Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 33

Cuối cùng món bánh ngàn lớp được phát triển 12 vị khác nhau, ngoài ra tất cả nhân viên tham gia đều phải kí thỏa thuận bảo mật về công thức.

Khương Vong nói nửa đùa nửa thật: “Đọc kĩ vào nhé, một khi bị phát hiện tiết lộ công thức là có khả năng phải bồi thường từ 500 ngàn cho đến 2 triệu tệ, đấy là chưa tính chi phí phát sinh do tổn thất thương hiệu nữa.”

Món đầu tiên là bánh ngàn lớp vị xoài chính thức ra mắt vào thứ 7, giới hạn 66 suất, mỗi suất tặng kèm một cốc cà phê rang xay tại chỗ cỡ nhỏ, bán hết là ngưng.

Nhân viên đã lan tin sẵn từ trước, 8 rưỡi sáng hôm ấy mở cửa mà hàng xếp chờ đã nối dài tận 50 m bên ngoài nhà sách.

Đúng là dân cư thành phố nhỏ không quen uống cà phê chủ yếu do vị đắng thật, đắng như thuốc bắc.

Nếu cho thêm bột béo, pha thật nhiều đường sữa vào thì lại thành lờ lợ ngang ngang, không nếm được mùi nồng nàn đặc trưng của cà phê.

Nay kết hợp cà phê với bánh ngàn lớp xoài ngọt thanh, kem tươi mướt mát hoa quả mọng nước, hòa cùng cà phê loại chuẩn thì cực kì vừa vặn.

Rất đông khách khứa hụt mất suất tranh giành món ngon hiếm lạ, trong khi ăn đồ ngọt kiểu Tây bản gốc ngậy bơ ở tiệm bánh bình thường thì ngấy rồi, đành hậm hực mua tạm cốc trà sữa mang về, không quên hỏi nhân viên xem mai sẽ mở bán ngần nào.

“Mai nhà sách không bán nữa ạ.” Nhân viên trả lời giòn giã: “Mỗi cuối tuần chỉ bán một lượt thôi ạ.”

Khách hàng cạnh đó thắc mắc: “Bán chạy thế này mà không làm thêm à?”

Nhân viên lắc đầu.

Có người thạo tin am hiểu khẽ khàng thì thầm: “Tôi thấy hội thím Vương đánh bài kể bánh ngọt hàng này làm theo công thức bí mật của nước ngoài cơ, ngon nhưng khó lắm, đứng bếp toàn phải kí thỏa thuận bảo mật xong mới được học!”

“Đứng bếp gì! Người ta là thợ bánh Tây hẳn hoi!”

Mọi người phá ra cười.

Về sau món bánh ngàn lớp được duy trì rất nhiều năm, mỗi tháng làm mới các vị một lượt, cứ cố định đúng 8 rưỡi sáng thứ 7 bắt đầu mở bán, kiên quyết không đổi.

Khách hàng ở quanh nhà sách Không Quên cũng đã quen với cảnh cùng nhau xếp hàng tán dóc mỗi sáng thứ 7, thậm chí nhớ mặt đặt tên từng nhân viên trong tiệm.

Đông đảo quán ăn kiểu Âu lẫn tiệm bánh khác phải ghen tị với sự ăn nên làm ra của nhà sách, bèn tìm công thức tương tự ở đâu chưa rõ, cũng học theo bán bánh ngàn lớp nhiều vị giống vậy.

Nhưng mọi người ăn thử đều lắc đầu đánh giá chưa đủ đô.

“Người ta có công thức bí mật, hàng các cậu vẫn hơi kém tí.”

Song ấy đều là chuyện tương lai.

Đến đợt nghỉ lễ Khương Vong lập tức dẫn Bành Tinh Vọng xuất phát tới Từ Châu, họ mua hai vé giường mềm, không cần chen chúc nằm ngủ.

Bé con chưa từng trải nghiệm sự chật chội bất tiện của tầng trên giường nằm cứng, còn tưởng toa nào cũng có tivi, hăng hái tận lúc phải xuống tàu vẫn nấn ná lưu luyến.

Khương Vong buồn ngủ kinh hồn, lên tàu nằm vật ra ngủ, 4 tiếng sau đi xuống đầu tóc rối bù.

Từ Châu nằm ở khu vực các tỉnh đông nam, thời tiết nóng ẩm, bước khỏi toa tàu cảm giác như chìm vào màn sương ấm, nguyên một vùng rộng trồng toàn cây nhãn xum xuê cành lá, xanh biếc ngập trời.

Chuyến đầu tiên Bành Tinh Vọng đi xa, tay trái cậu bé nắm tay Khương Vong thật chặt, tay phải thì ôm hộp bánh ngọt nhỏ đặc biệt nâng niu.

Ấy là bánh ngàn lớp bé đã cất công tự tay làm cùng anh trai trước khi rời nhà để mang tặng mẹ.

Thường Hoa và Đỗ Văn Quyên chờ sẵn ở lối ra, cười tươi rói vẫy tay gọi họ.

“Mẹ!”

Vốn dĩ Bành Tinh Vọng đang định chạy ào tới ôm mẹ, ngay sau đó lại trông thấy bụng mẹ cong lên rõ rệt, cậu bé mới ngơ ngác dừng lại, níu góc áo Khương Vong nhìn sang anh trai.

Bước chân cũng ngập ngừng hẳn.

Khương Vong đã là người lớn, cảm xúc trước việc mẹ có thêm con khá bình thản, giờ phút này hắn mới nhận ra sự rụt rè của Bành Tinh Vọng.

“…Nhóc sợ à?” Hắn tưởng bé nhỏ hiểu nhầm là mẹ bị ốm: “Mẹ nhóc chỉ đang mang thai thôi, không sao đâu.”

Chỉ vài bước đường ngắn ngủi chưa đủ cho Bành Tinh Vọng tiếp thu sự thay đổi khổng lồ đến vậy, đầu tiên bé con cố lê lết thật chậm, cuối cùng dứt khoát ngậm miệng lại, trốn biệt ra sau lưng Khương Vong.

Hiển nhiên Thường Hoa chứng kiến hết phản ứng của cậu bé, anh ta ghé tai nói thầm với Đỗ Văn Quyên, nhưng cũng cản không cho cô đi về phía dòng người ngược xuôi nhốn nháo.

Khương Vong phát giác Bành Tinh Vọng đang kháng cự luẩn quẩn, hắn bèn đặt vali sát tường, ngồi xổm xuống ôm bé nhỏ vào lòng.

Nhất thời chẳng đoán nổi mình thời thơ ấu đang tâm tư gì nữa.

“Sao mà sợ thế này.” Hắn rì rầm: “Nhóc sợ lắm hả.”

“Mẹ sắp có em bé mới, đúng không ạ.” Mắt Bành Tinh Vọng đã đỏ hoe như sẽ òa khóc bất cứ lúc nào, song bé chỉ giữ nguyên trạng thái ấy nhìn thẳng Khương Vong, toát lên vẻ tuyệt vọng trong tỉnh táo: “Em không còn là em bé duy nhất của mẹ nữa.”

Quả nhiên 8 tuổi hãy còn nhỏ quá, chưa thể chấp nhận việc mình có khả năng bị thay thế hoàn toàn bởi một sự hiện diện khác.

Khương Vong ngây ngẩn, những tâm trạng đã quên lãng xem nhẹ chợt len lỏi dâng trào nơi nội tâm.

Hắn không đáp ngay, chỉ duỗi tay sờ mái tóc mềm mại của bé nhỏ.

Thế giới của Bành Tinh Vọng cần trọn vẹn tình yêu thương của mẹ, thế giới của Khương Vong thì trống rỗng, không tồn tại chữ ‘cần’.

Đáng ra hai người họ chẳng nên đến đây, chẳng nên động chạm vào sự thật phía trước.

Bành Tinh Vọng biết mẹ hãy còn đang dõi theo mình, vừa áy náy vừa tự trách, rồi lại mâu thuẫn không muốn tiến tới mỉm cười ôm mẹ nữa, giờ cậu bé chỉ biết trốn giữa vòng tay Khương Vong, mong che giấu được toàn bộ cơ thể mình đi.

Lẩn trốn, để thời gian tạm dừng 10 phút, để tranh thủ bình tĩnh hơn.

Khương Vong quá hiểu tính bản thân, biết lúc này dỗ dành cũng vô dụng, từ lâu bé nhỏ đã miễn nhiễm trước những lời lẽ lấy cớ của người lớn.

Hắn không nói gì hết, im lặng ngoái đầu ra hiệu họ chịu khó chờ thêm. 

Sau cùng bé nhỏ không khóc, đè nén chỗ nước mắt rưng rưng chực trào vào bụng đầy kì tích, úp mặt vào ngực anh trai hít thở sâu thật lâu.

Xong xuôi cậu bé đứng thẳng lại, giơ tay áo chùi mặt.

“Đi thôi ạ, mình sang với mẹ.”

Khương Vong chưa vội đứng dậy, cúi đầu quan sát bé cẩn thận.

“Có cần nghỉ thêm lát nữa không?”

Bành Tinh Vọng lắc đầu, dắt tay hắn bước tiếp.

Đỗ Văn Quyên xem mà lo ngay ngáy, sợ mình đột ngột đến gần chỉ tổ khiến con buồn hơn, cô ngóng đợi suốt rồi mới dang rộng hai tay, ôm chầm lấy Tinh Tinh đã bước về phía mình lần nữa.

Bành Tinh Vọng đang cực kì kiên cường không muốn khóc nhè, lúc ôm mẹ thì kiềm chế tránh áp phần bụng, nói rất nghiêm nghị: “Mẹ ơi, vừa nãy con bị trẹo chân, làm mẹ phải chờ lâu, con xin lỗi.”

Đỗ Văn Quyên cũng cảm nhận được sự biến đổi vi tế ở con, cô dồn sức xoa gáy bé nhỏ, không nói gì thêm.

“Con nhớ mẹ lắm.” Bé nhỏ nhìn sang cô, thậm chí nở nụ cười: “Con sắp có em trai đúng không ạ, vui quá.”

Cuối cùng Đỗ Văn Quyên cũng mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt bụng đáp: “Đúng rồi, sau này con không phải cô đơn nữa đâu.”

Thường Hoa thoáng thở phào, gọi mọi người cùng lên xe đi ăn.

Lần này nhà họ Thường đứng ra chiêu đãi, khách sạn nhà hàng thu xếp đều tương đối hào phóng. Đại loại hẳn do vợ đã mang bầu tháng lớn nên Thường Hoa ân cần hơn dịp trước nhiều, còn cam kết hẳn với bé nhỏ là về sau họ sẽ đối xử với cả hai con như nhau, dặn cậu bé không phải sợ sệt chi hết.

Cũng chẳng biết vỏn vẹn 10 phút ấy Bành Tinh Vọng đã thông suốt điều gì, tới khi ăn cơm uống nước là khôi phục lại tâm thế ngây thơ, người lớn bảo sao cũng hớn hở đáp lời, sẵn lòng tin tưởng mọi chuyện.

Vốn dọc đường Khương Vong đã ngủ lăn ngủ lóc, ngồi vào bàn vẫn ngáp tiếp.

Suốt 2 tháng vừa qua Thường Hoa có tìm hiểu thêm về sếp Khương, bèn vội sốt sắng bảo: “Sếp Khương, bọn tôi đặt phòng khách sạn rộng rãi lắm, hôm nay cậu cứ nghỉ ngơi sớm cho khỏe, mai tôi sẽ dẫn mọi người đi thăm thú Từ Châu cả ngày luôn!”

Khương Vong đang định phụ họa, bỗng Đỗ Văn Quyên lên tiếng.

“Nếu em trai không chê thì nhà chị hãy còn một phòng cho khách, mỗi tội cách âm hơi kém chút thôi, có được không.”

Cô thơm má Bành Tinh Vọng, dường như đã hạ quyết tâm trong lòng.

“Tối Tinh Tinh ngủ chung với chị, anh nhà chị ngủ ngoài phòng khách hoặc phòng phụ là được.”

“Lần này hai đứa cất công lặn lội đến thăm, chị cứ thấy ra khách sạn ở thì… xa lạ quá.”

Nét mặt Thường Hoa thoáng sững sờ, chắc anh ta hoàn toàn bất ngờ trước quyết định của vợ, nói cứng ngắc: “Đồ đạc trong phòng cho khách hơi cũ ấy? Anh không ý kiến gì, chủ yếu lo sếp Khương ngủ không được ngon thôi.”

Khương Vong cũng chưa kịp trở tay trước lời đề nghị, nhưng riêng Bành Tinh Vọng vô cùng phấn khởi: “Ở chung! Được ạ!”

Vậy là họ đỗ xe cạnh tiểu khu mua bàn chải khăn mặt, về nhà Đỗ Văn Quyên ngủ lại thật.

Cứ nghĩ tới việc được nằm ngủ cùng mẹ là bé nhỏ như cục băng buốt giá mùa đông chợt tan chảy giữa hè, vào nhà thốt lên u oa rồi nhiệt tình khen nhà cửa đẹp đẽ, lượn hết một vòng khắp phòng khách sang hành lang, mừng vui khôn tả.

Nghe xong Thường Hoa còn phải ngại: “Sau này đây cũng là nhà con, con thích là tốt rồi.”

Khương Vong không định can dự hoạt động gia đình của họ, hắn tắm rửa thay quần áo rõ sớm, giả vờ gà gật để về phòng nằm trước.

Thường Hoa thích chiếc giường sofa to mềm mại bên ngoài hơn, cũng không sang phòng phụ.

Đúng 10 giờ tối, hành lang lẫn phòng cho khách cùng tự túc tắt đèn, chỉ còn ánh đèn bàn vàng cam sáng lấp ló ở phòng ngủ chính.

Khương Vong đang nhắm mắt chuẩn bị thiếp đi, chợt nghe thấy tiếng trò chuyện rành mạch bên kia bức tường.

Không gian chìm vào yên tĩnh, khả năng cách âm cũng sụt giảm bằng không.

“Mẹ ơi, con đem theo quyển sách, mẹ đọc cho con nghe được không ạ… Đây là truyện con thích nhất.”

Đỗ Văn Quyên đã đặc biệt chuẩn bị sẵn truyện đọc ru ngủ cho bé nhỏ, thấy Bành Tinh Vọng tự mang theo sách thì khấp khởi nhận lấy.

“Mẹ thích đọc sách cho Tinh Tinh nghe lắm đấy.”

“Hồi xưa mới tầm 1 2 tuổi thôi, là con suốt ngày bắt mẹ đọc đi đọc lại đúng một quyển bạn dê trồng cải thảo, mãi sau mẹ sắp ngủ đến nơi rồi mà con vẫn đòi nghe.”

“Ơ, con không nhớ gì cả.”

Người đàn ông ngước mắt trông căn phòng tối đen, hồi lâu sau trở mình sang phía khác.

Bên kia hai mẹ con đắp chăn ấm áp, bé nhỏ vùi vào vòng tay ấm áp của mẹ, điều chỉnh tư thế thoải mái nhất.

“Đã đến giờ thỏ con lông nâu phải lên giường đi ngủ, nhưng bé cứ bấu lấy đôi tai dài của thỏ nâu lớn chẳng chịu thả ra.”

Giọng Đỗ Văn Quyên trở nên trầm thấp dịu dàng, cô đọc từng từ một thật chậm rãi êm ả.

“Thỏ con đòi thỏ lớn tập trung nghe mình nói.”

“‘Bố đoán xem con yêu bố nhường nào.’ Bé bảo.”

“Thỏ lớn đáp: ‘Ấy, cái này làm sao bố đoán được.’”

Khương Vong sực nhớ ra, Bành Tinh Vọng cũng từng kì kèo đòi mình đọc quyển truyện này.

Nhưng hắn không tài nào đọc hết, đang đọc dở một nửa thì cưỡng chế đổi sang quyển khác.

Thực sự khó lòng bật lên chữ “yêu”, cổ họng c*ng tr**ng như bọt biển, nghẹn ứ tới nỗi khó thở.

Bành Tinh Vọng duỗi hai cánh tay, kể lại cho mẹ nghe câu chuyện mình đã đọc thầm cả trăm lần.

“Nhiều ngần này.”

“Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều ngần này.”

Đỗ Văn Quyên thơm bé đầy tự nhiên, cười đọc tiếp phần sau cho bé.

“Cánh tay của thỏ lớn dài hơn thỏ con nhiều, ‘Bố yêu con nhiều ngần này.’ Chú thỏ nói.”

“Ừm, đúng là nhiều thật, thỏ con nghĩ.”

“Con giơ tay cao nhường nào tức là con yêu bố ngần đó.” Thỏ con bảo.

“Bố giơ tay cao ngần nào tức là bố yêu con nhường đó.” Thỏ lớn nói.

Vậy thì cao thật, thỏ con nghĩ, giá cánh tay mình cũng dài vậy thì tốt quá.

Khương Vong mơ màng thiếp ngủ.

Thậm chí hắn chưa theo dõi hết câu chuyện, đơn giản là lắng nghe giọng mẹ thấy rất thư thái.

Đoạn sau thỏ nhỏ còn nói gì đó với thỏ lớn, hắn chẳng nhớ nữa rồi.

Ngủ đến 3 giờ sáng thì đột nhiên hắn tỉnh lại.

Hắn không tiện bật đèn mó máy khi đang ở nhà người khác, đành vớ lấy chiếc điện thoại đang sạc dở, đầu tiên lướt qua một lượt tin nhắn chưa đọc, tiếp đó chơi tạm vài ván rắn săn mồi.

Quen nằm đệm Simmons ở nhà, giờ phòng cho khách này dùng giường ván ép nên xương sống hơi kích ứng, Khương Vong vào nhà vệ sinh mở cửa sổ châm điếu thuốc, quay qua nhắn tin cho Quý Lâm Thu.

[Thời tiết bên này đẹp lắm, đáng ra phải dẫn cậu đi chơi cùng.]

Nào ngờ lát sau đối phương nhắn tin trả lời luôn.

[Sao chưa ngủ thế?]

[Lạ giường. Cậu vừa xong việc à?]

[Ừm, trường đang đánh giá xếp hạng, phải chuẩn bị tài liệu.]

Khương Vong mở hé cửa kiểm tra bố cục căn nhà, nhà vệ sinh cách xa cả phòng khách lẫn phòng ngủ, nói chuyện nhỏ thôi sẽ không gây tiếng ồn làm phiền mọi người.

Tự dưng hắn cũng giống hệt bé con lần đầu ngủ lại nhà mới của mẹ, cư xử phải thận trọng mọi lúc mọi nơi.

Hắn trở vào gọi điện cho Quý Lâm Thu.

Đối phương bắt máy nhanh gọn, âm giọng đậm vẻ buồn ngủ mơ màng.

“Đây là gọi đường dài đấy nhé, anh để ý không cước tăng vọt giờ.”

“Biết làm sao được, tối mịt tối mù chỉ muốn tán gẫu với thầy Quý.”

Quý Lâm Thu phì cười: “Gì thế, đi chơi kém vui à.”

Khương Vong nghĩ ngợi, sau vẫn lắc đầu phủ nhận.

“Cũng tàm tạm, ngày mai đi thăm thú ngắm nghía, hầu nhóc con mấy hôm rồi về.”

Thực ra hắn cũng không có vấn đề trọng đại tới mức phải gọi điện thoại liên tỉnh để kể với Quý Lâm Thu.

Hắn chỉ muốn nghe tiếng anh chốc lát.

Giữa môi Tr**ng X* lạ, người ta sẽ tìm về gần nguồn cội đem đến cảm giác an toàn.

Chỗ Quý Lâm Thu chưa xong việc triệt để, còn loáng thoáng tiếng bút viết sột soạt.

Tại dung túng Khương Vong thành quen, dù cước nhận cuộc gọi liên tỉnh cũng đắt thì anh vẫn gác điện thoại bên tai, nghe tiếng thở nhè nhẹ của đối phương giữa đêm khuya.

Một người nghe tiếng bút, một người nghe tiếng thở, trầm lắng mãi rất lâu.

Khương Vong không hút thuốc, chỉ đặt điếu thuốc nơi đầu gió, trông theo nó cháy cạn.

Khi thuốc sắp tàn, hắn bỗng cười nói một câu.

“Mới một hôm chưa gặp cậu, sao tôi nhớ nhung da diết thế nhờ.”

Dứt lời hắn tỉnh hồn ngay, nghĩ bụng đúng là bia bọt say thật rồi, toàn nói những cái câu mông muội gì kia, ngượng vãi.

Mà đâu, hôm nay có mỗi một chai bia, bình thường hai chai rưỡi chưa chắc mặt mũi đã đỏ nữa là.

Quý Lâm Thu tưởng mình nghe nhầm song chẳng dám gặng hỏi thêm, ậm ừ qua quýt.

Khương Vong áp mặt vào sát điện thoại như thể lo anh không nghe rõ, nỉ non: “Thầy Quý, tôi lại muốn vuốt vòng ngọc của cậu nữa rồi.”

Quý Lâm Thu im lìm vài giây: “Ba lăng nhăng, đi ngủ.”

Rồi anh cúp điện thoại cái rụp.

Khương Vong thì trông nhật kí cuộc gọi hớn hở lúc nữa, chẳng hiểu hớn hở gì luôn.

Hôm sau Đỗ Văn Quyên dậy rất sớm, kế hoạch của cô là đi khám thai trước với chồng, để hai người ở nhà tranh thủ ngủ thêm.

Nào ngờ Bành Tinh Vọng đã dậy theo, nhất quyết đòi đồng hành cùng mẹ đến bệnh viện.

“Mẹ về nhanh ấy mà, chỉ tầm 1 tiếng thôi.” Đỗ Văn Quyên lo bé con đến bệnh viện lây nhiễm không đâu, vừa cảm động vừa ngần ngừ: “Con ngoan, đúng một lát thôi.”

“Con muốn bảo vệ mẹ.” Bạn nhỏ nói rất nghiêm túc: “Bảo vệ cả em trai em gái nữa ạ.”

“Được, vậy mình đi chung nhé.”

Khương Vong còn dậy sớm nữa, đi dạo quay về mang theo bữa sáng sẵn sàng, tác phong hành xử y sì đúc Bành Tinh Vọng.

Thường Hoa thực sự không ngờ sếp Khương sẽ khách sáo vậy, nhận đồ mà xấu hổ cảm ơn lia lịa.

“Đáng ra đây là việc bọn tôi phải làm mới đúng, cậu chu đáo quá, cảm ơn cậu nhiều lắm.”

Lo liệu xong xuôi Khương Vong mới để ý tiềm thức mình cũng tự động đặt vào tâm thế là con trai cả của Đỗ Văn Quyên, hắn cười xòa không giải thích.

Ngay từ ban đầu cả hai đã không ham hố danh lam thắng cảnh, đi cùng mẹ đến bệnh viện vẫn phấn chấn như thường.

Thai nhi ở tuần thứ 22 cần siêu âm hình thái học, phải nhịn tiểu xếp hàng rất lâu, sau đó siêu âm màu 3D kiểm tra và xét nghiệm máu cùng nước tiểu, xác định xem cấu trúc hình dáng và cơ quan nội tạng của thai nhi có phát triển bình thường hay không.

Khoa Sản chủ yếu là các cặp vợ chồng đưa nhau đến khám, cũng có số ít thai phụ khệ nệ xếp hàng một mình.

Đỗ Văn Quyên vào phòng siêu âm, dự kiến kiểm tra sẽ mất khoảng nửa tiếng đồng hồ, Khương Vong và Bành Tinh Vọng ở ngoài đằng nào cũng rảnh, anh lớn bèn ôm nhóc nhỏ ngồi trong lòng, cả hai cùng đọc quy trình kiểm tra toàn diện thai kì và loạt phổ cập kiến thức sinh nở.

Khương Vong độc thân 28 năm, thật sự chưa tìm hiểu về lĩnh vực này bao giờ, xem cứ ngài ngại, xong còn phải giải thích cho bé nhỏ các chữ thằng bé không biết nữa chứ.

Mới đầu mặt mũi Bành Tinh Vọng rất tung tăng, xem đến đoạn hình minh họa giải phẫu thì bỗng ngơ ngẩn.

Cậu bé ngoái đầu nhìn Khương Vong: “Sinh em bé phải đau thế ạ?”

Bé nắm tay lại cỡ bằng hổ khẩu, rồi mở rộng lên cỡ bằng đầu em bé sơ sinh.

“Cứ đẩy ra thế ạ?!”

Bản thân Khương Vong cũng đã chứng kiến đâu, hắn gật đầu cứng ngắc: “Đại khái vậy.”

“Ôi.” Bé nhỏ thở dài: “Vậy đúng là mẹ phải yêu em lắm.”

Không dưng Bành Tinh Vọng tìm lại được tự tin về sự hiện diện của mình.

—— Mẹ phải tốn công vất vả đến vậy mới sinh được mình ra, hẳn là mình vẫn quan trọng với mẹ lắm mà!

Khương Vong có biết sơ sơ về quá trình sinh nở, nhưng đúng là không ngờ mang thai phải kiểm tra đi kiểm tra lại kiểm tra tái kiểm tra hồi ngần ấy lượt, đọc danh sách các mục trên tờ rơi mà như làm quen một thế giới mới.

Chờ bước ra khỏi phòng Đỗ Văn Quyên chứng kiến biểu cảm một lớn một nhỏ tràn đầy kính nể, nhìn cô tựa một kì tích.

Đỗ Văn Quyên dở khóc dở cười: “Không phải căng thẳng thế đâu, không sao cả, kết quả tốt lắm.”

Bành Tinh Vọng trịnh trọng gật đầu, duỗi tay ôm lấy cô.

“Hai năm tới con sẽ ngoan ngoãn ở với anh Khương, không gây rắc rối cho mẹ đâu ạ.”

Khương Vong: “…?”

Quả đúng buổi sáng không ngốn nhiều thời gian, chiều họ cùng lái xe tới tháp quan sát gần đó chụp ảnh, thong thả dạo quanh con phố chợ dân gian dưới chân tháp.

Từ Châu phát triển sung túc nhờ ngành công nghiệp nhẹ và du lịch, quy hoạch bản đồ du lịch văn hóa rất tốt, khu phố mua sắm còn thuê hẳn diễn viên chuyên nghiệp biểu diễn rước kiệu đi cà kheo, thổi kèn tò te trầm bổng, rộn rã vô cùng.

Bành Tinh Vọng chạy vun vút giữa các gian hàng, lúc xem thợ kim hoàn gõ búa lúc lại xem mẹ chọn trâm cài, bưng cái ví nhỏ gặp gì cũng muốn mua tất.

Lát sau cậu bé mua cho Khương Vong chiếc kính râm màu bạc.

Phản chiếu lấp lánh ngập tràn sức sống.

“Anh ơi! Cool chưa anh!”

Khương Vong nâng chiếc kính râm 50 tệ, rơi vào ngờ vực.

“Nhóc thật lòng thấy anh hợp với cái này hả?”

Thường Hoa đứng cạnh cười ha hả: “Sao đâu, không quen đeo đem tặng bạn gái cũng được!”

Khương Vong định đáp mình lấy đâu ra bạn gái, tóm tạm một mống chữa cháy cũng có mỗi Quý Lâm Thu.

Lời đến sát mép lại thấy sai sai.

Hắn không nghĩ nhiều, cài kính râm ở cổ áo đi dạo tiếp.

Đỗ Văn Quyên ngó nghiêng thêm vài lượt: “Thằng bé chọn sành phết đấy chứ, hôm nay cậu mặc áo sơ mi xanh, màu sắc hợp nhau lắm mà.”

Tự nhiên sống lưng ưỡn thẳng tắp, Khương Vong đằng hắng giũ nhẹ cổ áo: “Thế ạ? Khéo quá.”

Lững thững lòng vòng, dần dà Thường Hoa bắt đầu chạm đúng mạch, giới thiệu về đặc sản nổi tiếng nhất ở đây – bút máy.

Trông bút máy Từ Châu không nổi tiếng bằng các hãng Nhật Bản chứ thực ra họ đã âm thầm chiếm lĩnh phần lớn ngành sản xuất bút máy trong nước, kĩ thuật tốt giá cả phải chăng hơn nữa vẻ ngoài cải tiến liên tục, các loại bút vỏ sứ hay mạ vàng đều cực đẹp.

Phố chợ dân gian cũng có mấy hàng bút trang hoàng cổ kính, đúng lúc Đỗ Văn Quyên đang dẫn bé nhỏ sang đối diện ăn bánh cuộn hành rán với bánh ngải cứu, Khương Vong bèn bảo Thường Hoa một tiếng, đi vào xem thử.

Tiệm này chuyên về kĩ thuật sứ men uốn dây kim loại, phong cách cung đình mỹ miều giống thời Khang Hy – Càn Long.

Khương Vong ngắm nghía hết cả dàn, tầm mắt dừng lại ở chiếc hộp trưng bày được đặt riêng một mình một góc.

Chất liệu từ nhựa cây, viền vàng hình hoa hồng, màu sắc pha trộn giữa lam sáng và lục thẫm tựa đêm hè đầy sao êm ả nằm mộng, sâu xa mà dịu dàng.

“Chiếc này bao nhiêu ạ?”

Chủ tiệm bút đang quan sát hắn chọn lựa từ nãy, giờ thì rất phấn khởi: “Mắt nhìn sành thế! Cái này tôi nhờ bạn mang nguyên đai nguyên kiện từ Ý về đấy, hàng không bán đâu!”

Khương Vong: “…Nhưng tôi chỉ muốn mua đúng chiếc này thôi.”

Chủ tiệm hơi bịn rịn, song cũng cực kì mong chia sẻ niềm đam mê dòng bút này với hắn, bèn cầm hẳn chiếc đèn pin ra soi thuyết minh cho Khương Vong xem chiếc bút đặc biệt ở đâu.

“Visconti, hãng lâu đời của Ý, cậu trông cái ngòi màu bạch kim kia, rồi thiết kế dáng thuôn chỗ thân bút nữa!”

Ông chủ thao thao bất tuyệt, kiểu mãi mới gặp được tri kỉ sẵn lòng lắng nghe.

“Không ngờ cậu lướt qua đã tia trúng ngay nó, hồi ấy bạn tôi xếp hàng mua cái dòng này rã rời suýt rụng chân luôn nhé!”

Có vẻ Khương Vong hơi mất tập trung, cũng có thể là đang chăm chú lắng nghe, lát sau hắn hỏi: “Vừa nãy chú bảo tên bút là gì cơ?”

“‘Đêm đầy sao’,” Chủ tiệm đắc ý: “kêu chưa, bút bình thường làm gì có tên như này!”

Khương Vong gật đầu: “Tôi mua, ra giá đi.”

Ông chủ thình lình nghẹn lời, bản thân còn chưa quyết có nên bán không, xoa tay ngập ngừng: “Cái này… hơi đắt đấy.”

“Không sao, bao nhiêu.”

Ông chủ ra giá hơn 2 ngàn tệ, còn phân bua thêm là đã trừ bớt chi phí xếp hàng và bay đi bay về rồi.

Khương Vong tiếp tục gật đầu, mở ví lấy thẻ: “Nhận thẻ UnionPay chứ?”

Ông chủ tiệm bút kinh doanh đã lâu, rất hiếm khi gặp dạng khách hàng không buồn mặc cả giống hắn, biểu cảm thảng thốt: “Hay là… tôi bớt cho cậu ít nữa.”

“Không cần đâu.” Khương Vong lắc đầu.

Hắn muốn tặng chiếc bút cho Quý Lâm Thu

Mặc cả thì lại thành sứt mẻ tấm lòng.

Tối hôm ấy Khương Vong đi dạo thẩn thơ dưới sân, thử nhẩm tính ước lượng xem hiện giờ Quý Lâm Thu đang làm gì, gọi tiếp cho anh.

Lần này chờ một lát mới kết nối.

Quý Lâm Thu chưa kịp trả lời Khương Vong đã lên tiếng trước: “Thầy Quý, tôi mua cho cậu chiếc bút máy đây.”

“Tôi cực cực kì thích cái bút này, nên muốn đem tặng cậu.”

“Cậu không được cất vào tủ đâu nhé, tốt nhất là phải dùng hàng ngày cơ.”

Hắn buột miệng không nghĩ ngợi, còn chẳng nhận ra lời mình nói chất chứa sự nũng nịu lẫn chuyên chế rất hùng hồn.

Quý Lâm Thu cũng bất ngờ vì vừa bắt máy đã thấy xổ một tràng, cười bất lực: “Anh cứ quyết định đơn phương thế hở?”

Khương Vong chợt phản xạ, bỗng dưng tỉnh ngộ mình lại ngáo rượu giả mất rồi, kêu ư một tiếng hệt con sói đuôi to.

“Cậu không nhận cũng được.” Hắn nói rất nhỏ: “Nhưng cậu mà không nhận là tôi buồn đấy, tôi sẽ im ỉm buồn lâu ơi là lâu.”

“Thầy Quý, cậu nỡ lòng nào.”

Nghe vậy Quý Lâm Thu phải nâng tay che mắt, tự lừa mình dối người động vào điều cấm kị.

Khương Vong cứ nói một chữ trái tim anh lại bỏng thêm một nấc, song anh không thể bộc lộ cảm giác này với hắn.

Che mắt nghe tới tận câu cuối cùng, bực hết cả mình nhưng cười thì rõ tươi.

“Khương Vong.” Quý Lâm Thu khẽ gọi tên hắn.

Bỗng gò má Khương Vong đỏ bừng, hắn dựa vào dàn dây leo kín tường chờ nghe nốt vế sau.

“Anh vẫn huênh hoang quá đi thôi.” Quý Lâm Thu vẫn đang che mắt, thì thầm mở miệng giữa bóng tối lặng thinh.

“Nhỡ tôi không chiều theo anh thì sao?”

Người đàn ông cong khóe môi, âm cuối biếng nhác đầy quyến rũ.

“Không, cậu sẽ mà.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn