Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 36

Đang lái xe quay trở về nhà thì bà cụ Phùng gọi điện sang xin gửi lời cảm ơn riêng đến họ.

Bà cụ nói giọng quê khá nặng, lúc vội vàng liến thoắng còn bật cả âm uốn lưỡi kiểu tiếng Nga, Khương Vong nghe mà quay cuồng trong mơ hồ.

Hắn phải chuyển tiếp điện thoại sang tay Quý Lâm Thu, mặt mũi lớ ngớ chờ anh phiên dịch.

Đối phương nghe điện cười rinh rích dai dẳng, cười dứt hơi cũng đáp lời vài câu bằng tiếng địa phương, chờ cúp máy rồi đặt điện thoại xuống.

“Đang nói gì đó?”

“Còn nhớ hai con ngỗng hôm trước không?”

Khương Vong tỉnh hồn: “Ngỗng ông Tống mang tặng mình á?”

“Chính xác,” Quý Lâm Thu hớn hở: “tối qua nó bắt được kẻ trộm.”

Trời chớm trở lạnh, bắt đầu lắm kẻ rục rịch bất chính.

Khóa cổng sân của tiểu khu thiết kế đơn giản, dễ nạy hơn khóa cửa nhiều.

Vậy là có lão già đã sống ở đây còn tham vặt định dắt con cừu đi thật, chắc đang muốn mang về nhà len lén hầm thịt đánh chén.

Sau đó bất thình lình bị hai con ngỗng to gửi nuôi nhờ bên ấy quặp giữ lại, mổ cho không kịp trở tay.

Một con như chó dữ, cứ nhằm chỗ nào đau là ngoạm chỗ ấy, con kia thì vỗ cánh phành phạch vào mặt xong còn rướn cổ lên rống, hô hào xóm làng trước sau không ai không nghe thấy, dĩ nhiên đội bảo vệ tuần tra cũng nhanh chóng lần theo có mặt.

Bà cụ đang ngủ ngon lành tự dưng thấy tiếng chuông cảnh báo rền vang, phải hối hả chạy vào bếp vớ lấy cái chày cán bột tự vệ, tiếp đến bà được chứng kiến cảnh bảo vệ cố gắng giải cứu một lão già với cánh tay be bét máu.

“Ớ? Đây là ông Hình bên khu phía đông mà?”

Lão già đau điếng chửi bới liên hồi, đã thoát khỏi mỏ ngỗng mà vẫn hãi hùng chưa dứt cơn lẩy bẩy, gào rú đòi kiện bà cụ ra tòa.

Nhưng bản thân bà cụ Phùng là đối tượng người già neo đơn, lão ta ăn vạ đi đâu được?

Ngay tối hôm ấy các hộ cùng tiểu khu đổ xô ra xem đều đã hay tin, bảo vệ cũng kiểm điểm trách nhiệm bằng thái độ thành khẩn, nào đến tận nhà xin lỗi nào mang gạo dầu trứng biếu tặng bà cụ.

Bà cụ Phùng rất hài lòng: “Ngỗng của các cậu quá ổn, tuyệt vời luôn!”

“Nên bà cụ muốn mời mình hôm nào về thì dẫn Tinh Tinh sang nhà bà ăn cơm,” Quý Lâm Thu phiên dịch tận tình cặn kẽ: “bà muốn mua lại hai con ngỗng nữa, xem như thêm người bầu bạn với bà.”

“Cái này mua bán gì, tặng bà cụ thôi.” Khương Vong đáp luôn không cần suy tính: “Muốn ăn ngỗng thì mình ra quán chỗ phố kho thóc ấy, họ hay hầm chung với bia, vị ngon lắm.”

Nghĩ đến gì đó, hắn dời tầm nhìn về thẳng phía trước, ghìm giọng chậm hơn.

“Thầy Quý, về thu xếp dặn dò công việc kinh doanh xong tôi sẽ phải ở hẳn Dụ Hán 2 tháng, sắp tới chắc không vòng vèo đi về nữa.”

Công ty lẫn nhà sách mới đều cần giám sát tỉ mỉ, không thể sơ suất.

Quý Lâm Thu phụ họa, nói theo quán tính: “Tôi sẽ chăm nom Tinh Tinh cẩn thận, anh yên tâm.”

Có vẻ đây chưa phải đáp án Khương Vong đang chờ, hắn chỉ tập trung lái xe tiếp, tầm nửa phút sau mới bảo: “Chờ đến lúc về, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

Quý Lâm Thu thoáng ngây ngẩn, đáp ngay: “Nhỡ tôi không muốn nghe thì sao?”

Khương Vong: “…?”

“Nghe đi chứ.” Hắn hơi ấm ức: “Sao cậu không nghe.”

“Nhỡ anh nói năng lăng nhăng cái gì,” Quý Lâm Thu phì cười: “tôi không được bịt tai vào à.”

Khương Vong nghe ra sự né tránh kín đáo, dứt khoát rẽ vào vệ đường đỗ xe.

Đường cao tốc mới làm được một đoạn, còn lại vẫn phải chạy men theo quốc lộ về thành phố.

Lúc này nắng thu đang soi rọi, rừng cây dương lá vàng hai bên ngả bóng xào xạc, gió thổi hiu hắt.

Quý Lâm Thu không ngờ hắn sẽ dừng hẳn xe lại, gương mặt thoáng hốt hoảng, anh lẳng lặng co rụt về sau.

“Cấm rụt!” Khương Vong thò tay sang véo má anh: “Cậu tưởng tôi định nói gì với cậu?”

Quý Lâm Thu nhăn mày vì bị véo má, bộ dạng nổi cáu vẫn trong sáng đẹp đẽ như thường: “Anh… anh cẩn thận tôi mách với Bành Tinh Vọng đấy.”

“Cậu giao cho nó gấp 3 bài tập về nhà cũng được tất.” Khương Vong chẳng thấy tội lỗi mấy trước việc mình phiên bản thơ ấu phải gánh họa liên đới: “Còn chưa bắt đầu nói cơ mà, sao đã sợ rồi.”

Nhất thời Quý Lâm Thu đuối lý, anh bèn há miệng cắn phập, in dấu răng mờ mờ trên mu bàn tay gồ rõ gân xanh của người đàn ông.

Anh không dùng sức quá đà, vừa muốn trốn tránh vấn đề, vừa giống đang nũng nịu yếu thế.

Tâm trạng Khương Vong tươi rói: “Ngon nghẻ không?”

Quý Lâm Thu xì một tiếng.

Trước kia Khương Vong chẳng hề phát hiện hóa ra lòng dạ mình nâng niu người này đến vậy, giờ hắn cũng bó tay với Quý Lâm Thu, chỉ tì trán lên vai anh, thở hắt dài thườn thượt.

“Thầy Quý…”

Giây phút này đường nét lẫn âm thanh từ Khương Vong đều thuộc về một người đàn ông trưởng thành, song động tác vùi mình vào vai anh thì thân mật hệt đứa trẻ con.

“Nghe đi, nghe đi mà.”

Quý Lâm Thu vò tóc Khương Vong thật mạnh.

“Đồ khốn.” Anh thì thầm.

“Sao lại thành đồ khốn mất rồi?” Khương Vong ngước mắt ngó anh.

“Lái xe!”

Về đến thành phố là vừa đúng 5 giờ chiều, hai người vào nhà cất vali rồi dẫn Bành Tinh Vọng sang nhà bà cụ Phùng ăn cơm tối.

Khả năng đánh hơi của Bành Tinh Vọng cực bén.

“Có phải hai người giấu em lén lút đi chơi không đó?”

Quý Lâm Thu sờ lên tai mình theo phản xạ có điều kiện, xác nhận chắc chắn đã tháo khuyên kẹp rồi mới hỏi lại: “Sao đó?”

“Trông hai người phơi phới quá à!” Bé nhỏ phản đối: “Lần sau dẫn em theo với!!”

Khương Vong nhéo tai bé: “Thi toán được có 68 điểm còn ham chơi!”

“Em biết rồi! Em sẽ ôn hẳn hoi mà!”

Biểu cảm Quý Lâm Thu có vẻ phức tạp: “Tôi cứ cảm giác Bành Tinh Vọng phải là con trai anh ấy.”

Khương Vong giơ tay đầu hàng: “Cho xin, thời 20 xuân xanh tôi trong sáng lắm nhé, nào dám đong đưa với ai – tất nhiên giờ cũng vẫn trong sáng.”

Bà cụ Phùng kì công chuẩn bị nguyên mâm đầy ắp, góc phòng khách hãy còn thùng trứng gà quê to đùng đội bảo vệ biếu tặng.

Tay nghề nấu nướng của bà cụ rất tuyệt vời, mùi vị khác hẳn nhà hàng, ăn vào thấy bình dị đúng chất gia đình.

Bành Tinh Vọng vẫn như mọi ngày, đánh chén thần tốc, ăn xong là rục rịch ra sân chơi.

Trông nhóc con ngồi bồn chồn ưỡn ẹo ở bàn là Khương Vong biết thừa thằng bé nghĩ gì, hắn xua tay bảo: “Đi chơi với Bông Tròn đi.”

“Dạ!”

Ba người lớn đang trò chuyện trong phòng ăn thì đột nhiên tiếng gào rú của bé nhỏ vang oai oái phía ngoài.

“Á á á á ——”

Bà cụ lo đám ngỗng léo nhéo với trẻ con, hớt hải bật dậy định đi sang xem.

Kết quả Bành Tinh Vọng đã hô hoán luồn lách chạy ù về trước, lao dúi dụi vào lòng Khương Vong hệt quả pháo, chưa rớt giọt nước mắt nào nhưng cứ rống lên.

Khương Vong khó hiểu: “Đừng bảo anh là nhóc bị ngỗng bắt nạt đấy nhé.”

“Không phải, ngỗng, ngỗng,” Nhóc con bấu áo hắn nhăn nhúm, mặt mũi khiếp đảm: “ngỗng kinh dị quá!!! Em không chơi với ngỗng đâu!!!”

Hội người lớn: “?”

Hôm nay Bành Tinh Vọng cũng được nghe kể sự tích ngỗng trông nhà trong tiểu khu, vốc sẵn nắm ngô định đi làm quen với hai chú ngỗng.

Ngỗng không hề thù ghét gì nhãi con, vui vẻ tươi tắn lại gần ăn.

Tiếp đến chúng ngoác cái miệng chi chít sụn răng ra.

Bóng ma tâm lý bao trùm lấy Bành Tinh Vọng: “Ngay lưỡi của nó cũng toàn răng thôi!! Mọc răng ở cả đầu lưỡi!!”

Bà cụ dở khóc dở cười: “Ngỗng nó thế mà cháu.”

Khương Vong xách bé nhỏ lên ngồi lại vào chỗ: “Húp bát canh củ sen này, húp xong là hết sợ.”

“U hu hu hu oa ——”

Cả nhà ăn uống no nê rồi chào tạm biệt bà cụ, chính thức gửi gắm hai chú ngỗng ở lại làm cặp môn thần canh cửa, chậm rãi dạo bước trở về.

Sau đó bắt gặp bóng người quen thuộc.

Bành Gia Huy đang ôm hai túi đồ to tướng đứng trước cổng sân chờ họ.

Khương Vong không thấy tin nhắn, không rõ y mang gì sang, thoáng ngạc nhiên.

“Sếp Khương!” Bành Gia Huy chủ động gọi: “May quá mọi người về đúng lúc, tôi có ít đồ mang cho Tinh Vọng!”

Y giở luôn túi đồ trước mặt họ, giũ chiếc áo phao màu đỏ tươi mới tinh ra phẳng phiu, mừng rỡ hớn hở bảo: “Tinh Tinh, con khoác vào xem có vừa không!”

Bạn nhỏ reo lên hoan hô, nhanh nhẹn cởi áo khoác chạy tới ướm thử áo mới.

Quả nhiên mặc vào rất vừa vặn ổn áp, trông cực sáng sủa.

“Đợt trước tôi đi công tác tỉnh ngoài, áo phao bên đó vừa rẻ vừa ấm, trùng hợp cũng sắp mùa đông nên mua mang về luôn.” Bành Gia Huy gãi đầu kể: “Mới kiếm được chút ít, đắt quá thì chưa đủ mua, cơ mà quần áo cũng tạm ổn.”

Thực ra Bành Gia Huy đã quan tâm người ta được mấy lần đâu, đến lúc làm thật thì ngại vô cùng, ban đầu còn chẳng biết mở lời ra sao.

Khương Vong gật đầu, bỗng nhiên thấy hơi chua chát.

Ngoài mặt hắn vẫn tỉnh bơ: “Vậy là tốt, ông cũng nhớ để dành tí, đừng tiêu pha bừa bãi.”

“À thì với cả,” Bành Gia Huy cười khẽ, rất xấu hổ: “tôi cũng muốn tặng cậu một chiếc.”

Khương Vong ngây ngẩn.

“Người anh em, cậu giúp tôi chăm nom thằng bé bao lâu nay, còn là họ hàng nhà vợ cũ tôi nữa, thực ra bụng dạ tôi ái ngại áy náy lắm, nhưng hồi trước kém cỏi thật, cậu cũng biết đấy.”

Bản thân Bành Gia Huy nhắc lại còn thấy muối mặt, y phải liến thoắng chuyển đề tài, đưa chiếc áo cỡ to hơn đang cầm ra.

Trông vải áo tương đối chất lượng, ước tính giá cũng phải loanh quanh ngàn tệ.

Bành Gia Huy rụt rè cẩn thận giở áo, khoe chi li các đường may thủ công trên đó như kiểu chỉ lo sếp Khương chê bai.

“Tôi mới nghĩ, chính ra mình cũng xem như họ hàng mà, thường ngày thấy cậu ăn mặc giản dị quá, muốn tặng cậu một chiếc gọi là chuẩn bị mùa đông.”

“Cậu xem thử xem có vừa không?”

Khương Vong vẫn đang nín thở, cảm nhận thứ gì cứng cỏi tựa băng đang nứt dần thành vệt, chậm rãi tan chảy trong lòng.

Đúng là hắn ăn mặc cực kì tối giản.

Kể cả mọi năm đến mùa đông cũng toàn góp nhặt tạm bợ, đừng chết cóng là được.

Đám già cỗi thô kệch sống lông bông qua ngày chỉ cần tiện lợi, lấy đâu thời gian chọn lựa kĩ lưỡng.

“…Để tôi thử.” Hắn cất tiếng với giọng hơi khô khốc: “Thực ra không phải mua làm gì.”

“Nào nào nào, cứ thử xem,” Bành Gia Huy nhiệt tình giục: “tôi nhớ chiều cao của cậu, cỡ quần áo miền bắc rộng rãi lắm, chắc sẽ vừa thôi!”

Khương Vong cởi áo đang khoác, rề rà mặc chiếc áo phao vào ngay trước mặt y.

Màu xanh biển thẫm, kiểu dáng gọn gàng thoải mái, quả thật ấm áp vừa vặn.

Bành Gia Huy lùi về sau mấy bước giơ ngón cái: “Đẹp trai cực! Đảm bảo các cô ngắm là gục ngay!”

Khương Vong và Quý Lâm Thu cùng bật cười nhẹ.

“Đúng là vừa lắm, cảm ơn ông.” Khương Vong cởi áo phao ra, cẩn thận gấp gọn đặt lại vào túi: “Vào uống cốc trà không?”

“À thôi thôi, hai người mặc vừa là tốt rồi, tôi cũng phải vội về tăng ca đây,” Bành Gia Huy niềm nở chào hỏi cả hắn cả Quý Lâm Thu, thoái thác: “hôm khác có dịp nhất định ghé chơi!”

Bé nhỏ phấn khích chạy nhảy tung tẩy quanh Khương Vong lẫn cha ruột, bỏ ngoài tai mọi câu khách sáo xã giao.

“Ba mua đồ cho con! Con cũng có áo ba mua cho rồi né!!”

Ban đầu Bành Gia Huy chỉ định tạt sang đưa đồ xong là thôi, chào tạm biệt ra về rất cập rập vội vàng, chỉ sợ lỡ dở thời giờ của họ.

Khương Vong đưa mắt trông theo y xa dần, vô thức bấu lấy chiếc áo đang ôm trong tay.

Hắn cũng có áo mới ba hắn mua cho rồi đây.

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Chương mới đây!!!

Mị ngủ hai lượt đến tận 2 giờ chiều, giữa chừng ăn mấy cái bánh bao xong vùi đầu ngủ tiếp, xõa thoải mái quá đi O3O!!

Cảm ơn các nàng tiên đã đợi mị!!

Nói chứ viết chương này tự dưng mị thèm ngỗng thế, đang viết dở phải mở điện thoại lên đặt một con chuẩn bị tối đem hầm (?)

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn