Khu Hạc Hoa Cao Uyển xem như tiểu khu hàng đầu thành phố Hồng hiện tại cả về vị trí cơ sở vật chất lẫn quản lý, bao nhiêu cô dì chú bác đi chợ ngang qua đều phải dừng chân cảm thán đôi câu.
Song tiểu khu cao cấp mấy cũng sẽ có mẫu hình cụ bà cải tạo vườn hoa sang ruộng rau, chắc hẳn đây là truyền thống cần kiệm chịu khó quý báu.
Hộ này nằm cách nhà Khương Vong khoảng 7 8 căn, đại khái do con cái đi tỉnh ngoài làm ăn hết, căn nhà mênh mông chỉ có mỗi bà cụ Phùng trông nom.
Vườn hoa trước nhà rất rộng rãi, đủ để làm hẳn chiếc ao nhỏ nuôi cá koi hoặc lắp chiếc xích đu, gieo hàng loạt loại hoa.
Bà cụ Phùng thì chọn cuốc đất vun đất, đầu tiên dựng cái giàn cho bí ngòi mướp dưa chuột leo, hai khoảnh đất bên cạnh thì trồng thêm ít cải thảo và củ cải tròn.
Sau đó tưới nước bón phân đều đặn ngày đêm, cần cù chăm sóc.
Có lẽ bà đoán tiểu khu không cho nuôi gà vịt, dẫu sao chúng kêu quang quác thì ầm ĩ quá, còn dễ chui khỏi rào quây ị tè khắp nơi nữa.
Suy tính tái hồi, bà cụ bèn bê con cừu con dưới quê lên, đặt tên cho nó là Bông Tròn.
Cừu con mới dứt sữa chưa lâu, hôm nào trời trong xanh nắng đẹp sẽ được thả đi dạo quanh sân, thi thoảng ghé ruộng rau ăn cỏ dại. Nhỡ mưa rền gió lớn nó cũng biết nhấc móng chạy vào chuồng cừu dựng bằng tre nứa để trú, nằm xuống đống cỏ tranh đánh một giấc yên ả ngon lành.
Ban quản lý đã âm thầm lo bà cụ nuôi gà vịt ngan ngỗng từ sẵn, nào ngờ bà dắt con cừu về, đành cố gồng mình ghé trao đổi.
“Sau con cừu này lớn vẫn phải dắt đi bà ạ, không nhỡ hôm nào bất cẩn để xổng gây sự cố gì, bà cũng áy náy mà đúng không ạ?”
Bà cụ Phùng vội nhất trí lia lịa, về nhà bà ôm chú cừu con vào lòng như ôm cháu mình thật lâu.
Bành Tinh Vọng đặc biệt quý con cừu, cậu bé phát hiện ra nó ngay ngày đầu tiên chuyển tới, sau ấy sáng tối đến trường về nhà đều phải đi ngang qua chào hỏi nó, còn nhổ hết cỏ đuôi chó với cỏ linh lăng trong vườn hoa nhà mình mang cho nó ăn.
Cuối tuần hễ rảnh rỗi lại tót sang xem, mới đầu chỉ bám quanh hàng rào, về sau bà cụ quen thuộc quá rồi, bèn đưa hẳn bé con chiếc chìa khóa cổng để đỡ đần chăm nom.
Khương Vong lo trẻ con gây phiền toái cho người già neo đơn, cất công xách lẵng hoa quả đến thăm hỏi xin lỗi, bà cụ cười ha hả bảo họ cứ thoải mái tự nhiên thôi.
“Bà ở một mình cũng buồn, nhìn thấy mấy đứa là vui lắm, cứ sang, cứ sang nhé.”
Từ khi trưởng thành Khương Vong không bộc lộ tình cảm nhiều nữa, song thi thoảng hắn cũng đồng hành với Bành Tinh Vọng qua hỗ trợ bà cụ tưới nước quét dọn vườn tược, thong thả ngồi cho cừu ăn dưới nắng chiều.
Mãi xong Bành Tinh Vọng nghe tin bên phía ban quản lý, đi thăm Bông Tròn mà cứ căng thẳng, trước lúc về còn nấn ná vịn hàng rào tỉ tê với nó.
“Mày phải ăn chậm, lớn chậm thôi.”
“Đừng có lớn nhanh quá đó nha.”
Đại khái chắc tại hồi tưởng trải nghiệm ban đầu tưởng suýt bị cắt thận của mình nên hai câu này bé con nói mang sức đồng cảm mãnh liệt.
Khương Vong đứng đó im lặng, tiếp tục đi bộ theo Tinh Vọng về nhà, đang chuẩn bị mở cửa thì tự dưng cất tiếng không đầu không đuôi.
“Nhóc cũng ăn chậm chậm, lớn chậm chậm thôi.”
Bé con nghiêng đầu: “Ớ?”
Trùng hợp Quý Lâm Thu đẩy cửa đi ra đổ rác, bèn tò mò liếc mắt: “Nói chuyện gì đó?”
Bé con cũng thắc mắc: “Không biết luôn ạ.”
Thầy Quý bật cười, gọi cả hai vào bếp cùng.
“Thư kí bên anh mang đủ hết máy đánh trứng, lò nướng, nguyên vật liệu rồi đây, lo anh làm hỏng nên chu đáo mua hẳn gấp 3 nguyên liệu, giờ vẫn còn sớm, mình thử xem sao?”
Khương Vong hơi bất mãn: “Gấp 2 là được rồi, tôi thông thái sáng…”
Quý Lâm Thu lật tay lấy ra hai tờ A4: “Trông cũng phức tạp, anh đọc chưa?”
Khương Vong đọc nhẩm 10 dòng.
“Thầy Quý… mình thử chung chứ ha?”
Quý Lâm Thu cũng biết tỏng, anh đeo tạp dề vào cùng hắn.
Sắp sửa sang tháng 10, không khí lạnh đã lặng lẽ lan tràn từ rừng núi, hiu hắt thấu xương, hứng gió thôi là dễ cảm ngay.
Khương Vong thích thoải mái, về phòng thay bộ đồ ngủ mặc nhà trước rồi mới quay ra đeo tạp dề.
Hai người chạm mắt nhau, không dưng đều thấy đối phương núng nính muốn nhéo cho cái.
Vóc dáng Khương Vong cao ráo với khung xương rộng, mặc áo ngủ nhung xám đậm trông như chưa tốt nghiệp đại học, khí thế áp đảo khi đàm phán kinh doanh phai nhạt hẳn.
Quý Lâm Thu thì mặc áo len màu nâu nhạt, trông chất áo rất mềm, tóc con vén gọn rủ bên tai, ôm chắc phải thích lắm.
Khương Vong rục rịch liếc thêm giây lát, ánh mắt dừng lại ở khối ngọc trắng nơi cổ tay phải anh.
“Làm đồ ngọt dễ lem nhem, hay tháo tạm ra đã?”
Nghe vậy Quý Lâm Thu nâng tay lên, lắc đầu: “Không sao, tôi sẽ cẩn thận.”
Khương Vong quan sát chiếc vòng, phát hiện màu sắc thành phẩm cực tốt.
Chất ngọc mượt mà trong veo, không một tí ti kẽ nứt hay vết ố, loáng mướt tựa chiếc âu đựng tuyết khẽ nắm vào tay.
Hồi bé chỉ lo ngắm thầy, chưa từng chú ý kĩ món đồ này.
“Ngọc tự nhiên hạ nguồn à?”
“Anh am hiểu nhỉ.” Quý Lâm Thu giơ cổ tay ra trước mắt hắn, nâng chiếc vòng ngọc mỡ cừu đầy hoài niệm: “Bố tôi đi dạy tình nguyện ở Tân Cương mang về cho tôi, tôi đeo suốt từ năm mười mấy tuổi đến giờ.”
“Hóa ra bác trai cũng là giáo viên?”
“Ừ, giáo sư vật lý ở đại học, nghỉ hưu xong được mời lại về quê ở tỉnh bên cạnh dạy trung học, không chịu ngồi chơi xơi nước.” Quý Lâm Thu nhớ trước đó Khương Vong đã ghé thăm bố mình vài lần, bèn tự động phân bua theo phản xạ.
“Bố tôi… từ hồi bị bệnh trông ốm yếu chứ thực ra ngày xưa khỏe khoắn lắm, còn thích đi bơi mùa đông cơ. Mỗi tội dạy học… ảnh hưởng sức khỏe quá.”
Chợt Khương Vong nhận thức được gì đó.
Nếu hắn chưa từng quay lại, tối đó không thể chở Quý Lâm Thu chạy tới giữa đêm, giúp bố anh tìm giường nội trú, liệu mọi việc có rẽ sang hướng khác?
Người đàn ông tách khỏi dòng suy nghĩ, chuyển đề tài như muốn che giấu bí mật.
“Trông màu đẹp thật, tôi sờ thử được không?”
“Dĩ nhiên.”
Quý Lâm Thu ghi nhớ lời bố dặn “Quân tử vô cớ, ngọc bất ly thân” nên chỉ nghiêng người về trước, đặt hờ tay trên lòng bàn tay hắn.
Khương Vong nhớ kĩ xảo hồi xưa bạn bè hướng dẫn, v**t v* mặt ngọc phía ngoài cổ tay anh thật tỉ mỉ.
Mướt mịn trơn tru, óng ánh trong trẻo.
Ngón tay lướt từ thân vòng tới cuối, đầu ngón còn khẽ miết nhẹ một cái.
Không dưng Quý Lâm Thu cắn môi, kiểu phải kiềm chế trước sự chòng ghẹo nào đó.
Khương Vong thì đang thật lòng hâm mộ anh có bố tặng ngọc cho để đeo mọi lúc mọi nơi nên bỏ lỡ mất biểu cảm của Quý Lâm Thu, hắn rút tay về buộc dây tạp dề.
“Hầy… để hôm nào tôi kiếm cho Bành Tinh Vọng một chiếc.”
Mình tự mua tặng mình, ngượng vãi.
Quý Lâm Thu nhận ra sự mất tập trung của bản thân, mau chóng đáp lời.
Vừa đeo tạp dề vừa thầm cảnh cáo trong bụng.
Suốt ngày nghĩ ngợi vẩn vơ cái gì ấy nhỉ.
Món bánh ngàn lớp socola, bảo đơn giản thì cũng đơn giản thôi.
Pha bột bánh crepe trước, sau đó rán lần lượt từng lớp bánh một, đặt chồng lên nhau dạng như bánh kẹp nhân bán sỉ.
Tiếp đến chuẩn bị nhân kem theo vị tương ứng, xếp từ từ một tầng bánh rồi một tầng kem, ghép tầm khoảng hai mấy lớp thì cố định mặt trên, rắc ít bột cacao là xem như thành công rồi.
Quý Lâm Thu dịch cực kì chi tiết, từ khâu đánh kem tươi với đường bột tới trạng thái nào thì đạt, cho đến nên rây bột thành mấy lần, rán bột trên lửa nhỏ mấy giây, tất cả liệt kê vô cùng cặn kẽ.
Khương Vong đối chiếu các trang với nhau, phát hiện điểm khác biệt.
“Hóa ra 8 trang tiếng Anh dịch ra sẽ rút gọn còn 2 trang thôi á?”
“Không hẳn thế,” Quý Lân Thu chỉ vào hai khổ nằm trên: “từ đây đến hết là họ giới thiệu nguồn gốc món bánh thôi.”
“Hình dáng tương tự xuất hiện lần đầu ở thành phố Szeged của Hungary, sau đó quán Café de la paix cạnh nhà hát Garnier ở Paris thiết kế lại, 2 năm trước họ cải tiến cách trình bày rồi đặt tên là Cinq Cents Feuille, tức bánh ngọt 500 tầng.”
Quý Lâm Thu nói tiếng Pháp rất hay, dù chỉ đọc xen kẽ vài từ cũng đủ thấy rõ sự thành thạo trơn tru, chuẩn chỉnh nhẹ nhàng.
Khương Vong nhìn sang anh đầy mới lạ: “Cậu biết cả tiếng Pháp hả?”
Quý Lâm Thu nín cười chọn lấy một trang đọc nguyên cả đoạn dài tiếng Pháp cho hắn nghe, dễ dàng đơn giản nhã nhặn tỉnh bơ.
“Lúc đưa tài liệu cho tôi anh không nhìn kĩ xem nó là tiếng gì à?”
Khương Vong phì cười: “Thảo nào tôi đã nghĩ sao tiếng Anh này lại lẫn lộn lắm phiên âm thế mà.”
Bành Tinh Vọng đang ngồi làm bài tập gần đó, nghe vậy góp lời cùng: “Thầy Quý ngầu quá đi! Em cũng muốn học!”
Quý Lâm Thu được khen cười cong cả mắt, giảng giải nốt phần sau cho cả hai.
“Quán cà phê Pháp này còn sáng tạo điểm nhấn riêng về bán hàng. Họ cung cấp 6 lựa chọn vị bánh, thêm nữa mỗi tháng đều làm mới một lần, đổi gió cho khách hàng.”
Khương Vong nghe thấy cây vàng bạc tài lộc đang leng keeng luôn rồi.
“Họ làm 6 loại, vậy mình có thể chơi hẳn 20 loại.”
Quý Lâm Thu tưởng hắn đùa: “Lấy đâu ra được nhiều thế?”
“Socola, dâu, matcha, xoài, kiwi, ruốc.” Khương Vong tư duy nhoay nhoáy, xòe ngón tay đếm với anh: “Sầu riêng, kem cheese muối biển, oreo, đậu nành, thanh long, thêm quả red velvet cherry nữa, đủ chưa?”
Quý Lâm Thu hoàn toàn chưa nghĩ tới, sửng sốt hỏi: “Thêm sầu riêng vào bánh ngọt được hả?”
Khương Vong định đáp theo phản xạ là 20 năm sau ngoài phố ngập tràn món tráng miệng vị sầu riêng, nhưng rồi phải cưỡng chế phanh gấp, gật đầu liên hồi.
Bỗng nhiên hắn nuối tiếc.
Thực sự rất muốn dẫn cậu ấy tới mốc 20 năm sau thăm thú.
Ở đó có món ngọt ngon nghẻ, tàu cao tốc phủ sóng khắp nơi, trường học tiến bộ cởi mở.
Chắc chắn thế giới ở đó cũng sẽ cực tử tế với cậu.
Hai người chia nhau tờ công thức, một phụ trách khuấy bột một phụ trách đánh kem cacao, tranh thủ xong sớm tổng kết kinh nghiệm sớm, sau đó sẽ quay video thêm một lượt để nhân viên vừa xem vừa học theo.
Quý Lâm Thu vận dụng kinh nghiệm hồi trước nướng bánh dầu hành vào đây, be bét không ngoài dự đoán.
Miếng đầu dính chảo, miếng thứ hai rách toạc quá nửa, miếng thứ ba rìa chín mà giữa thì sống.
Rán hỏng đến miếng thứ tư, cuối cùng anh cũng cười khẽ chửi đệt một tiếng.
Khương Vong đang rắc đường dở ngoái đầu trông anh, quên xừ luôn rốt cuộc mình đã cho được mấy thìa.
Bắt gặp ánh mắt từ hắn Quý Lâm Thu vẫn đường hoàng thản nhiên: “Làm sao?”
“Cuốn hút lắm,” Khương Vong thấu hiểu ấn like: “chửi rất êm tai, sau nhớ chửi nhiều lên.”
Quý Lâm Thu nghĩ bụng quả nhiên hai thằng đều dở người, hít thở hòa hoãn tiếp tục rán bánh với hắn.
May sao đoạn sau nhớ ra đọc lại công thức, để lửa nhỏ theo hướng dẫn mới rán được mẻ bánh phẳng từ chiếc chảo đáy bằng, rồi ghép từng lớp một lên cùng Khương Vong.
Đến được tầng thứ 25 là chiếc bánh bắt đầu có dấu hiệu ngả nghiêng, giống tòa thổ lâu Phúc Kiến xây nên nhờ kem tươi và bánh mềm.
Quý Lâm Thu cầm dao chà láng tỉ mỉ chăm chút chỗ kem ở phần rìa, rắc thêm đường bột mong mỏng, nhoáng cái trông chiếc bánh đã đẳng cấp hẳn.
“Gài thêm biển tên cửa hàng mini ánh kim nữa, bảo là nhập khẩu từ Pháp người ta cũng tin.” Anh bật cười.
Khương Vong thì đang trông chỗ kem cacao dính lớt phớt trên ngón tay anh.
Da Quý Lâm Thu trắng sáng lóa, đặt cạnh chấm kem màu socola trông càng thêm mướt mát.
Kem tươi cứ thoắt lên thoắt xuống theo động tác của khớp ngón tay, hoa mắt chóng mặt.
Người đàn ông chậc một tiếng.
Muốn l**m đi ghê.