Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 28

Chờ Bành Tinh Vọng về phòng làm bài tập, Quý Lâm Thu mới gọi riêng Khương Vong lại.

“Sao anh cũng tặng thiệp cho tôi thế?”

Khương Vong muốn châm điếu thuốc rồi hẵng trả lời anh, xong nhớ ra có vẻ thầy Quý không thích mình hút thuốc, bèn thả cái tay mò mẫm xuống.

Vậy là bất đắc dĩ phải đối diện với cái vấn đề này ngay và luôn.

“Vì… kính trọng.” Vế đầu hắn nói rất chậm, vế sau thì tua nhanh: “Thầy đã thay đổi tôi rất nhiều.”

Quý Lâm Thu nhìn anh nghi hoặc, có vẻ tạm chấp nhận lời giải thích.

“Đừng bảo Tinh Tinh kì kèo bắt anh viết nhé.” Anh hỏi thêm: “Nếu đúng thật… tôi sẽ thấy tiếc đấy.”

“Sao lại tiếc?” Cuối cùng Khương Vong cũng chịu nhìn đối phương.

“Thì tại,” Quý Lâm Thu cũng ngẩn người trước câu hỏi, anh nghĩ ngợi giây lát rồi nói: “vẫn mong anh thật lòng muốn viết thiệp cho tôi hơn.”

Thay vì đối phó qua loa.

“Dĩ nhiên tôi thật lòng.”

Dứt lời Khương Vong mau chóng bỏ đi, như kiểu sợ mọc thêm câu hỏi khác.

Hắn quay về phòng mình, ngồi xuống cuối giường một lúc cho bình tĩnh, cũng chẳng hiểu làm sao mà phải cố bình tĩnh.

Cái khác chưa nghĩ ra, song phát hiện mình có nhu cầu hút thuốc quái đâu.

Chắc là suốt bấy lâu nay, thuốc lá chỉ là cách hắn chọn để tạm thời né tránh một số vấn đề.

Có khi hắn vốn chẳng cần phải hút.

Cuộc sống vẫn trôi qua êm ả nhẹ nhàng, một buổi tối nọ Bành Gia Huy bất ngờ nhắn tin.

Cảm giác tâm trạng lúc gửi tin khá tệ.

“Sếp Khương, sếp có rảnh uống với anh em một chén không.”

Tầm đó Khương Vong đang uống bia xem bóng đá, hắn vừa không thích uống bia buổi tối vừa không thích xem bóng đá, chỉ ngẫu nhiên hoài niệm cuộc sống 20 năm sau tí thôi.

Nhìn đồng hồ đã 11 rưỡi đêm, thời điểm quá bất ổn.

Ngẫm nghĩ tái hồi, sau cùng vẫn không cự tuyệt.

Điểm hẹn là một quán ăn lớn, Khương Vong từng ghé đây, bà chủ thích thêm tỏi vào thịt xiên nướng, ăn nhiều hại dạ dày.

Nhưng thực ra tay nghề thì ngon, kiểm soát lửa tốt, nướng thịt có mùi xém xém vừa vặn.

Cốc bia trước mặt Bành Gia Huy đầy ắp, chiếc cốc bên phía ghế trống cũng được rót đầy sẵn.

Khương Vong ngồi xuống đối diện, gương mặt người đàn ông trung niên đã ngà ngà, y chưa kịp nói câu nào mà ợ trước một tiếng.

Hôm nay Khương Vong hoàn toàn không có ý tưởng làm bảo mẫu cho đồ khốn nữa, hắn sang đơn thuần vì muốn xem xem cái tên này lại định vật vã gì đây thôi.

Khả năng cũng tại nửa đêm bị cha ruột hô một tiếng anh em, hắn đành gồng mình chường mặt ra.

“Lại bị đá à?” Hắn hỏi tỉnh bơ: “Ông chả nói rồi còn gì, tình yêu tình đương bổ béo vào đâu.”

Bành Gia Huy xua tay, cắm cúi nốc ừng ực ừng ực.

Thực ra bia thùng ở quán nướng pha loãng đầy nước, số độ không cao bằng bia đóng lon trong tủ lạnh, nhậu được lâu.

Chờ tu già nửa cốc, Bành Gia Huy mới sầu muộn nhăn nhó ăn xiên tỉ tê kể chuyện, nội dung quanh quẩn các thiệt thòi bức xúc ở công ty.

Suốt 2 tháng qua, nhằm hướng tới thăng chức tăng lương, Bành Gia Huy chủ động thầu hết những đầu việc lằng nhằng phức tạp, chia sẻ đỡ đần công ty, nhiệt huyết bất chấp vậy rồi cũng giải quyết ngon lành thật.

Xong xuôi, tên quản lý trực tiếp phía trên bèn thó luôn thành quả đem đi giành công nhận thưởng về mình, chẳng buồn nhắc một chữ về Bành Gia Huy.

“Con mẹ nó chứ, rặt một đám nhãi ranh.”

Khương Vong nghĩ bụng cấp trên kiểu này khéo về sau còn bị đì song hắn chỉ im lặng, thi thoảng nhấp vài ba ngụm sinh tố lúa mạch, yên ắng lắng nghe.

Chứng kiến cha ruột vấp váp trắc trở lòng dạ hắn sẽ âm thầm hả hê, nhờ thế lương tâm cũng đỡ cay cú.

Dẫu sao hồi nhỏ cứ bị lôi ra tẩn vô cớ hàng bao nhiêu lần, đau khóc loạn lên, biết đâu đây toàn quả táo nhãn lồng đấy.

Nhưng bề ngoài thì không cần thiết đâm thọc bỏ đá xuống giếng thêm, xem như đi nhậu với bạn vậy.

Bành Gia Huy chửi bới om sòm chửi nốt cả bản thân, uống bia mà tiếc tiền nữa chứ, phải tỉ mẩn chi li húp sạch cả chỗ chớm tràn mép cốc, tại vì có được xu tiền thưởng nào đâu.

Chờ sỉ vả mệt rồi mới chịu nghỉ lấy hơi, y ngó sang Khương Vong vẻ chờ hắn phát biểu.

Khương Vong chống đầu trông y, nhất quyết không lên tiếng.

Tưởng mình là Doraemon vạn năng giải đáp mọi băn khoăn à, quên đi, hắn chỉ ngồi nghe càm ràm thôi, thèm vào nhúng tay.

Bành Gia Huy không đủ sức đấu mắt với kẻ khí thế như Khương Vong quá lâu, y nhụt chí gục đầu, bực dọc ấm ức buông thêm một câu, mỗi tội lí nhí tới độ chẳng khác nào thì thầm độc thoại.

“Tôi biết làm gì nữa đây.”

Điều tệ nhất khi thành người lớn là thế đó.

Làm học sinh cấp 1, cấp 2 cấp 3, gặp đề bài khó nhằn có thể mang đến hỏi thầy cô, gặp chuyện rối rắm thì mang về hỏi phụ huynh.

Nhưng thành người lớn rồi, làm ăn kinh doanh thất bại hay sự nghiệp ngổn ngang đều chẳng còn ai để hỏi, chẳng còn đâu để dựa dẫm.

Mặt mũi Bành Gia Huy nhăn nhúm não nề, có vẻ từ khi tỉnh táo thì cuối cùng y đã phải nhận thức lại thế giới thẳng và thật hơn, chịu cảnh mài mòn bị động.

“Tôi có nên từ chức bây giờ không?” Y lẩm nhẩm: “Hay phản ánh tình hình với cấp trên, hay tìm sẵn cơ quan mới đã rồi hẵng nhảy?”

Khương Vong vẫy tay: “Chị ơi nướng hộ thêm 5 con sò nữa, chị cho vừa tỏi thôi!!”

Bà chủ đáp lời, tiện thể vung tay vẩy luôn cả nắm tỏi vào.

Khương Vong: “…”

Bành Gia Huy xoắn xuýt hết hơi, sau cùng y chọn phương án trông khá khẩm nhất, thấp thỏm hỏi ý Khương Vong.

“Cậu nói xem, ví dụ tôi nhảy sang chỗ tốt hơn thì có ổn không?”

Khương Vong không tỏ thái độ, ra hiệu mình vẫn đang nghe.

“Đúng, nhảy việc,” Bành Gia Huy tự biên tự diễn tiếp thêm động lực cho bản thân: “năng lực chuyên môn của tôi đủ mà, tôi có thể nhảy việc, tôi phải cố lên!”

Hắn ngồi uống với cha ruột từ 11 rưỡi đêm đến 1 giờ sáng.

Về nhà bất ngờ thay phòng khách hãy còn sáng đèn, Quý Lâm Thu thì vẫn đang viết giáo án chưa xong.

Trước khi qua cửa Khương Vong hếch mũi ngửi thử mùi bia với mùi tỏi quanh người, sau đó mới đường hoàng sải bước vào phòng.

Quý Lâm Thu chẳng buồn ngẩng đầu: “Đừng hỏi, vừa chấm bài xong.”

“Không hỏi, đảm bảo không hỏi.” Khương Vong giơ hai tay, ngẫm nghĩ liệu có phải tại mình chê bai nghề giáo nhiều quá hay sao, làm Quý Lâm Thu cảnh giác thế.

Cơ mà phần lớn các nghề đều là c* li biến tướng thôi, chính hắn ghé nhà xuất bản nhập hàng cũng phải uốn lưỡi bốc phét suốt ấy mà.

Quý Lâm Thu viết lâu mỏi người, dựa vào lưng ghế xoa bóp ấn đường, lơ đãng hít một cái.

“Lặn lội ra ngoài ăn nướng với bạn mà không đem cho tôi ít đồ nhắm à?”

“Không đem,” Khương Vong nghiêm mặt tỉnh bơ: “ăn đêm hại dạ dày, tôi hơi bị có lương tâm đấy nhé.”

Quý Lâm Thu mệt tới nỗi hết hơi đấu khẩu cùng hắn, anh tụt từ lưng ghế xuống nằm nhoài ra bàn vật vờ một hồi, xong lại cưỡng chế dựng dậy viết tiếp.

Khương Vong cạnh đó xúm vào xem, hỗ trợ chỉnh góc đèn bàn.

“Mai tôi cũng cắm thêm cái đèn bàn ra đây duyệt tài liệu luôn, trông phòng khách ấm cúng ghê chứ.”

Hôm sau Khương Vong làm đúng vậy thật, Bành Tinh Vọng bắt gặp thế là nhao nhao đòi tham gia cùng.

Nhóc con bèn bê nguyên chồng bài tập và sách ngoại khóa vào cạnh thầy Quý, đua đòi cắm tiếp chiếc đèn bàn thứ ba không hề kém cạnh.

Chiếc bàn dài gỗ nguyên tấm dành cho bữa tối sang trọng cao cấp chính thức hạ mình biến thành bàn làm việc, hai lớn một nhỏ túm tụm loay hoay viết vẽ, trông như buổi tăng ca.

Giữa chừng Quý Lâm Thu ngẩng đầu ngó cả hai mấy lượt, bật cười khe khẽ.

“Cười gì mà cười.” Khương Vong cúi mặt chăm chú: “Đang bận dở đây, đừng làm phiền tôi.”

Bành Tinh Vọng gật gù theo, làm hết bài tập vẫn cắm rễ chưa đi, luyện chữ một hồi rồi đọc sách tiếp.

Mới đầu thấy hay ho phấn khởi ghê, thời gian lâu dần hai người lớn phải cạn sức chịu đựng.

Bành Tinh Vọng nhìn chung rất tốt, có vài cái tật nho nhỏ nhắc thêm mấy câu là tự giác biết đường sửa đổi.

Mỗi tội cứ hay đọc sách theo kiểu đọc thực đơn.

Cậu bé mê đọc sách, cậy nhà mở hiệu sách nên ngốn hết sách giáo khoa văn tiểu học từ lớp 2 đến lớp 6 luôn rồi.

Sau đó chuyển sang đọc các bài dài và các đầu sách đề cử cho học sinh THCS, hào hứng hăng say.

Đang đọc nhẩm xong từ từ giơ hẳn lên, đọc thành tiếng cho anh trai với thầy nghe.

“—— Cách ăn của các cô rất tao nhã, họ đỡ mẫu lệ bằng chiếc khăn tay nhỏ hình vuông, cổ hơi rướn về trước tránh làm bẩn váy dài; sau đó chuyển động miệng thật nhanh và nhẹ để húp hết nước, vứt vỏ về lại biển.”

Dứt lời bé con chớp mắt.

“Anh ơi anh ăn mẫu lệ chưa ạ.”

Quý Lâm Thu đang chấm bài tập tiếng Anh: “Mẫu lệ là vỏ hàu đó, em từng ăn hàu rồi.”

“Cũng chưa hẳn, đấy là loại chưa nướng chín cơ, vắt mấy giọt chanh rồi húp một cái.” Khương Vong sờ cằm: “Nếu tươi thì công nhận ngon.”

Nghe vậy Bành Tinh Vọng hâm mộ lắm, bắt đầu õng ẹo đầy ám chỉ.

Khương Vong biết tỏng ý đồ của nhóc con, cự tuyệt thẳng thừng dứt khoát: “10 giờ đêm rồi, muốn ăn hàu sống cũng chờ cuối tuần.”

Bành Tinh Vọng thử giãy giụa: “Anh anh không muốn mời thầy Quý ăn hàu sống đi ạ!”

Quý Lâm Thu không có cơ hội: “Không muốn, tối thầy Quý phải giữ gìn dạ dày, không ăn linh tinh.”

Bé nhỏ u hu ỉu xìu hẳn đi.

Chưa được mấy hôm, Bành Tinh Vọng đã lại bưng quyển sách khác đọc tiếp, sau đó bất thình lình đòi ăn trứng muối.

Khương Vong biết thừa nhóc con tự tưởng tượng thèm thuồng, gõ bàn phím thờ ơ gạt đi.

“11 giờ 40 rồi, nhóc đi tắm đi còn ngủ là vừa.”

Thầy Quý đang cắm mặt viết báo cáo, gật đầu tỏ ý tán thành.

Bành Tinh Vọng chưa nản chí, dõng dạc đọc to cho cả hai nghe.

“Đặc điểm của trứng muối Cao Bưu là chất mịn mà mướt dầu. Lòng trắng mềm mại, không khô cứng, bứ bột giống các vùng khác, ăn vào như nhai vôi. Riêng độ mướt dầu là các vùng khác khó sánh bằng.”

Ngòi bút đỏ của Quý Lâm Thu khựng lại, rồi anh viết tiếp như chưa nghe thấy gì hết.

“Cách ăn bình thường hay đập vỡ phần ‘rỗng’ rồi moi bằng đũa. Chỉ cần cắm đầu đũa xuống, tách —— dầu đỏ sẽ trào ra ngay. Lòng đỏ của trứng muối Cao Bưu có màu cam đỏ đều.”

Khương Vong đang tập trung trả lời email, gõ liên tục nào cách nào xuống dòng, cơ bản không chịu ảnh hưởng.

Bành Tinh Vọng miệt mài bền bỉ, đọc từng dòng một trọn vẹn cả bài, thanh điệu diễn cảm phải gọi là tròn trịa đủ bộ vẻ ngoài, hương thơm, mùi vị.

Đến đoạn kết dứt lời xong cậu bé chợt im bặt, ngó nghiêng trái phải quan sát phản ứng của hai người lớn giữa bầu không im lìm.

Khương Vong sậm mặt đứng dậy: “Để ra siêu thị mua trứng vịt, giờ này chắc siêu thị vẫn mở.”

Quý Lâm Thu thở dài đóng nắp bút đỏ: “…Tôi vào nấu cháo.”

Đêm hôm khuya khoắt phải bắc nồi đun cháo thật, hạt kê vàng óng được quấy đều, sôi sùng sục ùng ục ùng ục.

Khi mùi cháo thơm nức bay lan ra ngoài sân thì Khương Vong cũng xách túi trứng muối đẩy cửa trở về, hắn đứng sóng vai với Quý Lâm Thu rửa trứng bóc vỏ, lấy lòng đỏ vàng óng ra bày theo hình cánh hoa.

Bành Tinh Vọng bám cửa bếp ngó vào trong.

“Anh anh mua đúng trứng vịt đỏ Cao Bưu không ạ.”

“Ông Uông bảo trứng Bắc Kinh không chính cống, trứng Bắc Kinh chỉ màu vàng nhạt thôi!”

Khương Vong không thể chịu nổi nữa: “Chuẩn chỉ được chưa! Vào dọn bát đũa mau lên!!”

Quý Lâm Thu nín cười vặn nhỏ lửa, múc cháo ra bát.

Bành Tinh Vọng chầu chực sát bên, dè dặt nhìn thầy Quý: “Thầy ơi, mình ăn đúng trứng Cao Bưu thật không vậy ạ?”

Quý Lâm Thu liếc sang Khương Vong, đối phương làm động tác sờ cổ.

“Đúng,” Quý Lâm Thu góp phần lừa bịp trẻ con rất dịu dàng: “đảm bảo đúng chuẩn.”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Tối qua len lén đăng chương 27 nè! Đừng đọc sót nha moah moah!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn