Quý Lâm Thu ngủ thiếp trên xe.
Rất lặng lẽ, tựa chú chim bay gập cánh cuộn mình lại, anh tựa cửa sổ nhắm mắt chập chờn.
Thi thoảng xe gặp sỏi đá hay đến đoạn giảm xóc, ghế ngồi cũng rung lắc liên đới trong tích tắc, anh sẽ hơi hơi nghiêng đầu điều chỉnh tư thế còn nhịp thở thì vẫn khẽ khàng đều đặn, giống những hôm ngủ nướng.
Dọc nửa chặng còn lại Khương Vong vừa lái vừa ngắm anh tận mấy lần, lòng dạ cảm giác như mới phát hiện một món quà nhỏ.
Hắn rất thích chứng kiến trạng thái lơ đãng ở anh.
Có khi rã rời mỏi mệt, có khi nhạy bén cảnh giác, tóm lại đều hay ho hơn hình tượng thầy giáo chuẩn mực điểm tối đa.
Mỗi tội bộ dạng thiếp ngủ của thầy Quý hơi bị thư giãn quá.
Bình thường ngũ quan anh thanh tú, da trắng nõn ngọc ngà, lúc chợp mắt sẽ thêm phần lơi lỏng, trông cực dễ bị bắt nạt.
Bản năng của Khương Vong khơi gợi h*m m**n phá hoại tác quái, hắn âm thầm mắng nhiếc mình vài giây.
Suốt ngày liên tưởng đâu đâu những cái gì không biết.
Hắn dời tầm mắt đi, quay lại chú ý quan sát đoạn cuối tuyến cao tốc thi thoảng rẽ ngoặt, dòng suy nghĩ dần dà trôi xa.
Nếu tương lai đến với Quý Lâm Thu thật, liệu có cần báo cho cha ruột mẹ ruột không nhỉ?
Tuy xét cặn kẽ thì hiện giờ trên thực tế Đỗ Văn Quyên và Bành Gia Huy là cha mẹ Bành Tinh Vọng thôi, nhưng mối quan hệ giữa hắn và họ cũng đã thân thiết tựa người nhà từ bao giờ chẳng hay.
Chung quy vẫn nên nói một câu, kể cả đối phương thảng thốt phản cảm, song giấu giếm không phải tác phong của hắn.
Còn Tinh Tinh thì sao?
Khương Vong liếc qua nhãi con đang lắc lư đầu nghe băng Châu Kiệt Luân ở gương chiếu hậu, thấy thật hoang đường mà cũng buồn cười.
Mình có người yêu, liệu có cần báo cho mình hồi bé một tiếng không đây?
Bành Tinh Vọng gần gũi với họ nhất, có lẽ về sau sẽ dễ cảm nhận được khác biệt nhất.
Tốt nhất nên đợi thằng bé lớn hơn chút nữa, tầm 17 18 rồi từ từ giảng giải.
—— Tiện thể nghĩ dần cách lấp l**m vấn đề quái gở ‘Cháu trai nhà ngoại giống mình quá đà’ khi nó được 27 28 tuổi đi là vừa.
Lúc Quý Lâm Thu tỉnh dậy trời đã nhá nhem tối, anh buột miệng hơ một tiếng hơi hoang mang, nghiêng đầu nhìn sang bên bằng đôi mắt mờ sương.
“Đại khái tầm 8 phút nữa là đến khách sạn,” Khương Vong cầm lon coca lạnh áp vào má anh, cười rõ xấu xa: “tỉnh chưa?”
Quý Lâm Thu khẽ xuýt xoa, tay trái nhận lon coca quay sang đáp trả ở cổ hắn.
Khương Vong giả vờ diễn cảnh giật mình: “Ấy ấy, đang lái xe mà!”
Thứ 7 cả ba cùng dậy cực sớm, có mặt ở cửa soát vé khu vui chơi Dụ Hán lúc 7 rưỡi, 8 giờ là vào cổng theo đợt khách đầu tiên.
Họ căn giờ rất chuẩn, cầm vé trọn gói trong tay miễn phí toàn bộ, tranh thủ đang vắng người còn được chơi lại hẳn mấy lượt các trò yêu thích.
Nhiều trò yêu cầu cố định trẻ em từ 1m40 trở lên mới được tham gia, may nửa năm vừa rồi Bành Tinh Vọng ăn được ngủ được lớn nhanh như thổi, đã cao suýt soát 1m38.
Nũng nịu kì kèo dễ thương một tí, nhân viên soát vé cũng mở một mắt nhắm một mắt thả cho bé con qua, chỉ dặn dò phụ huynh phải trông thật kĩ, chú ý an toàn.
So với trang thiết bị sơ sài ở thành phố nhỏ thì công viên chủ đề cầu kì tỉ mỉ một trời một vực. Trần nhà màu xanh bạc hà nhạt hệt như trét kem bơ, mặt tường ở cửa hàng quà lưu niệm tạo hình nhà bánh gừng còn làm hiệu ứng y hệt lớp phủ đường bột.
Từ 9 giờ trở đi có thêm mấy đợt người lớn lẫn trẻ nhỏ lục tục vào thêm, khu vui chơi bỗng nhiên ngập trong bầu không khí rộn ràng tưng bừng mà tung tăng, chẳng khác nào chợ Tết.
Khương Vong chú ý bé nhỏ tránh để bị xô đẩy mất dấu theo dòng người, đến đoạn dừng chân mua đồ uống lạnh hắn nhờ Quý Lâm Thu trông giúp một lát, rảo bước về phía ông bác bán bóng bay.
“Cho cháu một quả với.” Hắn chọn bừa một mẫu, đang móc ví ra thì cảm giác cứ bất công sao sao, bèn chọn riêng thêm quả nữa.
Quay trở lại tập hợp, đầu tiên hắn bảo Bành Tinh Vọng duỗi cánh tay, tỉ mẩn buộc sợi dây vào tay áo khoác của nhóc con, thắt hẳn hai nút cực chặt.
Bóng bay màu đỏ pha vàng kim thong dong lơ lửng trên không, giống chiếc phao giúp định vị vị trí bé nhỏ đúng thời gian thực.
Khương Vong hài lòng vỗ chiếc mũ hải tặc bé nhỏ đội, đi tiếp sang Quý Lâm Thu.
Trùng hợp đối phương đang nghiêng người nghe điện thoại, chưa trông thấy động tác của Khương Vong và Bành Tinh Vọng.
Cuộc gọi đến từ chủ nhiệm phòng giáo vụ, lải nhải liệt kê kế hoạch nghỉ đông và các việc cần lưu ý, có vẻ đầu kia nghe thấy tiếng loa nhốn nháo nên ngờ vực hỏi: “Cậu đang đi đâu à?”
“Đi dạo phố với bạn thôi, không có gì.”
Khương Vong mặc kệ anh trả lời lăng nhăng, buộc dây quả bóng bay còn lại vào bên cổ tay đang cầm điện thoại.
Dây vải dù khẽ khàng quấn một vòng, thắt nơ điệu đà.
Người ta đang đối phó lãnh đạo, ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã bị trói chung với quả bóng bay màu xanh bạc.
Vừa khéo đúng lúc cuộc gọi kết thúc, bóng bay đón gió vi vu đung đưa ngả nghiêng.
Quý Lâm Thu ngước mắt ngó hắn, Khương Vong vươn tay giật quả bóng, ngửa mặt trông theo: “Cậu muốn đổi màu hả? Cái bác đấy vừa đi mất rồi.”
Xong hắn bật cười, xáp lại gần lẩm nhẩm giải thích.
“Tôi thích màu xanh lam, nên buộc cho cậu màu xanh lam.”
“To gan quá ha.” Má thầy Quý ửng đỏ, nhưng anh vẫn mạnh miệng: “Đúng là ngứa đòn.”
Khương Vong tỏ vẻ hiểu ý, ngoái ra sau hô hoán: “Bành Tinh Vọng nhóc quay lại đây cho anh! Chạy đi đâu đấy hả cẩn thận bị mẹ mìn bắt cóc giờ!”
“Đây ạ đây ạ!”
Quý Lâm Thu níu quả bóng bay cốc đầu hắn: “Bảo anh cơ mà.”
Cả hai cùng cười đùa xàm xí, cứ như cùng nhau quay về thời 8 tuổi.
Quả bóng bay màu xanh bạc cực đẹp đẽ nổi trội, các bạn nhỏ đi ngang đều phải dõi theo đầy ngưỡng mộ.
Dạo bước một hồi xong Quý Lâm Thu mới kịp phản xạ, thế này khác gì mình bị Khương Vong đóng dấu, còn là cái dấu lửng lơ đặc biệt bắt mắt chứ.
Anh kéo dây buộc nhịp nhàng như trẻ con, xem quả bóng lên xuống trầm bổng, tâm trạng cũng buông mình bay cao, vươn thẳng trời xanh.
Song phải công nhận việc dẫn theo bạn nhỏ công cụ là quyết định vô cùng chí lý.
Đối tượng khách hàng ghé khu vui chơi cuối tuần không phải các cặp gà bông học sinh thì cũng là gia đình có trẻ em, hai thanh niên đi chung với nhau cực dễ gây chú ý.
Dọc đường có nữ sinh trông thấy họ chợt sáng cả mắt lên, lúc nhìn xuống bé con đính kèm mới bừng tỉnh ngộ ra, nhưng vẫn hăng hái xì xào nhỏ to với bạn đồng hành.
Khương Vong chẳng hề lạ lẫm, thậm chí lên cơn vòng luôn tay sang ôm vai Quý Lâm Thu, tùy tiện vênh váo hệt mọi ngày.
Lần đầu tiên Bành Tinh Vọng được cầm máy ảnh kĩ thuật số, nhiệt tình ghi lại mọi nhân vật hoạt hình mình gặp và say sưa chụp hai người anh trai.
Đi qua cối xay gió và cây thông Noel chụp một bức, dừng bước trước nhà ma chụp thêm bức nữa.
Mới đầu thậm chí chưa biết lấy nét, dần dà đã bắt chước cả những người lớn chụp ảnh khác để ngồi xổm chọn góc từ dưới lên, trông như chú cá nhỏ gắn chiếc phao.
Quý Lâm Thu dở khóc dở cười kéo bé nhỏ dậy, cả ba cùng đứng vào vị trí cạnh hồ ánh trăng dưới chân đu quay khổng lồ, nhờ người đi đường chụp hộ bức ảnh gia đình.
“3, 2, 1 —— cười tươi nhé!”
Bé nhỏ cười cong cả mắt, lộ đủ 8 chiếc răng.
Hai thanh niên thì cười đầy anh tuấn, một còn vươn tay sang gác lên vai người kia, bám dính ngang ngược trắng trợn.
Khương Vong nhận lại máy ảnh cảm ơn, vào mở ảnh ra xem xong khẽ chặc lưỡi.
“Sao tôi lại đẹp trai thế nhờ.”
“Rõ ràng thầy Quý đẹp hơn chứ!!” Bành Tinh Vọng kiễng chân kêu: “Sao chụp mắt em nhỏ xíu thế à!”
Quán ăn trưa chỉ có 3 lựa chọn, hoặc cơm hộp gà sốt nấm hương hoặc khâu nhục cải muối, không thì combo hamburger cánh gà coca.
Khương Vong gạt hết thịt cho bé nhỏ, thấy Quý Lâm Thu cũng ăn mỗi tí tẹo thì thuận miệng bảo: “Còn chẳng bằng căng tin chỗ cậu, hai món thịt một món rau kèm cả canh nữa.”
Quý Lâm Thu ngẩn người, khá tò mò: “Sao anh biết thực đơn ở căng tin giáo viên thế?”
Hồi trước cậu chẳng mang riêng cho tôi mấy lần…
Bỗng Khương Vong nhớ ra đây là chuyện hồi mình còn bé, hắn vội ngưng bặt cười cười: “Có nghe thầy cô khác kể.”
Lượn lờ loanh quanh mấy vòng, cuối cùng quay lại khu tàu lượn siêu tốc từ đầu đến giờ chưa trải nghiệm, Bành Tinh Vọng nhao nhao hào hứng: “Nghe mọi người hò hét thấy k*ch th*ch ghê!”
Khương Vong đáp qua loa, xách túi bảo: “Tôi ở dưới trông đồ, hai người chơi đi.”
Đầu tiên Quý Lâm Thu dẫn Bành Tinh Vọng bước lên, xong anh lại lùi sau hai bước, ánh mắt thấp thoáng nụ cười.
“Anh Vong, đừng bảo là anh không dám nhé.”
Bộ dạng anh như kiểu mãi rồi cũng tóm được đuôi hắn, còn cố tình bóp cho phát.
“Làm gì có chuyện, hai người cứ chơi đi.”
“Ò.” Quý Lâm Thu trả lời vậy chứ chưa đi, mà nghiêng đầu chỉ sang chỗ tủ ở lối vào: “Có chỗ gửi đồ trước khi lên, an toàn lắm.”
Giọng điệu tự nhiên, hoàn toàn không có ý chất vấn.
Khương Vong nín nhịn giây lát, tắc tị hết lý do lý trấu, đành ỉu xìu đi vào xếp hàng với hai người họ.
Đến lúc ngồi lên thật, bé nhỏ phát hiện thầy đã quấn dây máy ảnh vài vòng quanh cổ tay, đồng thời sắc mặt anh cả không được tươi lắm.
Cậu bé ngồi ở giữa, đầu tiên lặng lẽ kéo áo anh cả.
“Anh ơi, anh từng đi lính mà đúng không ạ.”
Tàu lượn mới đang đứng im Khương Vong đã phải nhắm tịt mắt, hắn hạ thấp giọng bảo: “Anh có vào Không quân đâu.”
Quái lạ, hồi bé có sợ đâu, sao lớn lên xong lại thấy bất ổn thế nhỉ.
Bành Tinh Vọng nghe cũng có lý, quay tiếp qua phía thầy Quý thì thầm hỏi han: “Thầy có sợ không ạ.”
“Tàm tạm.”
Tiếng còi vang lên, bánh răng lạch cạch chuyển động, tàu lượn siêu tốc leo xồng xộc hướng lên bầu trời cao vút rồi cố tình dừng khựng ở chỗ ngoặt hệt một vách đá.
Khương Vong nhắm chặt mắt cưỡng chế chặn đứng mọi giác quan, song tiếng cười của Quý Lâm Thu vẫn sát sạt rõ nét: “Một hai ba, cười tươi.”
Giây tiếp theo độ cao tụt dốc, tiếng màn trập máy ảnh tanh tách hòa nhịp.
Cậu. Đùa. Đấy. À.
Khương Vong liều chết mở bừng mắt bụm miệng ngó sang bên, bé nhỏ đã gào rú một đợt quỷ khóc sói tru, Quý Lâm Thu thì đang chụp ảnh cả hai, cổ tay giữ máy vững vàng tỉnh bơ.
Quý Lâm Thu —— rốt cuộc cậu là ma quỷ phương nào thế!!
Tàu lượn cứ lao vụt xuống dốc rồi thình lình cua gấp, xong còn nghiêng nghiêng vòng ngoặt lộn ngược một cú kiểu sợ chưa đủ sức k*ch th*ch.
“Á á á á á ——”
Móng tay Bành Tinh Vọng sắp bấu rách mu bàn tay Khương Vong đến nơi, bản thân Khương Vong thì chẳng hơi sức đâu mà để ý nữa, còn phải gồng mình tránh kêu thành tiếng, ngoái đầu qua bắt gặp Quý Lâm Thu chuẩn bị chụp ảnh cả ba trong trạng thái cơ thể gần như song song với mặt đất.
Thậm chí anh nhắc nhở nhẹ tênh.
“Cười cái nào.”
Đời này Khương Vong từng lặn lội không ít núi đao biển lửa, ngồi lên tàu lượn siêu tốc là phong độ đại ca bị trả về nguyên dạng, căng thẳng hơn cả học sinh cấp 3, chỉ thiếu nước duỗi tay che ngay cái ống kính của Quý Lâm Thu vào.
Chờ tàu lượn từ từ ổn định đỗ lại, người lớn trẻ con bên trái đồng thanh thở phào dài thượt, giống vừa chung tay thoát khỏi kiếp nạn.
Trước khi chơi Bành Tinh Vọng vẫn tung tăng nhảy nhót, giờ có vẻ hồn vía đã văng mất lờ đờ giữa không trung, phải tê liệt mấy giây xong mới hoàn hồn.
Khách ngồi hàng sau cũng chứng kiến tất thảy: “Đù, cái anh ngồi bên phải còn chụp ảnh được chứ, đỉnh vãi chưởng ạ.”
“Sắp ọe ra rồi đây… sao chịu được thế nhỉ??”
Quý Lâm Thu cất máy ảnh về túi vải, đỡ bé nhỏ bước xuống đứng vững trước rồi duỗi tay cho Khương Vong.
“Nào,” Nụ cười thấm tận đuôi mắt anh, giọng nói trong trẻo hệt ngày xưa: “dắt tay cái.”
Giờ phút này anh đứng phía ngược sáng, hoàng hôn màu hổ phách bao trùm thành dáng hình mềm mại tựa nhung.
Khương Vong ngây ngẩn trong khoảnh khắc, vươn tay nắm lấy tay anh thật chặt, vịn vào để quay lại mặt đất.
Lúc đi lướt ngang vai, hắn khẽ khàng mở miệng thầm thì: “Muốn hôn cậu một cái ghê.”