Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 37

Hồi xưa hiếm khi Khương Vong nghĩ tới về sau.

Trước đợt nhận nuôi Bành Tinh Vọng, cuộc sống của hắn cứ như gốc thông trong tuyết.

Thẳng đơ lẻ loi lạnh lẽo, keo kiệt đến từng nhánh cây, chỉ vươn dài theo dáng hình đơn điệu nhất, cự tuyệt mọi trạng thái khác.

Hiện giờ bỗng chốc hắn lại có bao nhiêu thứ chuyện cần bận tâm, sẵn lòng dành dụm tiền bạc ứng phó với tương lai biến động sóng cả.

Bắt tay vào việc là hắn bận tối mắt tối mũi suốt gần 3 tháng, bôn ba từ tháng 10 đến tận mãi trung tuần tháng 1.

Trọng điểm chủ yếu nhất nằm ở khâu móc nối bắc cầu mạng lưới quan hệ và của cải vốn liếng với hàng loạt nhân vật phía Dụ Hán, cùng khâu chuẩn bị chính thức cho bộ 12 quyển hoàng kim.

Khương Vong ưu tiên tập hợp ban biên soạn, hoàn thành bộ đề trọn gói từ khối 10 lên 12, phát miễn phí gửi học sinh của 5 trường THPT làm cho vui.

Vốn dĩ hắn tưởng chí ít phải đợi hết học kì mới nhận được phản hồi cho lô đề bài này, vậy mà thời gian học sinh ở tỉnh thành cày hết bộ đề chỉ giới hạn trong 3 đến 7 ngày.

Cả bộ 20 trang, tính bình quân mỗi ngày từ 2 đến 4 trang.

Đỉnh. Đỉnh thực sự.

Đoàn Triệu rủ mấy giáo viên đi ăn lẩu cùng hắn, vừa nhúng ba chỉ bò vừa dốc trọn tâm huyết.

“Bộ đề của anh ấy —— thực sự còn dễ lắm, làm vậy không bán được đâu.”

Nụ cười đông đặc trên gương mặt sếp Khương: “Độ khó mọi người bảo đó có tiêu chuẩn tham khảo không?”

“Chẳng lẽ phải khó bằng đề thi Olympic luôn hả?”

“Ấy, Tiểu Khương à, cậu nói vậy thì lại amatơ quá, thi Olympic chú trọng nâng cao phạm vi kiến thức, đúng là có những câu đề đại học còn khó hơn thi chuyên thi chọn cơ.”

Thầy giáo già tóc hoa râm nuốt miếng óc, đẩy cặp kính mịt mờ hơi nước nói tiếp: “Ra đề đại học tức là phải biến tấu vô hạn trong phạm vi nội dung có hạn, ừm, ban biên soạn đề của cậu hiện giờ chưa đủ độ tinh túy.”

“Chú Trần góp ý vẫn chuẩn nhất,” Đoàn Triệu xì xụp mũi đỏ bừng bừng, anh ta phải rút tờ khăn giấy chùi mạnh, nghiêm túc bảo: “kiểu gì kiểu mình cũng là tỉnh mạnh về giáo dục cơ mà, độ khó phải ngang hàng với bên Khải Đông chứ!”

“Đúng đúng, năm ngoái đề hóa họ ra còn chẳng khó bằng chỗ mình!”

“…Do tôi làm ăn thiếu sót.” Sếp Khương chân thành xin lỗi: “Lần sau xin đảm bảo sẽ khó ra ngô ra khoai, khó đến nơi đến chốn luôn.”

Thầy giáo già vỗ vai đầy mạnh mẽ: “Soạn nhanh nhanh nhé, các em học sinh đang chờ đấy. Chúng nó mới lớp 11 mà làm hết chỗ đề của cậu mất có 1 tuần, cậu phải rút kinh nghiệm nhiều vào.”

Khương Vong ngồi ăn uống chuyện trò với các thầy cô tương đối hợp gu, lúc gần hết bữa hắn sực nhớ ra gì đó.

“Nói chứ, không biết khoảng năm 98 thi đỗ Sư phạm Bắc Kinh thì trình độ thế nào thầy nhỉ?”

Đoàn Triệu phản xạ cực nhanh: “Anh hỏi thầy Quý đúng không?”

Khương Vong gắp cho anh ta miếng lưỡi bò, rót thêm rượu.

“Khoảng năm 98 à, thi đại học nghiêm ngặt hơn cả giờ,” Thầy giáo già hồi tưởng: “bạn cậu ở tỉnh nào?”

Khương Vong nói tên, thầy giáo ồ một tiếng thật dài: “Toán Olympic của tỉnh đấy khiếp lắm. Tôi làm lần nào thảng thốt lần đó.”

“Tầm 7 8 năm về trước, mốc đủ đỗ nguyện vọng 1 chắc phải 500 đổ lên ạ?” Cô giáo ngồi cạnh tham gia: “Nhưng điểm chuẩn Sư phạm Bắc Kinh thì cao thật, năm nay họ lấy thấp nhất đã là 620, rướn thêm tí nữa là vào hẳn Thanh Hoa.”

Đoàn Triệu bật cười: “Nhỡ người ta đỗ cả Thanh Hoa mà chỉ muốn gõ đầu trẻ thì sao.”

Khương Vong nhập ngũ ngay khi học hết cấp 2, hắn còn tưởng Quý Lâm Thu học trường sư phạm nào làng nhàng thôi, nào ngờ vang danh đến thế.

Sáu trăm hai mươi điểm. Hắn thử hồi tưởng điểm các môn của mình ngày xưa xong nốc ừng ực già nửa cốc bia, rất thức thời tự lượng sức mình.

“Anh em đừng áp lực, kiểu như anh Quý phải là dạng cực kì xuất sắc, chứ đám bọn mình đỗ được Sư phạm Hoa Trung Hoa Đông này nọ đã dọn cỗ đãi cả làng rồi.” Đoàn Triệu cười ha hả: “Tôi nghe cũng hâm mộ, hôm ăn cơm với cậu ấy về nhà mấy buổi nằm mơ quay lại hồi thi đại học, giá mà năm đấy ——”

“Thôi đừng nhắc năm đấy,” Cô giáo xua tay: “em thiếu đúng một câu trắc nghiệm đây này, nghĩ mà tan nát cõi lòng.”

Hết bữa lẩu cả hội rôm rả cười nói giải tán, Khương Vong tiễn nốt người cuối cùng ra về, một mình tựa cạnh xe hứng gió rất lâu.

Vốn dĩ hắn định hút thuốc, song muốn cai thuốc vì Quý Lâm Thu nên dứt khoát đứng chay luôn.

Gió rét ngày đông tựa con mèo hoang luồn lách thoăn thoắt, chuyên lủi vào cổ áo tay áo rồi bất thình lình xoẹt một vệt dài, khiến người ta rét run giật bắn.

Khương Vong bắt đầu hối hận, quên không mang cái áo phao cha ruột tặng theo.

Hắn chui về xe, bật đài radio, lắng nghe những bài tình ca cũ rích để tiếp tục cuộc ngẩn ngơ.

Đáng ra Quý Lâm Thu kiếp trước phải có tương lai rực rỡ sáng ngời.

Với năng lực học tập vượt trội của anh, e muốn sang nước ngoài sống cũng dễ như trở bàn tay.

Nhưng sau cùng anh mắc kẹt giữa thành phố già cỗi, cảm giác giống người chết đuối bỏ cuộc vẫy vùng, rã rời chân tay mê man chìm dần, kết thúc cuộc đời trong sự điềm đạm tăm tối.

Càng nghĩ cổ họng Khương Vong càng nghẹn ứ.

Vị đắng nghét và cay xè xộc lên cùng lúc, làm mắt hắn đỏ hoe.

Tại sao chứ?

Rõ ràng cậu sở hữu vô vàn lựa chọn, nắm trong tay tiền đồ lấp lánh cơ mà.

Thậm chí cậu đủ sức vào học Thanh Hoa.

Khương Vong hít thở một lát bình tĩnh bớt, gọi điện cho thư kí dặn dò sơ lược các đầu việc.

“Tôi về thành phố Hồng trước.”

“Về trước kế hoạch ạ?” Thư kí hơi ngạc nhiên: “Vâng, em sẽ thu xếp soạn đề đợt mới bên này, sếp đi đường cẩn thận ạ.”

Khương Vong cúp điện thoại, lái xe quay về.

May là chưa bia rượu.

Quãng chuyển từ thu sang đông rất ngắn ngủi, công việc lại giục giã người ta quên cả thời gian.

Khi hắn lái xe quay trở về thì dường như hàng cây nơi vỉa hè bên đường đã bị gió rét cuốn sạch lá, còn sót mỗi cành nhánh xiên xẹo nguệch ngoạc.

Chiếc xe vun vút biến thành một chấm tròn nhỏ xíu, tiến lên phía trước giữa vô số các đường giao nhau ngang dọc.

Gió đông thét gào ngoài cửa sổ xe, đèn công suất lớn rọi bụi bặm sáng lóa hệt bông tuyết lả tả.

Khương Vong đang nghĩ, rốt cuộc con người sẽ bị thứ gì trói buộc nhỉ.

Gia đình sao. Không giống.

Hắn đã tránh được trận đòn độc của ba, Quý Lâm Thu đã bỏ đi khỏi thôn làng trong núi.

Hay là xu hướng tính dục?

Không, Quý Lâm Thu kiếp trước chưa hề có người yêu, lẻ loi đơn độc, sao lại đâm đầu theo lối sống buông xuôi chỉ vì xu hướng tính dục của bản thân.

Rốt cuộc thứ đang cầm chân người ta là gì đây?

Khương Vong xoay vô lăng, hai bên cửa sổ là đồng hoang tĩnh mịch gợi nhớ sa mạc cằn cỗi, giờ phút này chúng bao phủ trong đêm đen đặc quánh vô biên.

Toàn bộ thế giới chỉ còn rải rác tiếng gió hun hút và hai luồng sáng đèn pha.

Hắn phóng đi thật xa, rồi chợt nín thở sau một khúc ngoặt.

…Đáp án chính là sự vô nghĩa.

Vào khoảnh khắc không mối liên kết, thiếu nguồn ấm áp, đồng thời chẳng tìm ra lý do níu kéo,

người ta sẽ lún theo đầm lầy vô nghĩa, hô hấp từ từ tắt lịm.

Thế giới biến thành một khái niệm rỗng tuếch và đơn điệu, mọi đám đông nhốn nháo đều chẳng liên can gì mình.

Con đường lẻ loi của Quý Lâm Thu ngày ấy cũng giống hành trình đơn độc của hắn lúc này.

Hai bên nhòe bóng tối miên man bất tận, đường xa vời vợi không bến bờ.

Lần đầu tiên Khương Vong muốn nắm chặt tay một người đến vậy, bất luận xuất phát từ tình cảm dạng nào đi chăng nữa.

Hắn muốn bấu víu níu giữ anh, cứu anh khỏi mùa đông vĩnh cửu.

Thầy Quý, lần này tôi cũng có cơ hội ôm lấy cậu rồi.

Đường xa gió rét, Khương Vong lái xe về được đến nhà lúc 2 giờ sáng, mọi người đều đang ngủ.

Hắn vội vàng tắm rửa, mê mệt thiếp đi.

Tỉnh dậy thì cửa sổ đã ngập nắng trong trẻo rực rỡ, ngoài sân lá rụng xào xạc, hoa hồng nở rộ những bông thật to, đỏ tươi vàng sáng tràn trề sức sống.

Thế giới dồi dào tươi tắn trở lại, như thể tịch mịch chưa từng đặt chân qua.

Sau khi thức giấc, Khương Vong ngồi im đối diện cửa sổ mãi rồi mới đứng lên giãn gân cốt, tiếp tục rời nhà lo liệu công việc trong thành phố.

Đến chiều hắn ghé đón Quý Lâm Thu và Tinh Vọng tan học đúng giờ đúng chỗ, cả ba cùng nấu nướng cơm nước, xem tivi một lát xong đi ngủ.

Không ai hay biết rằng tối qua hắn đã hạ quyết tâm, lần đầu tiên muốn đồng hành bên một người thật dài thật lâu.

Lạ lùng là đang chuẩn bị lên giường nằm thì Bành Tinh Vọng có vẻ bất thường, cứ ấp a ấp úng bám dính Khương Vong, còn hỏi hắn ngủ chung với mình được không.

Khương Vong thấy kì kì, bê cái chăn sang trông nhóc con.

Đèn tắt, bé nhỏ trở mình hết bên nọ tới bên kia, lật như lật bánh tráng chẳng chịu thiếp ngủ.

Vốn dĩ Khương Vong cũng hơi buồn ngủ, thấy cậu bé trằn trọc thì tỉnh hẳn theo.

“Sao thế, muốn nghe kể chuyện à?”

Hồi lâu sau bé nhỏ ưm một tiếng.

Khương Vong ngáp dài, bật đèn bàn đọc cho bé con vài quyển truyện, quan sát Bành Tinh Vọng yên ắng dần bèn tắt đèn định ngủ.

Sau đó hắn nghe tiếng thở của bé nhỏ trở nên khác thường, cứ một chốc lại đột ngột hít hơi.

“Nhóc sao thế?”

“…Không có gì ạ.”

Khương Vong vặn bật đèn lần hai, đăm đăm nhìn nét mặt Bành Tinh Vọng.

“Rốt cuộc là làm sao?”

Lạ lùng thực sự chứ, rõ ràng mình cũng là nó nó cũng là mình, sao có những lúc không thể nghĩ ra thằng bé đang nghĩ gì nhỉ?

Bành Tinh Vọng gồng mình nín nhịn, thì thầm: “Em sợ ạ, sợ đến nỗi không ngủ nổi.”

Khương Vong dự cảm chẳng lành, song vẫn phải cất tiếng hỏi cho tròn trách nhiệm người lớn.

“…Nhóc sợ gì.”

Câu trả lời từ bé nhỏ giẫm trúng dây thần kinh trong hắn.

“Sợ chết.”

Bành Tinh Vọng đáp rất ngắc ngứ khó nhọc, như thể đấy là điều gì ấu trĩ vô cùng, bé con dúi mặt vào chăn.

Giọng cũng lí nhí dần.

“…Sợ lắm ấy ạ.”

Khương Vong nâng tay ôm đầu.

Sao hắn quên béng mất vụ này cơ chứ.

Riêng vấn đề đây hai người họ giống nhau y hệt.

Kiểu một ngày đẹp trời ý nghĩ ấy bất thình lình rơi bộp đúng não, từ từ cắm rễ sâu hoắm, kể cả đã hơn 20 tuổi, thi thoảng nhớ đến thì cảm giác bàng hoàng trống rỗng vẫn sẽ khiến toàn thân như bị điện giật.

“Rồi một ngày kia mình sẽ biến mất.”

“Rồi một ngày kia mọi ý thức lẫn kí ức của mình sẽ tan sạch.”

Càng nghĩ càng kinh khủng, mà chẳng có cách nào giải quyết, đúng là đòi mạng.

Khương Vong nhập ngũ vào sinh ra tử khá nhiều bận, trong quá trình diễn tập cũng mấy lần suýt soát nguy hiểm tính mạng, vậy mà về sau giải ngũ còn chưa hết sợ.

Hắn đằng hắng thật vang, duỗi tay bới đầu Bành Tinh Vọng khỏi ổ chăn.

“Sợ cái này bao lâu rồi?”

“Hơn một tháng ạ,” Bé nhỏ rụt rè: “anh ơi, anh đừng nghĩ em vô dụng, thực ra em chỉ sợ mỗi cái này, giờ gián em cũng chẳng sợ đâu.”

“Không mà,” Khương Vong vòng sang vỗ về dỗ cậu bé ngủ, kiên nhẫn bịa ra hàng loạt cái cớ hỗ trợ trấn an tâm trạng, chẳng kém gì hội lừa đảo.

Nào là lớn lên sẽ dần dà lĩnh ngộ ý nghĩa của việc sống này, nào là người ta lìa đời thì linh hồn vẫn có thể được gìn giữ cùng tín ngưỡng, giảng giải từ triết học sang khoa học, bản thân hắn cũng sắp tin luôn mất.

Không rõ bé nhỏ nghe lải nhải buồn ngủ hay xuôi tai theo thật, lát sau hơi thở ổn định bớt, cuối cùng bắt đầu ngáy vang dội.

Khương Vong thở phào nhẹ nhõm, rón rén rời giường.

Tiếp theo hắn ôm chăn sang gõ cửa phòng Quý Lâm Thu.

Gõ hai lượt là Quý Lâm Thu ra mở cửa, đèn bàn phòng ngủ vẫn sáng, có vẻ anh đang chấm bài dở.

“Thầy Quý,” Khương Vong trơ tráo tỉnh rụi: “Bành Tinh Vọng kể truyện ma bắt tôi nghe, tôi sợ quá.”

“Hai bọn mình nương tựa tí đi, một tối thôi.”

Quý Lâm Thu mỉm cười nhìn hắn.

“Anh thử lặp lại lần nữa?”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Khương Vong: 10 lần tui cũng nói được

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn