Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 38

“Tôi bảo là, tôi muốn ngủ chung với cậu một tối,” Khương Vong xốc tay, khoe chiếc chăn cỡ lớn chiều dài gần 1m8 mình đang ôm: “được không nào.”

Quý Lâm Thu đẩy vai chắn, tựa người ở cửa: “Sợ thật á? Bé con kể gì cho anh đấy?”

Khương Vong lùi sau một bước: “Hóa ra cậu đề phòng tôi.”

“Tôi đau lòng quá.” Người đàn ông bấu chặt chiếc chăn, lẩm nhẩm: “Đành vậy, một mình tôi về tự túc…”

Quý Lâm Thu thoáng xoay nghiêng nhường đường: “Vào đi, tiểu phẩm ít thôi.”

Khương Vong bèn mãn nguyện phơi phới ôm chăn bước vào: “Tôi nằm ngoài hay nằm trong?”

“Tùy.”

Chỗ bài tập về nhà đã chấm xong tới đoạn cuối, Quý Lâm Thu đi tắm qua thật nhanh, quay ra thấy Khương Vong nằm sẵn ở mé ngoài giường, đang bật đèn ngủ chơi điện thoại.

“Tự giác phết nhỉ.” Thực sự anh bó tay với cái tên này: “Hôm nay làm sao đây, đùng đùng mò sang đòi chen chúc.”

“Không nói dối mà.” Khương Vong ngước mắt liếc anh: “Trông tôi giống loại người bịa đặt lăng nhăng lắm chắc.”

Giống quá chứ không phải giống vừa.

Khương Vong có hú vía một nửa thật.

Đúng là phải mình mới biết bản thân sợ gì nhất, giỏi ghê.

Nửa còn lại thì do có lời muốn nói với anh.

Song bộ dạng Quý Lâm Thu rất công tư phân minh, anh thu dọn sơ bàn làm việc rồi tắt đèn chính, nằm lên giường bên phía chăn của mình, giọng bình bình thản nhiên: “Tắt đèn ngủ đi.”

Khương Vong duỗi tay tắt đèn, cũng chui vào chăn hắn.

Bầu không khí hơi xã giao không quá thoải mái. Rõ ràng cả hai đang chăn sát bên chăn mà cảm giác khoảng cách bỗng bị kéo giãn hẳn.

Giờ Khương Vong mới chậm chạp chú ý là tính Quý Lâm Thu thích né tránh vấn đề, cũng có thể do cứ căng thẳng cơ chế phòng vệ sẽ tự động dựng lên.

Đồng thời ngoài mặt vẫn lấp l**m sóng yên biển lặng, tỏ ra thờ ơ trước mọi việc, rất hững hờ.

Không dưng hắn lại thấy đặc điểm này vừa nhát cáy vừa đáng yêu cực kì, bất giác bật cười.

Nghe tiếng cười, Quý Lâm Thu trở mình xoay lưng về phía hắn ngủ.

Lãnh đạm và xa cách, trái ngược hoàn toàn gương mặt hòa nhã thân thiện khi chăm nom các bạn nhỏ.

Khương Vong trông cần cổ gầy mảnh của đối phương, nói từ tốn: “Thầy Quý, cậu còn nhớ tôi từng bảo cậu là có một chuyện muốn nói không?”

Hắn ngửi được hương thơm nhè nhẹ bên mép chăn của anh.

Rõ ràng giường đôi rất rộng rãi, nhưng chắc hẳn do hai chiếc chăn đã kề sát, hai người cũng dè dặt tránh động chạm đối phương nên bỗng nhiên tay chân cứ co quắp gò bó, vướng víu tới độ bứt rứt toàn thân.

Quý Lâm Thù dúi mặt vào chăn, giả vờ đã thiếp ngủ.

Người đàn ông hơi bất mãn, cất tiếng gọi tên anh.

“Quý Lâm Thu.”

Khương Vong nghĩ bụng mình gan hùm gan sói ghê chứ, dám gọi trống không tên giáo viên.

Hắn vặn công tác bật lại đèn ngủ, có vẻ quyết tâm phải đánh thức anh.

Ánh sáng màu cam ấm áp tỏa ra, chảy tràn qua phần cổ trắng xanh của Quý Lâm Thu tựa một lớp phủ mật ong.

Quý Lâm Thu chậm rãi mở mắt nhìn hắn, ngồi dậy dựa vào đầu giường cùng Khương Vong, khẽ khàng thở hắt một hơi như thể cuối cùng đành thỏa hiệp.

Trước giây phút ấy, Khương Vong vẫn nghĩ Quý Lâm Thu có phần cứng rắn lạnh nhạt.

Song người nọ vừa thở dài, thì hình như mọi đề phòng kháng cự xưa nay đều chỉ là cái vỏ rỗng mà thôi.

Quý Lâm Thu cúi gằm trông đường chỉ trên chăn, giọng khàn khàn.

“Anh có chuyện gì, nói đi.”

Khương Vong xác nhận lại lần nữa, Quý Lâm Thu ôm đồm quá nhiều mâu thuẫn trên đời.

Cứng rắn xa cách, mà vẫn mềm mại yếu ớt.

Tưởng già dặn bền bỉ tới mức đủ sức lo liệu mọi vấn đề, mà hình như đáng ra phải được ôm trọn trong lòng dỗ dành chiều chuộng mới đúng.

Khương Vong đã dành hơn 3 tháng giảm xóc, đã cân nhắc rải rác tái hồi suốt quãng thời gian đó.

Giờ đây khi cuối cùng cũng nói lên thành lời, ý tưởng hư ảo và bồn chồn mới lọt qua kẽ hở nội tâm, bắt đầu lan tràn theo mạch máu.

“Quý Lâm Thu, tôi muốn theo đuổi cậu.”

Có vẻ Quý Lâm Thu đã đoán được sẵn, không hề ngẩng đầu xem hắn, vẫn đăm đăm ngó sợi chỉ thừa.

Vài giây sau chợt nhẹ giọng bảo: “Ồ, hóa ra tôi vẫn cần theo đuổi nữa à.”

Khương Vong rướn tay nhặt cái bấm móng tay trên bàn, cắt sợi chỉ đi ngay trước mặt anh.

“Dĩ nhiên, có phải gay thì sẽ mất giá đâu.”

Lúc này Quý Lâm Thu nhúc nhích, anh thõng mắt ư hừ một tiếng.

Giống con thỏ trắng rũ tai hậm hực ủ ê, phiền lòng ra mặt.

Khương Vong thì bộc bạch xong cứ như đạt được chí hướng lớn lao lắm, hít thở khoan khoái dễ chịu hẳn, hắn đặt bấm móng tay xuống tắt đèn nằm yên là im bặt.

Quý Lâm Thu không ngờ hắn ngủ ngon ơ vậy, giữ nguyên tư thế ngồi dựa trong bóng tối, bất ngờ mở miệng: “Tôi đã đồng ý đâu.”

Có vẻ rất lo Khương Vong hiểu nhầm.

“Không vấn đề.” Người đàn ông nhởn nhơ nói: “Tôi chỉ báo cho cậu một câu thôi.”

Quý Lâm Thu bực dọc: “Có tin tôi đá văng anh khỏi giường ngay bây giờ không.”

Khương Vong đổi sang tư thế nằm sấp thư thái hơn, nhoài mình cạnh gối nghếch cằm nhìn anh, giải thích rất ôn tồn êm ái.

“Thầy Quý, tôi sợ cậu đánh giá trước nay tôi toàn đùa cợt lăng nhăng.”

“Mỗi lần thân cận với cậu tôi không hề lăng nhăng nhé.”

Tâm tư hắn rất tỉ mẩn.

Giả sử theo đuổi con gái đảm bảo hắn sẽ không rêu rao từ đầu đâu, mà phải giở mọi chiêu đeo bám cưa cẩm, đến khi cực kì thân thiết rồi hẵng tuyên bố khẳng định.

Song Quý Lâm Thu là bạn cùng giới tính với hắn, hắn bắt buộc phải cởi bỏ thắc mắc ở một số khía cạnh cho anh từ trước.

“Thực ra,” Khương Vong cũng rúc vào chăn, hạ giọng nhỏ hơn: “tôi cũng mới theo đuổi người khác lần đầu.”

“Nhỡ tôi làm gì khiến cậu phản cảm thì mong cậu cứ bảo tôi bất cứ lúc nào cũng được.”

Quý Lâm Thu chậm chạp trượt mình xuống, nương theo ánh trăng trông đôi mắt hắn.

Giây phút này họ đang rất gần nhau, nấp trong chăn như nấp hai bên tường thành, lẳng lặng quan sát tình hình.

Khuôn mặt Khương Vong toát lên khí thế anh tuấn, sáng láng tới nỗi người ta dễ bỏ qua đôi mắt hắn.

Đôi mắt thiên màu hổ phách, lấp loáng ánh sáng rất đẹp.

Quý Lâm Thu trông hắn, lòng dạ vẫn đang thắt lại từng chút.

“Nghĩ kĩ thật rồi à?”

Chưa đợi Khương Vong đáp Quý Lâm Thu đã kéo giật chăn lên thật nhanh, giống dựng một bức màn chắn giữa hai người họ.

“Khương Vong, có nhiều cảm giác… khả năng chỉ là sai số.”

Người ở đầu kia bức tường thành bằng chăn trả lời.

“Có một hôm thứ 6, tôi nhớ là thứ 6, hồi đấy mình còn đang ở chỗ khu tập thể.”

“Tôi đến trường đón Tinh Vọng tan học.”

“Đợt đó thứ 6 nào đón thằng bé tôi cũng sẽ dẫn nó qua nhà sách uống trà sữa ăn bánh trứng gà non socola trước, ăn xong đi xem phim nữa rồi mới về nhà.”

“Trùng hợp bắt gặp cậu đứng ở cửa phòng học, đang nhỏ nhẹ giải thích gì đó với phụ huynh.”

“Tán cây ngô đồng đong đưa xào xạc, đổ bóng lốm đốm lên người cậu, cả chiếc cúc áo cũng phản chiếu lấp lánh.”

“Hình như tôi cứ ngắm mãi lâu lắm.”

“Đến lúc ra về thì lơ đãng dẫn thẳng bé về thẳng nhà luôn, nó còn tưởng tôi lại sắp đi công tác đột xuất.”

Khương Vong kể lại câu chuyện bằng tốc độ rất từ tốn, dẫn dắt đơn giản êm ru.

“Vốn dĩ tôi nghĩ mình luôn có thể nhớ cặn kẽ những đầu việc cần làm hàng ngày.”

“Nhưng sau ấy hình như đã vô thức bỏ lỡ bao nhiêu lần.”

Toàn tại đang ngắm cậu.

Không kìm được phải dõi theo cậu.

Quý Lâm Thu đè xẹp chỗ chăn, hồi sau mới bảo: “Ngủ đi đã.”

Khương Vong vẫn đang ngó anh: “Xấu hổ à?”

Quý Lâm Thu vung tay ụp chăn lên đầu hắn.

“Ấy!”

Hai người ngủ một giấc đầy dễ chịu, không hề mộng mị.

Ban đầu còn sợ chật chội, rồi chẳng biết làm sao mà khoảng không kiềm chế giữa chăn với chăn dần bị đá văng, đôi bên tựa sát cạnh nhau vừa ấm cúng vừa thư thái.

Chính ra trước đây ngủ một mình lại trống trải ghê.

7 giờ sáng Khương Vong mò dậy theo đồng hồ sinh học, vòng sang phòng Bành Tinh Vọng gọi bé nhỏ thức giấc, thu dọn chuẩn bị cùng rồi tiễn cậu bé rời nhà.

Tuy tối qua Bành Tinh Vọng băn khoăn sợ sệt tới độ mắt mở thao láo, song đã thiếp ngủ thật thì cũng gáy o o thẳng cẳng đến sáng, hoàn toàn không phát hiện anh cả lủi mất ngay sau đó.

Gọi cho dậy còn kì kèo nấn ná.

“Em ngủ thêm lát nữa, đúng 10 phút thôi…”

Khương Vong chỉ thiếu nước xách cả người cả chăn vào đánh răng rửa mặt.

“Nhóc còn quên bài tập một môn ở trường cơ mà đúng không! Đến làm bù nhanh, cẩn thận bị thầy cô mắng giờ!”

Mặc đồng phục xong bạn nhỏ vội lao ngay ra cửa, song hắn nhanh tay lẹ mắt cản lại: “Mũ bảo hiểm! Khăn quàng đỏ!”

“Ồ ồ ồ! Đây rồi ạ!”

Khương Vong nhìn theo bé nhỏ đến trường, lờ mờ thấy thiếu vắng sao đó.

Từ từ đã, thầy giáo còn đang ngủ nướng hay sao ấy.

Làm cha quen quá đãng trí luôn, đù. Thầy chưa dậy nữa thì học của nợ gì được.

Thế là hắn rảo bước quay đầu về phòng trèo lên giường chọc chăn của Quý Lâm Thu.

“7 giờ 20 rồi!”

Quý Lâm Thu đạp hắn một phát không mạnh lắm, giọng mềm xèo: “Nay tôi nghỉ luân phiên, đừng ồn.”

Khương Vong thở phào nhẹ nhõm, chui nốt vào chăn mình ngủ nướng tiếp, nhắm mắt là thiếp đi.

Đợt vừa qua cả hai đều lu bu thiếu ngủ lâu ngày, ngủ một mạch tới tận 12 giờ trưa, chờ nắng rọi vào phơi chăn nóng bỏng lên mới lục tục thức dậy.

Khương Vong sợ ban ngày ban mặt trông thấy hắn trên giường Quý Lâm Thu sẽ ngại, vừa mở mắt lập tức bọc chăn lủi gấp, đóng giả tâm tư trong sáng tuyệt không lệch lạc.

Dậy xong Quý Lâm Thu lờ đờ mơ màng thêm một lúc, sau đó anh rề rà thò ra đánh răng rửa mặt.

Cả hai đấu khẩu vài câu, thay quần áo sẵn sàng đi ăn.

Khương Vong thích nghe rock n’roll trong khi lái xe, đôi khi Quý Lâm Thu chê ầm ĩ, đến tầm nửa bài sẽ vặn sang đài khác.

Như thường lệ, bữa trưa vẫn chọn một quán cạnh trường tiểu học, gọi gà xào khô và nộm dưa chuột chua ngọt.

Khương Vong nhớ Quý Lâm Thu thích ăn cay, còn đẩy hẳn đĩa bột ớt sang gần phía anh.

Quý Lâm Thu thành thạo lấy nước sôi tráng bát đũa cho cả hai, tuy cũng chẳng diệt được vi khuẩn là bao song cứ duy trì nghi thức cố định trước bữa ăn.

Đang ăn dở, người đàn ông chậm rãi hỏi thăm.

“Thầy Quý.”

“?”

“Cuối tuần sau cậu có bận gì không?”

“Không, sao thế.”

Khương Vong nở nụ cười ranh mãnh: “Vậy đi, đi hẹn hò.”

Quý Lâm Thu chớp mắt, giờ mới kịp hiểu.

Thực ra đề xuất xong má Khương Vong cũng nóng bừng nhưng hắn cố tiết chế các cử chỉ nhỏ thừa thãi, nhằm thể hiện khí thế không kém cạnh ai.

Hôm nay trước lúc ra ngoài hắn đã soi gương siêu kĩ, cất công diện hẳn chiếc măng tô cổ đứng mới mua, bảnh bao ngời ngời cực kì.

Phản xạ của Quý Lâm Thu chậm một nhịp, nghe xong hồi lâu thì cầm cốc sữa chua còn già nửa lên uống hết, từ tốn nhỏ nhẹ.

Kiểu cần khoảng đệm tiêu hóa cái câu này.

“Ừm… đi đâu.” Anh nhẹ giọng đáp.

“Khu vui chơi trên tỉnh?” Người đàn ông nhìn anh dè dặt: “Hay lái xe đi leo núi?”

“Khu vui chơi đi.” Quý Lâm Thu lại cúi xuống và cơm, không nhìn hắn nữa: “Trời đẹp thì đi, mưa tôi ở nhà ngủ.”

Cả anh lẫn hắn đồng thời phát hiện ra một việc.

Kì diệu thật đấy,

giờ họ sẽ có đầy thời gian để ấp ủ thương mến.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn