Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 45

Ngủ một giấc dậy, ngoài cửa sổ đã đổ tuyết ào ạt như lông ngỗng.

Mùa đông tuyết rơi, ngoài nhà còn yên tĩnh hơn cả trong nhà.

Âm thanh đất trời đều tan vào lớp tuyết đọng phủ khắp sườn núi, cảm giác dòng thời gian cũng bị đóng băng, mở mắt đờ đẫn một hồi rồi lại thiếp ngủ, tới lúc thức giấc mới nửa tiếng đồng hồ trôi qua.

Tuyết rơi sẽ biến thành phố Hồng trở nên cũ kĩ. Đường ống thoát nước nhỏ giọt đen xám tí tách tí tách, vụn băng trộn bùn tích tụ hai bên vệ đường, mái hiên chật hẹp cắt xẻ nuốt trọn mất màu trắng xóa của màn tuyết, sau cùng trông tất thảy còn bí bách gò bó hơn cả.

Khương Vong thay xong quần áo đi xuống nhà, thấy mẹ Quý đang dựa cột tròn chạm hoa ngắm tuyết.

Nhà cũ ở quê đều xây bằng gỗ, trên mái ngói cong có tượng thú nhỏ hình khối sơ lược đứng thẳng, trụ xà gỗ lâu năm không tu sửa, dùng tạm mấy chiếc đinh dài chèn sâu vào nâng đỡ.

Trần Đan Hồng lớn tuổi, không quen mặc dạng áo phao lông vũ mỏng nhẹ, phải dém kín áo bông nặng trịch mới thấy đủ ấm.

Khói bếp sau nhà vẫn bay lững lờ không ngơi một khắc, con gái tranh thủ giữa lúc bận rộn ra sân trước hít thở cho thoáng, trông về núi non đằng xa cùng mẹ.

“Thịt viên gạo nếp hấp hết rồi mẹ ạ.”

Trần Đan Hồng đáp ừ một tiếng, rụt tay vào tay áo bông, chưa thư thái được bao lâu đã tiếp tục trùng trùng âu lo.

“29 30 Tết có tuyết không sao, nhưng sang mùng 1 thì đừng rơi nữa.”

Có vẻ bác đang dặn dò ông trời, lải nhải với gió rét không người.

“Mùng 1 mà tuyết lại xui xẻo, đừng tuyết.”

Quý Trường Hạ sinh sống trên thành phố quá lâu, không nhớ những phong tục nhà nông ấy nữa, cô mờ mịt nhìn tuyết một hồi, sực nhớ canh cánh chẳng biết con nhỏ có ham chơi để cóng tay không, bèn quay vào nhà gọi điện.

Khương Vong đứng trên cầu thang chứng kiến hết cảnh ấy.

Tuyết lớn chợt về, hình như mãi rồi cuối cùng hai người phụ nữ này mới tách mình được khỏi cái vai trò cố hữu trong giây lát ngắn ngủi.

Nhất thời hắn chỉ thấy thắc mắc.

Liệu có phải con người ai ai cũng bắt buộc trải qua đôi ba lần, thậm chí là mấy chục năm giãy giụa vật vờ giữa giải thoát và mê man, mài mòn chính mình tái hồi đằng đẵng như thế không.

Quý Lâm Thu đã đi cùng bố sang thăm nom họ hàng từ tận sớm tinh mơ.

Tính anh tách biệt ưa tĩnh, đơn thuần do nghe câu Khương Vong nói hôm đầu tiên về Chu Châu nên anh bèn hỏi han trình tự, ghé qua từng nhà chúc Tết như một cách trả nợ.

Mai mới là giao thừa, song thủ tục sang chơi nhà chỉ nhằm thể hiện sự lễ phép hiếu thảo của người làm con cháu, đi hôm nào cũng giống nhau.

Buổi sáng Quý Quốc Thận đang cắt tỉa cành hoa mơ trong sân, nghe anh hỏi thăm chuyện này mà ngớ cả ra, tưởng mình nhận nhầm con trai về nhà.

Quý Lâm Thu thì tưởng bố mình chưa nghe rõ.

“Bố nói sơ lược là được ạ, theo quy tắc thì con nên ghé ai trước, cần cúi gập hay khấu đầu, con sẽ sang từng nhà một cho đúng quy trình.”

Tóm gọn thì về quê cũng chỉ để chăm sóc bố mẹ, anh rất thờ ơ với các loại lễ lạt, kể cả phải dập đầu cũng không thấy hèn kém gì.

Quý Quốc Thận không rõ sao đột nhiên con trai lại thấu suốt hẳn, hồi trước ương ngạnh cứng đầu cố nắn cũng không ăn thua, cưỡng chế bẻ sẽ gãy tan nát, còn phải ngọt nhạt nịnh nọt.

Bác lúng túng bảo: “Con về là tốt lắm rồi, không cần cất công đi chúc Tết đâu.”

Rồi có vẻ bác thấy bộc bạch tấm lòng vậy chưa đủ, phải gọi cả Trần Đan Hồng sang, cả hai khuyên nhủ chung: “Năm sau ấy cũng không nhất thiết phải về đâu, đỡ cái cảnh suốt ngày bị người ta rủ rê nhậu nhẹt, làm con khó chịu.”

“Không sao, hai bố mẹ đón Tết với em con cũng vui ấy mà,” Mẹ Quý cười gượng: “thỉnh thoảng nhớ về thăm bố mẹ là được.”

Quý Lâm Thu bất ngờ chịu về quê đón Tết, nguyện vọng hai người họ mong mỏi bấy lâu bất thình lình trở thành sự thật, đâm ra hai bác lại giống hệt trẻ con, thậm chí biểu hiện còn có phần “ngoan ngoãn”, ve vuốt cho anh vui.

Quan sát nét mặt bố mẹ mà bỗng Quý Lâm Thu nhớ đến đám trẻ con mình dạy, anh đáp vội qua loa khá mất tự nhiên, giải thích là mình chỉ muốn đi dạo loanh quanh, tiện đường thăm ông bà thôi.

Trần Đan Hồng mơ còn chẳng hết, biểu cảm nhẹ nhõm như trút được gánh nặng: “Bố nó, ông dẫn con đi loanh quanh đi kìa, hội ông hai mong nó bao lâu nay, toàn càm ràm là nhớ thằng bé đấy thây?!”

Bố Quý dẫn Quý Lâm Thu rời nhà, thấy con ung dung thản nhiên bước theo sau mà có vẻ chưa dám tin vào mắt mình.

“Đi thôi ạ.” Quý Lâm Thu vòng tay sang: “Bố vịn vào con này, cẩn thận đường trơn.”

Người lớn tuổi mấy nhà thấy con cháu sang tận nơi thăm hỏi đều sửng sốt khấp khởi rõ rệt, các bà các cô cười không ngậm được miệng, cứ liên tục dúi bánh trái lì xì cho Quý Lâm Thu lia lịa, vẫn xem anh như bé nhỏ mười mấy tuổi ngày nào.

“Hồi xưa trong thôn có mỗi cháu học hành thành công nhất, giờ cháu trai nhà bà vào lớp 1, ngày nào mọi người cũng bảo thằng bé phải noi gương anh Lâm Thu, anh Lâm Thu được lên tận Bắc Kinh học đại học đấy!”

Quý Quốc Thận dẫn con trai đến gặp anh em họ hàng, cuối cùng đã chứng minh được rằng mình có đứa con trai hiếu thảo đáng tin cậy, những xiềng xích trên vai lơi lỏng rơi xuống dần, nụ cười phấn chấn sáng láng hơn hẳn.

Cả sáng Quý Lâm Thu đi với bố ghé thăm 7 8 hộ, ghé nhà nào cũng thấy vừa quen vừa lạ, thường anh phải chờ bố Quý hướng dẫn chào hỏi rồi mới gọi theo bác cả ông hai bà cô đủ kiểu.

Còn bà cô rốt cuộc là bà hay là cô thì sau cùng vẫn chưa một manh mối.

Ai gặp anh đều tươi tắn xởi lời, khó tránh cảm thán mấy câu ‘Hồi bé cô bế mày mấy lần liền đấy’, ‘Hồi bé cháu còn ra sông bắt cá với bác này, có nhớ gì không?’.

Dĩ nhiên không nhớ ạ.

Quý Lâm Thu mỉm cười phụ họa suốt hành trình, khi gặp gỡ những gương mặt già nua thì chẳng hề hiện lên hình ảnh kí ức nào tương ứng.

Anh lễ phép từ chối khéo mọi bao lì xì, song vẫn bị động phải nhận vài cọc bánh rán dẹt nhân đường đỏ, lững thững theo sau bố, lúc đi lúc dừng, ngồi một lúc rồi sang tiếp nhà khác, thoáng dao động.

Tại sao những người lạ này, các cụ ông cụ bà họ hàng xa cách nhau tận mấy nhánh, lại cứ lưu giữ mãi kí ức về anh thời thơ ấu tới tận giờ?

Có lẽ bởi đã đình trệ nơi núi sâu quá lâu.

Từng lứa con cháu trưởng thành rời đi, họ vẫn sống qua ngày bên miệng giếng hay ngoài bờ ruộng, giằng co lẫn nhau và cũng hạn chế lẫn nhau, sau cùng ôm ấm những kí ức xưa cũ, già đi trong đơn độc.

Bỗng nhiên Quý Lâm Thu chẳng định hình được tâm trạng của bản thân nữa.

Anh biết mình cách rất xa những ông bà cô bác đây, hôm nay cũng dừng ở gật đầu chào hỏi ngắn gọn, cười nói một câu chúc mừng năm mới mà thôi.

Sau này mình trở lại thành phố Hồng hoặc Dụ Hán, gương mặt các cô dì chú bác cũng sẽ nhanh chóng phai nhòa khỏi trí nhớ.

Song hình như anh chỉ vừa mới bắt đầu hiểu họ.

Phần lớn họ hàng phái nữ trông thấy Quý Lâm Thu đều vừa thương vừa mến, các bà các cụ thì sẽ khẽ khàng nâng bàn tay nhăn nhúm lên chạm nhẹ vào gương mặt anh, có vẻ không dám tin rằng em bé năm xưa nay đã lớn ngần này rồi.

Nhưng riêng họ hàng phái nam chưa phát biểu ý kiến dăm ba lượt thì chưa thôi, rất đam mê làm bố đời, mãi không biết chán.

So với một số họ hàng nhất định thì vai vế Quý Quốc Thận thuộc bậc thấp hơn, gặp cảnh này cũng đành cười xòa nghe suông, còn lo con trai bực dọc.

“Thấy bảo giờ cháu quen mấy cô bạn gái cùng lúc cơ à?” Ông tư có tiếng nói nhất trong dòng họ lên tiếng, rít một hơi từ tẩu thuốc: “Bao giờ mới tính chuyện kết hôn đây?”

“Bố cháu cũng già rồi, cháu phải mau mau cho bố mẹ được bế cháu đi chứ.”

Quý Lâm Thu chưa kịp đáp thì ông cụ đã hất cây gậy chống, ngồi thẳng lưng lên tiếp tục: “Điều kiện lý tưởng vậy rồi hoàn toàn có thể chọn một cô phù hợp, công việc khá khẩm gia đình nề nếp.”

Ông cụ nghĩ ngợi, phóng khoáng nới rộng yêu cầu: “Cưới cô nào ngoại quốc cũng được, cho thôn mình nở mày nở mặt.”

Bà con họ hàng ngồi quanh phá ra cười ồ.

Ngoài mặt Quý Lâm Thu vâng dạ nhất trí từng câu, trong bụng thì đang ngẫm nghĩ nếu là Khương Vong liệu sẽ tính toán ra sao.

Khả năng bốc phét đãi bôi của Khương Vong trôi chảy hơn anh nhiều, đủ sức vỗ về tất cả các cụ ông cụ bà đều tươi rói phơi phới.

Có khi quay đi một cái là diễn biến hòa bình ngay, đầu tiên đón bố mẹ lên tỉnh thành ở, giới thiệu cho hội các bác gái tập nhảy ngoài quảng trường và hội các ông bác luyện chữ đánh bài, chờ xây đắp tệp bạn bè hòm hòm sẽ chậm rãi dẫn dắt bố mẹ thoát ly hẳn xóm núi hẻo lánh.

Không một làn khói súng, không cần cãi một lời.

Mọi người chẳng phát hiện Quý Lâm Thu đang suy tư vẩn vơ, thấy anh ngoan hiền dễ chịu, hàn huyên đôi câu xong lại vòng về chủ đề chính.

“Lâm Thu à,” Một ông chú khác gọi: “cháu cưới vợ lập gia đình, sính lễ mà bớt được cứ bớt, đỡ đần gánh nặng cho bố mẹ cháu nhé.”

Quý Quốc Thận hớt hải xen vào giải vây: “Cũng không cần cố chắt lọc lắm đâu, Lâm Thu mà gặp cô nào cháu nó thích thì bọn em cũng còn ít vốn liếng, chắc sẽ lo liệu đủ thôi.”

“Cái đấy thì tùy,” Ông chú nghiêm túc nhắc: “cơ mà hồi môn nhà gái phải theo chuẩn chỗ mình, thời điểm này rồi không ngại ngùng được đâu, không thì về sau lấy gì để mà nuôi con đúng chưa?”

Một đống bố thiên hạ chỉ bảo dặn dò hết vụ này đến vụ kia, thời gian trôi vùn vụt.

Lúc quay trở về nhà ăn cơm đã tận giữa trưa.

Khương Vong gọi điện cho Bành Tinh Vọng, xác nhận mọi thứ bên chỗ bé nhỏ vẫn ổn thỏa.

Đầu kia cuộc gọi của Bành Tinh Vọng náo loạn cả lên, tiếng pháo nổ rồi pháo hoa rền vang liên tục.

“Anh ơi! Chúc mừng năm mới!! Anh nhớ chúc cả thầy Quý nữa nhé!!!”

Bé con dài giọng hô toáng lên: “Em còn đang đốt pháo, ba mua pháo kép cho em nè!!!”

Khương Vong chả nghe ra cái của nợ gì, phải cầm ống nghe hét to đáp trả: “Mua cái —— gì cơ ——”

“Pháo! Kép! Ạ!!!”

“Đi chơi đi!” Người đàn ông cũng lười quản lý: “Chú ý cái tay!! Đừng nổ cả mình đấy nhé!!”

“Vâng ạ ——”

Cúp điện thoại, đúng lúc Quý Lâm Thu rẽ về nhà từ cổng phía tây, còn bưng theo bó hoa sơn trà mọc dại trên tay, bông nào cũng tầm bằng miệng bát, rực rỡ đáng yêu.

Khương Vong chạy vào tìm cái lọ thủy tinh cho anh, các nhành hoa với độ cao nhấp nhô đa dạng được cắm chung vào lọ, vẩy ít nước sạch, toát lên hẳn phong cách tranh sơn dầu Anh quốc.

Trông sếp Khương hỗ trợ cắm hoa rất nhàn tản nhã nhặn mà mở miệng thì đầy thô thiển: “Chiều mình sang gặp thằng thiểu năng thối tha kia một chuyến.”

Quý Lâm Thu đang dở tay xếp đặt cành lá, liếc hắn xong mới kịp phản xạ: “Mình chủ động sang á?”

“Ừm, chọn ngày không bằng gặp ngày,” Sếp Khương mân mê rìa cánh hoa như đang giở trò đểu cáng với ai: “người ta bảo tống cựu nghênh tân mà, cậu muốn bám víu cái chuyện vặt vãnh ấy sang năm mới chắc?”

Cứ nghĩ đến việc phải nhìn mặt kẻ đó, Quý Lâm Thu lại lập tức cồn cào theo bản năng.

“Hay là thôi.” Giọng anh giống lời độc thoại với bản thân hơn: “Cũng đâu phải chuyện gì to tát.”

“Cứ nghĩ đến chuyện này là cậu thấy kinh tởm, chứng tỏ nó chưa qua hẳn.” Khương Vong ngước mắt trông anh: “Lão đấy tên gì?”

“Sử Hào, hơn 40 tuổi.”

Mối quan hệ giữa Sử Hào và nhà họ Quý là dạng bắc chục cái sào miễn cưỡng nối được tới nhau, song nhờ tửu lượng khá và mê chém gió nên lão tương đối chí cốt với đám đàn ông trong thôn.

Đợt hơn 20 tuổi Quý Lâm Thu đi cùng bố mẹ sang nhà hàng xóm ăn cơm, trùng hợp chung mâm với lão này, giữa chừng anh có đổi chỗ với em gái.

Kết quả Sử Hào uống vào nổi máu, nâng tay vỗ bép xong bóp mạnh một phát, thấy cảm giác là lạ mới giật mình ngẩng lên nhìn anh, làm mọi người trong bàn cười lăn cười bò.

Bây giờ hồi tưởng lại vẫn buồn nôn.

Nghe xong đầu đuôi sự tình, sắc mặt Khương Vong rất nghiêm trọng: “Phải đi một chuyến.”

“Biết lão ở đâu chưa.”

“Ừm.”

“Dễ thôi,” Người đàn ông quay người về phòng: “chờ tôi một lát.”

Quý Lâm Thu tưởng hắn định về phòng cầm hung khí, hét gọi: “Anh lấy cái gì đấy?”

“Không gì cả, thay bộ quần áo bóng bẩy tí, bôi ít keo tóc với đeo cà vạt nữa.”

“Cái tên này,” Quý Lâm Thu bực mình phì cười: “anh đi xem mắt với người ta đó hả?”

Sếp Khương kinh nghiệm chợ búa xã hội phong phú nheo mắt, giọng vừa dịu dàng vừa nguy hiểm.

“Chờ gặp lão thiểu năng cậu đừng nói gì hết, yên tâm làm bối cảnh thôi là được.”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Chương sau thầy Quý bùng nổ toàn hành trình √

—————–

Bug đấu củng đã sửa, cảm ơn mọi người uốn nắn~

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn