Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 34

Đỗ Văn Quyên quyết tâm muốn cả hai cảm nhận được sự gắn kết ấm áp đến từ người thân, nằng nặc đòi làm bữa cơm nhà cho họ.

Khương Vong sống đến tận 28 tuổi mà giờ mới biết tay nghề nấu nướng của cha ruột mẹ ruột đều tương đối đặc sắc.

Bành Gia Huy là người gốc thành phố Hồng, các món rau củ hấp rồi canh củ sen mùi vị y sì đúc ông bà ngày xưa, nêm nếm phong phú rán cá thơm lừng.

Đỗ Văn Quyên thì sở trường ẩm thực vùng đông nam, đậm đà mỡ màng hầm chậm lửa nhỏ, cá chua ngọt rồi thịt viên sốt phải gọi là số một.

Ngồi ăn mà Khương Vong thoáng ngơ ngẩn, kí ức thơ ấu bị hắn gắng sức lãng quên gần như đã phai sạch, hóa ra hãy còn nhiều điều đáng nhớ thế.

“Anh ăn hẳn hai bát canh rồi kìa! Mẹ ơi thực sự mẹ nấu siêu ngon luôn ấy, giá mà ngày nào con cũng được ăn cơm mẹ nấu!” Dù là các món mang hương vị rất mới mẻ Bành Tinh Vọng vẫn tiếp nhận thưởng thức vô tư, nhoằng cái và hết hai bát cơm.

“Sao còn gọi anh à,” Đỗ Văn Quyên dở khóc dở cười: “dặn con rồi mà, phải gọi là chú chứ.”

Khương Vong e hèm nhè nhẹ, việc tự làm chú mình nghe hơi bất khả thi.

“Thằng bé thích là được, gọi chú nghe bị già.”

Song mới đầu nấu nướng ít chưa sao, đến tầm bữa thứ ba là các triệu chứng thai kì của Đỗ Văn Quyên trở lại, cô khép cửa len lén nôn ọe, không dám để mọi người biết.

Khương Vong phát giác thấy gì đó, gõ cửa gọi: “Mình ra ngoài ăn đi, cứ thế này mãi cô cũng vất vả.”

Đỗ Văn Quyên nhanh nhảu dọn dẹp, mở cửa mặt đầy áy náy: “Thực sự là ngại quá, chính ra không nghiêm trọng mấy đâu.”

Cô trông sang con cá trên thớt, tiếc rẻ chưa thôi: “Chị cũng chuẩn bị gần được rồi, nấu chín tí là xong.”

“Phụ nữ có thai cứ tránh dầu mỡ khói bếp thì hơn.” Khương Vong biết cô xót ruột chỗ thịt cá rau củ, bèn tự xung phong rửa tay bảo: “Thế này đi, để tôi làm, cô đứng ở cửa hướng dẫn là được.”

Hắn nghiêng đầu cười, nhận ra một việc.

“Vừa khéo, tôi lớn bằng ngần này rồi mà chưa ai dạy tôi nấu cơm bao giờ.”

Bành Tinh Vọng đang thử lại gần đỡ đần, nghe vậy ló đầu ngó theo: “Em cũng muốn học!”

Đỗ Văn Quyên nghĩ ngợi hình như cũng ổn, dịu giọng lần lượt chỉ cho hắn cách khía cá, gọt vỏ củ gừng rồi đập tỏi ra sao.

Đây đúng là lần đầu Khương Vong động vào món này.

Thậm chí hắn còn chẳng biết rán cá phải cho bao nhiêu dầu, làm Đỗ Văn Quyên không nhịn được vừa dạy vừa cười nắc nẻ.

Hiện giờ tuổi tác hai người tương đương, tính ra Đỗ Văn Quyên cũng chỉ hơn hắn tầm 5 6 tuổi nhưng đã quán xuyến việc nhà cực kì thành thạo.

“Vong Vong nhớ này, dầu bắt đầu nóng lên thì dùng tay nhón một nhúm muối, rải đều vòng quanh mép chảo, làm vậy da cá sẽ không bị dính.”

Khương Vong tỉ mẩn bắt chước từng bước cô hướng dẫn, cũng rán được con cá hình thù hẳn hoi thật.

Hắn hoàn thành tiếp mấy món thịt rau như cô dặn, còn khuấy thêm bát canh trứng.

Đến cuối cùng tự mình phải thảng thốt với mình.

“Tự nấu vẫn tiện nhất.” Hắn lẩm nhẩm: “Hóa ra lại nhanh thế à.”

“Đúng rồi, nên là đi ăn ngoài ít thôi, nhiều hàng quán họ dùng dầu với thịt không sạch đâu.” Đỗ Văn Quyên cũng rất quyến luyến giây phút quây quần bên gia đình, cô cười nói: “Sau này cậu có muốn học thêm món gì khác cứ việc gọi cho chị lúc nào cũng được, món nam món bắc chị đều biết sơ sơ, hỗ trợ cậu thoải mái.”

“Ừm, chắc chắn.”

Những kì nghỉ cứ trôi vùn vụt, đi thuyền ngắm cảnh cảnh cũng chớp nhoáng lướt qua, nháy mắt là tới buổi chia tay.

Bành Tinh Vọng đã xác nhận lại sự hiện diện của mình trong lòng mẹ nên thoải mái hơn hẳn hôm mới đến, còn hôn bụng Đỗ Văn Quyên qua lớp áo khoác.

“Em phải nghe lời nha, không được làm mẹ khó chịu đâu đó.”

Cậu bé ngửa đầu, kiễng chân thơm tiếp lên má mẹ.

“Chờ lần sau con đến thăm mẹ tiếp!”

“Được, ngày nào mẹ cũng sẽ nhớ con.” Đỗ Văn Quyên nở nụ cười dịu dàng, dang rộng hai tay: “Giống trong truyện viết ấy, mẹ yêu con nhiều ngần —— này luôn.”

“Bé cưng của mẹ, đi đường cẩn thận nhé.”

Suốt dọc đường về, Khương Vong trông mãi ra những cánh đồng lúa nối dài miên man phía ngoài cửa sổ.

Hắn cảm giác mình đã buông bỏ thứ gì đó.

Trên hành trình trưởng thành người ta sẽ gánh theo xiềng xích ràng buộc mà chẳng hề nhận ra, ngó nghiêng bốn phía chẳng trông thấy gì cả.

Có lẽ ngày xưa hắn cũng sợ.

Dị ứng tiếp xúc thân mật, càng không dám tin tưởng người nhà.

Đến khi Đỗ Văn Quyên ra ga tiễn biệt thì những tâm trạng ấy chợt tản đi nhẹ bẫng tựa làn nước hồ, nhạt dần vết tích.

Quý Lâm Thu hỏi rõ số hiệu tàu, đích thân lái xe tới đón cả hai.

Hôm qua Bành Tinh Vọng đã gọi riêng cho anh, hôm nay trông thấy người thật là bất chấp hành lí, quẳng luôn chiếc vali cỡ nhỏ để nhào sang.

“Thầy! Quý! Ơi!”

“Em! Nhớ! Thầy! Lắm! Lắm!”

“Mẹ khen bánh ngàn lớp thầy dạy em làm đặc đặc đặc biệt ngon luôn đó ạ! Lần đầu tiên mẹ ăn bánh ngọt ngon đến thế!”

“Thầy Quý em yêu thầy quá à!”

Cũng lâu lắm rồi Quý Lâm Thu mới nghe lại từ yêu, vừa khéo chạm đúng tầm mắt Khương Vong vào khoảnh khắc ấy, vành tai hơi hơi nóng bỏng.

“Thầy cũng rất nhớ em.” Anh ngồi xổm hẳn xuống, ôm lấy Bành Tinh Vọng.

Bé con chú ý thấy vấn đề, dẩu môi bảo: “Em phải cao hẳn 2 mét mới được, về sau em sẽ cúi xuống để ôm thầy.”

“2 mét? Cao hơn cả anh á.” Khương Vong cà lơ phất phơ đằng sau: “Cẩn thận sét bổ trúng đầu đấy nhé.”

“Anh! Anh!”

Cất hết vali quà cáp trong cốp gọn gàng, Quý Lâm Thu ngồi trở về ghế lái theo quán tính, thắt dây an toàn cắm chìa khóa nổ máy xe rất thành thạo mượt mà.

“Đúng rồi, ở nhà lại có ai tặng…” Đang nói dở thì anh phát hiện Khương Vong ngó mình: “Nhìn tôi làm gì?”

“Không có gì.” Khương Vong ngả đầu sang bên, tay giả vờ chống trán chứ thực tế là để che nụ cười ở khóe môi: “Xem cậu lái xe đẹp trai.”

Quý Lâm Thu nhướng mày, đánh vô lăng chuyển làn điêu luyện, nói tiếp: “Tặng con cá to, một thùng trứng gà quê một thùng dầu hạt cải, với hai con ngỗng sống.”

“Tôi không biết chăm ngỗng, phải đem gửi tạm sang chỗ bà cụ Phùng cho chơi với con cừu rồi.”

Phạm vi làm ăn kinh doanh của Khương Vong rất rộng, dĩ nhiên số người biếu xén quà cáp cũng xếp hàng dài thượt.

Những món kiểu phong bì thẻ ngân hàng thẻ mua sắm thì chắc chắn hắn sẽ thoái thác bình đẳng, gửi trả triệt để.

Nhưng sẽ hay có các thành phần tặng xong chạy biến mất dạng, thậm chí không buồn ghi tên.

Việc vận hành dịch vụ của 4 nhà sách cùng gian hàng trên mạng góp phần đem lại kế sinh nhai cho nhiều người, mỗi dịp lễ Tết đều có đông đảo nhân viên muốn gửi quà cảm ơn.

Khổ nỗi thời đại này quần chúng cứ thích tặng vật sống để bày tỏ tấm lòng ấy.

—— Tươi roi rói! Sống sờ sờ! Sếp Khương anh chứng kiến thấy rõ là bọn em quý anh ngần nào rồi chứ ạ! Tết nhất vui vẻ anh nhé!

Mọi khi nhận được lồng gà trống hay mấy con vịt quê Khương Vong thường sẽ nhờ trợ lý mang ra chợ gần đó làm thịt hộ, sau đó tìm hàng quán gần gần gửi ít chi phí tiền công ăn thỏa thích.

Dăm hôm học làm cơm theo Đỗ Văn Quyên khiến hắn bắt đầu lâng lâng, bất thình lình bảo: “Hai bọn mình làm bữa cơm đi.”

Quý Lâm Thu đang tập trung nhìn đường, nghe vậy xoay vô lăng liếc sang phía hắn.

“Ở nhà?”

“Tôi biết nấu cá, mới học ở Từ Châu.” Khương Vong dặn Bành Tinh Vọng nhắn tin hỏi cách nấu cá trê thay họ, cong ngón tay gõ nhẹ vào vô lăng: “Đi, mình đi ra chợ.”

Quý Lâm Thu cười nhạt: “…Chắc chưa?”

“Chắc.” Khương Vong bình thản đường hoàng: “4 rưỡi bắt tay vào nấu, nhỡ hỏng thì mình bỏ nồi đấy ra ngoài ăn.”

Đỗ Văn Quyên trả lời rất nhanh, chẳng những gửi một lượt toàn bộ công thức mà còn viết rõ cần mua kèm những gì, cá phải rán trước rồi hầm sau, hoặc dùng nước sôi hoặc dùng bia.

Kể từ hồi chuyển nhà sang khu Hạc Hoa Cao Uyển cả ba chưa từng nổi lửa nấu nướng một lần nào, máy móc dụng cụ đầy đủ chứ thực ra trong nhà không một bao gạo, giờ phải mua mới hết.

Thậm chí Khương Vong thấy cá hầm thôi chưa đủ, mua thêm ít hẹ định xào trứng, thêm món canh rau chân vịt nữa.

Về đến nhà, thu dọn sơ đồ đạc quần áo trong vali, Quý Lâm Thu bèn dẫn anh ra xem cá.

Con cá trê râu dài phải hơn nửa mét, đang bơi lội rõ là tung tăng trong bồn tắm nhỏ nước róc rách.

Nụ cười của Khương Vong đông cứng.

“Dài… thế này cơ á.”

“Chính xác.” Quý Lâm Thu cười híp mắt: “Tiền đề để nấu cơm là phải xử nó đã.”

Khương Vong xắn tay áo thật gọn, quyết đoán thò hai tay xuống vớt con cá lên.

Sao con cá trê chấp nhận bị đối xử như thế, cái đuôi dài cong ngược vỗ đập một phát thật mạnh, nước bắn tung tóe khắp mặt hắn.

“Ui!”

Quý Lâm Thu đứng ngoài hớn hở: “Hay, giờ mình hòa nhau rồi.”

“Lần trước có phải cá tôi câu quật cậu đâu!” Khương Vong giơ mu bàn tay quệt mặt, tức tối đùng đùng: “Đi, ra chợ thuê người ta làm cá! Đánh vảy sạch bách, hôm nay sẽ chén bay nó luôn!”

Trong lúc hô hào con cá trê đã tung mình trở lại bồn tắm, trông rất kiểu muốn gắn bó với bồn tắm trọn đời.

Quý Lâm Thu cũng không lau tóc giúp hắn mà ngồi cạnh mép bồn, điệu bộ tươi tắn: “Anh tâng bốc tôi một câu, tôi làm hộ cho.”

Khương Vong chớp mắt: “Cậu biết làm à?”

“Ừm, đợt về quê với hai người tôi làm cá chung với ông Bành mấy lần, thạo rồi.” Quý Lâm Thu nói thong dong: “Khen gì cũng được, miễn đủ 50 chữ, cấm trùng lặp.”

Khương Vong cảm thấy lòng tự tôn đàn ông đang bị thử thách, hắn kéo tay áo xồng xộc mò cá tiếp, giơ lên cực cao, lại bị quẫy xây xẩm sũng sượi mặt mày.

Quý Lâm Thu ngước mắt trông: “Ném, mạnh vào.”

Nghe thế người đàn ông dồn sức quăng bốp, con cá trê ngã văng ngất xỉu, tạm thời mất khả năng phản kháng.

“Đi, vào bếp nào thầy Quý tao nhã quý phái hát hay đàn giỏi hiền hậu rộng lượng hấp dẫn muôn vẻ của tôi.”

Quý Lâm Thu cúi người thò hai ngón tay kẹp lấy cá trê, đi theo hắn sang bếp.

“Xì, toàn khen những cái gì thế kia.”

“Bốp!”

Chặt đầu cá trước.

“Roạt ——”

Mũi dao thọc xuyên lớp da đến phần lưng, rạch ngang men theo xương sống.

Con cá trê to oạch được xẻo mang bỏ ruột tách xương xẻ thịt, mượt mà trơn tru còn hơn cả lúc nãy lái xe nữa.

Quý Lâm Thu dùng dao cực khéo, chỉ dính tí máu ở đầu ngón tay, trông rõ tri thức mà lại thấp thoáng gian tà.

Mũi đao xoay nửa vòng cắm thẳng lên thớt, anh bật cười.

“Còn thiếu 34 chữ, khen tiếp đi.”

Tầm mắt Khương Vong mon men từ con ngươi đen láy tựa ngọc của anh, lia theo sống mũi cao thẳng xuống đường cong ở cằm, cuối cùng nấn ná nơi yết hầu.

Bỗng hắn nhận ra Quý Lâm Thu là một người đàn ông đầy quyến rũ.

Chững chạc ung dung, lúc trêu ghẹo còn hơi đểu đểu.

Cùng giới với hắn, chứ không phải đối tượng khác giới có thể mến mộ gần gũi tùy thích.

Nội tâm Khương Vong cảm thấy rất kì cục trước ý nghĩ này, nảy sinh thêm h*m m**n xâm lăng và độc chiếm chẳng hề liên can.

Mỗi lần chứng kiến Quý Lâm Thu thể hiện nét rắn rỏi là cổ họng hắn lại khô ran, như thể bị khiêu khích ấy.

“Chả khen nữa đâu.” Người đàn ông hít thở sâu một giây, đưa mắt về cười giả lả: “Sao nhà cứ oi oi thế nhỉ, bật cái quạt nhé.”

“Chờ đã,” Quý Lâm Thu bật cười: “anh Khương, nãy anh đang nhìn gì tôi đấy?”

 Khương Vong chớp mắt.

“Cổ cậu dính ít máu.”

Hắn tiến lên lại gần, đầu ngón tay nong nóng tì ở yết hầu anh, miết ngang nhè nhẹ.

Giọng nói tiết chế, ẩn giấu bí mật.

“Sạch rồi, khỏi cảm ơn.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn