Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 30

Từ đợt khai giảng, cứ gặp Quý Lâm Thu là lòng dạ Khương Vong chợt râm ran.

Trạng thái của người này ở trường và ở nhà rất khác.

Đôi khi sẽ bê nguyên trạng thái công việc về nhà, nửa đêm vẫn chấm bài soạn tài liệu chưa xong, thi thoảng đeo thêm chiếc kính gọng bạc tôn lên ánh mắt trong trẻo, nước da trắng lạnh.

Việc làm ăn bận bịu đến mấy, cách dăm ba hôm Khương Vong vẫn sẽ đến trường đón Bành Tinh Vọng tan học.

Tuy hàng ngày Tiểu học Hồng Sơn có 4 bảo vệ gác cổng song thực ra phụ huynh chỉ cần dúi điếu thuốc là có thể qua cửa vào thăm con, quen mặt rồi thậm chí chẳng cần thuốc nữa.

Thời điểm gần hết tiết cuối cùng là lúc đám trẻ con rục rịch nhất, thi thoảng Bành Tinh Vọng sẽ cố ý trông ngóng xem anh cả có đến đón mình không, nhỡ có thật thì chỉ khao khát vẫy đuôi thật lực, chờ đúng chuông reo là lập tức xông ra khỏi lớp nhào vào lòng hắn, nhõng nhẽo một hồi xong mới chịu thu dọn sách vở cất cặp.

Cũng chính những lúc này, Khương Vong sẽ bắt gặp Quý Lâm Thu trong vai giáo viên.

Tay thầy Quý luôn thường trực quyển sách hoặc quyển vở, đôi khi anh đang tập trung giải đáp vấn đề của phụ huynh với biểu cảm hơi lạnh nhạt, mà quay sang thấy trẻ con thân thiết chào tạm biệt thì lập tức nở nụ cười ấm áp.

Đáng ra Khương Vong không thích những người mang hai gương mặt đâu, nhưng đến lượt Quý Lâm Thu hắn cứ vô thức ngắm nghía thêm giây lát.

Cảm giác vẻ xa cách lẫn dịu dàng ở người này đều hút mắt như nhau.

Thậm chí hắn còn thích xem bộ dạng dữ dằn nghiêm khắc của thầy Quý, trông vậy chân thật hơn.

Trước giờ hết tiết Quý Lâm Thu sẽ giao bài tập về nhà, ngẫu nhiên liếc sang phía cửa sổ, nhìn thấy Khương Vong cười nhạt vẩn vơ mà trái tim cũng giật mình theo.

Tự dưng giống kiểu chạm mặt kẻ giữ chung bí mật.

Khương Vong từng chứng kiến hình ảnh chơi bời len lén phô trương ở anh, biết rõ thực tế anh không phải người thầy đẹp đẽ hoàn hảo mọi lúc mọi nơi.

Hình như điểm yếu nào đó của anh đã bị người đàn ông này nắm thóp, dù không hề mang ác ý song vẫn chấn động nhè nhẹ.

Hễ cả hai nhìn nhau bầu không khí sẽ gay go hẳn, làm người ta bất giác rịn mồ hôi.

Về nhà Quý Lâm Thu cũng phàn nàn rồi.

“Anh đứng ở cửa sổ nhìn tôi thế tôi không nhập vai nghiêm chỉnh được, dễ phụt cười lắm.”

“Thì cứ cười thôi.” Khương Vong thắc mắc.

“Giáo viên không nên cười nhiều, học sinh sẽ nhờn.” Quý Lâm Thu rất muốn thảo luận vấn đề một cách nghiêm túc, mỗi tội khó lòng nói lý với dạng phong cách xuề xòa: “…Sau này anh nhìn Bành Tinh Vọng ấy, đừng nhìn tôi.”

Phụ huynh Khương rất nghe lời, lần tới ghé đón trẻ chỉ đăm đăm giám sát xem Bành Tinh Vọng có học hành đàng hoàng không.

Nhưng rồi chính Quý Lâm Thu lại quen thói ngó hắn.

Khổ nỗi thầy Quý là thầy giáo, thầy vừa liếc ra cửa là đám học sinh cũng đồng loạt quay ngoắt sang cùng, y hệt khoảnh ruộng hướng dương bé vươn theo mặt trời.

Quý Lâm Thu: “…”

Khương Vong rất thích thấy anh như này, ghé đón em nhỏ đặc biệt chuyên cần, vậy là Bành Tinh Vọng cảm động vô cùng tận.

Anh cả yêu mình thực sự, sao anh lại tuyệt vời tới vậy cơ chứ.

Nào có hay ông anh cả chỉ nổi hứng đùa dai nhất thời, thọc ngoáy thầy Quý mến yêu của chúng nó thôi.

Hôm thứ 6 Khương Vong có mặt khá sớm, 15 phút nữa mới tan, hắn sợ ảnh hưởng tiết học của đám trẻ nên chọn hẳn góc chết thật xa đứng chờ.

Đang chơi rắn săn mồi thì bỗng có bóng người quen thuộc rảo bước đi ngang, sau đó thình lình vòng ngược lại.

Biểu cảm đối phương rất thảng thốt: “Anh Khương đúng không ạ?”

Xưa nay Khương Vong nhớ mặt phái nữ rất kém, đầu tiên hắn tưởng là đối tác làm ăn từng chạm cốc ở buổi nhậu, trông ngoại hình cô gái loáng thoáng tương tự Quý Lâm Thu mới nhớ ra.

“Cô là… em gái thầy Quý?”

“Vâng đúng rồi, em tên Quý Trường Hạ,” Cô gái trẻ tuổi bắt tay hắn, nét mặt cảm kích: “bố em được về nhà dưới quê chăm sóc nghỉ ngơi rồi ạ, nhờ phúc của anh, đợt trước có anh hỗ trợ thực sự là may mắn quá.”

Hóa ra em gái đặt tên Trường Hạ.

Thực ra ngũ quan Quý Trường Hạ rất xinh xắn, vẻ ngoài cao gầy dạng tri thức giống anh trai, song thần sắc lại bao phủ nét e dè câu nệ khiến ngoại hình cũng phai bớt sự sáng sủa, nghiêng về hướng nhạt nhòa thiếu nổi bật.

Nhìn cô gái Khương Vong lại nhớ tới Quý Lâm Thu, nay mới bất ngờ nhận thấy tính cách sẽ ảnh hưởng nhường nào đến tướng mạo.

“Cô đi từ tận Dụ Hán về đây à?”

“Dạ vâng, vừa khéo có người bạn đi xe về lấy đồ nên em xin nghỉ cuối tuần, xuống đây thăm anh trai.” Quý Trường Hạ không thạo giao tiếp, trong lúc trò chuyện hai tay vặn xoắn vân vê suốt, mắt buông thõng cúi gằm, tránh nhìn Khương Vong lẫn cảnh vật xung quanh: “…Bố mẹ dặn em trao đổi với anh, khuyên anh năm nay về nhà ăn Tết, nhưng nói thật, anh Khương, em cảm giác có khuyên anh ấy cũng vô dụng thôi.”

“Chắc anh chưa tiếp xúc với anh ấy nhiều ạ,” Mãi cô mới đủ dũng khí ngẩng đầu lên: “trông anh ấy dễ tính dễ chịu chứ thực ra lắm lúc cực kì ngang, đã quyết việc gì là căn bản không thể khiến anh ấy dao động quan điểm nữa.”

Khương Vong nghĩ bụng bọn tôi hơi bị quen đấy nhé, anh cô nào chỉ dừng ở ngang, anh cô còn chưa hết tuổi dậy thì, đang tìm cơ hội nổi loạn kia kìa.

Chuông hết tiết reo vang, đám trẻ đeo cặp sách nối nhau ùa ra, cả dàn mặc đồng phục kẻ sọc đen vàng trông hệt đàn cún lấm lem tung tăng ríu rít.

Quý Trường Hạ cực kì sợ anh trai, thậm chí chẳng dám vào gần tìm Quý Lâm Thu.

“Sao cô phải sợ,” Khương Vong chứng kiến rất tò mò: “cậu ấy cũng có mắng mỏ đâu.”

Giờ Quý Trường Hạ đã làm mẹ mà vẫn sợ anh lớn, cô căng thẳng mím môi lắc đầu.

Chưa đợi cô giải thích nguyên do, Quý Lâm Thu đã ôm giáo án thoăn thoắt bước ra, bắt gặp hai người họ thì chợt khựng lại.

Ánh mắt anh lập tức sắc bén hẳn lên.

“Đến đây sao không gọi trước cho anh?”

“Em… em sợ anh lại tránh mặt em,” Giọng Quý Trường Hạ yếu bớt, cô cúi gằm nói: “anh, bố mẹ bảo em ghé thăm anh, với dặn em nhắn anh là… năm nay nhất định phải về ăn Tết.”

“5 năm anh chưa về quê rồi.”

Quý Lâm Thu nhíu mày: “Đừng làm như kiểu anh đay nghiến gì em thế.”

“Trường Hạ, nếu là tự em nhớ anh, cất công đến thăm anh anh sẽ rất vui.”

“Anh nói với em đây chắc phải lần thứ 20 à, em làm các thứ thì thử suy nghĩ từ phía mình xem, đừng đóng vai cái ống truyền tin thay bố mẹ nữa được không?”

Quý Trường Hạ vội gật đầu lia lịa, biểu cảm luống cuống, song có vẻ cô vẫn chẳng rõ anh đang cố nói gì.

Khương Vong thấu hiểu chớp nhoáng, ra hiệu cho Bành Tinh Vọng xuất hiện ở cửa sau lại gần về chung với họ.

Bạn nhỏ hớn hở chào hỏi Quý Trường Hạ, vui vẻ dắt tay Khương Vong dung dăng dung dẻ bước đi.

Vốn dĩ Quý Lâm Thu đang đánh thức cơ chế phòng ngự, có một khoảnh khắc khí thế quanh anh đã trở nên quyết liệt.

Nhưng rồi Khương Vong bỗng chạm nhẹ vai anh vẻ đầy tình cờ, vậy là anh đột ngột tỉnh táo lại, rút lui tính công kích hệt mũi kim trở về nội tâm.

Quý Trường Hạ lo làm phiền họ, liên tục thoái thác sẽ ra nhà khách ở, thái độ của cô với Quý Lâm Thu không hề thân thiết giống em gái ruột mà dè dặt kính nể quá đà, rất ngược đời.

Khương Vong cảm nhận nỗi sợ ở cô không xuất phát từ Quý Lâm Thu.

Có vẻ nó bắt nguồn từ áp lực trường kì do bố mẹ thúc đẩy sau lưng họ, dần dà hóa thành nấc thang vô hình cưỡng chế nâng một đứa con lên đài cao, đứa kia thì dìm xuống tận đáy.

Nguyên nhân chứ? Giới tính ư?

Hắn quan sát vài giây, sau đó bèn cười nói ha hả rủ rê hai anh em đi ăn lẩu, giả vờ đóng vai vô tri tuyệt đối.

“Phố Tân Đường có hàng lẩu cay mỡ bò chuẩn Trùng Khánh mới mở đấy, đi thôi đi thôi, đông đông ăn lẩu mới vui!”

Khu vực miền trung kết hợp với mùa hè thì không khác nào cái xửng hấp, hơi nước phả hết ra không khí, tận chập tối vẫn oi ả choáng váng đầu óc.

Lúc này mà rẽ vào một quán lẩu mát mẻ sảng khoái là khí nóng quanh người sẽ được ướp đá chỉ trong tích tắc, thậm chí còn thấy lành lạnh.

Quý Trường Hạ không dám góp chuyện, sợ lỡ lời làm anh trai mất vui.

Quý Lâm Thu nghiêng người rót trà mát cho cô, tâm trạng đã dịu đi nhiều.

“Em ở Dụ Hán có vấn đề gì không.”

“Vẫn ổn, vẫn ổn ạ,” Quý Trường Hạ cười khổ: “thằng bé hơi nghịch nên chăm mệt quá, còn lại thì không sao ạ.”

Quý Lâm Thu trông nếp nhăn mảnh nơi đuôi mắt em gái, chần chừ im lặng.

“Em cậu bảo 5 năm rồi cậu chưa về nhà ăn Tết à?” Khương Vong ngồi chờ nồi lẩu cay sôi, cố tình chọn đúng chủ đề nhạy cảm: “Sao chưa thấy cậu kể bao giờ?”

“Không phải đâu ạ, anh hiếu thảo lắm, mỗi tội anh đi dạy tình nguyện các vùng ngoài suốt nên ít khi về nhà,” Quý Trường Hạ sợ Khương Vong hiểu nhầm anh trai, hớt hải giải thích: “chủ yếu là bố mẹ em lo họ hàng bàn tán, nên vẫn mong anh về mấy hôm.”

Cuối cùng nồi lẩu cũng chậm chạp nổi bong bóng ùng ục, cảm giác nó cố tình kéo dài thời gian.

Bành Tinh Vọng đói meo gặm bánh gạo sốt đường đỏ bên cạnh, thuận miệng bảo: “Chắc thầy nhớ nhà lắm nhỉ, vậy năm nay về đi ạ.”

Khương Vong cầm đũa cốc đầu cậu bé: “Nhóc con đừng góp ý linh tinh.”

Hiếm khi Quý Lâm Thu nhắc những việc này trước mặt bé nhỏ, song hồi lâu sau anh thấp giọng lên tiếng.

“Nơi đó… như cái xoáy nước ấy.”

“Không về cũng chẳng sao.”

Khương Vong cố ý nhìn lướt sang Quý Trường Hạ. Đối phương luống cuống ngập ngừng, có vẻ cô rất hoang mang trước sự bài xích của Quý Lâm Thu.

“Anh mà về Tết với tôi một năm thôi, chắc huyết áp vọt lên vỡ toang nhiệt kế thủy ngân luôn quá.” Quý Lâm Thu bật cười khe khẽ: “Cái hội ấy chỉ thích rủ rê trẻ nhỏ bia bọt, giục thanh niên cưới xin, chuốc rượu con gái, miễn bỉ ổi là xơi tất.”

Khương Vong hơi biến sắc.

“Cậu gặp vụ gì à?”

Quý Lâm Thu không giấu, cười rất lạnh lùng.

“Năm 20 tuổi tôi về ăn Tết, có lão già tầm tuổi chú bác dám tranh thủ say rượu để sờ đùi tôi.”

Quý Trường Hạ hốt hoảng vì không ngờ anh sẽ công khai việc này, xấu hổ tới nỗi chẳng ngóc được đầu lên.

“Họ, họ xin lỗi đàng hoàng rồi mà, còn xách hẳn mấy giỏ trứng sang nhận lỗi với bố mẹ nữa, họ bảo tại say quá nhìn nhầm người thôi.”

“Anh, anh đừng lạnh nhạt với bố mẹ chỉ vì người ngoài mà anh.”

Bỗng nhiên nồi lẩu sôi trào sùng sục, suýt bắn cả bọt nước lên tay người ta.

Khương Vong vặn nhỏ lửa đi, Bành Tinh Vọng thả cuống họng sách bò và váng đậu mình thích vào nồi.

Gian riêng chìm trong thoáng im lìm ngắn ngủi.

Dường như bé nhỏ cũng nghe được loáng thoáng, hoặc chẳng hiểu gì cả, cậu bé chỉ lo mọi người cụt hứng.

“Trùng hợp.” Khương Vong chậm rãi dẫn dắt: “Hôm qua tôi ăn cơm với ba Tinh Tinh, ba thằng bé bảo định dẫn nó về ăn Tết dưới quê.”

“Ông ta cũng bảo đảm với tôi tuyệt đối không ngựa quen đường cũ nữa, nhất định sẽ dành hết đợt nghỉ bầu bạn nhóc con.”

“Lâm Thu, Tết âm năm nay tôi cô đơn lẻ bóng đây này, cậu không đưa tôi về chơi với à?”

Quý Lâm Thu không ngờ Khương Vong lại chủ động đề xuất như thế, biểu cảm anh trắng trơn mất một giây, nhất thời chưa kịp phản ứng.

Quý Trường Hạ thì cuối cùng cũng bám víu được chiếc phao cứu mạng, đến giọng nói cũng dõng dạc hơn hẳn.

“Anh Khương, bố mẹ em hiếu khách lắm đó ạ, nhà chính dưới quê cũng hay có bạn bè ghé chơi, chỗ bọn em núi non sông nước đều đẹp, cực kì hoan nghênh anh ạ!”

Khương Vong đồng ý luôn rất trơn tru, cười híp mắt quay sang xem Quý Lâm Thu.

“Cho tôi về mấy hôm thôi, tôi muốn ăn thử tương ớt với thịt gác bếp chỗ nhà cậu lắm.”

Vốn dĩ tâm tình Quý Lâm Thu đang trầm trọng rồi, ai ngờ Khương Vong bất thình lình làm nũng.

Anh không dám chắc dẫn tên Ma vương hoành hành này về quê hiệu quả sẽ ra sao nữa.

…Có khác nào vác theo quả pháo về đâu.

Truyền thuyết 4 chiếc limousine Cadillac học kì trước hãy còn chưa dứt, xôn xao đến cả lứa học sinh lẫn phụ huynh mới, thậm chí một em vừa chuyển sang phải rón rén hỏi thăm có đúng bạn kia lớp mình là hoàng tử lai không kìa.

Cái tính vẽ chuyện của Khương Vong đã vượt xa phạm vi bình thường.

Anh lưỡng lự lăn tăn, Khương Vong bèn gắp miếng tôm viên to tướng thả vào bát anh.

Sau đó hắn chớp mắt, wink thật đáng yêu.

“Thầy Quý, mình đón Tết chung ha.”

“Mau mau đồng ý với tôi đi mà.”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Khương Vong (cười híp mắt): Thấy bảo có thằng nào dám sờ đùi thầy Quý à?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn