Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 29

“Chương trình ‘Chào buổi sáng thành phố Hồng’ hiện đang lên sóng! Hôm nay các bạn cung Cự Giải sẽ gặp tâm trạng nhạy cảm, thấy thiếu an toàn, tiền bạc tuần này bình bình hoặc tổn thất nhỏ, tình duyên bùng nổ bất ngờ, khả năng nhận được cực nhiều lời mời hẹn hò, hãy nhớ chú ý quanh mình có vận đào ——”

Khương Vong mặt mũi vô cảm vặn nút đổi đài, chuyển sang băng phát liên tục bài “Hương bảy dặm”.

Vốn dĩ Bành Tinh Vọng đang lắng nghe cực chăm chú, thấy vậy thì tiu nghỉu: “Đã nghe hết đâu, đào gì cơ ạ?”

“Cung hoàng đạo toàn lừa đảo thôi,” Khương Vong nhấn phanh, ra hiệu cho cậu bé mở cửa nhớ để ý xe điện của các phụ huynh ngang dọc: “đeo cặp hẳn hoi, tối anh chưa kịp đến đón nhóc thì đi với thầy Quý về nhà nhé.”

“Vâng! Em chào anh!”

Khương Vong quay đầu xe lái về phía nhà sách ở phía bắc thành phố, ngay sau đó có điện thoại gọi tới.

“Anh Khương ạ, chào anh, tôi là người phụ trách bên phía trụ sở chính Thâm Quyến của Chuyển phát nhanh Tốc Phong, chúng tôi muốn mời anh đến tham gia hội nghị tổng kết dịp cuối năm, xin hỏi anh có thu xếp được không ạ?”

Điện thoại 3G chưa có chức năng kết nối bluetooth, gọi điện vẫn phải cầm trên tay, đến tận nhà sách rồi người phụ trách ở đầu bên kia còn đang trình bày dở.

Khương Vong giữ nguyên điện thoại ra hiệu cho nhân viên lấy sổ sách nhập hàng vào, hắn tranh thủ vừa nghe vừa kiểm tra theo thường lệ.

Giám sát xong cơ sở đầu tiên, hắn lái xe qua cơ sở thứ hai, vừa nổ máy lại có cuộc gọi tiếp.

“Xin phép,” Đỗ Văn Quyên lo mình gọi điện không đúng thời điểm: “chị Văn Quyên đây, cậu có tiện nghe điện thoại không?”

“Không vấn đề.”

Khương Vong liếc anh cảnh sát giao thông đang quay lưng về phía mình ở làn đối diện, tăng tốc vút qua thật nhanh.

Đỗ Văn Quyên hàn huyên mấy câu, mãi mới ấp úng hỏi thăm hắn liệu đợt nghỉ Quốc khánh 1/10 có thể đưa bé nhỏ đến Từ Châu chơi.

Khương Vong quên béng mất vụ nghỉ lễ dài 7 ngày, nghĩ ngợi đáp để về nhà hỏi thằng bé, nếu nó muốn đi sẽ đặt vé ngay.

“Được rồi được rồi, cảm ơn cậu, làm phiền cậu quá.”

“Cô cũng khách sáo quá.” Khương Vong không thể xưng em gọi chị với mẹ ruột được, nói chuyện rất khiêm nhường: “Chuyện công ty bên tôi cũng sắp xong xuôi một giai đoạn, dẫn thằng bé ra ngoài đi chơi cho mở mang càng tốt.”

Nhà sách thứ hai đang kiểm hàng dở, hắn đứng trông một lúc thì Bành Gia Huy gọi điện sang.

“Người anh em, tôi nhảy việc thành công rồi đây!”

“Lương tháng còn cao hơn 2 ngàn, sao hả! Chọn hôm nào mời cậu bữa cơm nhé!! Cậu đừng có chối đấy!”

Tiếp cơ sở thứ ba, chưa kịp họp hành gì đã lại thêm một cuộc gọi nữa.

Lần này hóa ra là Quý Lâm Thu.

“Thầy Quý?” Khương Vong hơi sửng sốt: “Không có tiết à.”

Quý Lâm Thu đáp bằng giọng bất đắc dĩ hiếm thấy: “Anh Khương, hộ tôi một việc với.”

“Cô Ngu, là cô giáo dạy văn của Bành Tinh Vọng ấy, cuối tuần này cô ấy cưới, mời bọn tôi đến ăn cỗ.”

“Anh có tiện… đi cùng tôi được không?”

Khương Vong tỏ ý bảo nhân viên quay vào trông quầy trước, mình thì đẩy cửa ra ngoài cười nói: “Sao đây, tôi đóng vai bạn nữ đồng hành hở?”

Quý Lâm Thu hít thở sâu: “Mấy thầy cô này thích gán ghép mai mối tới độ nào, tôi không cần giải thích thêm đâu nhỉ.”

“Những dịp như này đi dự một mình, ngồi ăn bữa cơm cười xòa thôi cũng đơ cả cơ hàm.”

Khương Vong hờ một tiếng, chưa nhận việc ngay: “Họ đãi tiệc ở đâu? Đồ ăn ngon không?”

Quý Lâm Thu quá quen cái tính vênh váo của đại ca Khương rồi, anh liệt kê chậm rãi y như đang dỗ trẻ con lớp 2: “Ở nhà hàng Long Đức, cá hấp giấm thơm chỗ họ là hàng đầu thành phố mình, sườn sốt kim sa họ nấu cũng ngon lắm.”

“Anh không cần lo đỡ rượu hộ tôi đâu, chủ yếu là các cô giáo, ngoài việc trong bữa mọi người hỏi han hơi nhiều thì không vấn đề gì cả.”

“Chứng tỏ phải đỡ lời hộ cậu à?” Khương Vong cười nhe nhởn: “Hóa ra thầy Quý cũng có lúc bó tay trước giáo viên.”

“Vừa vừa phai phải thôi ha, tóm lại sếp Khương có đi không nào?”

“Đi chứ, tôi mừng người ta hẳn cái phong bì dày cộp cho xem.”

Cuối cùng hắn để 500 tệ, không quá nhiều không quá ít, không lo nổi bật giữa chỗ quà mừng.

Mọi khi cuối tuần Khương Vong hay ngủ thẳng cẳng đến 2 giờ chiều, hôm nay thì ăn mặc tút tát bảnh bao đi ăn chung với Quý Lâm Thu.

Thầy Quý vốn đang được cả dàn các cô các bác săn sóc nhiệt tình lập tức lỗi thời, sếp Khương thanh niên đứng tuổi sự nghiệp tấn tới đã trở thành tâm điểm giục cưới mới.

“Giờ sếp Khương lu bu công việc thế kia, chính là lúc cần người chăm nom rồi đấy, bên cậu tôi có cô con gái xinh cực kì, để về xong giới thiệu cả hai làm quen luôn nhé!”

“Ấy ấy, sếp Khương, cháu chị gái nhà tôi còn học thạc sĩ văn học đây này, tốt nghiệp trường danh tiếng! Hôm nào rảnh hai người đi uống cốc cà phê xem!”

“Ô? Giờ Tiểu Khương hãy còn độc thân á? Lâm Thu cậu đúng là, sao không giới thiệu bạn gái cho người ta với! Thành phố Hồng bao nhiêu cô xinh đẹp, đừng bảo hai người kén chọn quá mới lẻ bóng chứ hả?”


Khương Vong ứng phó phải gọi là điêu luyện êm ru, vừa mới gặp mặt đã nhớ chuẩn tên tuổi một loạt các giáo viên cô dì chú bác, đáp lời lần lượt từng người kín kẽ đâu vào đấy, chỉn chu hoàn hảo.

Bỗng dưng Quý Lâm Thu nhìn anh mà như nhìn siêu nhân thời đại mới.

Trao đổi ít nhất 20 số điện thoại liên lạc, lãnh đạo trường cũng phải ghé sang chào hỏi.

“Ôi, anh trai em Bành Tinh Vọng đây đúng không, hân hạnh hân hạnh quá, nay sếp Khương là nổi đình nổi đám đấy nhé!”

“Hôm nay cứ ăn uống thoải mái tự nhiên ha, không việc gì phải khách sáo đâu!”

Mọi người chỉ hàn huyên xã giao, thực ra chẳng cần giả lả bận tâm mấy, chủ yếu tranh thủ ngày vui để tụ tập nhộn nhịp thôi.

Chờ cuối cùng ngồi được vào chỗ Quý Lâm Thu mới thở hắt dài thượt, rót cốc trà nóng đưa cho Khương Vong.

Hội trường tiệc cưới trang hoàng tông đỏ rực rỡ, lối đi chính giữa bày ăm ắp hoa hồng đỏ bằng nhựa, cổng chào và backdrop hành lang trông đã phải tái sử dụng ít nhất 3 4 chục lần.

Phía cuối lối đi là sân khấu căng màn in ảnh cưới hệt một tấm poster khổng lồ, tivi hai bên bật lặp lại các bài hát chủ đề chúc mừng cũ rích, chẳng hiểu đây là đám cưới hay tiệc tùng đón Tết nữa.

Khương Vong ngó qua bức ảnh cưới cỡ đại phóng to tới độ hơi vỡ nét của cô Ngu, nhấp ngụm trà nóng rồi quan sát tiếp xung quanh.

Hội thầy cô giáo mặt mũi rất phấn chấn rộn ràng, cảm giác mãi họ cũng được giải thoát khỏi công việc bù đầu, nương chuyện nhà cửa đôi lứa để tìm vui chốc lát.

“Cậu chỉ thiếu nước chui ra sau lưng tôi trốn nữa thôi,” Hắn nín cười bảo: “sợ các cô các chị thế cơ hả.”

“Không hẳn là sợ.” Quý Lâm Thu nhỏ giọng đáp: “Lắm lúc… mọi người nhiệt tình quá đáng.”

Chưa kịp dứt lời đã có thêm một dì béo béo lại gần bắt chuyện oang oang, hỏi bố mẹ nhà họ là ai, giờ đang công tác ở đâu, đã cưới xin gì chưa, làm giáo viên có đủ nuôi sống cái thân không.

Khương Vong vừa đỡ lời giúp Quý Lâm Thu vừa đánh mắt hỏi thăm đây là ai.

Quý Lâm Thu lắc đầu báo cáo mình cũng không biết nốt.

Thành phố nhỏ chẳng tồn tại khái niệm không gian riêng tư đâu, anh quen rồi.

Bầu không khí trở nên nhộn nhịp mà nhốn nháo.

Ngay cả ánh nắng oi bức ngoài cửa sổ cũng phai nhòa làm nền, mọi người lao xao lấn át đến độ loa đài hai bên như đang tắt tiếng.

Chưa chờ MC lên sân khấu, nhân viên phục vụ đã nối nhau len lỏi quanh các bàn bày biện nộm rau canh thịt cá hấp, móng tay đen xám nuôi dài ngoằng chọc cả vào nước canh vẫn chẳng hề phát giác.

Dần dà Khương Vong bắt đầu ngán, cảm giác sinh khí trong người đang bị nơi đây âm ỉ hút cạn.

Hắn ngoẹo sang gục vào vai Quý Lâm Thu, mở miệng lẩm bẩm: “Tôi vừa ngủ hẳn mười mấy tiếng, sao lại buồn ngủ nữa nhỉ.”

Quý Lâm Thu liếc hắn song không tránh, để mặc Khương Vong gối lên vai mình.

“Bình thường mà.”

“Khi muốn trốn khỏi hoàn cảnh nào đó, con người ta sẽ tự động thấy buồn ngủ.”

Ngáp chính là hành vi phổ biến giúp giải tỏa áp lực.

Khương Vong nghiêng đầu tựa một lúc lâu, tiếp tục qua loa thêm vài người lạ mon men bắt chuyện.

Quý Lâm Thu cười rất khách sáo: “Anh ấy đau dạ dày, xin phép nói chuyện sau.”

Khương Vong lười biếng ư hừ, tạm thời đồng tình với lý do này.

Chú rể và MC bước lên sân khấu, món cá chép rán tạo hình và sườn sốt kim sa cuối cùng cũng lên bàn theo.

Dàn loa bị cưỡng chế tăng âm lượng tận mức 300%, ầm ầm hô hào mọi người tập trung tinh thần chúc mừng cặp đôi mới cưới.

Bà bác đang dở tay múc canh đầu cá cho trẻ nhỏ, các chú các ông dựa ghế chán chường theo dõi, mấy người chỉ đến ăn chùa thuần túy thì đã ngó nghiêng xung quanh tìm đĩa hoa quả tráng miệng.

“Tiếp theo đây —— xin mời cô dâu bước ra!!”

Tự dưng quan khách bắt đầu hùa nhau hoan hô vỗ tay, như thể hôm nay họ đều cất công đến đây vì cô, có người tay thì vỗ mà miệng vẫn đang ngậm nửa cái chân gà nhúng sốt.

Khương Vong chẳng thiết ăn uống lại còn gà gật lơ mơ, hắn vỗ theo vài nhịp, ngồi thẳng lên định múc bát canh húp đỡ.

Quý Lâm Thu cầm đũa chặn thìa của hắn cực kín đáo.

Sau đó anh chọn khoảnh khắc mấu chốt để khẽ giọng giải thích.

“Nãy có người hắt xì văng vào bát canh.”

Lần đầu tiên Khương Vong gặp cảnh anh kề tai thì thầm, hắn mở mắt tròn xoe nghe hết hai lượt, biểu cảm cực giống Bành Tinh Vọng bản trưởng thành.

Thực ra Quý Lâm Thu còn cách một đoạn, nên hơi thở của anh chỉ sượt qua vành tai Khương Vong tựa đóa bồ công anh thổi bay tà tà vậy, hơi ngưa ngứa.

Thực ra hắn không thèm thuồng gì bát canh, đơn giản muốn bày vẽ cho đỡ nhàm.

Song hắn vẫn tỏ vẻ tiếc rẻ bịn rịn, như kiểu phải thế mới xứng đáng thay lời khuyên từ Quý Lâm Thu.

Cô dâu chú rể bước sang khâu rưng rưng nước mắt cảm ơn bố mẹ, biết ơn xã hội, đại khái chắc do dí micro sát miệng nên nghe tiếng cứ choe chóe mà vẫn rè rè.

Khách khứa khi nãy còn dài cổ ngóng đợi chiêm ngưỡng diện mạo cô dâu ngoài đời thì đã ngồi cả về chỗ, quay lưng lại sân khấu tranh giành sò điệp và cá con rán thơm, đĩa sườn gói giấy bạc mới bê ra cũng sạch bong chỉ trong nháy mắt.

Khương Vong bắt gặp mấy bác gái lớn tuổi đang im ỉm giở túi nylon nhét đồ ăn nên dời tầm mắt đi, giả vờ chưa hề trông thấy.

Hắn ăn lúc đầu rồi cắm cúi chơi rắn săn mồi trong chiếc điện thoại kiểu cũ tự mang, ấn nút trên dưới trái phải điều khiển con rắn bám đuổi quả táo.

“Ngày xưa sếp Khương tốt nghiệp đại học nào thế?” Một giáo viên ngồi chung mâm tò mò hỏi.

Khương Vong lúi húi chơi điện thoại, Quý Lâm Thu phải nghiêng đầu đũa chọc nhẹ mu bàn tay hắn.

Lúc này hắn bèn ngẩng mặt cười lịch sự.

“Tr**ng X* lắm ạ, ở phía bắc.”

Mãi cô dâu chú rể cũng hoàn thành phần phát biểu cảm nghĩ ngày cưới, cặp đôi ngượng nghịu e dè hôn nhau một cái giữa những tiếng hò reo, đến giờ bầu không khí mới nóng hẳn lên.

“Hôn thêm cái nữa!”

“Hôn cái nữa thôi!!”

Cảm giác hôn môi là chuyện gì đáng xấu hổ ngại ngần lắm, bị mọi người chứng kiến sẽ giống lộ hàng vậy, đặc biệt thu hút.

Quý Lâm Thu cũng không chịu nổi phải ngáp khẽ.

Thêm đĩa tôm xếp vòng tròn được bưng ra.

“Ăn tôm không?”

“Ăn.”

Khương Vong trả lời dăm ba tin nhắn, phồng má lên rõ trẻ con.

“Mà thôi,” Hắn khá ơ hờ trước mâm cỗ: “còn phải bóc vỏ, lằng nhằng.”

“Làm phiền anh đi chung với tôi.” Quý Lâm Thu xé khăn ướt khử trùng lau sạch đầu ngón tay, gắp mấy con tôm tươi căng mập bóc hộ hắn.

Khương Vong uể oải chống đầu ngồi cạnh xem, có vẻ mệt mỏi cùng cực vì ồn ào, nghĩ ngợi xong mở miệng.

“Đợt Quốc khánh chắc tôi sẽ dẫn Tinh Tinh lên Từ Châu một chuyến, cậu đi không?”

Quý Lâm Thu lắc đầu.

“Phải tập huấn.”

“Ầy,” Khương Vong há miệng đớp tôm, còn biết cắn giữ phần thịt tôm để tiện cho Quý Lâm Thu kéo chỗ vỏ mỏng ở đuôi vứt đi.

“Cậu đã bao giờ cân nhắc đến việc về sau lên tỉnh thành dạy học chưa?”

Khương Vong cũng chưa lên tỉnh thành đi học bao giờ, chỉ ấn tượng loáng thoáng trong trí nhớ.

Tỉnh thành có các trường song ngữ nề nếp phát triển, nhiều học sinh gia đình khá giả sẽ học hệ quốc tế, khỏi phải lo thi đại học, cày cuốc tiếng Anh và toán đi thi SAT là xong.

Đâu đó trong lòng đã lờ mờ buông bỏ, bỗng nhiên hắn sẵn lòng đến những nơi sáng sủa hơn trải nghiệm điều mới.

“Hồi trước chưa nghĩ tới, có vẻ cũng khả thi.” Quý Lâm Thu lấy thêm con tôm, suy tư nói: “Hình như hồi trước chỉ chăm chăm làm trái gia đình, nhưng giờ trông anh sang Dụ Hán suốt thì lại hâm mộ.”

“Ơ,” Bỗng anh nhận ra: “có phải con tôm vừa nãy tôi chưa chấm tương không?”

Khương Vong chép miệng, tỏ ý chẳng đáng bận tâm.

Rất tươi ngọt, ngon.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn