Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 31

Chắc Quý Lâm Thu bị nồi lẩu cay xông hơi mất rồi, Khương Vong ỏn ẻn thế xong trời xui đất khiến anh lại đồng ý thật.

Đáng ra anh đã tính toán quyết sẵn, cứ tránh né nơi ấy đến cùng là được, đừng phí hoài thêm một giây một phút nào nữa.

Nhiều khi cả quá khứ lẫn gia đình đều giống xoáy nước tăm tối, hơi lại gần chút chúng sẽ hút cả ánh sáng đi.

Chỉ cần quay về nơi ấy con người ta sẽ trở nên nóng nảy, bực dọc, giao tiếp cũng là điều bất khả thi.

Sau đó chán nản buông xuôi, thả mình thành vật họp theo loài.

Khương Vong không ham hố hoạt động đón Tết dân gian gì cả. Thuần túy bởi hắn ngứa mắt trước việc những kẻ khác dằn vặt Quý Lâm Thu thôi.

Bản thân mình rỗi hơi ức h**p một tí nó khác.

Triết học cuộc đời ở Khương Vong chỉ gói gọn 2 điều, ‘Gặp biến dứt khoát đừng xoắn xuýt’ và ‘Có vấn đề giải quyết là xong’.

Gặp phải biến cố, nếu chưa giải quyết vấn đề thật triệt để rốt ráo bùng nổ thì về sau có trốn xa đến mấy rắc rối vẫn sẽ luẩn quẩn dai dẳng, biết đâu một ngày đẹp trời nó còn bất ngờ trồi lên rủa cho mình phát.

Quý Trường Hạ gần như không dám tin công cuộc thuyết phục được thu xếp đơn giản vậy.

Cô cúi gằm, ăn non nửa bát sách bò tươi cay xây xẩm mặt mày mà trán chưa hề thấm mồ hôi.

Mãi tới tận khi bữa cơm chuẩn bị kết thúc giống thanh tiến trình cuối cùng cũng tải xong, cô mới đột ngột đứng bật dậy giơ chén.

“Anh Khương, em xin mời anh một chén! Thật đấy ạ, thực sự rất rất cảm ơn anh!”

Khương Vong dở khóc dở cười, đặt miệng cốc rất thấp.

“Thế chờ Tết là tôi ghé làm phiền đấy nhé, xin cảm ơn hai anh em trước.”

Quý Trường Hạ không nấn ná ở thành phố Hồng, như thể lo sẽ quấy rầy họ.

Ban đầu Quý Lâm Thu định hôm sau sẽ dẫn em gái đi dạo thăm thú xung quanh, sang nhà sách của Khương Vong uống cốc cà phê sắm sửa linh tinh, nào ngờ cô đi nhờ xe lên tỉnh thành từ sáng sớm, còn cất công nhắn tin dặn dò anh ăn uống đúng giờ, chăm sóc bản thân đầy đủ.

Thấy em gái bỏ về hớt hải cập rập, trông Quý Lâm Thu cũng không được nhẹ nhõm.

Anh chôn chân thật lâu ở cửa căn phòng khách trống rỗng, cảm giác vốn muốn cố gắng níu kéo đôi điều song đã lại vuột mất thời cơ lần nữa.

Kì lạ thay, Khương Vong cũng mất tăm mất tích.

Hôm nay cuối tuần, theo lý thuyết Khương Vong phải gạt hết công việc ngủ lăn lóc trời đất, lấy cớ cực kêu là ‘sạc đầy pin cho não’ mới đúng.

Quý Lâm Thu tưởng hắn lái xe chở Quý Trường Hạ đi, kết quả là mãi 12 rưỡi trưa người đàn ông mới thong thả ngân nga lượn về.

“Tôi với Tinh Vọng ăn rồi, để phần canh cho anh trong bếp đấy.”

Nhìn lướt qua Quý Lâm Thu đã phát hiện hắn hơi khang khác, ngay sau đó vệt sáng vàng lập lòe xẹt ngang tầm mắt, anh mới thấy rõ vành tai đối phương.

“Anh… đi bấm khuyên à?”

Khương Vong bước mấy bước tới chỗ anh, chống hai tay về trước đầy khoe khoang, góc mặt nghiêng anh tuấn chợt dí vào sát sạt.

“Ngầu chưa.”

Hắn bấm một lỗ ở đoạn trên vành tai trái, khuyên tròn vàng thật xuyên nửa vòng qua sụn, sẽ đong đưa nhè nhẹ theo cử động của hắn.

Làn da hắn thiên màu tối, phong thái nghênh ngang phóng khoáng hệt con ngựa hoang.

Bình thường người ta đeo trang sức vàng thật sẽ khiến da đen hơn đã đành, còn cứ có phần kém sang.

Song Khương Vong điểm xuyết khuyên vàng nơi tai trái thì lại giúp nổi bật thêm vẻ cao quý.

Ung dung ngạo nghễ, nở nụ cười mà ánh sáng trong mắt cũng tỏa ra rạng rỡ.

Bành Tinh Vọng đang lau chùi dở kệ tủ trong bếp, nghe tiếng bèn chạy ào qua hóng.

“Woa —— anh ơi anh không đau ạ!”

“Trời nóng dễ nhiễm trùng,” Quý Lâm Thu kiểm tra xem hắn đã mua thuốc bôi chưa: “anh cẩn thận bị viêm tích mủ đấy.”

“Đi bấm ở bệnh viện hẳn hoi mà, …ấy không phải trọng điểm.” Khương Vong chưa thấy anh khen mình bèn nhích lên thêm xíu nữa: “Khen tôi đẹp trai đi, mau mau.”

Giờ Quý Lâm Thu mới tạm yên tâm phì cười: “Ai ngờ vừa sáng tinh mơ anh đã chơi lớn thế.”

“Đúng là ngầu.” Anh cảm giác lại có thứ gì đang rục rịch lỏng lẻo trong lòng, vừa nói vừa lẳng lặng áp bớt tín hiệu kì cục này đi: “Màu vàng hợp anh lắm.”

Bành Tinh Vọng kiễng chân muốn ngắm, Khương Vong hợp tác cúi người thấp xuống.

“Đẹp ghê ha,” Bé nhỏ nhớ ra vấn đề, tự dưng hơi buồn buồn: “nhưng thế này thì anh không đi đón em được nữa rồi.”

Khương Vong không hiểu logic giữa hai mệnh đề này ở đâu.

“Cô Hứa, cô chủ nhiệm lớp bọn em ấy ạ, cô ghét nhất người lớn đeo trang sức bấm lỗ tai, đặc biệt là nam giới.” Bành Tinh Vọng nói ủ ê: “Anh mà đeo cái này đến cô sẽ gọi anh là lông bông, đầu gấu chợ Mơ, đồng tính ẻo lả.”

Quý Lâm Thu chợt nín thở.

Chưa đợi anh có phản xạ khác, Khương Vong đã bật cười luôn: “Cứ cô Hứa nói thì nhất định sẽ đúng à.”

Lần đầu Bành Tinh Vọng gặp câu hỏi như thế, cậu bé ngây ngẩn chốc lát rồi đáp: “Nhưng hồi trước thành phố mình có một cụ già nhặt đồng nát thích mặc váy cài kẹp tóc, bao nhiêu ông bà hội chơi bài đều nói ông cụ ấy thế ạ.”

Khương Vong ngồi xổm xuống nhìn thẳng với bé, kiên nhẫn bóc tách: “Thế lúc ông cụ không mặc váy thì những người bình phẩm đó sẽ ân cần săn sóc ông cụ hơn à?”

“Ui, không ạ, vẫn bất lịch sự lắm.”

“Vậy việc mặc váy có gây hại đến người khác, có cần phải bị giam giữ không.”

“Hình như cũng không ạ.”

“Cho nên, nếu ông ấy muốn chưng diện cho mình ưa nhìn hơn chút thì sao lại cấm ông ấy nhỉ.”

Khương Vong chạm vào chiếc khuyên vành tai của mình ngay trước mắt Bành Tinh Vọng, nụ cười sáng ngời bình thản.

“Anh chính là người siêu tự luyến đây.”

“Ngày nào anh cũng mong rời nhà với hình ảnh lấp lánh chói lóa nhất, sao cho tất cả mọi người bắt gặp đều phải buột miệng khen uầy sếp Khương ngầu vãi.”

Dứt lời hắn ngẩng mặt ngó Quý Lâm Thu, người nọ bất đắc dĩ lặp lại phụ họa.

“…Công nhận sếp Khương ngầu thật.”

“Nhóc trông, đến thầy Quý còn ngả mũ trước dung nhan của anh.” Khương Vong được khen vô cùng hài lòng, vỗ vai Bành Tinh Vọng tiếp tục: “Chờ lớn lên xong nhóc muốn bấm mấy lỗ khuyên tai tùy ý, thích nhuộm tóc thành màu tỏi tây cũng chơi luôn.”

Có vẻ Bành Tinh Vọng đã hiểu, cậu bé ngước lên trông thầy Quý.

Ánh mắt chợt lấp lánh vẻ ao ước.

“Thầy Quý mà đeo khuyên tai chắc hẳn phải đẹp lắm.”

Sợ Quý Lâm Thu hiểu nhầm, bé con cuống quít bổ sung: “Mình tinh trên tivi đều thế ạ! Chỗ d** tai sẽ có viên đá quý đẹp ơi là đẹp!”

Quý Lâm Thu từng nảy ra ý định này từ lâu lắm, nghe thế anh cười bó tay: “Giáo viên nam không được phép đeo khuyên, nếu thầy đi bấm lỗ bây giờ thì phải đeo tạm cái gì đó giữ lỗ khuyên khỏi tịt lại, nên chưa khả thi mấy.”

“Vậy dùng khuyên kẹp cũng được.” Khương Vong tỉnh bơ vô tư: “Đi, hôm nào sẽ đi chọn với cậu.”

Bành Tinh Vọng chơi dưới nhà một lúc rồi đi lên gác trải chăn ga, hai người lớn ngầm chấp thuận suy nghĩ chân chất của cậu bé là gán tiền phòng bằng công lao động, nán lại phòng khách bôi thuốc.

Bệnh viện kê thuốc xịt sát trùng và hai loại thuốc bôi tương ứng, cần bôi 3 lần mỗi ngày.

Hồi trước Quý Lâm Thu từng bôi thuốc cho các em học sinh vài lần, anh đang đánh giá đây là chuyện nhỏ tiện tay đỡ đần thôi.

Chờ đến lúc Khương Vong tháo khuyên sụn ra ngồi xuống trước mặt thật rồi, anh mới phát hiện mình không vào việc nổi.

Người Khương Vong rất thơm.

Không phải mùi hương đến từ bột giặt, sữa tắm hay dầu gội.

Mà là mũi hormone của một người đàn ông 27 tuổi.

Giống ánh nắng trong mát khi trời chuyển từ hè sang thu, óng ánh rọi tràn mặt đất, thiêu đốt lá khô cỏ dại chớm xém.

Anh ngửi được vị bạc hà của nước dưỡng sau cạo râu hắn dùng, ngửi được vị ấm áp như đã ôm lấy mặt trời xung quanh hắn.

Thậm chí cả mùi đăng đắng chưa phai hẳn ở mặt nghiêng cổ áo bởi thuốc lá ám hôm qua.

Từng li từng tí lởn vởn tựa chú cá quẫy đuôi lượn lờ, khiến hơi thở Quý Lâm Thu trở nên gượng gạo.

Anh không nên áp sát một người đàn ông đến thế. Có vẻ anh bị nhạy cảm quá với hormone của đối phương.

“Hửm? Không tìm thấy à.” Khương Vong đưa lưng về phía Quý Lâm Thu, duỗi ngón tay chạm vào cạnh tai: “Đây nè.”

Quý Lâm Thu cúi đầu rút que tăm bông, hơi hối hận vì đã dọn sang đây sống.

Đáng ra anh phải ở riêng tiếp mới đúng.

Xịt thuốc đầu tiên, sau đó lần lượt bôi từng loại thật tỉ mỉ.

Quý Lâm Thu cố giữ khoảng cách, cúi người chấm thuốc cho hắn, không muốn tiếp xúc cơ thể với Khương Vong.

“Cậu chống vào vai tôi được mà.” Khương Vong ngoái lại ngó thử, chứng kiến Quý Lâm Thu ngần ngừ thì phồng má dài giọng: “Thầy Quý —— mình thân quen ngần nào rồi thầy Quý còn e dè cái này.”

Cứ làm nũng là hắn giống y Bành Tinh Vọng, trẻ con vô cùng.

Quý Lâm Thu thở dài trong bụng, nhức đầu thay thói xuề xòa vô tư của trai thẳng.

“Anh đừng ngó ngoáy, cẩn thận tôi chọc tăm bông trúng tai anh giờ.”

Khương Vong bèn ngoan ngoãn ngồi im bất động, tay nghịch chiếc khuyên sụn vàng, xem vệt sáng từ nó lấp ló qua lại.

“Tôi chọn cái này mất tận hơn tiếng đồng hồ.” Hắn nhỏ giọng bảo: “Sợ chọn xấu quá cậu cười tôi.”

“Sao phải cười anh?” Quý Lâm Thu chuyển sang tập trung với vết thương ở vành tai hắn, tỉ mẩn lướt rìa tăm bông qua chỗ ửng đỏ.

Mãi lúc sau Khương Vong mới đáp lời, nghe giọng hơi chua chát.

“Tại vì… lâu nay tôi rất hâm mộ cậu.”

“Thầy Quý có ngoại hình cực ưa nhìn này, biết hát biết đàn guitar, giỏi tiếng Anh nữa.”

“Đọc rất nhiều sách, hiểu biết sâu rộng.”

“Tôi nghĩ tái nghĩ hồi, tóm lại tôi cũng phải chăm chút tút tát mình cho sáng sủa tí mới cộng thêm ít điểm được nhỉ.”

Hắn bộc bạch suy nghĩ bằng thái độ hệt cậu học sinh cấp 3, ẩn chứa sự kính nể trước thầy Quý.

Và giống một người trưởng thành đang cố gắng đứng cạnh Quý Lâm Thu ngang hàng nữa, không hề cợt nhả mà rất đỗi nghiêm túc.

Quý Lâm Thu đặt chiếc tăm bông xuống, thu dọn chỗ thuốc cất chung vào hộp.

“Anh có gu lắm.” Anh ra hiệu cho hắn đeo lại khuyên rồi nhìn sang gương.

“Hồi trước tôi từng chỉ chỗ cạnh cổ gần d** tai anh có nốt ruồi nho nhỏ, nếu không quan sát kĩ sẽ tưởng cố tình chấm phá ở đó.”

“Bấm lỗ ở d** tai thì lại không đẹp bằng. Như bây giờ là vừa vặn.”

Khương Vong huýt sáo một tiếng, vênh váo trở lại.

“Mai dẫn cậu đi làm một lỗ luôn.”

“Khỏi, muốn bấm cũng phải chờ hè sang năm.”

Khương Vong đáp lời, vươn tay sang chạm tai phải anh, lòng bàn mang chai mỏng sượt qua vành tai.

“d** tai cậu tròn trịa, hợp bấm khuyên lắm.”

Có một tích tắc máu trong người Quý Lâm Thu như bị điện giật, anh chôn chân tại chỗ ngước mắt nhìn hắn.

Người đàn ông còn đang bận chọn lựa xem khuyên đinh khuyên rủ hay khuyên vòng hợp hơn.

Quý Lâm Thu phải ép mình lọc hết đống tâm trạng thừa thãi thêm một lần nữa.

Cảm giác cuối cùng bản năng ở anh cũng được đánh thức.

Nó đang nói với anh rằng người đàn ông đối diện đáp ứng chuẩn xác phạm vi ưu ái của anh, anh hoàn toàn có thể thích hắn.

Bằng sự mến mộ, bằng h*m m**n, bằng mọi ý tưởng thấp kém mà quấn quýt.

“Tôi lên gác trước đây, Tinh Vọng còn đang chờ tôi dọn đồ chung.”

Khương Vong đứng dậy xách hộp thuốc cất vào tủ, vẫy tay bảo: “Tối đi ăn ốc nướng không? Tôi chở cậu khao ~”

Quý Lâm Thu đưa mắt về, thấp giọng đáp: “Thôi.”

“Còn công việc chưa xong, hai người đi đi.”

Anh không dám nhìn vào mắt hắn.

-2-

Dạo này tình hình kinh doanh nhà sách gặp chút rắc rối.

—— Món cà phê hơi ế.

Sếp Khương không phải dạng người theo đuổi tuyệt đối hóa lợi nhuận, vậy nên vấn đề này đã bị gạt sang bên để đấy suốt bấy lâu.

Mãi đến một hôm đối chiếu sổ sách, phát hiện số hạt cà phê nhập về 3 tháng trước hãy còn tồn một nửa.

“Có mỗi học sinh cấp 3 thích uống dăm ba cốc chứ giờ các em cấp 1 cấp 2 mê tít trà sữa, bánh ngọt cũng bán được lắm ạ.” Nhân viên trực ca giải thích: “Mọi người ở thành phố cũng ngại cà phê đắng, ít ai gọi.”

…Khả năng do chưa đến thời quảng bá văn hóa đó.

Giống hiện tượng quả bơ phổ biến nhờ quảng cáo, dịp 11/11 ban đầu chẳng phải hội hè mua sắm gì hết, ở năm 2006 cà phê vẫn chỉ là thú tiêu khiển của thiểu số.

Uống trà chẳng thơm hơn à?

Sếp Khương kiểm điểm lại tư duy quán tính của mình, gọi nhân viên nội bộ mang thực đơn về điều chỉnh.

“Để thay bằng bánh ngàn lớp vị socola với xoài, bán thêm ít souffle là ngon ngay.”

Con gái cực kì chuộng dòng món ngọt này, chưa kể nguyên liệu phải chăng cách làm cũng đơn giản, không thể lỗ được.

Trông mặt mũi nhân viên phụ trách ghi chép đầy hoang mang.

“Bánh ngàn lớp? Loại bánh vỏ phết dầu hành nhiều lớp ở quán ăn sáng ấy ạ?”

“Su phờ lây?”

Khương Vong hơi chê bai: “Cậu lên mạng mà tìm, đừng cái gì cũng hỏi anh.”

Một lát sau nhân viên chạy về.

“Sếp ơi em tìm rồi, không có thật ạ.”

Khương Vong nghĩ bụng mày chơi anh đấy à, mở trang tìm kiếm ngay trước mặt cậu ta.

Cho đến nay mới có đúng 3 kết quả tra cứu liên quan, hơn nữa còn là minh họa tính cách thực ra không liên quan lắm, đúng là chẳng thấy công thức hướng dẫn đâu thật.

Lần đầu tiên sếp Khương bị khoảng cách không thời gian hạ gục.

Đùa hả, năm 2006 thông tin vẫn tắc nghẽn như này á.

…Chứng tỏ các món tráng miệng kia phải sau 2010 trở đi mới từ từ thịnh hành à?

“Để anh về xem lại.” Hắn đằng hắng: “Các cậu đi làm việc khác đi.”

Chắc chắn trang mạng nước ngoài phải có, về nhờ vả thầy Quý hỗ trợ dịch giúp, mình tự làm thử rồi hẵng dạy cho nhân viên là được.

Sếp Khương sở hữu sự tự tin vô căn cứ về khả năng học tập bếp núc của mình, chiều hắn nghỉ sớm ghé đón trẻ nhỏ tan học.

Ở cổng trường có tiểu thương đang vác gậy tre bán lồng dế.

Cỏ bấc đèn phơi khô sẽ ngả màu vàng nâu, vừa dẻo vừa chắc, cuốn gập mấy vòng là thành chiếc lồng bát giác.

Đầu cây gậy buộc một dãy dài lồng dế như treo dây chuông, âm thanh miên man ập thẳng tới hệt sóng thủy triều.

Khương Vong sắp quên béng là hồi xưa còn có đồ chơi kiểu này, bèn ngó nghiêng hỏi giá.

“3 tệ một lồng! Hai lồng 5 tệ thôi!”

Đúng lúc tốp học sinh đầu tiên tan sớm ùa ra trước, nghe thấy tiếng kêu thì chen lấn sà tới mua.

Khương Vong lấy tiền mua một chiếc, xách lồng thắt bằng cỏ đi vào trong.

Trùng hợp Bành Tinh Vọng vừa bước chân khỏi lớp, thấy hắn thì thoáng ngỡ ngàng rồi nhanh chóng cười lên.

“Anh ạ.”

“Hôm nay thầy Quý không dạy lớp nhóc à? Mình chờ thầy chút nhé.”

Cả hai đứng lại cạnh hành lang tầng 1, yên ắng chờ đợi.

Khương Vong táy máy cái lồng bát giác đầy hào hứng, chơi được một lúc mới nhớ ra đây là món quà vui vui mua cho Tinh Tinh, hắn đặt vào lòng bàn tay nhóc con.

“Thích không?”

Lo nửa đêm dế kêu ầm ĩ ảnh hưởng xóm làng, hắn cẩn thận dặn thêm: “Về nhóc đặt cái lồng lên ban công tầng 3 ấy, hàng ngày đút cho nó ít lá là sống được lâu lắm.”

Bé nhỏ nhận chiếc lồng bằng cỏ, tò mò lật xoay ngắm nghía, nói câu cảm ơn anh ạ.

Khương Vong lại đánh hơi thấy bất thường.

Hôm nay bạn nhỏ kém tung tăng.

Trông tinh thần vẫn ổn, nhưng có lẽ còn vấn đề nữa.

Giờ hắn chăm trẻ con cứ như quay xổ số hàng ngày, nhỡ tay thối là đảm bảo có biến.

Lúc này Quý Lâm Thu xách cặp đi xuống, trông thấy một lớn một nhỏ đứng cạnh lối đi đầu cầu thang thì ngây ngẩn.

“Anh Khương… cả hai đang chờ tôi à?”

“Ừm, về cùng luôn.” Khương Vong dắt tay Bành Tinh Vọng, cười híp mắt: “Cậu chưa về là nhà thiếu mất một người.”

Quý Lâm Thu hết cách với hắn, cầm bên tay còn lại của Bành Tinh Vọng, nhỏ giọng nói: “Không cần mất công đợi tôi đâu, có hôm phải tăng ca muộn lắm.”

Chợt Khương Vong nghiêng người nhìn vào mắt anh.

“Thầy Quý ngại rồi à?”

Quý Lâm Thu trợn trừng đáp trả.

Đến tận khi lên xe Bành Tinh Vọng vẫn chẳng nói năng là bao.

Từ nãy Khương Vong đã gắng xoa dịu bầu không khí, chờ xe từ từ nổ máy mới hỏi cậu bé có chuyện gì xảy ra.

Bé nhỏ rất mâu thuẫn.

“Chắc là em không nên kể,” Bé con băn khoăn: “…cũng tại em tự gây sự.”

Tuy giáo viên ở trường đề phòng gắt gao, song vẫn có một bộ phận trẻ con thích túm tụm bè phái bắt nạt nhau.

Đầu tiên bắt nạt Bành Tinh Vọng, về sau bắt đầu cười nhạo một bạn nữ khác có tật nói lắp nhẹ.

Cứ giờ giải lao là mấy đứa cả trai cả gái xúm vào dùng động tác và biểu cảm bắt chước cách cô bé nói chuyện, sau đó vây quanh hò hét gọi biệt danh của cô bé.

“Em… em đi sang định ngăn mấy bạn đấy.” Bành Tinh Vọng thấp giọng bảo: “Có khi em không nên gây sự với chúng nó.”

Hôm nay Quý Lâm Thu chỉ có tiết ở các lớp bên cạnh, nghe vậy ánh mắt anh lạnh hẳn đi.

Trước tiên anh quan sát xem người Bành Tinh Vọng có vết thương nào không, rồi mới hỏi han tình hình tiếp về sau.

“Chúng nó không dám đánh em, vì đều rất sợ anh cả.” Bé nhỏ thở dài, bỗng lại thấp thoáng già dặn.

“Xong chúng nó xúm vào quanh em hát bài ‘Trên đời chỉ mẹ là tốt nhất’.”

Trên đời chỉ mẹ tuyệt vời nhất, con nhỏ thiếu mẹ như nhánh cỏ. Rời xa vòng tay ôm của mẹ, hạnh phúc ở nơi nao.

Trên đời chỉ mẹ tuyệt vời nhất, con đang có mẹ con đâu hay, nếu hiểu được rằng mình may mắn, nằm mơ cũng phải cười xôn xao.

Trẻ con trông rất đơn thuần, tốt sẽ tốt thuần khiết và ác cũng sẽ ác rất tr*n tr**.

Con ngươi Khương Vong tối sầm, nỗi đau ẩn khuất trong lòng bị giẫm chung một cước.

Rốt cuộc ông nào đi viết cái bài hát ngu xuẩn này vậy.

“Vốn dĩ em định giải thích là thực ra em vẫn có mẹ mà, dịp Quốc khánh em còn chuẩn bị đến Từ Châu thăm mẹ.” Bành Tinh Vọng khẽ khàng kể: “Em sợ em càng nói nhiều chúng nó càng có cớ thọc ngoáy.”

Giây phút này Khương Vong vô cùng muốn dạy Bành Tinh Vọng cách đáp trả, càng chửi ghê gớm càng đâm trúng điểm yếu mới càng hay.

Song hắn cũng không mong nuôi nấng nhóc con thành người cay nghiệt.

Đột nhiên Quý Lâm Thu cất tiếng: “Quay đầu.”

“Quay đầu?”

“Cô Hứa chưa về đâu, hàng ngày cô ấy nán lại rất muộn.”

Hiện tại xe đã về đến cổng tiểu khu, Quý Lâm Thu thắt dây an toàn vào lại.

“Mình đến gặp cô Hứa.”

Khương Vong không chắc hậu quả của hành động này sẽ ra sao, nhưng hắn vẫn chọn cách tin tưởng anh.

Bỗng dưng Bành Tinh Vọng hốt hoảng.

“Mình đến gặp cô thật ạ.” Cậu bé bất an: “Liệu có làm to chuyện quá không ạ, thực ra em không để ý mấy thứ đó lắm đâu, hay thôi cứ cho qua đi ạ.”

Quý Lâm Thu duỗi tay vuốt tóc bé nhỏ.

“Tinh Tinh, một số việc phải để người lớn giải quyết.”

“Em không thể cái gì cũng ôm hết trách nhiệm về mình được.”

Tóc Bành Tinh Vọng lồng phồng mượt mà, chạm vào hệt bé chim non lông xù.

Quả đúng bà bác Hứa vẫn đang ngồi lại văn phòng chấm bài, đồ ăn trong hộp giữ nhiệt đặt cạnh đã nguội ngắt.

Nghe thấy tiếng gõ cửa bà bác mới ngẩng lên, tầm mắt săm soi vành tai Khương Vong trước tiên, giây lát sau vẻ nhăn nhó hiện ra trên mặt.

“Việc gì?”

Quý Lâm Thu dắt Bành Tinh Vọng vào, tường thuật lại một lượt đầu đuôi câu chuyện.

Bà bác cũng đã phiền phức đám trẻ con tới độ chai sạn thờ ơ, bóp trán bảo: “Cư xử quá đáng thật, để mai tôi sẽ gọi mấy đứa nó sang xin lỗi.”

Bành Tinh Vọng định gật đầu theo phản xạ, song Quý Lâm Thu kéo cậu bé ra chắn đằng sau mình.

“Em biết cô làm việc vất vả, nhưng cô Quý, có những việc không làm rõ công khai thì sẽ biến thành nhân nhượng.”

Hiếm khi thấy giọng anh nghiêm nghị đến vậy, khí thế xung quanh bất giác lan tràn mạnh mẽ.

“Việc này xảy ra hơn một lần rồi.”

“Lớp nào cũng có trẻ em yếu thế, mắc bệnh, bố mẹ ly dị, béo quá hoặc gầy quá, thông minh quá hoặc kém thông minh hơn, chúng bắt nạt hết bạn này rồi sẽ chuyển sang bạn khác.

“Cô Hứa, vế sau không cần em nói nhiều thêm chứ ạ.”

Thầy Quý trước mặt có phần xa lạ với Khương Vong.

Dường như thầy Quý luôn luôn hài lòng yên vị, chẳng bao giờ giận dữ.

Đây là lần đầu tiên mũi nhọn ở anh xuất hiện trong trạng thái công việc.

Bà bác Hứa nâng kính, quan sát Quý Lâm Thu lại một lượt từ đầu đến chân.

Bà bác chậm rãi mở miệng.

“Cậu thấy tôi nên nhúng tay vào cái chuyện nhỏ nhặt vặt vãnh này à?”

Quý Lâm Thu không hề chùn bước mà nhìn thẳng vào mắt cô giáo đàn chị.

“Cô nên ạ.”

“Hiện giờ chỉ là chưa xảy ra biến cố gì lớn thôi, thưa cô Hứa.”

Cuối cùng bà bác cũng nghe hiểu ý tứ cảnh báo, hồi lâu mới đáp một tiếng biết rồi, ra hiệu cho họ về.

Hôm sau lớp học tổ chức sinh hoạt chung thật, mấy đứa gây sự được mời lên bục giảng, liệt kê rốt ráo toàn bộ tội cũ, đồng thời mượn đó răn đe.

Bà bác không hơi sức nổi cơn, song thái độ châm biếm lạnh lùng vẫn có thể khiến học sinh khó ngóc đầu lên được.

“Xin lỗi bạn Bành Tinh Vọng đi.”

“Mấy đứa cũng nên xin lỗi toàn thể cả lớp, xin lỗi từng bạn một mình đã chế nhạo.”

Hội con trai con gái bị mắng xây xẩm mặt mày, cuối cùng đều cúi người nhận lỗi.

Trải qua vụ việc lần này, hiệu quả tác động tới Bành Tinh Vọng không phải cảm giác nở mày nở mặt.

Bé nhỏ như kiểu bỗng nhiên thông suốt một điểm nghẽn nào đó, tin tưởng người lớn trở lại.

Có vẻ cuối cùng cậu bé đã nhấc chân được khỏi đồng hoang trơ trọi bất lực, thử nắm lấy những bàn tay khác đang chìa ra.

Lúc Khương Vong nghe tin là hắn đang ngồi cạnh Quý Lâm Thu chờ bản dịch công thức bánh ngọt.

Quý Lâm Thu in tài liệu trên mạng ra, cầm bút máy hay chấm bài lên dịch lần lượt từng dòng, nét chữ thanh mảnh mạnh mẽ, mang vẻ đẹp mà chính chủ cũng chẳng ý thức được.

Vốn dĩ Khương Vong định dõi theo chữ anh viết, lan man xong tầm mắt dời lên hàng mi của thầy Quý.

Những khi êm dịu trông Quý Lâm Thu cực kì yếu ớt.

Giống con thỏ trắng bông xù, cắn cho một cái cũng chẳng dám kêu thành tiếng.

Thực ra thỏ trắng có thể cào cấu đá đạp đối phương máu me đầy mặt, xong xuôi còn tỏ vẻ chẳng hề liên can, vô tội tới độ thơ ngây.

Yết hầu Khương Vong chuyển động, cảm giác bị khiêu khích ngứa ngáy.

Tự dưng hắn rất muốn chạm vào vành tai xinh đẹp của Quý Lâm Thu, như muốn v**t v* con thỏ mình thích ấy.

“Nhìn tôi đăm đăm thế làm gì?”

“Hơi ngạc nhiên.” Khương Vong nằm nhoài xuống cạnh đọc các bước làm bánh crepe anh viết, nói chậm rãi: “Lâu nay tôi cứ tưởng cậu sợ cô Hứa.”

Chưa bàn Quý Lâm Thu có sợ không, bản thân Khương Vong thì sợ từ bé đến lớn, hàng ngày ghé văn phòng đều phải tránh xa bà bác lạnh lẽo vù vù này 5 bước, tuyệt đối không đến gần.

“Ừm, có sợ. Cô ấy nghiêm khắc với cả đồng nghiệp.”

“Thế sao… cậu còn phải dẫn Bành Tinh Vọng đến gặp cô ấy?”

Ngòi bút của Quý Lâm Thu dừng lại, lát sau anh viết tiếp.

350 ml sữa, 2 quả trứng gà.

30 gram đường, 130 gram bột bánh ngọt.

“Bởi tôi mong Tinh Vọng có thể tin thế giới này có trật tự.”

Giọng Quý Lâm Thu cất tiếng đáp lời rất trong vang trầm thấp, tròn vành rõ chữ từng tiếng một.

“Hi vọng em ấy đừng gặp gì cũng gồng gánh một mình, sống vô tư trẻ con hơn chút.”

“…Đây là cách tôi yêu thương em ấy.”

Khương Vong ồ lên, ngoẹo đầu gục vào cánh tay im ắng.

Thực ra hắn đang phải giấu mặt sau khuỷu tay, lặng lẽ cười toe.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn