Lái xe rời khu vui chơi khởi hành trở về, tâm trạng sếp Khương đã ổn định trông thấy, không hề có vẻ vừa bị phản kích một đòn.
Tâm tình Quý Lâm Thu cũng tươi tỉnh, dọc đường anh ngâm nga hát ca đầy hiếm hoi.
Khương Vong thản nhiên ngồi nghe chốc lát, liếc thử bé nhỏ đang ngủ khò trong tư thế bạch tuộc ở ghế sau rồi thong thả cất tiếng: “Hóa ra thầy Quý còn có năng khiếu mặt này cơ đấy.”
“Cũng gọi là tạm ổn.” Quý Lâm Thu cười híp mắt đáp: “Chơi tháp rơi tự do tôi cũng chẳng có cảm giác gì.”
Người đàn ông ừm một tiếng, tiếp tục tập trung lái xe chỉn chu.
Quý Lâm Thu đánh hơi thấy mùi bất thường.
Cái tên này quá đểu, phong cách mọi ngày trái ngược hoàn toàn.
Bị cà khịa ngoài miệng thôi cũng phải đốp chát ngay tức khắc cơ mà, huống chi là quê độ giống hôm nay.
Nhưng Khương Vong hiện giờ… cứ như chưa có gì xảy ra.
Theo hiểu biết của anh về Khương Vong thì hoặc hắn đang giấu giếm vấn đề trong bụng, hoặc đã tìm ra sơ hở sẵn sàng trả đũa rồi.
Nhất thời chưa có manh mối, Quý Lâm Thu bèn công khai săm soi biểu cảm trên mặt hắn.
“Sao?” Khương Vong liếc anh, bổ sung như trêu trẻ con: “Đói thì có kẹo với đồ ăn vặt trong hộc đấy.”
“Anh có chuyện giấu tôi.” Quý Lâm Thu nhạy bén nói: “Khai mau, vụ gì.”
Trước giờ cả hai đều thẳng thắn bộc trực lẫn nhau, chính vì vậy mối quan hệ mới gần gũi hơn những người ngoài, chưa từng che đậy giấu giếm.
Khương Vong cười híp mắt lái xe, cố tình giữ im lặng.
Chưa đầy nửa phút Quý Lâm Thu đã bại trận, lấy chiếc kẹo m*t vị nho trong hộc ra bóc cho hắn.
Sếp Khương ngậm kẹo, nói năng nghe hơi lè nhè.
“Cậu có nhớ một đợt nữa là Tết đến nơi rồi không?”
“Ừm, xong sao?” Quý Lâm Thu sực nhớ quả pháo tiềm ẩn này sẽ đón Tết cùng anh, tốc độ suy ngẫm bất chợt tăng nhanh.
“Trước nghỉ Tết, sau khi thi hết học kì, còn phải họp phụ huynh đấy nhở?”
Quý Lâm Thu có dự cảm cực chẳng lành: “Đừng bảo anh…”
“Dĩ nhiên tôi phải đi dự.” Khương Vong ăn kẹo, tâm tình hớn hở: “Dẫu sao tôi cũng từng được tuyên dương phụ huynh ưu tú cơ mà.”
Năm nay tổ chức họp phụ huynh khá muộn.
Bình thường sẽ họp vào giữa kì, song đợt giữa kì vừa rồi trường hàng xóm có em học sinh mất tích, về sau tìm thấy thì đã chết đuối, các trường đều cuống quít tăng cường quản lý an toàn và thực hiện giáo dục liên quan, mới lo liệu xong xuôi lại có cấp trên xuống kiểm tra đánh giá, chẳng còn thời gian sắp xếp họp hành nữa.
Họp phụ huynh cuối kì cũng không ảnh hưởng nhiều, tranh thủ tổng kết tình hình thành tích tiện thể dặn dò nhắc nhở phụ huynh chú ý giữ an toàn, đâu đâu chả có dạng phụ huynh hời hợt ngồi vào bàn mạt chược là quên hết mọi thứ, hồi xưa nhiều sự cố lắm rồi.
Song Quý Lâm Thu không ngờ lần này Khương Vong sẽ đến dự họp đàng hoàng thật.
Câu chuyện trở nên rắc rối theo cách rất vi diệu.
Hễ nhập vai giáo viên là Quý Lâm Thu y hệt thần tượng đi làm, nụ cười không chệch một li, gặp vấn đề bực bội đến mấy vẫn có thể xử lý thỏa đáng rất thành thạo trôi chảy, khen giỏi giang lão luyện cũng không ngoa.
Ở giai đoạn này, khía cạnh chán đời hay bướng bỉnh ở anh đều được gói ghém kín đáo vào chiếc hộp trong nội tâm, cách ly hoàn hảo.
Trước kia chưa quen thân Khương Vong, cứ rời căn phòng thuê nhỏ anh sẽ chuyển trạng thái ngay, về đến nhà mới tranh thủ thở phào lấy hơi.
Nhưng bây giờ đối tượng mập mờ đi ngồi lù lù giữa lớp học trong vai trò phụ huynh học sinh thì rủi ro đổ bể là rất lớn.
Thầy Quý hơi chập mạch đột xuất: “Anh đừng có đến.”
“Sao tôi không được đến?” Khương Vong nhìn anh đầy tủi thân: “Tôi chăm nom Tinh Tinh lâu như thế, đợi mãi mới hết học kì, muốn quan tâm hỏi han tình hình em nó cũng dễ thông cảm mà đúng chứ.”
“Diễn, anh diễn nữa xem?” Quý Lâm Thu duỗi tay sang véo má hắn: “Đảm bảo anh cố tình.”
Từ khi Quý Lâm Thu chuyển vào ở nhà hắn, trường học có động tĩnh gì, điểm chác của Bành Tinh Vọng cải thiện hay tụt lùi, lần nào Khương Vong chẳng nắm thông tin đầu tiên.
Hồi trước bé nhỏ đội sổ lớp, giờ đã vượt lên vào top 10, vừa tự giác học hành vừa biết nghe lời, về cơ bản không cần lo lắng.
“Nhẹ thôi, nhẹ thôi.” Khương Vong nói nghiêm túc: “Đúng là tôi muốn ghé lớp chiêm ngưỡng tác phong sư phạm của thầy Quý thật, cá nhân tôi thấy nguyện vọng hoàn toàn hợp tình hợp lý.”
Quý Lâm Thu cảm giác sự nghiệp của mình đang bị khiêu khích.
“Anh đừng có giở trò.”
“Tuyệt đối không giở trò.”
“Cấm đặt câu hỏi xàm xí.”
“Tôi không mở miệng nói câu nào luôn.”
“Cũng cấm lúi húi hí hoáy, giáo viên khác đang trình bày thì anh ngồi gấp giấy chơi.”
Khương Vong liếc xéo anh: “Cậu hiểu tôi quá nhỉ, có phải đổ tôi lâu lắm rồi không?”
Quý Lâm Thu định thò tay véo má hắn tiếp.
“Đừng —— véo nữa là mất cân đối bây giờ!”
Sự tình hơi hơi phức tạp hơn chút xíu so với tưởng tượng của họ.
Tưởng tượng của Khương Vong đơn giản thôi, đúng giờ hắn sẽ chưng diện cho ra dáng con người, vuốt thêm ít keo tóc rồi có mặt ở trường, lắng nghe các thầy cô khen ngợi mình phiên bản thơ ấu thông minh lanh lợi nhường nào học hành tiến bộ thần tốc ra sao, sau đó ngắm nghía thầy Quý hiền hòa nhã nhặn, các thứ xong xuôi buổi họp giải tán cả ba sẽ dắt nhau đi ăn một bữa ngon lành.
Song hắn quên mất sự hiện diện của cả dàn phụ huynh khác nữa.
Xét cặn kẽ ra thì các phụ huynh đây không chỉ là khách quen của nhà sách mà còn là khách quen bên bưu cục chuyển phát nhanh, đồng thời là họ hàng của đối tượng xem mắt hoặc đối tượng xem mắt tiềm năng.
Sếp Khương lên đồ bảnh bao chưa đặt được chân qua cổng trường nữa, đã bị phụ huynh bên cạnh tia thấy tức thì.
“Ấy! Anh Khương cũng đi à, mình qua làm điếu đã, Phù Dung Vương mới mua đây!”
“Ôi sếp Khương đây mà! Anh cũng ghé họp phụ huynh ạ!”
Tiếp đến hắn biến thành thỏi nam châm, hút lấy một đống người quen dọc đường đi vào trong, giống quả cầu tuyết càng lăn càng phình thêm.
Người thì tiếp cận mớm lời muốn hợp tác làm ăn, người thì nghe bảo hắn khá giả nên vờ vịt vay mượn.
“Hai đứa nhà mình cùng lớp, làm sao em quịt của anh được đúng không anh?”
Có cả phụ huynh là nữ đơn thân ngại ngùng e thẹn chào hỏi, bắt chuyện rủ hắn họp xong đi ăn chung.
“Anh Khương ạ…”
Nụ cười sếp Khương đang cố duy trì dần trở nên miễn cưỡng: “Chốc nữa còn về công ty có việc, xin thôi xin thôi.”
Hắn đã loáng thoáng trải nghiệm phần nào tình huống khiếp hãi của giáo viên chủ nhiệm khi bị mấy chục người bu vào vây quanh chỉ trong tích tắc.
Tất cả đều cần trao đổi với hắn, hơn thế nhu cầu thì muôn màu muôn vẻ, chỉ có hơn chứ không có nhất.
Thảo nào Lâm Thu không làm chủ nhiệm lớp… Cơ mà hình như giáo viên tiếng Anh cũng chẳng khá khẩm là bao.
Vị phụ huynh anh tuấn đây được chào đón quá nhiệt liệt, bao nhiêu bậc cha mẹ nhiều chuyện thích hóng hớt cũng xúm sang theo, cả lớp mình lẫn lớp bên cạnh chen chúc một đống xôn xao nhốn nháo chắn hết lối đi, làm bà bác chủ nhiệm phải hằm hằm đứng ra dọn đường.
“Xê ra xê ra! Ai về chỗ người nấy ngồi đi!”
Trong số phụ huynh có không ít học sinh cũ từng được bà bác dạy thật, vội vàng chuồn mất quay về đúng phòng học.
Phụ huynh có mặt yên vị đầy đủ, theo lệ đầu tiên chủ nhiệm lớp sẽ tổng kết khái quát, lải nhải bổ sung về vai trò của năm lớp 2, cần xây chắc nền cơ bản làm tiền đề cho tương lai này nọ.
Mỗi tội tất cả chỉ là lý thuyết suông, từ lớp 1 tiểu học đến lớp 12 THPT làm gì có năm nào không quan trọng đâu, năm nào của tiểu học cũng phải xây nền cho THCS, năm nào của THCS cũng phải chuẩn bị tiền đề vào THPT.
Khương Vong nhận tờ thông báo kí tên qua quýt, rảnh rang giở sách giáo khoa tiểu học ngó nghiêng, chợt ngơ ngẩn hoài niệm tí ti thời thơ ấu.
Các giáo viên khác hoặc đang đứng ngoài cửa xếp hàng chờ phân tích xu hướng biến động điểm thi cuối kì, hoặc đang trình bày dở ở lớp khác xong mới sang đây.
Chờ tiến độ cuộc họp được gần nửa, Khương Vong mới trông thấy Quý Lâm Thu phía ngoài cửa sổ.
Thầy Quý cực bận rộn, phải chạy sô tận mấy lớp, đây là lớp cuối cùng.
Trùng hợp vài phụ huynh ra ngoài nghe điện hoặc định hút điếu thuốc, thấy anh đến gần bèn chào hỏi bắt chuyện, túm tụm xung quanh che mất gương mặt anh.
Vốn dĩ Khương Vong định mắt qua mày lại với thầy Quý chốc lát, phát hiện cơ hội đi tong thì uể oải nằm bò về bàn, ngồi tạm bợ trong bộ bàn ghế cỡ nhỏ tương đối ấm ức.
Tự dưng bà bác Hứa Dung e hèm lạnh tanh, cắt lời cô Ngu đang phát biểu khá đột ngột.
“Một vài anh chị phụ huynh, đã mất công đến đây thì tỉnh táo mà nghe, buồn ngủ xin mời về nhà ngủ nhé.”
Khương Vong lạnh toát sống lưng, vội bật dậy thẳng tắp cứng ngắc cười xòa với bà bác.
Bà bác hừ một tiếng, chẳng thèm ngó hắn.
Ở ngoài, thầy Quý đang giải thích cho các phụ huynh về tình trạng học tiếng Anh của con cái họ.
Cũng tương đối tốn não, anh dạy đồng thời hẳn vài lớp, nhỡ gặp phụ huynh sẽ cần rà soát hiểu biết về trình độ tương ứng của từng học sinh ngay tại chỗ, bắt buộc trả lời chính xác theo đơn vị giây như đang tra cứu kho dữ liệu, vài phụ huynh còn cố tình thử xem anh có nhớ đúng thành tích con nhà họ không.
Lần lượt giải đáp xong thắc mắc cho nhóm dăm ba phụ huynh, một bà mẹ đơn thân trẻ tuổi xinh đẹp khác lại mon men tiếp cận.
“Thầy Quý ơi,” Cô gái đánh mắt về phía lớp học với vẻ ngượng nghịu: “không biết sếp Khương ở lớp này, cái anh mở nhà sách ấy ạ, giờ còn độc thân không thầy nhỉ?”
Quý Lâm Thu hơi nhướng đầu mày, đáp hòa nhã: “Xin lỗi, tôi chỉ nắm được tình hình học sinh thôi.”
Phụ huynh nữ thoáng tiu nghỉu, liên tục ngó nghiêng tăm tia trong lớp ngay trước mặt anh, có vẻ rất mong tranh thủ cơ hội giao lưu bằng mắt với đối phương.
Quý Lâm Thu nhìn sang theo, chứng kiến cảnh người nọ nằm bò ra cái bàn nhỏ xíu đầy chán ngán, trông vừa ấm ức vừa đáng yêu xíu xiu.
“Đợt trước đi mua sách tôi có dịp trò chuyện với anh ấy mấy câu, cảm giác phong độ thú vị cực kì, vốn liếng am hiểu nữa.” Phụ huynh này còn than thở chứ: “Hầy, lần sau thử thêm xem liệu có xin được số không vậy, các thầy cô dạy dỗ học sinh cũng vất vả quá ạ, vất vả quá.”
Vế cuối đúng là thừa thãi triệt để.
Quý Lâm Thu cười mỉm duyên dáng chào tạm biệt đối phương, quay người đi vào lớp.
Đồ đểu cáng, chỉ tổ gieo rắc tương tư khắp nơi.
Khương Vong chưa hết thơ thẩn, bỗng nhiên trông thấy thầy Quý tao nhã quý phái hát hay đàn giỏi hiền hậu rộng lượng hấp dẫn muôn vẻ xuất hiện.
Phong thái tri thức đầy mình, lễ độ xa cách, so với lúc ở nhà thì như hai người khác biệt.
Phụ huynh Khương ngồi thẳng lưng lên, vô tình hay cố ý liếc anh.
Hôm nay thầy Quý không dung dị gần gũi như mọi ngày, trái lại có vẻ cao ngạo rõ rệt.
Đến lượt phát biểu anh cũng chỉ gật đầu nhẹ chào hỏi mọi người rồi bắt đầu thuyết trình về tiến độ dạy và học tiếng Anh năm nay cùng phân tích đánh giá điểm thi cuối kì, tuần tự cứng nhắc.
Các phụ huynh tập trung lắng nghe, một số còn giở sổ ghi chép.
Tầm mắt thầy Quý lia xa suốt quá trình, cương quyết không nấn ná một giây ở người nào đó.
Khương Vong thất vọng chút ít, nhưng ngồi nghe thôi đã mãn nguyện lắm rồi.
“Ngoài đó ra, hi vọng phụ huynh chú ý đến cả kĩ năng nghe tiếng Anh và bồi dưỡng cảm thụ ngôn ngữ cho các em, ví dụ có thể nghe băng các bài hát thiếu nhi bằng tiếng Anh hoặc xem phim Anh ngữ cùng con.”
“Thầy Quý ơi!” Một phụ huynh chợt giơ tay: “Tôi thấy cô Hứa bảo thầy nói giọng New York chuẩn, thầy thử đọc một đoạn cho mọi người mở mang với được không ạ!”
Trẻ con bên cạnh phụ huynh cũng ồ lên theo, thấy đọc diễn cảm tiếng Anh là hoạt động rất mới lạ.
Quý Lâm Thu khẽ gật đầu, đáp từ tốn: “Vậy xin phép đọc cho mọi người một đoạn thơ của Shelley nhé.”
Anh hắng giọng, cuối cùng con ngươi cũng hướng về hắn đang ngồi chính giữa đám đông.
Tựa ánh trăng soi rọi bầu trời đầy sao giữa màn đêm trong trẻo sau trận tuyết.
\“Yet look at me, take not thine eyes away,
which feed upon the love within mine own.\”
Hãy cứ nhìn em, xin đừng dời mắt.
Đón tình yêu từ ánh nhìn em trìu mến.
\“Which is indeed but the reflected ray
of thine own beauty from my spirit thrown.\”
Vốn chỉ là vầng hào quang tỏa hắt,
của nét đẹp anh soi hồn em dịu êm.
\“……And yet i wear out life in watching thee.\”
Vậy mà em vẫn dõi theo anh, mặc kiếp đời tàn lụi.
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Khương Vong: Hoang dại quá, lên rùi (x
————–
Hôm nay cũng ngủ đến 2 giờ!! Đã đời luôn ạ!!!
Ngày mai sẽ update đúng giờ, chương mới đi kèm bốc thăm trúng thưởng!! Thơm các tiên nữ chụt chụt!!