lễ phép hẳn hoi.

Quý Lâm Thu chỉ thấy mình ngồi đây quá đỗi hoang đường.

“Mình đã thẳng thắn cởi mở vậy rồi,” Khương Vong vỗ đùi cái bép, điệu bộ vô cùng xuề xòa dễ chịu: “còn vụ gì cần giãi bày nữa, tranh thủ hôm nay trao đổi hết một thể luôn, năm mới vận khí mới.”

Sử Hào thoáng đơ ra, quay đầu nhìn anh trai.

Ông già gõ cây gậy chống: “Nghe lời sếp Khương đi, làm gì thì nhận nấy, sau này đừng có gây gổ bất hòa với nhà họ Quý nữa!”

Thình lình bị hỏi trúng vấn đề khiến Sử Hào cứ lơ ngơ hồi lâu, cơ bản không ngờ thế công lại xoay chuyển chớp nhoáng.

Khương Vong biết tỏng cái loại hai mặt, cố tình bày ra vẻ tử tế thấu hiểu.

“Giữa mình với nhau nhỡ còn giấu giếm gì, về sau họ hàng xóm giềng gặp gỡ cũng ngại ngần, đúng không?”

Sử Hào bèn hạ quyết tâm, cậy có mặt đầy đủ anh cả và sếp Khương ở đây, đứng thẳng dậy nhận lỗi với Quý Lâm Thu đã im ắng suốt từ nãy đến giờ.

“Xin, xin lỗi ha, tôi không nên sờ em gái cậu.”

Con ngươi Quý Lâm Thu co rụt.

“Ông nói gì cơ?”

Sử Hào không hề phát giác thấy khí thế nguy hiểm ở anh, cúi gằm ấp a ấp úng: “Hồi cô ấy chưa cưới cơ, tôi hay trêu cô ấy, b*p m*ng này nọ, còn thì không làm gì quá đáng hơn nữa đâu, cậu tin tôi.”

Toàn bộ nhẫn nhịn và căm phẫn bên trong Quý Lâm Thu đột ngột bùng nổ chỉ trong tích tắc, đến giọng anh cũng rét buốt thấu xương: “Ông dám động vào em gái tôi?”

Khương Vong xoay người lại, nói nhẹ tênh: “Anh Sử, hành xử mất dạy thế này, tẩn cho một trận không quá đáng đâu anh nhỉ?”

Hai người nhà họ Sử đều giật mình, chưa chờ Sử Hào phản xạ Quý Lâm Thu đã giơ chân đạp thẳng.

“Ui ——” Vừa rồi toàn bộ cảnh giác ở Sử Hào hao mòn lơi lỏng hết, cú đá khiến lão lăn đùng ra đất không kịp trở tay, gào lên rống to: “Mày!!”

Ông già lắc lư loạng choạng muốn đứng lên song bị Khương Vong nhấn vai lại, khuyên nhủ tỉnh bơ: “Con cháu gây gổ, thôi anh cả đừng can dự làm gì anh.”

“Đừng đánh nữa đừng đánh nữa!! Đau đau đau —— á!! Mặt tôi!!”

Trước kia Quý Lâm Thu chưa bao giờ động thủ đánh người, hôm nay đến cả ánh mắt cũng ác liệt triệt để, động tác dứt khoát nhanh nhẹn, vừa chuẩn xác vừa mạnh mẽ.

Khương Vong đứng cạnh nhàn nhã chỉ điểm: “Đừng đạp vào bụng, dễ gây nứt rách nội tạng.”

“Ừm, giật khuỷu tay vững đấy, thả lỏng cơ bắp thôi.”

Giữa trận mấy lần Sử Hào cố gượng dậy hoặc đáp trả mà tuyệt nhiên không tìm ra cơ hội.

Chỉ sau vài đòn mặt đã nhoe nhoét nước mũi lẫn máu: “Mày —— hóa ra mày!”

Quý Lâm Thu cười khẩy, nhấc chân dồn sức đạp thật lực rồi quay đầu bỏ đi.

Anh còn không nói thêm câu nào với Khương Vong, vũ lực xong xuôi lập tức xoay lưng về nhà, mặc cho người đàn ông tò tò theo sau cả quãng đường.

Đường núi lổn nhổn đá sỏi, um tùm cỏ dại, những mảng trúc đào mọc hoang ngả mình bên dòng suối che mất lối đi.

Quý Lâm Thu giẫm đá băng rừng chọn đường tắt ngắn nhất, dường như giờ phút này những cấm đoán ràng buộc xung quanh anh đang lần lượt tách rời rơi rụng, anh bất chấp tiếng chào hỏi ngạc nhiên của mẹ ở cổng sân, xông tuột ra sau bếp đang nổi lửa nghi ngút khói.

Các chị các cô ngồi trong sửng sốt đứng dậy: “Thu Thu, sao cháu vào đây?!”

“Đây là nhà bếp, chú tìm ai à? Hay đói rồi? Sao sắc mặt kém thế kia?”

“Cháu đón em gái cháu.” Anh duỗi tay chộp lấy cổ tay Quý Trường Hạ, cưỡng chế kéo cô khỏi công cuộc sửa soạn cỗ bàn liên miên không bao giờ dứt của dòng họ: “Đừng làm nữa, đủ món lắm rồi.”

“Ấy, Lâm Thu, sao tự dưng lại xía vào chuyện đàn bà phụ nữ làm gì!”

“Đừng đừng, con bé đã băm thịt xong đâu.”

Toàn thân Quý Lâm Thu tỏa ra khí thế lạnh căm, con người sắc sảo bén nhọn.

“Bây giờ tất niên đầy nhà ra hàng ăn, ai thích kì cạch lọ mọ xin cứ việc.”

“Em gái cháu Quý Trường Hạ không phải người ở cho nhà ai hết.”

Dứt lời anh dắt em gái sải bước lên tầng, hoàn toàn không cho bất kì ai cơ hội phản bác.

Mấy phụ nữ trung niên đang quây quanh bếp lò, vừa hoang mang vừa bức xúc.

“Có ăn có học tí mà đã chảnh thế này rồi, mẹ Lâm Thu chị không nói nó đi à!!”

“Còn mấy con cá đây đã làm xong đâu, giao em gái nó làm mà nó lại mặt nặng mày nhẹ á?”

“Thì đấy, ăn nhầm thuốc súng hay sao cứ đùng đùng đùng đùng, ai nợ nần gì nó chắc!”

Quý Lâm Thu kéo Quý Trường Hạ vào phòng đọc sách hỏi han riêng, đóng cửa im lìm hơn 40 phút, chẳng rõ cả hai trao đổi gì bên trong.

Suốt 40 phút ấy cả bố Quý lẫn mẹ Quý đều luẩn quẩn phía ngoài, băn khoăn lo lắng ngó nghía mấy lượt song cũng nào dám đâm đầu với cơn giận bất thình lình của con trai, đành ghé thăm dò Khương Vong.

“Ầy, lần này lại mích lòng người ta mất.”

“Bác nghĩ gì ấy chứ.” Khương Vong bật cười: “Người trẻ hay nóng nảy bộp chộp, chuyện trò bất đồng quan điểm khua tay múa chân mấy cái cho vui vậy thôi, tổng cộng cũng có mất mấy cái răng đâu ạ.”

Cùng lắm là phải liệt giường tĩnh dưỡng nửa tháng, người ngợm tím xanh động chỗ nào đau chỗ ấy, đáng đời.

“Với cả,” Hắn đứng dựa tường trông về phía phòng đọc sách, bảo: “Lâm Thu làm vậy, hễ ai có mắt nhìn đều sẽ khen hay.”

“Người cay cú cậu ấy chứng tỏ mù mắt, nịnh nọt thêm bao lần thì kết quả vẫn y nguyên thôi ạ.”

Quý Quốc Thận nghĩ ngợi thấy cũng đúng thật, đành bất an chờ tiếp.

Đến lúc cửa phòng bật mở, cô gái đỏ hoe mắt ôm chầm lấy anh trai thật chặt, nghẹn ngào nói nhớ rồi ạ.

Quý Lâm Thu trầm mặc gật đầu, đưa em gái ra rồi lại quay vào đóng cửa, ở yên một mình đến tận giờ cơm tối mới xuất hiện.

Trước đó Khương Vong đã lan tin từ sớm, khoe mạng lưới quan hệ của mình trải rộng, nhân vật cần quen hắn đều quen hết.

Nhà họ Sử tự giác biết đuối lý, phái người sang biếu tặng quà cáp rượu chè xin lỗi ngay tối hôm đó.

Thằng cháu bị tẩn còn đang vật vã đau đớn gào rú trên giường, nghe nói xoa bóp tốn gần hết nguyên chai rượu thuốc.

Khương Vong cũng không chủ động sang tìm Quý Lâm Thu, ngồi chung với đám trẻ con xem “Hoàn Châu Cách Cách 2” cả chiều.

Hắn biết Quý Lâm Thu cần bóc tách rõ ràng rất nhiều việc.

Hồi xưa người này vững tin vào trật tự hơi quá đà, thành ra luôn tuân thủ nghiêm ngặt cái bổn phận do thế gian định nghĩa, nhất quyết không bước chệch đường.

Nếu hắn chưa tái ngộ với anh, có lẽ Quý Lâm Thu sẽ chỉ sống thế cả đời, giữ kẽ nhẫn nhịn, quanh người không một cây gai.

Trận đòn hôm nay chính mu bàn tay anh cũng rướm máu, dường như tận khoảnh khắc đó anh mới bất chợt tỉnh ngộ.

Đợi Hương phi trên tivi hóa bướm bay đi xong cuối cùng Quý Lâm Thu đã chịu xuất hiện xuống nhà, ăn tối chung với mọi người, điềm tĩnh lạnh nhạt.

Lớp vỏ dịu dàng ân cần bao bọc anh đã phai mất.

Giống sương mờ tan quanh núi, tuyết đọng chảy đêm đen, tổng thể toàn thân bỗng trở nên sáng sủa rõ nét, phong thái sắc sảo.

Bố mẹ nhà họ Quý đều chưa bao giờ chứng kiến hình thái giận dữ ở anh, chỉ dè dặt thận trọng gắp cho anh hẳn mấy miếng thịt dê núi rồi lợn rừng, dõi theo anh im lìm múc canh.

Trái lại Quý Trường Hạ thì vui vẻ ngập tràn nụ cười.

“Đúng rồi, Lâm Thu,” Trần Đan Hồng ăn khá ít, có vẻ cũng thoáng nhẹ nhõm, bác nói bằng giọng ôn tồn: “ăn cơm xong con sang chỗ mẹ, mẹ cho con xem cái này.”

Bác gái để ý quan sát Khương Vong, sợ hắn hiểu nhầm họ có việc cố tình tránh mặt nên cười bổ sung: “Cái áo thôi chứ cũng không có gì, mai là giao thừa rồi, đón Tết phải diện quần áo mới mà, đúng không.”

Vốn dĩ Khương Vong đang khá lơ đãng, nghe vậy đôi đũa còn gắp trượt miếng măng khô, hắn hỏi theo phản xạ: “Cháu sang xem cùng được không ạ.”

“Được chứ, dĩ nhiên là được.”

Biểu cảm Khương Vong trở nên phức tạp.

Cơm nước xong họ đi lên tầng, vào phòng ngủ của hai bác.

Trần Đan Hồng mở tủ quần áo, từ tốn kể: “Hồi trước ấy, trong mắt mẹ con vẫn là trẻ con thôi, hôm nay nhìn con mới phát hiện con lớn thật rồi, hơn 20 tuổi, bắt đầu che chở em gái được rồi.”

Bàn tay bác có những rãnh nhăn đặc trưng vì dùng nước giếng lâu ngày, vài chỗ còn lờ mờ vết tê cóng ửng đỏ.

“Thực ra có cái áo khoác mẹ cứ giữ mãi, mẹ làm xong từ lâu lắm, muốn đưa con để con mặc đón Tết.”

Chiếc áo mới gói kín tỉ mẩn bằng vải đỏ được nhấc khỏi ngăn kệ cao, giở ra thật chậm rãi cẩn thận.

“Mỗi tội… chẳng thấy con về.”

1 năm chưa về, 3 năm chưa về, 5 năm vẫn chưa về.

Trần Đan Hồng cười có phần tự giễu, cuối cùng cũng chịu dằn dỗi mấy câu nửa đùa nửa thật trước mặt con trai

“Mẹ bảo với bố con, Quốc Thận, nhỡ con trai nhà mình cứ lờ hai ông bố bà mẹ này đi, thì thôi cái áo này chờ tôi chết rồi hẵng đưa nó vậy”

“Thực sự mẹ không dám tưởng tượng có khi phải đợi tới tận ngày nào mới được chứng kiến con, chứng kiến con mặc cái áo khoác này.”

Khương Vong đứng chếch cạnh họ, trông theo chiếc áo măng tô từ từ trải ra.

Cổ áo đứng được cắt may gọn ghẽ, khuy cài màu xám đậm.

Hai hàng khuy thắt eo ở giữa, chất vải dệt pha lông cừu.

Toàn bộ mẫu mã kích thước đều đặt làm theo đúng vóc dáng Quý Lâm Thu.

Hắn từng mặc chiếc áo khoác này mười mấy năm, đầu ngón tay khắc ghi cảm giác từng milimet trên ấy.

Giờ phút này đây nó lành lặn hoàn hảo, lặng lẽ nằm trước mắt họ trong trạng thái hoàn toàn mới

Khương Vong không dám phỏng đoán tại sao Quý Lâm Thu của năm ấy lại đưa chiếc áo này cho hắn.

Thậm chí có khi anh của năm ấy cũng chẳng biết đây là món quà người mẹ quá cố đã mòn mỏi chờ đợi suốt bấy lâu, hoặc có lẽ xuất phát từ tâm trạng nào đó khó lòng phân biệt hơn thế, anh đột ngột quyết định cởi áo khoác ra tặng một học sinh nghèo khó, không bao giờ tái ngộ.

Đến nay hắn vẫn chưa quên Quý Lâm Thu mình chạm mặt ở ga tàu lúc sắp rời khỏi thành phố Hồng.

Điềm tĩnh lãnh đạm, mặc áo khoác người mẹ quá cố để lại, đứng một mình ở sảnh đón lúc nhúc đầu người, tựa chú chim bồ câu đưa thư đã bị bỏ quên đằng đẵng.

Chẳng có thư, chẳng có đường đi, cũng chẳng có cái tổ để về.

Mãi tới lúc bắt gặp đứa học sinh 15 tuổi nụ cười anh mới ấm áp dần lên, xa cách mấy năm anh vẫn có thể gọi đúng tên hắn.

“Tinh Tinh, dạo này có khỏe không em?”

Khương Vong trông chiếc áo khoác đánh mất rồi tìm thấy, ánh mắt lướt qua từng tấc từ cổ áo xuống đến tay áo.

Hắn đã trở lại đúng điểm khởi đầu của câu chuyện lần nữa.

Lồng ngực lạnh buốt, cổ họng nóng bỏng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn