Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 39

Lúc tạt sang nhà sách kiểm tra tình hình, Khương Vong bắt gặp một nhóc nhỏ co rúm trong xó khóc nhòe, vai run run vì nấc.

Bành Tinh Vọng còn đang bôi thuốc lên đầu giúp bạn.

Vốn dĩ Khương Vong không định can dự vào chuyện trẻ con với nhau, song lại lo nhà sách gặp vấn đề gì nên lại gần xem thử, phát hiện đối tượng cần băng bó chính là Dương Khải.

Dương Khải không dám khóc to quá, thấy người lớn đến thì xấu hổ mất mặt, phải quệt mu bàn tay chùi nước mắt cố nín, gò má đỏ bừng lên.

Người đàn ông liếc dấu móng tay ở cánh tay và bên má cậu bé: “Bị ai cào mà ra thế này?”

Bành Tinh Vọng cầm tăm bông thấm thuốc tím bôi cho bạn: “Cậu đừng che, tớ đã bôi xong đâu.”

Dương Khải lờ mờ cảm giác đại ca Khương định cười vào mũi mình, quay đi chỗ khác không chịu đáp lời, nhưng rồi ngay tiếp đó lại nấc một cái rõ kêu.

Khương Vong hớn hở: “Mạnh mẽ ghê.”

“Em tuyệt đối không bao giờ nói chuyện với con gái nữa đâu!!” Dương Khải bực tức: “Còn bắt chuyện nữa em sẽ là con đấy!!”

“Con gì nào?” Khương Vong chẳng ngại đổ dầu vào lửa: “Trương Tiểu Lộc đánh cho chứ gì?”

Mắt Dương Khải trợn tròn xoe: “Sao anh lại biết thế ạ?”

Nói nhảm, đấy là vợ mày 20 năm sau, còn sinh với mày cô con gái kìa.

Khương Vong phì cười, quay qua ngó thử Bành Tinh Vọng.

Bạn nhỏ nhát gan, rén rén khai sạch sành sanh.

Hôm nay Trương Tiểu Lộc mặc chiếc váy mới màu tím hồng, Dương Khải mới buột miệng khen cô bé trông giống hoa bìm bìm.

Cô bé lập tức bùng nổ, duỗi tay vặn tai bạn: “Cậu nói lại lần nữa, ai là hoa bìm bìm cơ!”

Càng giằng co càng ông nói gà bà nói vịt, đính kèm theo chiêu cào cấu loạn xạ, không khác nào hai con mèo con vả nhau.

“Hôm qua mẹ em cắt móng tay của em rồi!” Mặt mũi Dương Khải rất hậm hực: “Nếu không em cũng đánh thắng cậu ta!”

Khương Vong nhớ ra gi đó, đi vào kho lấy một bộ bài tarot chủ đề ngôi sao còn chưa mở bán, quay ra đưa chiếc hộp nhỏ cho cậu bé.

“Nhóc rủ bạn chơi chung cái này đi, đảm bảo hai đứa không cãi nữa.”

Dương Khải bán tín bán nghi: “Đại ca, anh không thể thừa nước đục thả câu vậy đâu ạ.”

“Ai tiền nong gì,” Khương Vong cốc đầu cậu bẻ: “tôi làm bố nhóc còn được đấy biết không hả.”

Bạn nhỏ chưa hề nhận ra mình bị gài, lơ mơ đáp phụ họa.

Khương Vong đưa mắt trông theo cậu bé đeo cặp nhấc đôi chân ngắn ngủn đi xa dần, tự dưng phát hiện mình hoàn toàn có khả năng lừa thằng bạn nối khố gọi một tiếng cha nuôi.

Ha, sẵn đà để được nước lấn tới quá đi.

Đang định về nhà ăn tối thì nhân viên công ty chuyển phát nhanh vút con xe máy điện mang bưu kiện sang.

“Sếp ơi! Của anh này!”

Khương Vong lanh lẹ nhận lấy cảm ơn, ra là bên Từ Châu gửi.

Sờ vào chắc nịch, phải nặng tầm 3 4 kg.

“Tinh Vọng, về nhà thôi!”

Bé nhỏ chơi xếp hình dở, vội vàng ghép nốt mấy mảnh cuối rồi mới nhảy khỏi ghế: “Đây ạ!”

Nửa năm trôi qua, mức độ phát triển mảng chuyển phát nhanh còn khả quan hơn họ tưởng tượng.

Đầu tiên phải kể đến số lượng người bán trên Taobao tăng vọt.

Ngày xưa toàn các nhà xưởng liên hệ công ty chuyển phát để thầu khâu gửi hàng, bây giờ nhiều người xem tivi đọc báo bèn rục rịch ý tưởng, lục tục mở bưu cục theo, nhờ hiệu suất cực cao của Chuyển phát nhanh Tốc Phong mà bận rộn chẳng kịp ngơi tay.

Đợt trước ở đại lục Tốc Phong chỉ có bưu cục trên tỉnh, cuối năm ngoái sau khi họp xong với Khương Vong không lâu họ bắt đầu tích cực triển khai, phủ sóng trọn vẹn các thành phố nhỏ lẻ quanh vùng trung tâm, mạng lưới logistics ngày một đầy đặn phong phú.

Dĩ nhiên trong đó bao gồm cả Từ Châu.

Sếp Khương thì đã từ chức hồi họp tổng kết năm, thà bớt ôm đồm sống cho thảnh thơi.

Hắn vừa lái xe vừa suy tính công việc năm sau, bé nhỏ đang ôm kiện hàng lắc qua lắc lại.

Tự dưng bé con ngửi phần rìa băng dính: “Thơm quá à.”

“Gì cơ?”

Bành Tinh Vọng dí mũi vào gói hàng: “Bên trong có đồ ăn.”

Khương Vong: …?

Về nhà lấy kéo bóc hàng, hóa ra là đồ Tết Đỗ Văn Quyên gửi thật, kèm một bức thư mỏng.

Thịt muối, lạp sườn, thịt xông khói, gà sốt, thậm chí có cả nguyên suất củ sen ngào đường hoa quế, tất cả đều hút chân không kín, đóng gói cẩn thận gửi hoả tốc đến đây.

[Vong Vong, Tinh Tinh:

Giờ người chị nặng nề vướng víu, cử động bất tiện, tiếc là không về đón Tết chung với hai đứa được.

Hồi bé Tinh Tinh thích ăn lạp sườn lợn quê lắm, mỗi tội dễ nóng trong chảy máu mũi, cậu nhớ để ý trông thằng bé, đừng để nó ăn nhiều.

Sắp sửa hết năm, Từ Châu bắt đầu có tuyết rồi.

Em trai, chị biết chắc chắn cậu sẽ chăm sóc Tinh Tinh rất cẩn thận, nhưng cậu cũng nhớ giữ ấm, tối trước khi ngủ thì ngâm chân một lúc.

Xin chúc mừng năm mới trước một câu, mong sao mọi việc suôn sẻ, bình an khỏe mạnh.

À, lần trước thấy cậu thích ăn củ sen ngào đường nên gói chung một ít, nhớ hấp nóng lên hẵng ăn.

Đường xá xa xôi, hi vọng vẫn giữ nguyên vị.

Văn Quyên gửi]

Khương Vong đọc hết bức thư, bé nhỏ vẫn đang ra sức hít mùi lạp sườn.

Hắn sực nhớ ngày dự sinh của Đỗ Văn Quyên vào khoảng tháng 3, giờ chắc hẳn người đã cồng kềnh, đi lại khó nhọc.

Dù vậy cô vẫn nhớ tự tay làm sẵn rất nhiều đồ ăn Tết cho họ, nhờ người đóng gói kín kẽ gửi sang.

Dĩ nhiên bữa tối phải làm đậu nành lông xào lạp sườn, trứng ngỗng xào rau hẹ, đun thêm nồi cháo kê, mọi sự may mắn.

Quý Lâm Thu bị giữ lại trường họp hành, mãi 9 rưỡi tối mới được về, đói meo nhạt cả màu môi.

Khương Vong có để dành cả cháo cả đồ ăn trong nồi, bèn tiện tay làm nóng lại rồi ngồi cạnh chờ anh ăn.

Quý Lâm Thu cũng cạn kiệt sức lực, ngồi vào bàn là chăm chăm chén bay già nửa bát cháo kê, để ý Khương Vong vẫn đang ngó mình.

Ánh mắt sáng quắc y con sói đuôi to.

Khương Vong luôn cực giống Tinh Vọng, lòng dạ cả hai nghĩ gì đều cực kì lộ liễu.

Vui thì mặt mũi phơi phới ngân nga loạn tùng phèo, tâm trạng tròng trành thì trùm chăn vùi đầu ngủ, mặc kệ tất cả mọi người.

Dễ đoán vô cùng tận.

“Làm sao, hớn hở thế kia?”

Đầu đũa của Quý Lâm Thu ngưng giữa không trung, thử duỗi về phía món lạp sườn, tầm mắt Khương Vong cũng đuổi theo sát sạt.

Ồ, hóa ra liên quan đến cơm tối.

Người đàn ông cố tình kéo dài giây lát, giọng rất bình thản: “Bữa tối nay thế nào?”

Quý Lâm Thu nhạy bén biết tỏng, anh ăn thêm miếng lạp sườn trước sự chứng kiến của hắn, thấy hắn vẫn đang ngắm nghía bèn nhai thật chậm.

“Ừm… lạp sườn ngon đặc biệt.” Anh dung túng hắn hệt đang chiều trẻ con: “Nhai thấy dẻo dai, thịt tươi mà thơm, tay nghề xịn hơn cả ngoài hàng bán ấy.”

Khương Vong lập tức cười toe đầy hãnh diện.

“Mẹ Tinh Vọng gửi đó, tự tay làm hết rồi gửi sang, hãy còn nguyên hộp to trong bếp nữa.”

Quý Lâm Thu hiểu ra, bỗng nhiên cũng thấy không khí Tết ngập tràn.

Anh đã quen sống một mình, tuy phụ huynh học sinh cũng sẽ biếu tặng đồ Tết nhưng xét cho cùng không liên quan mấy đến khái niệm gia đình.

Mối quan hệ giữa Khương Vong và gia đình ngày một cải thiện, không dưng Quý Lâm Thu cảm giác lòng dạ mình cũng thư thái khấp khởi chung, rũ bỏ được hàng bao ràng buộc.

Nghĩ vậy, nếm thử miếng lạp sườn nữa lại thấy đúng là nêm nếm kĩ thuật kì công hơn hẳn ngoài hàng, ăn mãi chẳng ngán.

Tâm trạng Khương Vong phấn chấn, hắn liếc lên tầng nơi Bành Tinh Vọng đang làm bài tập rồi thầm thì với Quý Lâm Thu chuyện của mình.

“Thực ra hôm trước… nói vậy với cậu cũng hơi đường đột.”

Vốn dĩ trạng thái Quý Lâm Thu đã kiểu vừa đi làm về, giờ bất thình lình nghe hắn nhắc đến vụ này khiến anh phải nín thở một giây, dù đối phương khó lòng phát hiện.

“Sao lại nhắc nữa.”

“Sau ấy tôi tự kiểm điểm,” Khương Vong nằm nhoài ra cạnh, mãn nguyện xem anh húp cháo, chậm rãi tỉ tê: “cũng không hiểu làm sao, tự dưng nhớ về chuyện ngày xưa.”

“Hồi bé đi học, tôi thích nhất là viết tên vào trang bìa lót.”

“Bìa lót?”

“Ừm.” Chính bản thân Khương Vong cũng sắp quên hết các thứ ngày xưa.

“Hồi học tiểu học, tại nhà chưa đóng phí mua sách giáo khoa nên tôi toàn phải sang phòng thư viện mượn sách cũ của người ta thôi.”

“Mãi sau lên lớp 2, cuối tuần ông nội ghé thăm, phát hiện tôi chẳng có sách vở gì cả, ông phải tức tốc dẫn tôi đi mua ngay một bộ mới tinh.”

“Đấy là lần đầu tiên tôi được viết tên mình lên sách.”

Cảm giác phải có tên ở bìa lót thì mới xác định chính thức quyền sở hữu.

Đúng là hắn cũng đã có được gì đó thật.

“Sau này dần dà có nhiều sách hơn, đi làm có cả sổ công ty phát miễn phí thì tôi vẫn viết tên vào theo thói quen.”

“Kiểu sợ chúng nó bất ngờ mọc chân chạy mất ấy.”

Khương Vong thõng mắt cười khẽ, điệu bộ cong khóe môi trở nên êm ả hạ mình.

“Thầy Quý, tôi phải nói với cậu thật sớm, hình như cũng tại vì sợ cậu biến mất.”

Đáng nhẽ Quý Lâm Thu vẫn đang ăn cháo nếm thịt điềm đạm bình thường, nghe đến đây thì hai má bỏng cháy, muốn gắp miếng rau thôi mà còn lo bại lộ vẻ gượng gạo.

“Anh đúng thật…” Anh dùng cán đũa gõ trán Khương Vong: “Ai đi nói mấy câu này lúc người ta ăn cơm bao giờ.”

Khương Vong không tránh, trán bị gõ nhè nhẹ, đôi con ngươi màu hổ phách cứ nhìn anh đăm đăm.

“Tôi ấu trĩ lắm ư.” Người đàn ông dụi mũi: “Chắc cũng hơi hơi nhỉ.”

Quý Lâm Thu chú ý rằng tên này rất hay thích bộc bạch tình cảm thật theo lối đánh úp giật gân, tranh thủ uống miếng nước thôi cũng thình lình thốt ra câu âu yếm cho được.

“Không ấu trĩ.” Quý Lâm Thu nói nhỏ: “Anh như này ổn mà.”

Với trẻ con Quý Lâm Thu có thể thân thiết đáp thầy cũng yêu em 100 lần đầy êm ái, gặp phải Khương Vong thì lại hơi bối rối.

Có những khi anh hâm mộ hắn.

Khóe môi Khương Vong cong cong, hắn liếc lên tầng thêm lần nữa xem Bành Tinh Vọng xuống chưa, sau đó kéo ghế vào sát cạnh Quý Lâm Thu thì thầm bên tai anh.

Âm giọng trầm thấp cuốn hút, có vẻ cố tình quyến rũ ai.

“Cuối tuần này đi Dụ Hán chơi, mình cứ dẫn cả thằng nhóc đi.”

“Tuy đảm bảo nó sẽ là kì đà siêu cản mũi nhưng mà bọn mình đẹp trai cao ráo, đi khu vui chơi riêng với nhau thì nổi bần bật mất.”

Quý Lâm Thu nín cười gật đầu, đúng lúc Bành Tinh Vọng ở tầng trên cầm theo sách bài tập tiếng Anh chạy bịch bịch xuống: “Thầy ơi! Em làm xong rồi! Thầy kiểm tra xem ạ!”

“Tinh Vọng,” Thầy Quý tố cáo tỉnh bơ: “anh trai em định lợi dụng em kìa.”

Bé con ngoẹo đầu: “Hớ?”

Bé nhỏ công cụ tuân thủ lịch trình cuối tuần cực kì tự giác.

Đeo balo đầy đủ đồ ăn vặt nước uống hoa quả gọt sẵn, lên xe xong còn giám sát hai người lớn xem đã thắt dây an toàn chưa.

Được 15 phút thì lăn quay ra ngủ, ngáy to như sấm.

Nửa chặng đầu do Quý Lâm Thu phụ trách lái, đúng đoạn rời thành phố lại gặp đèn đỏ.

Khương Vong nghe tiếng ngáy vang trời ở ghế sau, bỗng nhấc tay trái lên, vắt ngang sang cạnh Quý Lâm Thu.

“Tôi muốn nắm tay.” Hắn nghiêng đầu trông anh: “Thầy Quý, cho tôi nắm tay một lát đi.”

Quý Lâm Thu chớp mắt: “Anh đang cưa cẩm đấy hả?”

Khương Vong dí cái tay tới gần anh hơn: “Chẳng thế thì sao?”

Đồ đểu cáng.

Quý Lâm Thu hít thở sâu một nhịp, khổ nỗi chiếc đèn đỏ 40 giây đếm ngược chậm rì.

Anh rũ mắt, đặt tay phải mình trên lòng bàn tay hắn.

Hai người nắm lấy tay nhau theo phong cách chiến hữu, lòng bàn tay nong nóng của một người ủ ấm giúp người còn lại.

Sau đó đèn đỏ chuyển xanh, Quý Lâm Thu rút tay về, tiếp tục điều khiển xe xuất phát.

Đi được tầm nửa đường, anh không nhịn được cười phàn nàn: “Đù, hâm thật sự.”

Khương Vong cười nhởn nhơ: “Lại chả.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn